Chương 6:
Tô Ánh Nguyệt – Bạch Nguyệt Thần Hồ
Đám người câm như hến, mồ hôi lạnh chảy đầy lưng.
“Nếu gặp nguy hiểm, bóp nát nó.
Ta có lẽ sẽ không tới được, nhưng ta sẽ biết được là người nào ra tay với ngươi.
Ta sẽ để cho hắn cùng những người liên quan hối hận đến thế giới này”.
Tô Phong mỉm cười nói.
Minh Viễn ở bên cạnh ngây ra như phỗng.
“Rất tốt, lão phu tự chủ cho các ngươi thời gian 30 phút, sau đó lão phu sẽ mang tiểu nha đầu này đi gặp bệ hạ”.
Lão giả nói.
Nếu không, Tô Ánh Nguyệt cũng không đứng đây cùng hắn.
Chỉ là… làm sao cảm giác có chút gân gà.
“Tô Ánh Nguyệt, S cấp thiên phú – Bạch Nguyệt Thần Hồ”.
“Cái gì?
!
”.
“WTF?
”
So với lực lượng tinh thần, toàn thế giới, hắn dám nhận thứ 2… không, hắn dám nhận thứ 3, không người dám đứng phía trên hắn, ngoại trừ nữ nhân kia.
Nàng biết S cấp thiên phú đại biểu cái gì, mặc dù nàng rất cao hứng, vì thiên phú cao, sau này mạnh lên nàng có thể giúp đỡ Tô Phong rất nhiều.
Nhưng mà S cấp thiên phú sẽ bị quốc gia đặc chiêu, đưa tới nơi bí mật bồi dưỡng.
Tần Vô Nhai đứng phắt dậy, ánh mắt tràn đầy nguy hiểm lập tức quát lớn.
Tô Ánh Nguyệt nghe thấy tên mình liền lập tức đi lên.
“Phong tỏa học viện!
Một con ruồi cũng không được cho vào, bất kỳ ai cũng không thể đi ra”.
Tô Phong híp mắt lại, không nghĩa tới đế quốc lại phái ra nhiều đại thiên tôn như vậy.
Ngàn năm qua chỉ xuất hiện hai người, một trong số đó c·hết yểu, một người còn lại, đến hiện tại vẫn còn sống, còn là một tôn Thánh giả.
Tô Ánh Nguyệt, chỉ là do tình cờ, nghị lực, may mắn cùng với tài nguyên vô số mới sống sót, trả qua thời kỳ nguy hiểm nhất.
Đây là thứ không cách nào chế tạo hay phỏng theo.
Tô Phong cũng không nghĩ tới, Tô Ánh Nguyệt thiên phú sẽ cao như vậy.
Mà Thiên giai, chính là Đại Thiên Tôn.
“Bạch Nguyệt Thần Hồ… xem ra Tô gia có không ít bí mật”.
Lão giả hơi híp mắt nhìn lấy Tô Phong đầy thâm ý nói.
Động vào, chắc chắn phải c·hết.
Không chỉ đơn giản c·hết là xong, còn kéo theo tất cả gia tộc, bất kỳ ai có liên quan với người đó đều sẽ bị g·iết sạch.
Uy áp này… quá mạnh mẽ.
Hay nói cách khác, hắn tùy thời có thể biến nó thành một quả lựu đạn t·ấn c·ông tinh thần đối phương.
Cảnh tượng này thật quen thuộc.
“Yên tâm, chỉ là vài năm ngắn ngủi mà thôi”.
Tô Phong đưa tay nhẹ xoa đầu nàng nói.
Hơn nữa, đây không phải một lần duy nhất, nó nhưng kéo dài tới 5 năm.
Mà tinh thần niệm sư càng là ở trên một bậc.
Minh Viễn ở trên đài bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.
“Tô Phong!
A cấp thiên phú – Tinh Thần Niệm Sư”.
Mà đó là điều nàng không muốn, nàng không muốn rời xa Tô Phong.
Tô gia, quả nhiên dấu rất sâu.
Một vị lão giả trong đó nhẹ gật đầu, sau đó quay qua nhìn Tô Ánh Nguyệt híp mắt hỏi.
Tô Phong ngẩn ra, đám người xung quanh ngẩn ra.
Nhất định phải tìm cách g·iết hắn, không thể để hắn trưởng thành.
Là hắn đem nàng từ địa ngục kéo trở lại, là hắn cho nàng cuộc sống vui vẻ, vô lo vô nghĩ.
Hoàng giai, chính là Hoàng giả.
Địa giai – tôn giả.
“OMG, Tô thiếu lại là A cấp, lại là A cấp.
tinh thần niệm sư, cái này bao nhiêu năm rồi mới xuất hiện?
Ông trời ơi”.
“Sẽ không, ta sẽ trở lại”.
Tô Ánh Nguyệt nắm chặt sợi dây chuyền kiên định nói.
Thứ này hắn không cần, Tô gia cũng không cần.
“Tiền bối quá lời, Tô gia cũng không có ý nghĩ khác”.
Tô Phong bình tĩnh đáp.
Hâm mộ sao?
Có lẽ thế.
Năm đó Tô Phong vì Tô Ánh Nguyệt, nhưng làm ra náo động rất lớn, rất nhiều cường giả đều nói, Tô Ánh Nguyệt sống không quá một tuần.
Đủ để thấy S cấp trọng lượng nặng cỡ nào.
“Tiền bối nói đùa, Tô gia một lòng muốn phát triển dân sinh, sẽ không có những ý nghĩ kia.
Ánh Nguyệt nàng chỉ là một trường hợp đặc biệt”.
Tô Phong đáp.
Còn không bằng đem đi đổi lấy gia tộc phát triển cùng một lần cơ hội đế quốc đứng ra bảo hộ.
Kiếp trước hắn cũng đứng tại nơi này, thức tỉnh lấy B cấp thiên phú.
Cũng không biết lần này, liệu rằng sẽ lại một lần nữa thức tỉnh sức mạnh đó hay không.
Đối với nàng, Tô Phong là toàn bộ thế giới của nàng.
“Phong, ta…”.
Tô Ánh Nguyệt mím môi, kéo lấy tay Tô Phong nói không ra lời.
Người xung quanh vốn đang ầm ĩ đột nhiên yên tĩnh, không ai nghĩ tới Tô Ánh Nguyệt sẽ khóc, chỉ là một số người biết được nguyên do, chỉ nhẹ thở dài lắc đầu.
Nhưng… đó là thứ hắn không thiếu nhất.
“Đúng vậy a, tinh thần niệm sư, loại thiên phú này quá bá đạo, cận chiến hay viễn công đều vô cùng đáng sợ”.
Sau đó, hắn lấy ra một sợi dây chuyền, tự tay đeo lên cổ Tô Ánh Nguyệt.
S cấp.
Loại cảm giác bị t·ử v·ong nhòm ngó đó, lại xuất hiện trên thân một tiểu tử mới 15 tuổi.
Ma pháp hắn sáng tạo ra so với tinh thần niệm sư không kém chút nào, thậm chí còn có nhiều thứ còn mạnh hơn.
Có lẽ tác dụng duy nhất là tăng lên lực lượng tinh thần của hắn.
Kiếp trước dựa vào nó, hắn nhưng gần như không ai cùng tuổi có thể đánh bại hắn.
Những người khác cũng không dám thất lễ, lập tức cúi người.
Đám người nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Bái kiến các vị đại thiên tôn”.
Tần Vô Nhai chắp tay cúi người kêu lớn.
Xoạt!
Tô Phong than nhẹ một tiếng, mặc dù hắn cảm giác thiên phú có chút tăng cường, nhưng
không nghĩ tới sẽ tăng cường tới mức này.
“Tiểu tử đừng lo lắng, Tô gia làm cái gì, bệ hạ rất rõ ràng.
Năm đó cống hiến, chúng ta nhớ kỹ.
Cũng biết rõ các ngươi không quá giới, chỉ là nhìn thấy tiểu nha đầu này, lão phu nhịn không được cảm thán mà thôi”.
Lão giả cười ha hả nói.
Bầu trời lúc này bị xé rách, vô sô thân ảnh từ bên trong đi ra.
Thứ này, nhưng đại biểu chính là… Địa giải cất bước, Thánh giai cũng không phải không thể.
Có thể nói, chỉ cần S cấp xuất hiện, bất kỳ thế lực nào cũng không dám động.
Hắn có thể sáng tạo sinh mệnh, còn cần thứ này làm gì?
“Tạ tiền bối”.
Tô Phong gật đầu đáp.
Xung quanh, vô số quân nhân xuất hiện, ai nấy đều nắm giữ thực lực tam giai võ giả trở lên.
Thậm chí dẫn đầu còn là 10 cái nhất giai, còn có một cái Hoàng giả.
Ghen ghét?
Không đến nỗi.
“Đúng vậy, tiền bối”.
Tô Ánh Nguyệt đáp.
Thực tế, kiếp trước hắn chỉ là B cấp thiên phú Tinh Thần Lạc Ấn, cũng chính là lưu lại một tia tinh thần tại trên người đối phương.
Áp dụng vô cùng rộng rãi, thậm chí nếu lợi dụng được còn có thể dùng nó làm tinh thần bạo phá.
Không được!
Ai cũng nói Tô Phong phá của, Tô gia ngu xuẩn.
Nhưng hiện tại xem ra, Tô gia mới là người sáng suốt nhất, mặc dù… có lẽ càng nhiều là do thiện ý cùng may mắn, nhưng ai lại có tư cách nói đâu.
Năm đó, tại trên cơ thể Tô Ánh Nguyệt.
Hắn thí nghiệm ra phương pháp để nhân loại cùng
dị thú dung hợp huyết mạch, tăng lên trên diện rộng tố chất thân thể cùng với thiên phú.
Lịch sử đã chứng minh, bệ hạ chính là một vị S cấp thiên phú, trước kia bị đế quốc khác á·m s·át, Kiến Mộc đế quốc sau đó trực tiếp khởi binh, c·hiến t·ranh kéo dài hơn 10 năm mới dừng lại.
Mà hắn cũng không có che giấu, hắn thúc đẩy để cha hắn mang đi giao cho đế quốc, đổi lấy nhưng là vô số tài nguyên cùng trăm năm bảo hộ huyết mạch.
“Tô Ánh Nguyệt!
Kết quả đâu?
Kết quả Tô Phong dùng vô số thiên tài địa bảo, dược phẩm vô số mới kéo dài tính mạng của nàng.
“Ngươi… chính là người sở hữu S cấp thiên phú?
“Tô thiếu ta yêu ngươi!
“Phong, đây là…”.
“A… A cấp?
Tô thiếu là A cấp?
Mười mấy đại thiên tôn con ngươi hơi co lại, mặc dù rất nhỏ, nhưng họ cảm nhận được sát khí cực kỳ khủng bố từ cơ thể Tô Phong phát ra.
Tô Ánh Nguyệt nhịn không được ôm lấy Tô Phong khóc lên.
Mười mấy người, tất cả đều là Thiên giai cường giả, tùy tiện một chiêu cũng đủ khiến toàn
bộ học viện san thành bình địa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập