Chương 355: Thường Cấn Thánh giả đã mang Đông Lan Ly về Thái Ất (2/2)

Chính vì thấy được sức mạnh của Mị Xà, nên ai cũng muốn thao túng nó. Nhưng cứ mười người thì hết chín người rưỡi chết vì bị phản phệ trong lần đầu tiên sử dụng Mị Xà, nửa người còn lại nếu không chết thì cũng tàn phế.

Ngay cả Tố phu nhân cũng không chọn Mị Xà, mà lui xuống một bậc chọn Vô Tướng Xà – thứ mà nàng ta nắm chắc phần thắng hơn.

Thực ra Vệ Nhân cũng không muốn luyện Mị Xà. Tuy tự tin vào thiên phú Nông gia của mình, nhưng với cảnh giới hiện tại mà đi luyện Mị Xà thì hắn cũng không nắm chắc. Có điều Thẩm Thiên Tuyết hoàn toàn không cho Vệ Nhân cơ hội lựa chọn, bắt hắn nhất định phải luyện Mị Xà.

Tuy khoảng thời gian đó rất cực khổ, bị hành hạ liên tục, nhưng vì có hai vị Thánh giả Nông gia chống lưng, Vệ Nhân hoàn toàn không sợ bị phản phệ. Lúc nào không kiểm soát được, Thẩm Thiên Tuyết và Bùi Đại Thanh đã ra tay trấn áp giúp.

Bây giờ bảo hắn tự mình sử dụng Mị Xà, Vệ Nhân quả thực không có mấy phần tự tin.

Nhưng đã trót phóng lao rồi, giờ quay ra nói với Nam Cung Tuế là mình không làm được, Vệ Nhân làm sao mở miệng cho cam.

Ngặt nỗi Mai Lương Ngọc cứ đứng đó tiếp tục khích bác hắn, bên cạnh còn có tên ngốc Vạn Kỳ luôn miệng khen ngợi hắn còn trẻ mà đã nắm giữ được bốn đạo huyễn thú, quả là thiên tài trong các thiên tài. Những lời này lọt vào tai Vệ Nhân chẳng khác nào tâng bốc để giết chết hắn, muốn nâng hắn lên cao rồi ném mạnh xuống đất cho tan xương nát thịt.

Trong lúc Vệ Nhân đang cố gắng điều chỉnh tâm lý, thì bên ngoài, Ngu Tuế đột nhiên cầm chiếc Thính Phong xích đang rung lên bần bật, thấy nhị ca Tô Phong đang ở Đế đô Thanh Dương xa xôi gửi truyền âm đến.

Nếu không có việc gấp, Tô Phong sẽ không trực tiếp gửi truyền âm như vậy.

Ngu Tuế báo với Mai Lương Ngọc một tiếng, rồi quay người vào phòng mình để nhận truyền âm.

Vừa nhận truyền âm, Ngu Tuế chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng Tô Phong vọng tới: "Tuế Tuế?"

"Bây giờ nói chuyện có tiện không?" Tô Phong hỏi.

Ngu Tuế ừ một tiếng, hạ giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Chẳng lẽ Chung Ly Tước ở Đế đô xảy ra chuyện gì sao?

Nàng vừa nhíu mày, lại nghe Tô Phong hạ giọng nói: "Tối qua bên Vương phủ nhận được tin tức từ Thái Ất truyền về. Phụ thân đã biết chuyện dạo này cảnh giới của muội ở Thái Ất tăng vọt rồi."

Ngu Tuế không thấy ngạc nhiên. Nếu Nam Cung Minh không biết thì mới là chuyện lạ.

"Những chuyện đó đều là sự thật." Nàng nhẹ giọng đáp.

Nhưng Tô Phong không kịp chúc mừng nàng chuyện thăng liền tám cảnh giới. Chàng đứng trước cửa phòng nàng, vẻ mặt có chút nghiêm trọng: "Còn một chuyện nữa, tin tức từ Thái Ất nói rằng, muội và Mai Lương Ngọc đang yêu nhau."

Chưa đợi Ngu Tuế trả lời, Tô Phong lại đổi lời: "Chính xác mà nói thì là sư huynh của muội, Mai Lương Ngọc thích muội. Chuyện này cũng là sự thật sao?"

Ngu Tuế không trả lời ngay.

Đổi lại là trước kia, nàng chẳng thấy có gì to tát. Cho dù Nam Cung Minh biết Mai Lương Ngọc thích nàng thì đã sao? Mai Lương Ngọc là đại đồ đệ mà Thường Cấn Thánh giả rất coi trọng, Nam Cung Minh đâu dám động đến.

Nhưng cục diện bây giờ đã khác. Sự thay đổi về thân phận của Mai Lương Ngọc khiến Ngu Tuế không thể không cân nhắc nhiều hơn.

Nghe ý tứ trong lời nói của Tô Phong, dường như Nam Cung Minh đã biết thân thế của sư huynh?

"Sư huynh thích muội thì có vấn đề gì sao?" Ngu Tuế trả lời với giọng điệu nửa đùa nửa thật, "Huynh ấy mồ côi cha mẹ, lớn lên ở Thái Ất từ nhỏ, chỉ có một người thân duy nhất là sư tôn. Lai lịch trong sạch như vậy, phụ thân chắc không từ chối đâu nhỉ."

Trước đây Tô Phong cũng từng nghe nói về Mai Lương Ngọc. Thông qua lời kể của Chung Ly Sơn mỗi dịp lễ tết về Đế đô.

Cho nên sau khi biết Ngu Tuế trở thành đệ tử của Thường Cấn Thánh giả, trong lòng chàng còn thở phào nhẹ nhõm. Chàng thầm nghĩ sư huynh Mai Lương Ngọc của muội ấy có quan hệ không tồi với Chung Ly Sơn, nếu có chuyện gì thì có thể nhờ Chung Ly Sơn đứng ra nói đỡ giúp.

Nhưng tin tức tối nay chàng nghe được từ miệng phụ thân và đại ca, lại khiến Tô Phong cảm thấy vô cùng bất ổn. Thậm chí trong đầu chàng còn hiện lên hai chữ "nghiệt duyên".

"Nếu thân phận lai lịch của đệ ấy thực sự trong sạch đến vậy thì tốt biết mấy." Tô Phong không nhịn được đưa tay day trán, rồi lại xác nhận thêm một lần nữa, "Muội có thích đệ ấy không?"

Ngu Tuế không đáp mà hỏi ngược lại: "Nhị ca, huynh biết thân thế của sư huynh sao?"

Tô Phong nói: "Muội cũng biết tham vọng của phụ thân, và mục tiêu của Nam Cung gia chúng ta mà. Nếu không, ông ấy đã chẳng cử muội đến Thái Ất để giúp Cố Càn lấy mảnh vỡ Phù Đồ tháp."

Ngu Tuế nói: "Muội biết."

Tô Phong kiên trì hỏi: "Muội có thích đệ ấy không?"

Ngu Tuế không trả lời.

Trong sự im lặng của Ngu Tuế, Tô Phong không khỏi nghĩ đến bản thân mình. Chàng thích Chung Ly Tước, nhưng Chung Ly gia và Nam Cung gia lại đối đầu nhau. Dẫu sao thì hai nhà vẫn là người Thanh Dương.

Mặc dù người cha đầy tham vọng của chàng rất độc ác và tàn nhẫn, nhưng nếu nhìn từ góc độ của lục quốc, thì Nam Cung và Chung Ly đều là người nhà của Thanh Dương.

Họ có đấu đá nhau thế nào đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không phản bội Thanh Dương, không làm tổn hại đến lợi ích của Thanh Dương.

Thậm chí Tô Phong còn nghĩ rằng, có một ngày nào đó, khi cán cân mất thăng bằng, Nam Cung và Chung Ly chưa chắc đã ở thế đối lập. Cục diện có khi lại thay đổi theo hướng mà không ai ngờ tới.

Lão cha tham vọng của chàng đối xử với người ngoài thì không chừa một ai, giết sạch sành sanh. Nhưng đối với Chung Ly gia thì lại giữ phong độ, ân oán không liên lụy đến con cái, chỉ đấu đá tranh giành giữa những người lớn với nhau.

Cho nên lần trước Sở Cẩm ra tay trước phá vỡ sự cân bằng, khiến Nam Cung gia trở thành người đầu tiên động thủ với con cái nhà Chung Ly, mới làm Nam Cung Minh tức giận đến vậy.

Chung Ly gia và Nam Cung gia không phải là không có khả năng, sẽ luôn có một ngày hòa hoãn. Nhưng giữa hậu duệ vương thất Yến quốc và quận chúa Thanh Dương, thì tuyệt đối không thể nào.

Tô Phong không nhận được câu trả lời từ Ngu Tuế. Chàng khẽ thở dài, nói: "Ta sẽ gửi truyền văn về thân thế của đệ ấy cho muội."

Ngu Tuế tắt truyền âm, cầm Thính Phong xích lặng lẽ đứng đợi trong phòng.

Một lát sau, nàng nhận được truyền văn của Tô Phong. Những dòng chữ hiện lên trên màn hình đều liên quan đến quá khứ của Mai Lương Ngọc.

Trưởng công chúa Yến quốc, Vọng Thư Quận chúa, Ngọc Hành Thân vương, đại sư Cơ Quan gia Đông Lan Tốn, tiểu thiếu chủ Đông Lan gia, Đông Lan Ly.

Đó là mẫu thân, tỷ tỷ, huynh trưởng, phụ thân của sư huynh, cùng với thân phận và tên gọi trước đây của hắn ở Yến quốc.

"Phụ thân từng hợp tác với Thường Cấn Thánh giả, bao vây giết Trưởng công chúa ở Yến đô để cướp đoạt Thiên Cơ Chi Tâm của Cơ Quan gia."

"Đêm đó, phụ thân dẫn người trấn áp đại quân Yến đô, Thường Cấn Thánh giả phụ trách truy sát nhóm người của Trưởng công chúa để lấy Thiên Cơ Chi Tâm."

"Trưởng công chúa dẫn quân ép cung, giết rất nhiều hoàng tử và công chúa. Phụ thân lấy danh nghĩa giúp Yến vương dẹp loạn để ở lại trấn giữ Đế đô."

"Vốn tưởng gia đình Trưởng công chúa đều đã chết ở Yến đô. Nhưng dạo gần đây mới điều tra ra, Thiên Cơ Chi Tâm không nằm trong tay Đông Lan Tốn hay Ngọc Hành Thân vương, mà ở trong cơ thể Đông Lan Ly. Thường Cấn Thánh giả đã mang Đông Lan Ly về Thái Ất, đổi tên thành Mai Lương Ngọc, thu nhận làm đệ tử mang theo bên mình."

"Tin tức này đã được Thánh giả Thái Ất xác nhận, nên không thể nào sai được."

Căn phòng vắng lặng, cách một cánh cửa, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng cãi vã của sư huynh và Vệ Nhân.

Trong đôi đồng tử đen nhánh của Ngu Tuế phản chiếu những dòng chữ chi chít trên mặt xích. Hàng mi nàng khẽ rung, từ từ ngước lên nhìn người đàn ông đang ngồi bên bàn ngoài cửa.

Hóa ra… là sư tôn sao?

Huynh ấy đã nhớ lại rồi sao?

Ngu Tuế nhớ lại mình từng ngưỡng mộ tình cảm giữa sư huynh và sư tôn biết bao. Giờ đây nhớ lại, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, nhất thời không dám nghĩ tiếp chuyện gì sẽ xảy ra sau này.

Nàng còn chưa kịp định thần trước tin tức sư tôn đã giết cả gia đình sư huynh, thì từ ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng nổ lớn "đùng".

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập