Ngu Tuế đột ngột đẩy cửa bước ra ngoài. Nàng nhìn thấy cánh cửa phòng đối diện bị khí lưu xung đột làm cho nổ tung. Vô số cái bóng đen gớm ghiếc in trên tường và mặt đất, dày đặc bao vây tất cả mọi người trong phòng.
Mai Lương Ngọc và Vạn Kỳ đã sớm bùng lên hộ thể chi khí, nhìn Vệ Nhân đang đứng trong phòng hai tay kết ấn, mồ hôi đầm đìa.
Những cái bóng đen gớm ghiếc, dường như đầy rẫy những gai nhọn đó đang phủ lên bóng của mọi người trong phòng. Ngay cả Ngu Tuế vừa bước ra, cái bóng của nàng in trên mặt đất cũng bị một cái bóng đen hình rắn đầy gai nhọn cắn lấy.
Trên mặt Vệ Nhân hiện lên chằng chịt những đường chú văn hình rắn. Vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm trọng, đôi mắt dán chặt vào Quý Mông đang nằm trên đất.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại bóng của Vệ Nhân và Quý Mông là chưa bị Mị Xà che phủ.
"Vệ Nhân?" Vạn Kỳ vừa nghi hoặc lên tiếng thì bị Vệ Nhân quát lớn, "Mau tránh ra, đừng để Mị Xà nuốt chửng bóng của ngươi!"
Vạn Kỳ cúi đầu nhìn, bóng rắn gai nhọn lao đến nhanh như chớp. Mai Lương Ngọc nhanh tay kéo hắn ra sau, chứng kiến cảnh bóng của bàn ghế trên mặt đất chớp mắt hòa làm một với Mị Xà. Bóng rắn trở nên khổng lồ hơn, há miệng định cắn hai người.
Sấm chớp lóe sáng quanh người Mai Lương Ngọc. Vài đạo Tử Phù tỏa ánh sáng xanh lam dựng lên trước mặt hắn và Vạn Kỳ, chặn đứng bước tiến của Mị Xà.
"Ngươi không khống chế được Mị Xà sao?" Vạn Kỳ kinh hãi hỏi, "Ngươi bị phản phệ rồi à?"
Vệ Nhân đứng im tại chỗ không thể nhúc nhích, dồn toàn bộ sức lực để chống cự lại Mị Xà. Chút huyết sắc trên mặt hắn biến mất chỉ trong vài nhịp thở. Hắn trắng bệch mặt nói: "Ta đang cố đây này? Các người không bị Mị Xà nuốt chửng để tăng sức mạnh chống lại ta, ta đã… tạ ơn trời đất rồi."
Vài chữ cuối cùng hắn nghiến răng nghiến lợi nói, giọng điệu dần trở nên nặng nề.
Mai Lương Ngọc giơ tay ném vài đạo Tử Phù về phía Ngu Tuế, cái miệng vẫn độc địa với Vệ Nhân như mọi khi: "Không nuôi nổi Mị Xà thì đừng có nuôi, hại người hại mình."
Vệ Nhân tức nghẹn một hơi trong ngực. Mai Lương Ngọc càng nói vậy, hắn càng nghiến răng kiên trì, không chịu nhận thua.
Lúc này, ngũ hành quang hạch trong cơ thể hắn đang xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, huy động từng luồng khí trong xương thịt để chống cự.
Mị Xà sinh ra từ trong cơ thể hắn, nó hiểu Vệ Nhân hơn ai hết, biết rõ giới hạn và nhược điểm của hắn. Sức mạnh của Mị Xà có thể dẫn dụ lòng người, cũng có thể dẫn dụ chính chủ nhân của nó.
Những đường chú văn hình rắn lan tràn trên mặt Vệ Nhân bắt đầu phồng lên rồi tách rời khỏi da thịt. Chúng hội tụ lại trong bóng đen, hóa thành một đạo hư ảnh rắn dài đầy gai nhọn. Đạo hư ảnh ấy ngóc đầu lên, nhìn chằm chằm vào chàng thiếu niên đang tái nhợt trước mặt.
Mị Xà thở ra một hơi, chiếc lưỡi rắn đỏ tươi khẽ liếm lên má Vệ Nhân. Chỗ bị lưỡi rắn liếm qua, da thịt bong tróc, nhìn vết thương mảnh dài nhưng lại sâu hoắm thấy cả xương.
Vạn Kỳ đứng phía sau nhìn mà hít một ngụm khí lạnh, xót thay cho Vệ Nhân đến mức tự bấm chặt vào lòng bàn tay mình.
Đối mặt với sự khiêu khích trắng trợn của Mị Xà, Vệ Nhân thầm chửi thề một tiếng "Khốn kiếp". Hắn hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại. Căn phòng chìm vào bóng tối bao la, không một chút ánh sáng nào lọt vào. Ngay cả ánh sáng từ Tử Phù của Mai Lương Ngọc cũng biến mất tăm.
Dưới mi mắt thiếu niên, đôi đồng tử đã biến thành con ngươi dựng đứng màu vàng – đôi mắt của Mị Xà. Nó muốn cướp lấy đôi mắt thuộc về mình từ tay Vệ Nhân, muốn nuốt chửng chủ nhân của nó.
Vệ Nhân và Mị Xà đang giằng co, tranh giành sức mạnh lẫn nhau.
Ngu Tuế thăm dò ngũ hành quang hạch của Vệ Nhân. Nàng có thể cảm nhận được toàn bộ ngũ hành chi khí của hắn đều tập trung trong quang hạch, luân chuyển với tốc độ cao. Những luồng khí đan xen chém giết lẫn nhau, khiến quang hạch bị tiêu hao nhanh chóng.
Đợi đến khi sức mạnh của ngũ hành quang hạch trong cơ thể Vệ Nhân suy yếu cạn kiệt, đó sẽ là lúc Mị Xà lật ngược thế cờ.
Ngu Tuế ước tính, nhanh nhất thì chỉ khoảng một nén hương nữa, ngũ hành quang hạch của Vệ Nhân sẽ rơi vào trạng thái cạn kiệt khí, không thể tiếp tục chống đỡ Mị Xà được nữa.
"Chúng ta có thể làm gì không?" Vạn Kỳ hướng về phía Vệ Nhân hét lên trong bóng tối.
Cũng không thể cứ trơ mắt nhìn hắn bị huyễn thú phản phệ mà chết được!
Đầu ngón tay Mai Lương Ngọc lóe lên những tia sét màu xanh lam u ám, hóa thành những bức tường bùa chú chắn trước mặt, đề phòng Mị Xà đột ngột tấn công. Trông hắn dường như chẳng hề bận tâm đến sống chết của Vệ Nhân. Chẳng rõ là hắn nghĩ Vệ Nhân chắc chắn phải chết, hay là cho rằng tự Vệ Nhân sẽ có cách giải quyết.
Ngu Tuế không lập tức ra tay, nàng muốn xem giới hạn của Vệ Nhân đến đâu, đồng thời thăm dò trạng thái của viên ngũ hành quang hạch trong cơ thể hắn.
Mị Xà khẽ há miệng. Trong bóng tối, mặc dù nhắm mắt, Vệ Nhân vẫn có thể nhìn rõ bóng dáng khổng lồ của nó. Những lớp vảy đen phản chiếu ánh sáng, chiếc cằm tròn trịa thanh tao, vừa cao quý bí ẩn, lại vừa âm u uy nghiêm.
Chiếc lưỡi lạnh ngắt của nó lướt qua má hắn, mang theo cảm giác đau rát. Mùi máu tanh xộc vào mũi, con ngươi dựng đứng đang run rẩy, một lớp sương mù mỏng manh bao phủ lấy đôi mắt rắn.
Vệ Nhân nhìn thấy khuôn mặt đang khóc lóc của một người phụ nữ trong màn sương mù trước mắt.
Người phụ nữ khóc lóc ôm lấy hắn lúc còn nhỏ, đưa hắn vào một đội buôn đang chuẩn bị rời đi, giao hắn cho một người phụ nữ khác có khuôn mặt hiền từ.
Những ngày đêm sau đó, hắn chưa từng quên đi cảnh tượng này.
Dường như ngoài bản năng sinh tồn, còn có một thứ cảm xúc khác đang thôi thúc hắn, tiếp thêm sức mạnh cho hắn, khiến hắn kiên cường và cố chấp muốn sống tiếp.
Bởi vì thiếu niên phải sống sót để quay về tìm mẫu thân.
Hàng phòng ngự trong tim Vệ Nhân bỗng chốc sụp đổ. Bên tai hắn vang lên tiếng đóng mở cửa xe ngựa liên hồi. Hắn dường như đã nhớ lại mục tiêu ban đầu của mình:
Khu ký túc xá Thái Ất biến mất, hắn đang ở trong chiếc xe ngựa của đội buôn sắp rời khỏi nhà. Trên hai cánh cửa xe vẽ bức tranh hoa mai đỏ trong đêm tuyết. Thiếu niên ngồi ngay ngắn trong xe, loáng thoáng nhìn thấy ánh lửa bập bùng bên ngoài, nghe thấy tiếng vỏ chai rượu vỡ nát, tiếng gã đàn ông chửi rủa cùng tiếng người phụ nữ gào khóc van xin.
Tốc độ đóng mở cửa xe ngày càng nhanh, âm thanh trở nên dồn dập. Những cành mai đỏ trên bức tranh bị vô số con rắn đen thon dài bò lên, chúng nuốt chửng những đóa hoa đang nở rộ, biến thành những cái miệng rắn há hốc.
Những âm thanh khàn khàn méo mó lọt vào tai Vệ Nhân, nghe như tiếng ác quỷ thì thầm:
"Dựa vào đâu mà ngươi chạy thoát một mình?"
"Chỉ cần ngươi được giải thoát là đủ rồi sao?"
"Đồ vong ân bội nghĩa."
"Ngươi quên mất lý do tại sao ngươi phải giết người cũng phải sống sót rồi sao?"
"Cho dù bà ta bị gã đàn ông đó đánh chết tươi, ngươi cũng phải quay về báo thù cho bà ta chứ?"
"Bám chặt lấy Nam Cung Tuế không buông, chẳng phải là vì ả ta có thể cho ngươi sự tự do hoàn toàn sao?"
"Ngươi nhìn thấy hy vọng từ Nam Cung Tuế, nhưng Nam Cung Tuế đâu thèm quan tâm đến sống chết của mẫu thân ngươi."
"Ngươi phải quay về cứu bà ta."
"Muộn rồi."
Cánh cửa xe "rầm" một tiếng vỡ nát. Căn nhà lụp xụp đã chìm trong biển lửa ngùn ngụt. Gã đàn ông say khướt, giận dữ vẫn đang dùng chân đá vào xác người phụ nữ đã chết từ lâu trong ngọn lửa.
Đôi mắt thiếu niên biến thành một đường chỉ mỏng manh yêu dị, âm u lạnh lẽo như loài rắn, hóa thành khuôn mặt rắn đang cười gằn nhìn ra thế giới bên ngoài cửa xe.
Ngu Tuế vừa dùng Tâm Hỏa Phù thắp sáng căn phòng. Ánh lửa rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt thiếu niên đã bị Mị Xà chiếm giữ một nửa. Hắn từ từ quay đầu nhìn về phía ba người còn lại.
Lớp vảy rắn đen kịt bung ra, cái miệng hơi hé mở để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Vạn Kỳ nhìn rõ khuôn mặt Vệ Nhân liền hít sâu một hơi: "Xong rồi, hắn bị Mị Xà phản phệ rồi!"
Thiếu niên giơ tay định kết ấn. Mai Lương Ngọc và Ngu Tuế thấy Vệ Nhân đã thất bại, lúc này mới ra tay.
Mai Lương Ngọc dùng Tử Phù mở đường, khiến đám bóng rắn gai nhọn đang ngoe nguẩy trên mặt đất không dám đến gần. Hắn tiếp cận Vệ Nhân trong thời gian cực ngắn, nắm lấy bàn tay đang định kết ấn của hắn rồi bẻ quặt ra sau lưng.
"Rắc" một tiếng vang lên giòn giã.
Khuôn mặt nửa người nửa rắn của thiếu niên lộ rõ vẻ phẫn nộ. Con ngươi dựng đứng sáng quắc. Hắn há miệng phát ra tiếng gào thét chói tai. Chiếc lưỡi rắn thon dài lao nhanh như gió, nhằm thẳng vào hai mắt Mai Lương Ngọc.
Mai Lương Ngọc nghiêng người né tránh. Chiếc lưỡi rắn quấn lấy chiếc ô mà Ngu Tuế ném từ phía sau tới. Ngu Tuế dùng một tay kết ấn: Chú Tự · Trụy (Rơi).
Chiếc ô nặng tựa ngàn cân lao mạnh xuống, mũi ô đâm thủng lưỡi rắn ghim chặt nó xuống đất, kéo theo cơ thể Vệ Nhân cũng bị ép nhoài về phía trước.
Mị Xà chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể này. Tay phải bị Mai Lương Ngọc bẻ gãy quặt ra sau lưng, nó bèn giơ tay trái định chộp lấy chiếc ô, nhưng lại bị Ngu Tuế lao đến giẫm mạnh một cước, tiện đà giẫm nát mười tám viên ngũ hành quang hạch mà nàng thả ra.
Khí vô chủ vỡ vụn lập tức tràn vào cơ thể Vệ Nhân, liên kết với ngũ hành quang hạch bên trong.
Lúc này, ngũ hành quang hạch trong cơ thể Vệ Nhân đã bị Ngu Tuế tiếp quản.
Sức mạnh ồ ạt tràn vào khiến tứ chi và hàng trăm mảnh xương của Vệ Nhân run lên bần bật. Mị Xà ngồi trong xe ngựa vô cùng khiếp sợ khi nhìn thấy Ngu Tuế đứng trước cửa xe. Ngu Tuế vươn tay về phía nó, Mị Xà hiểu ý đồ của nàng, nhưng không thể nhúc nhích, chỉ có thể phát ra những tiếng xì xì đe dọa.
Ngu Tuế đã móc lấy đôi mắt của Mị Xà.
Thiếu niên có khuôn mặt rắn ôm lấy đôi mắt gào thét thảm thiết. Nhưng Vệ Nhân lại mở mắt ra, mồ hôi đầm đìa, há miệng thở dốc sau khi thoát khỏi cảm giác nghẹt thở. Hắn đảo đôi mắt đen láy nhìn hai người trước mặt.
Ngu Tuế cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ kinh hãi của thiếu niên: "Vệ Nhân?"
Vệ Nhân run rẩy đáp: "Là… là ta."
Vừa dứt lời, cơn đau nhức nhối ập đến khiến hắn khẽ kêu lên một tiếng, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa.
Thấy hắn đã khôi phục trạng thái bình thường, Ngu Tuế mới lùi lại hai bước.
Vệ Nhân khó nhọc cử động bàn tay trái đang bị Ngu Tuế giẫm lên. Tay phải đã không thể cử động được nữa. Trong cơn đau đớn, hắn ngoái đầu nhìn Mai Lương Ngọc.
Mai Lương Ngọc khẽ nhướng mày: "Nối lại cho ngươi nhé?"
Vệ Nhân nghiến răng nghiến lợi nói: "Không cần."
Lúc nói chuyện động đến cơ mặt, chỗ bị lưỡi rắn liếm qua đau đến mức hắn phải hít hà liên tục. Vạn Kỳ nấp phía sau không nhìn nổi nữa, bước tới nói: "Để ta xem thử cho, ngươi chắc chắn là không sao chứ?"
"Chắc là không sao rồi, ngươi cứ xem cho hắn trước đi." Ngu Tuế nói.
Vệ Nhân không mở miệng, vẻ mặt ủ rũ. Lần này đúng là mất mặt lớn rồi.
Vạn Kỳ tiến lên giúp Vệ Nhân xử lý vết thương.
Ngu Tuế và Mai Lương Ngọc lùi ra ngoài phòng.
Lúc này Bùi Đại Thanh và Thẩm Thiên Tuyết đang dạo bước trên khu phố sầm uất của Yến đô. Thẩm Thiên Tuyết cầm cuốn sổ ghi chép của Bùi Đại Thanh đi tìm quán rượu năm xưa, chui tọt vào một con hẻm nồng nặc mùi rượu.
Bùi Đại Thanh vẫn đeo chiếc gùi thuốc, cười tít mắt đi theo sau.
"Tìm thấy rồi, ở đây này." Thẩm Thiên Tuyết hài lòng nhìn quán rượu chật ních người. Bà ta quay lại nhìn Bùi Đại Thanh, thì phát hiện hắn đang giơ tay ra. Một con Mị Xà màu xanh thon dài quấn quanh cổ tay hắn, thè lưỡi thì thầm với hắn điều gì đó.
"Sao vậy?" Thẩm Thiên Tuyết lùi lại hai bước hỏi.
"Vệ Nhân bị Mị Xà phản phệ rồi." Bùi Đại Thanh dùng ngón cái xoa nhẹ đầu con Mị Xà xanh, cười ha hả nói, "Ta đã nói rồi mà, thiếu hai chúng ta là hắn không làm nên trò trống gì đâu."
Thẩm Thiên Tuyết tỏ vẻ không quan tâm: "Vậy là chết rồi à?"
Bùi Đại Thanh quan sát một lúc, kêu lên một tiếng "ủa": "Chưa chết."
Lúc này Thẩm Thiên Tuyết mới có chút hứng thú: "Hắn thuần phục được Mị Xà rồi sao?"
Nhưng Bùi Đại Thanh lại lắc đầu: "Không giống như Vệ Nhân tự thuần phục, mà giống như ta vậy, dựa vào ngoại lực xâm nhập để trấn áp Mị Xà, chỉ là…"
"Chỉ là sao?" Thẩm Thiên Tuyết tỏ ra khá kiên nhẫn với Bùi Đại Thanh, thấy hắn ngập ngừng hồi lâu cũng không nổi giận.
Bùi Đại Thanh xòe tay ra với Thẩm Thiên Tuyết nói: "Ta chỉ có thể trấn áp, còn bên Vệ Nhân lại có thể gây sát thương cho Mị Xà, ví dụ như bây giờ, con Mị Xà của Vệ Nhân hình như… chết rồi."
Vệ Nhân được Vạn Kỳ đỡ đến ngồi bên bàn. Ánh mắt hắn lướt qua Quý Mông đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà, lại nhớ đến cảnh mình mạnh miệng khoác lác lúc trước, khuôn mặt nhợt nhạt của hắn bỗng đỏ bừng lên.
Hắn đang lúng túng không biết có nên nói lời cảm ơn hay không, thì lại ngớ người ra lúc kiểm tra sức mạnh của mình.
Vệ Nhân đột ngột tóm lấy bàn tay đang bôi thuốc của Vạn Kỳ, làm Vạn Kỳ giật thót mình, vội vàng nép về phía Mai Lương Ngọc: "Ngươi lại định biến dị nữa à?!"
Mai Lương Ngọc thong thả liếc nhìn hắn. Vệ Nhân với vẻ mặt kỳ quái hỏi: "Ngươi… các người đã cứu ta như thế nào?"
"Không phải ngươi tự chiến thắng Mị Xà sao?" Vạn Kỳ nói, "Ta thấy hai người họ chỉ ngăn cản Mị Xà điều khiển ngươi kết ấn tấn công, một lát sau ngươi đã tự khôi phục thần trí rồi."
Vệ Nhân không dám tin: "Các người không làm gì khác nữa sao?"
Vạn Kỳ đáp: "Không có, ta không nhìn thấy gì nữa cả."
Mai Lương Ngọc cũng nói: "Ngươi muốn ta làm gì nào?"
"Vậy con Mị Xà đó chết kiểu gì?" Vệ Nhân không màng đến việc mở miệng nói chuyện sẽ làm động đến vết thương trên mặt khiến hắn đau đến toát mồ hôi, "Nó không thể nào…"
"Không phải do ngươi giết sao?" Ngu Tuế nghiêng đầu nhìn hắn.
Câu nói này lập tức đánh thức Vệ Nhân. Hắn nhớ ra ngũ hành quang hạch trong cơ thể mình là do Ngu Tuế ban cho, nàng có thể khống chế ngũ hành chi khí của hắn trong một khoảng cách nhất định.
"Ta… ồ, là ta." Vệ Nhân liếm đôi môi khô khốc, buông tay Vạn Kỳ ra.
Vạn Kỳ nói với Ngu Tuế: "Chắc hắn mới hồi phục, đầu óc chưa được tỉnh táo cho lắm."
Ngu Tuế gật đầu.
Vệ Nhân nghe mà trán giật giật.
Mai Lương Ngọc liếc Ngu Tuế một cái, biết chắc chắn là do nàng ra tay. Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ nói với Vệ Nhân: "Loại huyễn thú biết cắn ngược chủ nhân mất đi cũng tốt, ngươi tự mình luyện lại một con khác đi."
Ngu Tuế cũng hỏi: "Mị Xà của ngươi là do hai vị viện trưởng Nông gia giúp luyện ra phải không?"
"Phải." Vệ Nhân thật thà đáp, "Huynh ấy nói đúng, con Mị Xà này mất đi cũng tốt, ta phải dựa vào chính sức mình để luyện lại một con mới được."
Nói đến đây, hắn lại nhớ đến những lời Mị Xà đã nói trước đó.
Khuôn mặt người phụ nữ đang khóc, hắn chưa từng quên.
Đó là một bí mật không ai biết, vẫn luôn được cất giấu nơi sâu thẳm nhất trong trái tim hắn.
"Vậy còn Quý Mông thì sao?" Vạn Kỳ hỏi, "Hai người không đi Vô Gian Sơn Uyên nữa à?"
Chưa đợi Ngu Tuế lên tiếng, Vệ Nhân đã nói: "Đợi ta hai ngày."
Hắn ngước lên nhìn Ngu Tuế, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có: "Ta nhất định sẽ làm được."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập