Chương 39: Tô Ánh Nguyệt nổi sát tâm

Chương 39:

Tô Ánh Nguyệt nổi sát tâm

“Ngươi điểm nào cũng không sánh bằng hắn.

Ngoại hình ngươi thua hắn, thực lực ngươi kém hắn, ngay cả tâm tính ngươi cũng thua xa hắn”.

Tô Ánh Nguyệt bình tĩnh nói.

“Phong rất vui vẻ.

Lạc Hi là một nhân loại rất tốt”.

Tô Ánh Nguyệt dừng lại, nàng quay người nhìn lấy nam tử kia bình tĩnh đáp.

Hắn không ngờ rằng khi Lạc Hĩ chính tay sử dụng nó, lại cho hắn kinh ngạc như vậy.

Nàng đem khí tức, sức mạnh, ma lực cùng với bối cảnh hòa vào làm một, một kiếm kia hắn dám nói ngang cấp đừng mong đỡ nổi.

Nhưng mà nàng lại có thể trong thời gian ngắn như vậy, chẳng những hiểu được chiêu thức, còn tìm ra lộ tuyến thích hợp hơn cả hắn.

Nhưng mà hắn quả thực dựa vào Lạc Hi mà sáng tạo ra, chỉ là chưa bao giờ sử dụng tới.

Kiếm ảnh rơi xuống, người trước mặt liền b:

ị đánh roi v-ũ k:

hí, trên cánh tay hiện lên một vết rách nhỏ.

“Đúng vậy nha.

Phong cùng chúng ta chung đụng lâu như vậy, mặc dù cũng cười qua, nhưng rất ít.

Ta có thể cảm nhận được Phong thật sự vui vẻ, Lạc Hi cũng là một nhân loại tốt xem ra Phong nhìn người rất chuẩn”.

“Ngươi thật sự là thiên tài”.

Hắn không phải chưa từng thấy qua múa kiếm, nhưng mà có thể sánh với Lạc Hi, hắn dám nói chưa có người nào.

Cho dù là một số nữ tử đạt tới đại thiên tôn, nếu không phải là sát phạt thì cũng là uyển chuyển ngầm sát cơ.

Hắn cùng Tô Ánh Nguyệt là hai người duy nhất thiên phú đạt S cấp, về cơ bản nếu kết hợp, đời sau thấp nhất cũng là B cấp, A cấp là tình huống lý tưởng, mà S cấp cũng không phải không thể.

Đếđô.

“Nhân phẩm càng đừng nói, hắn bao nhiêu lần tới KTV chơi bời?

Ngươi liền vì một người như vậy mà từ chối ta?

Quân Thiên Mệnh cắn môi hỏi lại.

Càng đừng nói tới Tô Phong đem nàng như người thân đối đãi, nhiều năm như vậy nàng chưa từng chịu bất kỳ một chút ủy khuất nào.

Sinh mệnh của nàng là Tô Phong cho.

Chỉ là nàng vừa quay người rời đi, sau lưng nàng, tên nam tử kia liền thốt lên.

“Người thắng, Tô Ánh Nguyệt!

”.

Hon nữa theo những gì nàng hiểu biết, bộ võ kỹ nàng thiên về ý cảnh là chính.

Nàng cảm giác phẳng phất bộ võ kỹ này sinh ra là vì nàng.

Vẻn vẹn mới 20 tuổi liền bước vào lục giai cao cấp, thiên phú càng là 8 cấp.

Ngoại hình rất đẹp trai, hơn nữa nhân phẩm cũng không tệ lắm, chỉ là đáng tiếc, hắn chọn lầm người.

Hắn chính là không nhìn được Tô Ánh Nguyệt lại vì một người như Tô Phong mà hi sinh tương lai chính mình.

Qua một lúc lâu, Lạc Hi đã quen thuộc.

Nàng bắt đầu vận dụng ma lực vào bên trong mỗi đường kiếm.

Đúng như hắn nghĩ, võ kỹ này quả thực thích hợp với Lạc Hi.

Lấy khí chất của nàng kết hợp cùng quả thực là tuyệt phối.

“Ta nói qua, ta đối với bất kỳ nam tử nào cũng không có hứng thú.

Sinh mệnh của ta, tương lai của ta, ta đã sớm quyết định.

Ngươi.

tốt nhất nên thu lại tâm tư đó”.

Lạc Hi lúc này cảm giác rất kỳ lạ, nàng cảm giác như hòa mình vào với xung quanh, nàng có thể điều động mọi thứ, hòa tan vào nó.

Loại cảm giác này rất vi diệu.

Tô Phong ở một bên nhìn không thể không cảm thán, thiên phú của nàng thật sự rất cao.

Ban đầu, với kỹ thuật tiên tiến nhất cũng không có cách nào cứu sống nàng.

Là Tô Phong ngày đêm thức trắng nghiên cứu, là Tô Phong vì nàng bôn ba tìm kiếm dược liệu.

Họa Trúc Liên Lâm!

Lạc Hi nhận lấy, hít sâu một hơi rồi bắt đầu vung kiếm.

“Vì cái gì?

Liền dựa vào tên họ Tô kia sao?

Ta có điểm nào không bằng hắn?

!

”.

Quân Thiên Mệnh tức giận hỏi lại.

Đây chính là điển hình của “nhìn con cháu lớn lên mà vui vẻ”.

Không thể không nói, tình linh quả thực là tĩnh tế mà ấm áp.

Tô Phong ánh mắt càng lúc càng sáng!

Từ ban đầu còn bỡ ngõ, đến lần thứ ba là bắt đầu đúng tiêu chuẩn.

Nhưng Lạc Hi lại khác biệt.

Vậy mà hiện tại lại có một kẻ dám ở trước mặt nàng nói xấu Tô Phong.

Kiếm Họa Sinh Hoa!

Uy lực này, có thể sánh ngang với địa giai cao cấp.

Hắn chắc chắn nếu dựa theo kiểu này, uy lực sẽ tăng gấp bội.

Xoạt!

Hắn thật sự tức giận.

Lần đầu tiên họ thấy Tô Phong biểu hiện ra vẻ “người” cùng “đúng tuổi” của hắn.

Tất nhiên, đây chỉ là ý nghĩ của hắn.

Nam tử trước mặt gọi Quân Thiên Mệnh, một trong những thiên tài bậc nhất đế quốc.

Tô Phong nhìn tới ngây cả người.

“Ngươi chết chắc”.

Lạc Hĩ giật mình trước sự lớn mật của Tô Phong, nhưng nhìn ánh mắt phát ra từ nội tâm vui mừng của hắn, lòng nàng mềm xuống.

Chẳng những khiến người khác mê mẩn, ý cảnh lại không hề tục, càng mang theo mềm mại mà cứng cỏi.

“Ta không tin!

Ta đã điểu tra, hắn chẳng qua chỉ có thiên phú về mặt học thuật, chế tạo được nhiều dược tề trân quý.

Nhưng thực lực hiện tại cũng chỉ mới là bát giai cao cấp”.

Lạc Hi nhắm mắt lại, dựa theo ký ức vận dụng ra Kiếm Họa Sinh Hoa.

Tự Thủy Lưu Liên!

Nếu Tô Phong biết ý nghĩ của nàng, hắn nhất định sẽ bật thốt:

“trực giác của nữ nhân thật mẹ nó đáng sợ”.

Cũng không biết từ lúc nào, một đám tỉnh linh ẩn nấp xung quanh nhìn lấy hai người Tô Phong cùng Lạc Hi.

Xẹet

Mà lúc này, Tô Ánh Nguyệt nghe được lời của Quân Thiên Mệnh, ánh mắt nàng lạnh xuống.

Tô Phong đưa cho Lạc Hi thanh kiếm để nàng luyện tập.

Đương nhiên, đây chỉ là trên lý thuyết.

Chung đụng lâu ngày, họ biết nội tâm Tô Phong rất cô độc.

Không phải là không có người quan tâm hắn, mà là hắn quá lý trí, lý trí tới mức cân nhắc mọi thứ.

Ôn nhu mềm mại, thanh lãnh mà không lạnh, trong trẻo nhưng điểm tĩnh, như thật như mộng.

Nếu không có Tô Phong cũng không có nàng ngày hôm nay.

Chiêu vừa rồi.

thật sự là nàng đánh ra sao?

!

Thực tế thì hắn đối với Tô Ánh Nguyệt vừa thấy đã yêu, hơn nữa gia thế hắn cũng không kém, vẻ ngoài cũng không tệ.

“Ánh Tuyết!

Chẳng lẽ ta không có cơ hội hay sao?

lDám đỡ liền phải nằm vào quan tài.

Họ không hiểu cái gì là yêu, nhưng họ cảm nhận được niềm vui sướng từ nội tâm mà Tô Phong cùng Lạc Hĩ phát ra.

Tô Phong Nhuyễn Ngữ!

Mà hắn chú ý hơn là chính là ý cảnh nàng tạo ra.

Lý do rất đường hoàng, nhưng tất cả đều là “có lợi cho hắn”.

Chỉ là họa phong này có chút quái.

Dù sao tỉnh linh là do Tô Phong tạo ra, mà hiện tại tỉnh linh lại dùng ánh mắt như nhìn con mình, nụ cười vui vẻ mà hạnh phúc kia.

có chút vi điệu Tô Ánh Nguyệt bình tĩnh nhìn lấy người trước mặt, thu kiếm lại.

Nếu như Tô Phong ở đây, hắn nhất định sẽ nói:

Dù sao, Tô Ánh Nguyệt mạnh nhất không phải là đơn kiếm, mà là song kiếm.

Thanh nhã, nhu hòa, huyễn hoặc, mỹ lệ.

Bộ võ kỹ này không tính là mạnh, nhiều lắm chỉ sánh ngang địa giai sơ cấp.

Hắn không biết nên dùng loại từ ngữ nào để ca ngợi, hắn cảm giác mình như tận lòi.

Hắn thậm chí còn không hướng dẫn Lạc Hi võ kỹ vận hành lộ tuyến như nào, hắn ban đầu lề muốn nàng trước tiên hiểu được bề ngoài, sau đó mới bắt đầu chỉ dạy nàng vận hành lộ tuyến.

“Hảo, vậy ngươi thử một chút”.

Thiên Cổ Du Phương!

Tô Ánh Nguyệt gương mặt hiện lên vẻ lạnh lẽo, trên tay nàng lại xuất hiện thêm một thanh kiếm.

Đáng sợ hơn là hắn nhìn ra được Lạc Hi vận dụng ma lực không nhiều, cũng chỉ khoảng bảy phần sức mạnh.

Ngay sau đó, một hàng rừng cây sụp đổ, Lạc Hi giật mình mở mắt nhìn thấy cảnh tượng trước mặt có chút ngây người.

Nàng cúi đầu nhìn lấy hai tay của mình có chút khó tin.

Cũng là Tô Phong tự thí nghiệm thuốc trên chính bản thân hắn, cũng là Tô Phong dùng thủ đoạn nghịch thiên treo lại mạng của nàng, nên nàng mới chờ được tới lúc Tô Phong chế tạo ra thuốc chữa.

Phanh!

Tô Phong nhịn không được đi tới ôm lấy eo của nàng nhấc nàng lên xoay vòng tròn.

Xet!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập