Trên đường về học viện, Thính Phong xích của Ngu Tuế và Mai Lương Ngọc đều ong ong rung động, truyền văn tin tức không hề ngừng lại.
Thông cáo do học viện Thái Ất phát ra hết đợt này đến đợt khác, cập nhật danh sách, ban bố truy kích vân vân. Lan thi bị bắt ngày càng nhiều, từ sau khi phá hủy cứ điểm Huyền Khôi đêm qua, danh sách Lan thi Thông Tín viện công bố đa số đều là giáo tập và đệ tử Thái Ất.
Ngu Tuế ngẩng đầu nhìn Mai Lương Ngọc: "Sư huynh, huynh không có gì muốn hỏi muội sao?"
"Đương nhiên là có." Mai Lương Ngọc vừa đi vừa trả lời truyền văn, "Muội chịu nói cho ta biết rồi à?"
Ngu Tuế khoanh hai tay trên thành cửa sổ, tựa cằm lên cánh tay: "Huynh hỏi trước đi."
Nói xong nàng lại khẽ thở dài: "Đáng ra huynh nên hỏi muội từ sớm."
Lời này nghe có ý trách móc nhỉ? Mai Lương Ngọc không nhịn được liếc mắt nhìn, ánh mắt buồn cười đánh giá Ngu Tuế.
Mai Lương Ngọc nói: "Ta sợ muội chê ta hỏi nhiều quá, hóa ra là ta hỏi ít rồi sao?"
Ngu Tuế gật đầu.
Mai Lương Ngọc cảm thấy sư muội có đôi khi cũng rất đáng ghét.
"Tuy sư huynh thông minh, có thể đoán được rất nhiều chuyện, nhưng nếu huynh không nói ra, thì sẽ thành ra muội đi đoán xem rốt cuộc huynh đang nghĩ gì, muội không muốn đoán mò về huynh."
Ngu Tuế dùng một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn Mai Lương Ngọc ngoài cửa sổ xe: "Sư huynh, chuyện gì cũng có thể trực tiếp hỏi muội."
Mai Lương Ngọc lẳng lặng nhìn thiếu nữ, hắn có thể cảm nhận được sự kiên nhẫn khác với những người khác từ Ngu Tuế.
Ánh mắt Ngu Tuế nhìn hắn dường như đang im lặng nói rằng, muội sẽ nói cho huynh biết.
Mai Lương Ngọc quả thực thông minh, cũng đoán được rất nhiều, nhưng cũng đúng như Ngu Tuế nói, hắn luôn tự mình đoán, không bao giờ nói với Ngu Tuế. Mai Lương Ngọc luôn sợ sư muội nhạy cảm đa nghi sẽ trách hắn nhiều chuyện, sợ khiến nàng chán ghét, bị nàng kiêng kỵ.
Nghĩ lại, Mai Lương Ngọc mới giật mình phát hiện không biết từ lúc nào, mình lại để tâm đến cách nhìn của Ngu Tuế về mình như vậy.
Hóa ra càng để tâm, lại càng thật cẩn thận.
Mai Lương Ngọc cúi đầu thu liễm cảm xúc trong mắt, lúc ngẩng đầu nhìn Ngu Tuế lần nữa, nghiêm mặt hỏi: "Chuyện điều tra Huyền Khôi, muội hợp tác với Thánh giả Thái Ất rồi?"
Ngu Tuế gật đầu: "Là Trâu viện trưởng, ông ấy vốn biết chuyện này, nhưng chỉ nhìn mà không nói."
"Muội thuyết phục được ông ấy?" Mai Lương Ngọc khẽ nhướng mày, có chút kinh ngạc, "Trâu viện trưởng đối với những chuyện ngoài Chu Tâm chú đều không bận tâm."
Vừa dứt lời hắn liền lờ mờ đoán được, vậy Ngu Tuế có thể thuyết phục Trâu Tiêm giúp đỡ, cũng liên quan đến Chu Tâm chú.
"Lấy thiên phú của muội ra làm đảm bảo." Ngu Tuế tinh nghịch chớp mắt với Mai Lương Ngọc, giọng điệu thong thả nói, "Tối hôm đó sau khi chia tay huynh, muội đã đi tìm Trâu viện trưởng. Thật ra lúc ở Nguyệt Sơn, ông ấy đã nhận ra manh mối, chỉ là không truy cứu sâu, giống như sư huynh nói, ngoài Chu Tâm chú, những chuyện khác ông ấy đều không hứng thú."
"Muội và Trâu viện trưởng hẹn nhau, muội sẽ nắm giữ Cửu Huyền Diệu Pháp trong vòng một năm, giúp ông ấy phá giải Chu Tâm chú."
Mai Lương Ngọc sững sờ: "Một năm?"
Căn bản là không thể nào.
Hắn lập tức nhíu mày: "Điều kiện của Trâu viện trưởng là gì?"
Trâu Tiêm sẽ không đồng ý loại hứa hẹn suông này.
Ngu Tuế cười nói: "Trong vòng một năm học không được thì đi chết a."
Mai Lương Ngọc: "……"
Hắn cười lạnh: "Muội thật sự dám đồng ý?"
"Sư huynh, huynh không thấy điều kiện này rất kích thích sao?" Ngu Tuế cố ý trêu hắn.
"Nếu muội học không được, thật sự đi chết sao?" Mai Lương Ngọc hung hăng lườm nàng một cái, "Cho dù muội hối hận, Trâu Tiêm chắc chắn cũng không tha, nếu đã hứa với ông ấy, còn muốn ông ấy thực hiện lời hứa, vậy thì phải xem là thật."
Ngu Tuế ôm hai má, cười nhìn hắn tức giận: "Muội mặc kệ, dù sao sư huynh cũng nói huynh sẽ cứu muội, đến lúc đó Trâu viện trưởng thật sự muốn giết muội, vậy thì vất vả sư huynh nghĩ cách rồi."
Mai Lương Ngọc thấy nàng còn có tâm trạng cười đùa, mày nhíu chặt lại, tức đến mức muốn lôi người từ trong cửa sổ xe ra nhào nặn một trận: Lạnh giọng cảnh cáo nàng: "Nam Cung Tuế."
"Dạ!" Ngu Tuế gật đầu thật mạnh, đôi mắt cong cong nhìn hắn.
Mai Lương Ngọc nói: "Ai dạy muội lấy mạng sống ra làm tiền cược?"
Ngu Tuế hỏi mềm mại: "Sư huynh, sao huynh không tin muội thật sự có thể học được?"
"Ta tin muội có thể học được, nhưng ai có thể tin được muội học được trong thời gian một năm?" Mai Lương Ngọc nói, "Biết thời gian một năm ngắn thế nào không? Cửu Huyền Diệu Pháp lại thâm ảo nhường nào không?"
Quan trọng nhất là, Trâu Tiêm nghiêm túc.
Ngu Tuế có thể không biết chấp niệm của Trâu Tiêm đối với Chu Tâm chú sâu nặng đến mức nào, ông ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng ra tay giúp đỡ, tiền đề để Trâu Tiêm chịu ra tay, chính là ông ấy đã nghiêm túc.
Nếu Ngu Tuế không thể thực hiện được yêu cầu nàng đưa ra, Trâu Tiêm sẽ trực tiếp bắt nàng phải chết.
Cho dù Ngu Tuế sở hữu Cửu Châu Tinh Hải, là Thượng thừa chi thể Ngũ hành tương sinh, đối với Âm Dương gia mà nói quả thực được coi là thiên phú cực cao, nhưng việc nắm giữ bí pháp thâm sâu nhất của Âm Dương gia trong vòng một năm, vẫn khiến người ta khó mà tin nổi.
Ngàn trăm năm qua, Thánh giả Âm Dương gia Mai Lương Ngọc có thể kể tên thì nhiều, nhưng Thánh giả Âm Dương gia nắm giữ Cửu Huyền Diệu Pháp lại chỉ có hai người, đều là lão tổ tông từ ngàn năm trước rồi.
Nhưng Ngu Tuế chính là nhận ra chấp niệm sâu sắc của Trâu Tiêm đối với Chu Tâm chú, mới chắc chắn yêu cầu nàng đưa ra Trâu Tiêm nhất định sẽ đồng ý.
"Lời đã nói ra rồi, muội cũng đành dốc hết toàn lực, cố gắng hết sức, nếu không sư huynh chỉ có thể làm bạn với muội trong khoảng thời gian ngắn ngủi một năm mà thôi."
Ngu Tuế cố ý nhấn mạnh chữ "ngắn ngủi một năm", vẫn giữ dáng vẻ trêu chọc người khác.
Mai Lương Ngọc vừa đưa tay về phía nàng, Ngu Tuế "A" lên một tiếng, nhắc nhở: "Sư huynh, huynh đã hứa với Tam ca không được động tay động chân với muội rồi đấy nhé."
"Mấy lời vô nghĩa này muội ngược lại nhớ rõ lắm." Mai Lương Ngọc cười lạnh, "Lời ta dặn muội giữ cái mạng nhỏ sao lại không nhớ?"
Ngu Tuế cười hỏi: "Huynh thật sự sợ muội chết à?"
Mai Lương Ngọc nhìn chằm chằm nàng nói: "Ta là người không muốn muội chết nhất trên đời này."
"Nếu huynh không muốn, muội sẽ không chết." Ngu Tuế vẫn mang theo nụ cười nhìn hắn, chủ động đưa tay ra hiệu Mai Lương Ngọc đến gần hơn một chút, Mai Lương Ngọc hơi cúi đầu về phía nàng, ngón tay ngọc ngà có chút lạnh buốt kia liền điểm lên ấn đường đang nhíu chặt của hắn, nhẹ nhàng vuốt phẳng, "Sư huynh, muội là người duy nhất trên đời này sẽ thỏa mãn bất kỳ tâm nguyện nào của huynh."
Những lời nửa đùa nửa thật của Ngu Tuế, khiến Mai Lương Ngọc hết cách với nàng.
"Muội nắm chắc phần thắng không?" Mai Lương Ngọc ngẩng đầu lên lần nữa.
Ngu Tuế ra dấu bằng tay: "Một chút xíu."
Mai Lương Ngọc lạnh lùng nhìn nàng: "Muội nói lại lần nữa xem."
Ngu Tuế gật gù nói: "Muội nắm chắc mười phần mười!"
Mai Lương Ngọc chẳng dám tin, mặc dù nụ cười của Ngu Tuế rạng rỡ khiến người ta rung động, lại khiến hắn không khỏi cắn răng.
"Lần sau còn có chuyện như vậy——" Mai Lương Ngọc chưa nói xong, Ngu Tuế đã ngắt lời, "Trong một năm này, muội muốn Trâu viện trưởng sẽ cho muội cái gì, sư huynh, muội không thiệt đâu."
Mai Lương Ngọc lại hối hận rồi.
Hối hận đêm hôm đó chia tay Ngu Tuế trong không vui, tạo cơ hội cho nàng đi tìm Trâu Tiêm.
Trán vừa được Ngu Tuế vuốt phẳng lại nhíu chặt.
Ngu Tuế nói: "Sư huynh, đừng nhíu mày."
Mai Lương Ngọc: "Vậy vuốt phẳng lại đi."
Ngu Tuế không nhịn được cười, nhưng cũng thật sự đưa tay ra, Mai Lương Ngọc cũng phối hợp, cúi đầu để nàng động thủ vuốt mày.
"Nam Cung gia có hợp tác với Huyền Khôi, mấy tháng trước, phụ thân truyền thư muốn muội tiếp quản việc buôn bán của Huyền Khôi ở Thái Ất, nhưng muội không thích công việc này, lại sợ sư huynh biết nhà muội làm ăn mua bán Lan độc với Huyền Khôi, sẽ có cái nhìn không tốt về muội."
Lúc Ngu Tuế đưa tay vuốt mày, nàng nhỏ giọng nói chuyện xảy ra dạo trước: "Cho nên muội không muốn cho huynh biết, hơn nữa sư huynh cũng có chuyện phải bận rộn."
Mai Lương Ngọc cúi gằm mặt, hỏi: "Chuyện của Niên Thu Nhạn muội cũng biết?"
"Muội không biết." Ngu Tuế lắc đầu, "Hôm Tào thúc tìm muội, nhìn thấy Niên sư huynh cũng ở đó, muội mới biết hóa ra Ngân Hà Thủy là huynh ấy lấy."
Nhưng Mai Lương Ngọc lại nghe ra từ trong lời nàng, Ngu Tuế không biết chuyện của Niên Thu Nhạn, cũng không biết A tỷ của hắn chưa chết, không chỉ chưa chết, còn trở thành Bách Khấu Huyền Khôi Thanh Dương.
Sư muội căn bản không biết những chuyện ở Yên quốc kia.
"Trương Tương Vân cứ luôn miệng nói huynh phá hỏng chuyện của Huyền Khôi, trong lời nói ngoài ý tứ đều muốn muội giết huynh, muội sao có thể như ý hắn, hắn càng như vậy, muội càng ghét hắn." Ngu Tuế thu tay về, hơi ngước mặt nhìn Mai Lương Ngọc.
"Trương Tương Vân đáng chết." Trong mắt Mai Lương Ngọc hiện lên sự lạnh lẽo, "Sau khi ta đưa muội về học viện, sẽ đi tìm hắn ra."
"Sư huynh." Ngu Tuế đưa tay lên, ống tay áo rộng che khuất khuôn mặt, "Trương Tương Vân đã chết trong Thận Cảnh rồi."
Cục tức đó không có chỗ để trút nữa rồi.
Hắn nhớ tới những lời Trương Tương Vân nói trong hẻm tối trước đó, hỏi: "Muội đánh Trương Tương Vân?"
"Vâng!" Ngu Tuế nói, "Trong Long tháp, muội bảo kiếm linh ra tay."
Mai Lương Ngọc thầm nghĩ thế còn được, ít ra cũng đánh Trương Tương Vân một trận tơi bời.
Ngu Tuế lại nói chuyện Âu Như Song dẫn nàng vào Thận Cảnh, gặp đám Tần Sùng Học ở đó.
"Lần đầu tiên muội gặp Tần Sùng Học, Niên Thu Nhạn đã nói bọn họ có thể là đến nhắm vào sư huynh, nhưng cũng không thể kịp thời bói ra thời điểm ra tay."
"Ba người Tần Sùng Học thoạt nhìn rất lợi hại, không giống đám Trương Tương Vân, cho nên muội sợ huynh đánh không lại, mới không để huynh ra Ngoại thành." Ngu Tuế nói, "Sư huynh, muội cũng sợ huynh chết nha, muội không muốn huynh chết."
Hai người vào đúng thời điểm, bình tĩnh ôn hòa giải thích mọi chuyện xảy ra vào đêm hôm đó.
Mai Lương Ngọc nghiêng đầu nhìn Ngu Tuế, ánh mắt đã sớm rời khỏi Thính Phong xích, đã lâu không xem những truyền văn tin tức liên tục đổ về.
Đã nhận được đáp án mong muốn.
"Ta cũng nên nói cho muội biết." Mai Lương Ngọc chậm giọng, "Là ta không đúng."
Ngu Tuế gật đầu, ánh mắt thẳng thắn, im lặng tỏ ý huynh không đúng.
Mai Lương Ngọc từ miệng Ngu Tuế biết được chuyện của Huyền Khôi, nghe xong mới hỏi: "Muội có gì muốn hỏi ta không?"
"Muội cũng có." Ngu Tuế chớp mắt nhìn hắn.
Nàng cũng tò mò, nhưng chưa từng trực tiếp hỏi.
Mấy ngày nay, hai người đều đang dò xét lẫn nhau, có chuyện luôn để trong lòng, nhưng chưa từng nói ra, sợ bản thân vô tình vượt quá giới hạn, đổi lại là sự xa lánh và đề phòng của đối phương.
Sợ hãi sự xa lánh, bị nghi kỵ, cho nên những chuyện tò mò trong lòng, dứt khoát không hỏi nữa.
Mai Lương Ngọc không thể tưởng tượng được ngày Ngu Tuế xa lánh mình.
Nhưng hôm nay không biết vì sao, thời cơ vừa vặn.
Có lẽ sương lạnh đêm qua tan đi, nhìn lại ánh bình minh ấm áp này khiến tâm trạng trở nên rộng mở, cũng có thể là do sự bình yên sau khi nghiền ngẫm lại những lời truyền âm qua Thính Phong xích đêm qua.
Có câu "Ta rất thích" kia, khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Ngu Tuế nhẹ giọng hỏi: "Sư huynh, những ký ức đã qua, huynh nhớ lại rồi sao?"
Mai Lương Ngọc nghiêng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt đen nháy phản chiếu hình bóng rõ nét.
"Ta nhớ lại không ít chuyện." Giọng điệu chàng thanh niên trở nên trầm ấm, "Ta từng sống ở Yên quốc, cha mẹ ân ái, có một vị huynh trưởng và một vị A tỷ."
Mai Lương Ngọc biết người trước mắt là ai.
Thanh Dương quận chúa, là con gái của Nam Cung Minh, nhưng hắn vẫn nguyện ý nói cho nàng biết trước khi mọi chuyện sáng tỏ.
Ngu Tuế nghe xong hơi sững sờ, năm ngón tay chống cằm hơi co lại, khẽ giọng nói: "Muội cũng có một vị A tỷ."
Lúc Mai Lương Ngọc bắt Niên Thu Nhạn viết tên ra, Ngu Tuế đã biết, sư huynh lại đoán đúng rồi.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập