Chương 287: Lòng ngứa ngáy (2/2)

Không có Cơ Quan gia, các Bách gia Cửu Lưu khác cũng sẽ bị ảnh hưởng, rất nhiều điểm nghẽn không thể đột phá.

Ngu Tuế hiểu rồi, nếu Thiên Cơ Chi Tâm bị phá hủy, cảm giác đó giống như tất cả mọi người đều trúng Châu Tâm Chú vậy, không thể có được cảm hứng sáng tạo, không tìm được điểm mấu chốt để đột phá, không thể tiến lên phía trước.

Điều đó quả thực đáng sợ.

"Người sở hữu Thiên Cơ Chi Tâm, sẽ có sức sáng tạo vô hạn. Nhưng nếu mất đi Thiên Cơ Chi Tâm, tất cả mọi người sẽ mất đi sức sáng tạo." Mai Lương Ngọc quay đầu nhìn Ngu Tuế, giọng điệu hờ hững nói, "Hiện tại Thiên Cơ Chi Tâm đang ở chỗ ta. Lúc trước ta vừa mới nhớ lại, khi tạo ra hải nhãn ở ngoại thành ta đã biết được vị trí của không ít hải nhãn tự nhiên, chúng chỉ giấu dưới đáy biển, chưa ngoi lên để người ta phát hiện ra."

Trên thực tế, khi hắn nhớ ra sự tồn tại của Thiên Cơ Chi Tâm và sử dụng sức mạnh đó, hắn mới phát hiện, hải nhãn đã sớm trải rộng khắp Thái Ất.

Những hải nhãn tự nhiên này từ nhiều năm trước đã chịu sự dẫn dắt của một sức mạnh nào đó, vẫn luôn không ngừng tiến hóa sâu dưới đáy biển.

Ngu Tuế nghe đến đây trong lòng đã có đáp án, Thiên Cơ Chi Tâm này, đa phần là do cha của sư huynh để lại cho hắn.

"Sư huynh, Cơ Quan thuật này thật sự rất lợi hại." Nàng nghiêm túc nói.

Mai Lương Ngọc lẳng lặng nhìn nàng một hồi, bỗng mím môi cười.

Các Thánh giả Thái Ất một lúc sau mới có thể tìm đến đây.

Lúc này cả hai người đều ướt sũng, Ngu Tuế trông như một người máu.

Mai Lương Ngọc lấy từ hộp cơ quan của mình ra rất nhiều thuốc men, lại bảo Ngu Tuế thay một bộ y phục sạch sẽ.

Ngu Tuế sững sờ nói: "Muội không có y phục dự phòng."

Nàng đi chuyến này cũng đâu phải ra ngoài du xuân dã ngoại qua đêm, làm sao mang theo y phục để thay được.

Vừa dứt lời, liền thấy Mai Lương Ngọc lấy từ hộp cơ quan ra một chiếc váy dài màu xanh lục sẫm may tinh xảo, vắt qua cánh tay đưa cho nàng. Chất liệu lụa trơn bóng mát lạnh, liếc mắt là biết chiếc váy này khi sờ vào sẽ rất thích.

Hoa văn thêu trên váy chủ đạo là hoa mẫu đơn, tôn quý, tao nhã, xinh đẹp, cao cao tại thượng.

Ngu Tuế đưa tay đón lấy, nhưng lại kinh ngạc nhìn Mai Lương Ngọc.

Mai Lương Ngọc mặt không đổi sắc nói: "Lần trước bồi thường trang sức cho muội, tiện thể cũng đặt may vài bộ y phục, bồi thường cho muội những bộ bị kiếm khí cắt hỏng."

"Sao huynh không đưa cho muội sớm hơn?" Ngu Tuế nhận lấy bộ y phục xem thử, là kiểu dáng nàng thích, liền cười tít mắt.

Mai Lương Ngọc nói: "Loại lụa tơ tằm mây này khó đợi lắm, mất nhiều thời gian mới may xong."

Nói xong hắn quay người đi, giơ tay thiết lập kết giới trên bến tàu, để Ngu Tuế thay y phục trước.

Ngu Tuế làm theo, quay lưng lại với Mai Lương Ngọc chỉ nghe thấy tiếng sột soạt của vải áo cọ xát. Dường như động tác này chạm vào vết thương, khiến Ngu Tuế rít lên vì đau, Mai Lương Ngọc cau mày hỏi: "Một mình thay được không?"

"Thế sư huynh thay giúp muội à?" Ngu Tuế rầu rĩ hỏi.

Mai Lương Ngọc không nói lời nào.

Ngu Tuế: "Muội tự làm được."

Mai Lương Ngọc: "Mau thay đi."

Ngu Tuế lại bật cười, thoải mái tùy ý, sự mệt mỏi trước đó đã vơi đi rất nhiều.

Một lúc sau, Ngu Tuế gọi hắn: "Sư huynh, muội thay xong rồi."

Mai Lương Ngọc lúc này mới quay người lại, thấy Ngu Tuế vẫn ngồi bệt trên đất không chịu đứng dậy. Hắn bèn ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Ngu Tuế, xắn tay áo nàng lên để kiểm tra vết thương.

Ngu Tuế "ây da" một tiếng, phàn nàn: "Nếu huynh định xắn áo muội lên, thì vừa nãy sao không quay người lại xem luôn đi."

Mai Lương Ngọc liếc xéo nàng: "Trước kia sao không phát hiện ra muội lắm trò thế nhỉ?"

Ngu Tuế lại bày ra vẻ mặt thật thà đáp: "Cái đó còn phải xem là dùng trò với ai chứ."

Mai Lương Ngọc vừa định truyền ngũ hành chi khí cho nàng, đã bị Ngu Tuế đưa tay cản lại: "Sư huynh, không cần truyền ngũ hành chi khí cho muội đâu, muội tự phục hồi từ từ là được."

Nói đến đây khựng lại một chút, nàng tò mò đánh giá Mai Lương Ngọc, hỏi thẳng: "Thần Cơ Thuật của huynh là gì vậy?"

"Thiên Địa Đồng Điều." Mai Lương Ngọc bôi thuốc lên vết bầm tím trên tay nàng, không mấy để tâm đáp.

Ngu Tuế đã đoán được, nghe được đáp án chính xác, trong lòng cũng khẽ giật mình: "Thiên Địa Đồng Điều xếp thứ tư, vậy cũng rất lợi hại rồi."

Mai Lương Ngọc cười như không cười liếc nàng một cái, dường như đã nhìn thấu điều gì đó, nhưng không nói toạc ra, chỉ bảo: "Xét về phương diện điều khiển khí, nó có thể nói là vô địch, bất kể là ngũ hành chi khí, hay âm dương thiên địa nhị khí, đều có thể dựa vào nó để điều động. Nhưng muội có biết tại sao nó không được xếp vào top 3 không?"

Ngu Tuế đã nghiên cứu bảng xếp hạng Thần Cơ Thuật, đương nhiên là biết.

Theo như gia tộc họ Hạ chuyên nghiên cứu Thần Cơ Thuật ghi chép lại, từng có mười sáu người sở hữu Thần Cơ · Thiên Địa Đồng Điều, trong điều kiện sử dụng Thiên Địa Đồng Điều, tuổi thọ của những người này không vượt quá bốn mươi.

Trong số đó có ba người vì sử dụng Thần Cơ Thuật quá thường xuyên, đã đột ngột qua đời ở tuổi hai mươi bảy và ba mươi.

Hạ lão tổ – người lập ra bảng xếp hạng Thần Cơ Thuật đã chú thích dưới Thiên Địa Đồng Điều xếp hạng thứ tư: Thuật này có tác dụng phụ cực lớn, trong khi rút lấy thiên địa chi khí, thiên địa cũng đang thu hồi mạng sống của người thi triển.

Vì vậy cho dù nó được coi là vô địch về phương diện điều khiển khí, trong bảng xếp hạng Thần Cơ Thuật cũng chỉ xếp thứ tư.

Các Thần Cơ Thuật khác ít nhiều đều có một số tác dụng phụ, bị giới hạn bởi một số điều kiện hoặc có điểm yếu rõ ràng, chỉ có ba Thần Cơ Thuật đứng đầu bảng xếp hạng, mới có thể xưng tụng là hoàn hảo đồng thời không tìm ra cách ứng phó.

Ngu Tuế biết sử dụng Thần Cơ · Thiên Địa Đồng Điều là đang tiêu hao tuổi thọ, không khỏi nhíu mày nói: "Bảng xếp hạng Thần Cơ Thuật cũng là do con người lập ra, xếp cao hay thấp cũng chỉ là một lời nói của người khác."

Nàng còn cảm thấy Thần Cơ · Thiên Mục của mình là đệ nhất thiên hạ cơ!

Mai Lương Ngọc lại nói: "Khi tất cả mọi người trên thế giới đều dùng bảng xếp hạng của Hạ lão tổ làm minh chứng, muội không thể không tin."

Ngu Tuế nói: "Ông ta cũng đâu nghiên cứu thấu đáo được tất cả các Thần Cơ Thuật."

"Gia tộc họ Hạ không phải vẫn chưa chết sạch sao?" Mai Lương Ngọc lại cười, "Gia tộc họ Hạ vẫn đang nghiên cứu Thần Cơ Thuật, muội phải giấu cho kỹ vào, người nhà họ Hạ sống trên đời là để nghiên cứu thấu đáo tất cả các Thần Cơ Thuật đấy."

"Sư huynh, huynh lại đoán được rồi sao?" Ngu Tuế ngoảnh đầu nhìn hắn, "Vậy huynh đoán xem Thần Cơ Thuật của muội xếp thứ mấy?"

Mai Lương Ngọc: "Đệ nhất thiên hạ."

Ngu Tuế tha thiết nhìn hắn, tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng bị người ta nói toạc ra, cũng thấy hơi ngại ngùng: "Thế thì cũng không đến mức."

Mai Lương Ngọc lại khẽ nhướng mày, thần thái ngông cuồng: "Mặc kệ ông ta đi, muội cho rằng nó xếp thứ mấy thì nó là thứ mấy."

Dù sao thì hắn cũng cho rằng Thần Cơ Thuật là vô địch thiên hạ.

Ngu Tuế lặng lẽ thu hồi ánh mắt nhìn Mai Lương Ngọc, thầm cảm thán trong lòng, nàng quả nhiên nên học hỏi sự tự tin ngạo mạn "Lão tử chính là kẻ lợi hại nhất thiên hạ" này của sư huynh.

"Nhưng tác dụng phụ đã được chứng thực, nếu có thể, huynh…" Ngu Tuế chưa nói hết, thấy Mai Lương Ngọc buông ống tay áo nàng xuống, bảo nàng quay lưng lại, "Vết thương xuyên thấu trên lưng."

Ngu Tuế "ồ" một tiếng, cởi y phục từ vai xuống eo, lúc ngoảnh lại bị Mai Lương Ngọc ngăn cản, nàng bèn cười nói: "Không vội, huynh cứ từ từ làm."

Nàng cũng rất hưởng thụ cảm giác có người hầu hạ này.

Mai Lương Ngọc nhìn vết thương xuyên thấu trên xương bả vai thiếu nữ, dữ tợn và xấu xí, khiến người ta sinh ra sát khí.

Hắn nhíu mày, động tác nhẹ nhàng.

Đầu ngón tay Mai Lương Ngọc ấn lên làn da mềm mại trắng nõn, thuốc mỡ mát lạnh mềm mịn, rất dễ thoa. Lúc hắn thu tay lại vô tình chạm vào vai phải không bị thương, Ngu Tuế không nhịn được rụt cổ lại, Mai Lương Ngọc ngước mắt nhìn lên: "Đau à?"

"Ngứa." Ngu Tuế nói, "Chạm vào đó là muội thấy ngứa."

Có hơi nhạy cảm.

Mai Lương Ngọc nghe vậy, lại chạm vào vai phải nàng, Ngu Tuế không kìm được run rẩy cả người, phản ứng bản năng của cơ thể không thể kiềm chế được, khiến nàng vặn vẹo thân mình. Ngu Tuế "ây da" một tiếng định quay lại nhìn, vừa mới động đậy, đã bị Mai Lương Ngọc giữ chặt vai ấn trở lại.

"Sư huynh!"

"Được rồi, không chạm nữa."

Mai Lương Ngọc nhịn cười, bôi xong phần thuốc mỡ còn lại, bảo Ngu Tuế mặc áo vào, ai ngờ người ta hoàn toàn không quan tâm, trực tiếp xoay người vồ tới. Tim Mai Lương Ngọc thót một cái, dang hai tay ra tránh chạm vào nàng, mặc cho Ngu Tuế đè lên ngã nhào xuống đất.

Đầu đập mạnh xuống đất một tiếng "cốp", trong đầu Mai Lương Ngọc ong ong, hắn ngửa mặt nhìn trời, sau khi ngã xuống liền lập tức đưa tay ôm eo Ngu Tuế, mạnh mẽ ép người vào lòng.

Mai Lương Ngọc bị nàng kích thích đến mức huyệt thái dương giật liên hồi, một lúc sau mới dám rũ mắt nhìn người trong lòng, trong mắt chỉ phản chiếu mảng lưng trần trắng ngần của nàng.

Ngu Tuế bị đè trong lòng không ngóc đầu lên được ấm ức nói: "Sư huynh, huynh không có chỗ nào sợ ngứa sao?"

Mai Lương Ngọc kéo áo nàng lên, che đi thân hình thon thả, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão tử ngứa ngáy trong lòng."

Ngu Tuế đột nhiên im bặt, nghe Mai Lương Ngọc nói: "Mặc áo cho tử tế vào."

Nàng cũng ngoan ngoãn làm theo.

Đợi Ngu Tuế mặc áo xong, Mai Lương Ngọc mới buông tay, Ngu Tuế được đà ngồi hẳn lên người hắn. Mai Lương Ngọc nhướng mày nhìn người đang ngồi yên, hỏi: "Không định xuống à?"

Ngu Tuế lắc đầu, cứ thế nhìn chằm chằm hắn, đưa tay đặt lên lồng ngực hắn, nói: "Sư huynh, tim huynh đập nhanh quá."

Mai Lương Ngọc nghe xong thì bật cười, nhưng ánh mắt lại hung dữ.

Muội còn không biết xấu hổ mà nói? Cũng không xem xem bản thân vừa nãy đã làm gì.

Mai Lương Ngọc cười lạnh nói: "Muội mà làm nũng thêm chút nữa, quả tim này nhảy ra ngoài luôn đấy."

Ngu Tuế: "Thật sao?"

Mai Lương Ngọc mặt không đổi sắc nói: "Giả đấy."

Ngu Tuế bật cười khúc khích, nhích người tới gần, những lọn tóc vương trên xương quai xanh Mai Lương Ngọc, cảm giác ngứa ngáy nháy mắt truyền khắp toàn thân.

Mai Lương Ngọc đè thấp giọng gọi: "Ngu Tuế."

"Sư huynh." Ngu Tuế nghe thấy hắn gọi tên mình, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Hơi thở của thiếu nữ phả vào má hắn, thì thầm bên tai, "Muội bây giờ rất thích huynh."

Trái tim Mai Lương Ngọc không hề kích động đến mức nhảy ra ngoài, nhưng dường như đã ngừng đập một nhịp.

Ngu Tuế cười tủm tỉm nhìn Mai Lương Ngọc, không hiểu sao nàng lại cảm thấy rất vui.

Niềm vui chưa từng có.

Giống như không còn bất kỳ phiền muộn nào, giờ phút này chỉ đắm chìm trong cảm xúc mang lại cho nàng sự vui vẻ.

Ngu Tuế đón lấy ánh mắt rực lửa của Mai Lương Ngọc, cúi người hôn nhẹ lên môi hắn.

Sự tiếp xúc lúc gần lúc xa, là thứ lôi cuốn thần hồn người ta nhất, khiến người ta quyến luyến không rời.

Ngu Tuế vừa định rời ra, bàn tay Mai Lương Ngọc đã di chuyển đến sau gáy nàng, không cho nàng cách ra quá xa.

Mai Lương Ngọc hỏi: "Chỉ hôn thế thôi sao?"

Ngu Tuế: "Thế thì…"

Chưa kịp nói hết câu, nàng đã bị người ta giữ chặt sau gáy ép xuống.

Mai Lương Ngọc từ xương quai xanh căng cứng của nàng đi dần lên, cắn nhẹ lên chiếc cổ thon thả, hôn lên làn da đang ửng đỏ, cuối cùng nuốt trọn mọi âm thanh trên đôi môi nàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập