Chương 394: Ngươi có cảm giác gì về quẻ bói của Quận chúa? (2/2)

Ngay cả Vạn Quế Nguyệt đang trọng bệnh cũng đến.

Chu lão đứng ngay trước mặt Ngu Tuế, bên trái là Lãnh Nhu Nhân, bên phải là Lý Khâu Văn.

Khi Vạn Quế Nguyệt nhìn Ngu Tuế, ánh mắt hơi lóe lên. So với Cố Càn, bà ta càng muốn hỏi Ngu Tuế xem nàng có biết tung tích của Mai Lương Ngọc hay không hơn.

Nhóm Giang Xích vốn định đi nghỉ ngơi một lát, bỗng thấy Quận chúa bị bốn năm vị Thánh giả Thái Ất bao vây, liền đồng loạt dừng bước, đứng im quan sát.

"Sao vậy?" Trâu Tiêm gãi gãi cổ, nhìn mọi người nói, "Ta chỉ uống thêm vài ngụm rượu thôi mà, sao lại khiến chư vị vội vàng chạy đến đây thế?"

"Trâu viện trưởng, chúng ta không đến tìm ông đâu." Chu lão hiền từ, nhỏ nhẹ nói với Ngu Tuế, "Ta vừa nghĩ ra, nếu trong người Cố Càn có dương ngư, mà trong cơ thể Nam Cung Tuế có âm ngư, âm dương nhị khí lại thu hút lẫn nhau, vậy nếu thả âm ngư ra, liệu có thể tìm được tung tích của dương ngư, từ đó cũng tìm được Cố Càn không?"

Ngu Tuế thầm cười trong bụng. Tìm không thấy Cố Càn, lấy không được dương ngư, lại quay sang nhắm vào nàng rồi.

Trâu Tiêm bước lên một bước, chắn trước mặt Ngu Tuế, nói với Chu lão: "Chu viện trưởng, ông cảm thấy dương ngư mất rồi, nên định làm mất luôn cả âm ngư, để Âm Dương gia chúng ta cuối cùng trắng tay sao."

Chu lão nói: "Có ta ở đây, sao có thể để âm ngư biến mất được."

Trâu Tiêm lại hỏi: "Có các vị ở đây, dương ngư chẳng phải cũng đã mất rồi sao?"

Chu lão nhất thời cứng họng.

Trâu Tiêm nhìn sang Doãn Tử Vũ đang ngồi trên bàn cờ gỗ thong thả bay tới, "Ông cũng đến góp vui à?"

Doãn Tử Vũ tươi cười lắc đầu: "Ta đến phản đối đấy."

Vạn Quế Nguyệt khẽ ho một tiếng, nói: "Âm ngư ở trong cơ thể nó, chẳng lẽ lại thả nó rời khỏi Thái Ất sao?"

"Nó là học sinh của Thái Ất, chứ không phải tù nhân bị giam giữ ở Thái Ất." Trâu Tiêm lại nói, "Nó đi hay ở là quyền tự do của nó."

Lãnh Nhu Nhân lên tiếng: "Ông thừa biết phụ thân của nó…"

"Các vị, đừng tưởng Ô viện trưởng nhà chúng ta – người giỏi chửi bới và phản đối các vị nhất không có mặt ở đây, là ta sẽ thỏa hiệp trong chuyện của Âm Dương ngư." Trâu Tiêm vừa gãi cổ vừa nói, "Âm Dương ngư là bảo vật của Âm Dương gia, các vị dù có toan tính kỹ lưỡng đến đâu trong chuyện này, thì cũng chỉ là tốn công vô ích thôi."

Lãnh Nhu Nhân mím môi không nói gì nữa, hừ lạnh một tiếng rồi lướt đi mất.

Vạn Quế Nguyệt nhìn Trâu Tiêm, bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ông ta nói thẳng thừng như vậy.

Trâu Tiêm nhìn về phía Chu lão: "Chỉ có Chu lão, Chu lão vì an nguy sống chết của đồ đệ Cố Càn mà làm vậy, ta ngược lại có thể hiểu được."

Chu lão khẽ thở dài: "Ông đã không muốn, vậy thì thôi."

Lý Khâu Văn, người vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: "Đã tìm khắp Vô Tận Hải mà không thấy tung tích Cố Càn, theo ý ta, Chu viện trưởng có thể mở rộng phạm vi tìm kiếm xem sao."

Ý của câu này là, muốn kết thúc việc tìm kiếm ở Vô Tận Hải rồi.

Chu lão gật đầu, quay người rời đi.

Các vị Thánh giả đến cùng nhau, rồi cũng tản đi cùng nhau.

Ngu Tuế giữ im lặng từ đầu đến cuối, đợi đến khi mọi người đi hết rồi mới quay lưng định rời đi, thì bị Trâu Tiêm gọi giật lại: "Nếu vừa rồi ta thực sự để ngươi thả âm ngư ra thì ngươi biết làm sao?"

"Thì thả ra thôi." Ngu Tuế đáp trả, "Nhưng ngoài ta ra, không ai phong ấn được nó cả, e là đến lúc đó các vị Thánh giả đều phải đổ máu đấy. Vẫn là Trâu viện trưởng có tầm nhìn xa trông rộng, đã ngăn chặn được một thảm họa."

Nàng híp mắt cười nịnh nọt Trâu Tiêm, trông rất linh hoạt và đáng yêu.

Nhưng Trâu Tiêm lại mơ hồ cảm thấy nàng không nói khoác, mà là nói thật.

Ngu Tuế cho thuyền chạy về phía nhóm Giang Xích. Nhóm Giang Xích chỉ thấy Ngu Tuế bị các vị Thánh giả vây quanh, nhưng không nghe được cuộc trò chuyện bên đó. Lúc này thấy Ngu Tuế đi tới, họ đồng loạt cúi đầu hành lễ.

"Quận chúa."

Ngu Tuế nói với họ: "Các vị Thánh giả đã quyết định kết thúc việc tìm kiếm rồi, ta cũng phải về Vương phủ báo cáo thôi."

Giang Xích thầm nghĩ, hóa ra vừa rồi là đang bàn chuyện này sao?

Hắn ngẩng đầu hỏi: "Về tin tức của Cố thiếu gia thì không có một chút nào sao?"

Ngu Tuế nhìn hắn hỏi vặn lại: "Ngươi cũng tìm nhiều ngày như vậy, có được chút tin tức nào không?"

Giang Xích nở nụ cười không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh: "Thuộc hạ cứ nghĩ các vị Thánh giả ít nhất cũng có thể xác định được Cố thiếu gia còn sống hay đã chết."

Ngay cả sống chết cũng không thể xác định, vậy lúc về báo cáo làm sao tránh khỏi bị Vương gia mắng xối xả cơ chứ?

Chẳng lẽ Quận chúa ngốc đến mức không hiểu được điều này?

"Cố ca ca phúc lớn mạng lớn, đã không tìm thấy thi thể thì đương nhiên là còn sống." Ngu Tuế nhíu mày không vui, "Ta cấm ngươi rủa Cố ca ca chết đấy."

Giang Xích cúi đầu: "Tuân lệnh Quận chúa." Sau đó hắn quay lại lạnh lùng ra lệnh cho những người phía sau, "Thu quân, hộ tống Quận chúa về Thanh Dương."

Dù sao thì người trực tiếp báo cáo với Vương gia là ngài, người đòi che chở cho Cố Càn ở Thái Ất cũng là ngài, có mắng thì cũng không đến lượt chúng ta.

Giang Xích còn chưa kịp suy nghĩ xong, Ngu Tuế bỗng nhiên chỉ tay về phía A Tĩnh: "Đi theo ta, bên cạnh ta đang thiếu một thị nữ hầu hạ."

Xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.

A Tĩnh bước ra khỏi hàng, bình tĩnh liếc nhìn Giang Xích. Sau khi nhận được ánh mắt đồng ý của Giang Xích, ả mới tiến lên, lên thuyền của Ngu Tuế, cùng trở về xe rồng.

Ngu Tuế từ trong buồng bước ra, đứng trước chậu nước rửa tay. A Tĩnh đứng cạnh bàn cúi đầu pha trà cho nàng, vẻ mặt im lìm.

"Tên là gì?" Ngu Tuế vừa rửa tay vừa dùng giọng điệu hờ hững hỏi.

Nữ tử áo trắng trước bàn đáp: "Bẩm Quận chúa, cứ gọi ta là A Tĩnh là được rồi."

"A Tĩnh?" Ngu Tuế khẽ nhíu mày, "Sao lại như kiểu gọi người không tên không họ thế, tên là do phụ thân hay mẫu thân đặt?"

A Tĩnh im lặng một lúc, không trả lời.

Ngu Tuế ngoảnh đầu nhìn sang: "Nói đi chứ."

"Là tự ta đặt." A Tĩnh rũ mắt, bình tĩnh nói, "Bởi vì không cha không mẹ, nên không có họ cũng không có tên."

Ngu Tuế rửa tay xong, bước đến ngồi xuống cạnh bàn, một tay chống cằm, tươi cười nhìn nữ tử: "Ngươi lừa ta làm gì? Trước khi hỏi ngươi, ta đã nghe người ta nói ngươi là cô nhi do Giang thống lĩnh cứu mạng, tên cũng là do Giang thống lĩnh đặt, hai người thân như anh em, tình cảm rất tốt. Ta chỉ không hiểu, hỏi tên ngươi một chút, sao ngươi phải giấu giếm?"

Hàng mi A Tĩnh khẽ rung lên, ngạc nhiên nhìn Ngu Tuế một cái.

Ngu Tuế cuối cùng dường như cảm thấy hơi chán, lười biếng ngả người ra sau lưng ghế, khẽ hất cằm lên. Mặc dù khuôn mặt đang mỉm cười, nhưng đôi mắt đen láy kia lại lạnh lẽo như đêm đen không sao.

A Tĩnh lập tức rụt tay đang rót trà lại, lùi về sau cúi đầu nói: "Quận chúa bớt giận, ta không cố ý lừa dối. Lúc trước khi Giang thống lĩnh đặt tên cho ta, đã đưa ra rất nhiều lựa chọn để ta chọn, nên đó cũng là cái tên do ta chọn."

Giang Tĩnh.

Nhưng Giang Xích quanh năm gọi ả là A Tĩnh, thế là những người khác cũng gọi theo như vậy, ngược lại chẳng ai nhớ đến tên đầy đủ của ả.

A Tĩnh không thành thật, cũng là vì sợ Ngu Tuế sẽ nhân chủ đề này hỏi về mối quan hệ giữa ả và Giang Xích. Ả không muốn nói nhiều về những chuyện đó để đỡ rắc rối, nhưng không ngờ lại bị Ngu Tuế vạch trần ngay lập tức, ngược lại càng trở nên rắc rối hơn.

Hơn nữa Quận chúa khi không cười… khiến người ta không dám xem thường.

A Tĩnh đang bão não suy nghĩ cách hóa giải khủng hoảng về cái tên, thì Ngu Tuế lại dán mắt vào thẻ thần mộc bên hông ả, thay đổi giọng điệu nhạt nhẽo lúc nãy, trở nên tò mò như một đứa trẻ: "Thẻ thần mộc của ngươi sao lại có tì vết vậy?"

Cái gì?

Ngu Tuế nói: "Đưa ta xem thử."

"Vâng." A Tĩnh phản ứng lại, cầm thẻ thần mộc đưa cho Ngu Tuế.

Ngu Tuế vuốt ve những vết nứt nhỏ dài trên thẻ thần mộc, hỏi: "Cái này sao lại bị vậy? Ta thấy thẻ thần mộc của những người khác đều nhẵn nhụi, không có chút vết nứt nào."

"Đây là vào ngày Cố thiếu gia mất tích, trên xe rồng gặp phải một gã thuật sĩ Binh gia mặc áo choàng đen che giấu thân phận. Hắn đã cho nổ tung toàn bộ chiếc xe rồng, mà sức mạnh của hắn lại vượt quá khả năng chịu đựng của quẻ trận của ta, nên phần sức mạnh dư thừa đó đã phản phệ lên thẻ thần mộc, tạo ra những vết nứt không thể sửa chữa được." A Tĩnh rành rọt giải thích cho Ngu Tuế.

Ngu Tuế vẫn tỏ ra tò mò: "Thẻ thần mộc này ngươi đã dùng bao nhiêu năm rồi?"

A Tĩnh khựng lại một chút, đáp: "Mười sáu năm."

"Ngươi đã dùng mười sáu năm mà trên mặt thẻ lại chỉ có một vết nứt." Ngu Tuế ngước mắt nhìn A Tĩnh, "Trong mười sáu năm nay, đây là lần đầu tiên ngươi gặp phải một đối thủ có thực lực vượt quá quẻ trận của ngươi sao?"

A Tĩnh cúi đầu đáp: "Đúng vậy."

Cũng khá khen đấy chứ.

Ngu Tuế hơi híp mắt: "Thẻ thần mộc này đã phải chịu đựng sức mạnh ngoài sức tưởng tượng của quẻ trận, không những xuất hiện vết nứt, mà cả màu sắc và hình dạng cũng nhạt đi rất nhiều, e là không thể dùng được nữa rồi."

A Tĩnh cũng nhìn thẻ thần mộc trong tay Ngu Tuế, Quận chúa nói không sai, thẻ thần mộc này hiện giờ giống như đang trọng thương, dùng thêm một hai lần nữa là thành thẻ chết rồi.

"Đợi sau khi trở về, ta sẽ đổi cho ngươi một chiếc thẻ thần mộc mới." Ngu Tuế nói, đưa thẻ thần mộc trong tay cho A Tĩnh.

"Đa tạ Quận chúa." A Tĩnh đưa tay nhận lấy.

Ngu Tuế chợt mỉm cười: "Ngươi có vẻ không nỡ nhỉ, chẳng lẽ chiếc thẻ thần mộc đã dùng mười sáu năm này cũng là do Giang thống lĩnh tặng sao?"

A Tĩnh mặt không đổi sắc đáp: "Dù sao cũng đã dùng mười sáu năm rồi, ít nhiều cũng có chút tình cảm."

"Cũng phải." Ngu Tuế ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe rồng, tùy tiện nói, "Rót trà đi."

A Tĩnh lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, lấy lại bình tĩnh rót trà cho Ngu Tuế, lần đầu tiên bắt đầu nghi ngờ xem liệu quẻ tượng của mình có sai lệch quá mức hay không.

Đoàn người của Ngu Tuế khởi hành trong đêm, đến sáng thì tới sông Tự Thủy.

A Tĩnh ở trong khoang xe với Ngu Tuế suốt đêm. Lúc đầu Quận chúa còn trò chuyện vài câu, sau đó liền tựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi. A Tĩnh cũng không đi lại lung tung, chỉ im lặng đứng hầu bên cạnh.

Đợi đến khi xe rồng đỗ lại vững vàng, A Tĩnh mới bước tới đánh thức thiếu nữ.

Ngu Tuế dụi mắt, lơ mơ hỏi: "Đến đâu rồi?"

"Sông Tự Thủy." A Tĩnh đáp, "Đi thêm chút nữa là đến Đế đô Thanh Dương rồi."

Ngu Tuế ồ lên một tiếng, vịn mép bàn đứng dậy, vừa ngáp vừa dặn dò ả: "Sắp đến rồi, ngươi nhớ đưa người bị nhốt trong phòng kia xuống cùng luôn nhé."

A Tĩnh sửng sốt, nhìn theo hướng tay Ngu Tuế chỉ. Căn phòng đó nhốt người từ lúc nào vậy?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập