Nghiên cứu ngày đêm của Ngu Tuế về dị hỏa cuối cùng cũng không uổng phí.
Ban đầu nàng tưởng rằng ngũ hành quang hạch là nhờ dị hỏa thai nghén mà sinh ra, nhưng sau khi nàng bóp nát liên tiếp năm viên, tốc độ hồi phục của ngũ hành quang hạch rõ ràng chậm đi rất nhiều.
Bản thân nàng cũng cảm thấy tinh thần lực tiêu hao quá độ, mí mắt nặng trĩu, hô hấp khó khăn, cuối cùng trực tiếp ngất đi.
Sáng hôm sau á phụ phát hiện nàng ngã gục bên cạnh Lưu Đơn Ngọc Thạch, vội vàng tiến lên gọi nàng tỉnh lại, nhìn biểu cảm ngơ ngác đờ đẫn của Ngu Tuế mà cau mày.
Ngu Tuế cố gắng tìm cách lấp liếm cho qua chuyện, nhưng cuối cùng vẫn bị á phụ báo cáo lại cho Tố phu nhân.
Tố phu nhân hỏi nàng có chuyện gì, Ngu Tuế nói tối qua trằn trọc không ngủ được nên dậy học bài, sau đó ngủ quên bên cạnh Lưu Đơn Ngọc Thạch vì ngồi gần đó rất mát mẻ.
Cuối cùng cũng lừa được bà. Những chuyện nhỏ nhặt này vốn không quan trọng nên Tố phu nhân cũng không để tâm.
Ngu Tuế cũng đã biết được giới hạn tái tạo ngũ hành quang hạch hiện tại của mình là bao nhiêu.
Suốt mùa hè năm đó, cứ cách dăm ba bữa Ngu Tuế lại đến nhà Cố Càn chơi, cho đến mùa đông, nàng đã xem gần hết số sách trong thư phòng của cậu.
Thời tiết chuyển lạnh, dị hỏa vốn hay xao động cuối cùng cũng mang lại cho nàng một lợi ích khác: sưởi ấm.
Vừa vào đông, Lưu Đơn Ngọc Thạch trong phòng Ngu Tuế đã được đám người á phụ thay đi, thay vào đó họ treo dưới mái hiên sân viện loại "Tứ Ký Hưu Phù" của đạo gia, giúp ngăn chặn hàn khí mùa đông xâm nhập, khiến trong phòng ấm áp như mùa xuân.
Ngu Tuế chỉ mặc một chiếc áo mỏng đứng dưới hiên, ngước nhìn tuyết rơi trên trời rồi đưa tay ra. Những bông tuyết khi gần chạm vào lòng bàn tay nàng đã lập tức tan chảy.
Mùa đông không phải tới quốc viện, nhưng nàng cũng chẳng được rảnh rỗI. Nàng bắt đầu thường xuyên theo Tố phu nhân ra ngoài tham gia tiệc tùng. Khi năm hết tết đến, vương phủ cũng bận rộn chuẩn bị yến tiệc, lúc đó người trong tộc Nam Cung đều sẽ được mời tới vương phủ đón đêm trừ tịch.
Khoảng thời gian lễ tết này ngược lại là lúc Ngu Tuế bận rộn nhất.
Hôm nay vị đại thần này thiết tiệc phải đi, ngày mai vị tướng quân kia mở tiệc cũng phải tới, ngày kia cung đình mở tiệc lại càng phải có mặt. Dẫu nàng ra ngoài chỉ đóng vai trò như một vật may mắn, nhưng vật may mắn đại diện cho vương phủ nhất định phải có mặt tại hiện trường.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian Ngu Tuế đều đi cùng Tố phu nhân, thỉnh thoảng các vị phu nhân khác cũng đi cùng. Duy chỉ có yến tiệc tại phủ Trấn Quốc tướng quân hôm nay, chủ nhân của vương phủ là Nam Cung Minh cũng đích thân tham dự.
Nam Cung Minh đứng trước xe ngựa vẫy vẫy tay với Ngu Tuế vừa bước ra khỏi cổng vương phủ, ra hiệu cho nàng lại gần.
Ngu Tuế ngoan ngoãn đi tới gọi một tiếng "cha". Nam Cung Minh xoa đầu nàng, bảo nàng lên xe ngựa trước, rồi hắn ở bên ngoài nói vài câu với Tố phu nhân, sau đó mỗi người một hướng.
Sau khi lên xe, Tố phu nhân nhắm mắt nghỉ ngơi. Ngu Tuế đảo mắt, nghĩ xem nên bắt chuyện vài câu hay tiếp tục làm kẻ câm lặng.
Sau khi nàng im lặng một hồi lâu, Tố phu nhân mới mở lời: "Quan hệ giữa con và đứa trẻ nhà Chung Ly thế nào?"
Trấn Quốc tướng quân của Thanh Dương quốc là Chung Ly Từ, được mệnh danh là một trong ba vị chiến thần của binh gia. Chung Ly là một đại tộc binh gia, mấy đời tổ tiên đều là những đại tướng quân lập nhiều chiến công hiển hách cho Thanh Dương.
Hậu duệ của họ trên con đường binh gia ai nấy đều vô cùng thiên phú, tinh thông hai thuật Binh Trận và Khốn Sát. Không chỉ vậy, họ còn có kiếm thuật tuyệt thế gia truyền, được coi là một trong mười đại gia tộc có chiến lực hàng đầu lục địa Huyền Cổ hiện nay.
Đây cũng là những người nằm trong vòng tròn quyền lực đỉnh cao nhất của Thanh Dương quốc.
Phu nhân của Trấn Quốc tướng quân Chung Ly Từ là người bình thường, không có bối cảnh gì ở đế đô, sinh được một trai một gái. Con trai Chung Ly Sơn mười tuổi, con gái Chung Ly Tước sáu tuổi, cùng tuổi với Ngu Tuế và cũng đang học tại quốc viện.
Ngu Tuế từng gặp Chung Ly Tước vài lần ở quốc viện nhưng chưa từng nói chuyện, bởi phần lớn thời gian nàng đều đang ngủ.
Cái tên Chung Ly Tước này Ngu Tuế thường xuyên nghe thấy, nhưng đều là nghe từ miệng của Thượng Dương công chúa. Việc Chung Ly Tước không gia nhập nhóm chị em của Thượng Dương công chúa khiến công chúa cảm thấy rất mất mặt.
Tiểu công chúa muốn gì có nấy, hiếm khi gặp ai dám làm trái ý mình, Chung Ly Tước là một trường hợp như vậy. Vì chuyện này mà có một thời gian công chúa thường xuyên tìm cách gây hấn, thậm chí náo loạn đến mức hoàng hậu phải ra mặt hòa giải mới chịu dừng lại.
Địa vị của nhà Chung Ly từ đó có thể thấy rõ, so với vương phủ họ Nam Cung duy nhất ở đây cũng một chín một mười.
Đối mặt với câu hỏi của Tố phu nhân, sau khi bộ não Ngu Tuế lướt nhanh qua các thông tin, nàng thành thật trả lời: "Không thân lắm ạ."
Tố phu nhân mở mắt liếc nàng một cái. Ngu Tuế tưởng bà định chỉ trích khả năng giao tiếp của mình, nhưng lại thấy bà nhắm mắt lại, đạm mạc nói: "Không cần thâm giao."
Ngu Tuế gật đầu. Xem ra quan hệ giữa hai nhà không được tốt đẹp cho lắm.
Hôm nay là tiệc sinh nhật của đích trưởng tử nhà Trấn Quốc tướng quân, người đến rất đông, chỉ riêng người nhà Chung Ly đã khiến Ngu Tuế hoa cả mắt.
Tông tộc Chung Ly vô cùng hưng thịnh. Đại tướng quân Chung Ly Từ có ba người anh em ruột cùng cha cùng mẹ, các anh em đều thành thân sinh con, cành lá sum suê khiến đám tiểu bối có tới gần mười hai người, chưa tính đến các nhánh phụ và họ hàng xa.
Ngu Tuế đi theo bên cạnh Tố phu nhân như một vật trang trí xinh đẹp. Lúc này, lợi ích của địa vị cao được thể hiện rõ rệt, ít nhất nàng không cần gặp ai cũng phải mở miệng chào hỏi, đa phần là người khác thấy nàng liền cung kính gọi một tiếng "tiểu quận chúa".
Sau khi mọi người nói xong những lời xã giao, họ bắt đầu hỏi han lẫn nhau. Đàn ông tụ thành một nhóm bàn chuyện đại sự, phụ nữ tụ thành một nhóm buôn chuyện nữ nhi. Trẻ con cũng chơi với trẻ con.
Đám hạ nhân trong phủ đã quét sạch tuyết từ sớm, trên đường đi hồng mai nở rộ trĩu cành, đèn đá được thắp sáng xua tan bóng tối đêm đen.
Thượng Dương công chúa cũng tới, nàng đang chơi rất vui vẻ với những đứa trẻ khác, lúc chạy vượt lên trước liền thuận miệng gọi với lại Ngu Tuế đang tụt lại phía sau.
Vì buồn ngủ, Ngu Tuế cúi gằm mặt đi cuối cùng. Nghe thấy tiếng gọi nàng liền ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn trông thấy Chung Ly Tước đang tìm cách né tránh Thượng Dương công chúa.
Dưới sự che chắn của thị nữ, Chung Ly Tước xách váy chạy băng qua rừng hồng mai. Có vẻ nàng chạy rất gấp nên hai gò má đỏ bừng, hơi thở phả ra làn khói lạnh mờ ảo.
Nàng chạy ra khỏi rừng mai, mặt đối mặt với Ngu Tuế trên lối đi, cả hai đều ngẩn người.
Là quận chúa của vương phủ, mỗi ngày đều có người tận tâm tận lực trang điểm cho nàng. Ngu Tuế cũng chẳng buồn quản, dù sao nàng thấy thế nào cũng đẹp.
Trước khi ra cửa, thị nữ búi cho nàng kiểu tóc rũ, đỉnh đầu búi thành hai búi tóc nhỏ như nụ hoa, rồi chia ra hai lọn tóc đen tết thành bím vắt ngang, phần tóc dài còn lại chia làm hai bím tóc dài buông thõng sau lưng. Sợi dây đỏ mảnh xuyên qua các bím tóc và buộc thắt ở đuôi tóc.
Lúc này, Ngu Tuế nhìn Chung Ly Tước đứng cách đó vài bước chân, kiểu tóc của hai người nếu không nói là vô cùng tương tự thì cũng là y hệt nhau. Ngay cả trâm cài tóc cũng chọn kiểu hoa hải đường, cũng là dây đỏ đan xen trong bím tóc dài, sợi dây đỏ buộc ở đuôi tóc còn đính thêm hai viên hạt vàng nhỏ để trang trí.
Hai cô bé đưa mắt nhìn nhau, không ai nói lời nào. Nghe thấy phía trước lại có tiếng gọi Ngu Tuế, Chung Ly Tước mới cúi đầu chạy vụt đi.
Ngu Tuế đưa tay sờ sờ chiếc trâm cài tóc lành lạnh trên đầu, cúi đầu bước tiếp. Chung Ly Tước chạy được một đoạn lại ngoảnh đầu nhìn lại, ánh mắt do dự dõi theo bóng dáng Ngu Tuế đang đi xa.
Ký ức của Ngu Tuế về ngày hôm đó chỉ dừng lại ở việc đụng hàng kiểu tóc với tiểu tiểu thư của phủ tướng quân, đó cũng là ấn tượng của nàng về Chung Ly Tước.
Mãi cho đến khi xuân sang, Ngu Tuế trở lại quốc viện học tập mới gặp lại Chung Ly Tước. Nhưng hai người vẫn không có mấy giao thiệp.
Ngược lại là Thượng Dương công chúa, sau khi liên tiếp vấp phải rào cản từ chỗ Cố Càn, nàng ta định lôi kéo Ngu Tuế làm tay sai cho mình.
Ngu Tuế hỏi: "Cần muội làm gì ạ?"
Thượng Dương công chúa chống nạnh bảo: "Ngươi phải để mắt tới hắn, hắn làm gì ngươi đều phải báo cho ta biết!"
Ngu Tuế lắc đầu, vội vàng từ chối.
Cố Càn ở quốc viện một năm, từ chỗ ban đầu đắc tội với tất cả các giáo tập tiên sinh, giờ đây đã nhận được sự tán thưởng của họ, được họ chân thành truyền dạy kiến thức.
Ngu Tuế đôi khi cảm thấy, Cố Càn mới chính là người nắm giữ kịch bản nhân vật chính.
Thân thế Cố Càn ly kỳ, có lẽ còn gánh trên vai nợ máu thâm sâu. Những nhân vật như Nam Cung Minh chăm sóc cho cậu trưởng thành, bản thân cậu cũng thiên phú trác tuyệt. Thượng Dương công chúa kiêu căng ngang ngược lại thích cậu, không ít nam nhi cũng muốn làm bằng hữu với cậu, ngay cả những sư trưởng từng bị đắc tội cũng đều bị cậu thuyết phục.
Xe ngựa về tới vương phủ, Ngu Tuế vén rèm lên, nhìn qua ba vị huynh trưởng của mình. Không chỉ mạng lưới quan hệ của phe chính diện đã có đủ, mà ngay cả những nhân vật phản diện thường xuyên gây rắc rối, coi thường Cố Càn cũng đã xuất hiện.
Cộng thêm bản thân nàng với tư cách là thanh mai trúc mã, mang thiết lập "người phải bảo vệ bằng cả tính mạng" do chính miệng Nam Cung Minh đóng dấu, tương lai của Cố Càn quả thực là tiền đồ vô lượng.
Vậy tương lai của nàng thì sao? Không phải chết vì thân phận diệt thế giả bị lộ thì cũng chết vì tranh đoạt Tức Nhượng.
Ngu Tuế giơ tay xoa xoa mặt, thẫn thờ nghĩ: Hay là mình làm nhân vật phản diện luôn cho rồi.
Một nhân vật phản diện mang đến tai họa diệt thế cho lục địa Huyền Cổ. Hủy diệt thế giới chắc chắn là dễ hơn cứu thế giới nhiều nhỉ?
Ấn tượng của Ngu Tuế về Chung Ly Tước sâu đậm thêm là vào mùa hè năm nàng bảy tuổi.
Trong phòng nàng lại đặt Lưu Đơn Ngọc Thạch. Ban đêm vì nóng không ngủ được nên nàng ngồi cạnh đó, từ trong dị hỏa chiết xuất ra ngũ hành quang hạch mới. Ban ngày thì lén ngủ gật ở quốc viện.
Ngu Tuế không cố ý đi giao thiệp xã giao. Mấy năm qua, ngoại trừ Thượng Dương công chúa chủ động bắt chuyện, nàng cũng chẳng kết giao với người bạn cùng lứa nào.
Nhưng nàng lại rất được lòng các nam nhi. Đó là những nam nhi lớn tuổi hơn nàng, ai nấy đều thích xem nàng như em gái mà đối đãi.
Đây đều là những mối thâm tình có được từ những lần theo Tố phu nhân đi dự tiệc. Quen biết ở yến tiệc, ngày thường gặp ở quốc viện cũng sẽ trò chuyện thêm đôi câu.
Đặc biệt là bạn bè của đại ca Hàn Bỉnh, những người này lớn hơn tiểu quận chúa bốn năm tuổi, lại đều là những nam nhi có tính tình và tu dưỡng tốt. Trong tình huống có giao tình tốt với Hàn Bỉnh, thái độ của họ đối với em gái Hàn Bỉnh cũng rất tử tế, giúp đỡ Ngu Tuế không ít trong việc bài vở.
Có một vị Lâm tiểu ca ca, khi cười lộ ra hai chiếc răng khểnh, chân thành, lương thiện, trong mắt Ngu Tuế là một tiểu thiếu gia thế gia rất dịu dàng.
Nghe nói gia đình huynh ấy gần đây xảy ra chuyện, cha bị tống giam và bị thẩm vấn liên tục ba ngày chưa ra, mẹ thì đang chạy vảy khắp nơi cầu người giúp đỡ. Lâm tiểu thiếu gia mới mười hai tuổi, vốn là một người ôn hòa cởi mở, bỗng trở nên vô cùng trầm lặng.
Trước khi Lâm tiểu thiếu gia tìm đến Ngu Tuế, nàng đang gục xuống bàn ngủ. Giờ nghỉ trưa, giáo tập tiên sinh đã rời đi, những người khác rủ nhau đi ăn trưa.
Ngu Tuế dụi mắt đứng dậy, thấy Chung Ly Tước từ đằng xa đi về phía mình. Từ một khoảng cách rất xa, ánh mắt Chung Ly Tước nhìn về phía nàng đã lộ rõ vẻ có chuyện xảy ra.
Nhưng lúc đó Ngu Tuế không nhìn thấy, nàng đang đi ra phía cửa. Vì vị trí của nàng gần cửa hơn nên nàng đi nhanh hơn Chung Ly Tước.
Thấy Ngu Tuế sắp rời khỏi lớp học ra ngoài, Chung Ly Tước quýnh quáng hét lên: "Nam Cung Tuế! Đừng ra ngoài!"
Ngu Tuế vừa bước chân ra khỏi cửa lớp đã bị Lâm tiểu thiếu gia đang lao tới nắm chặt lấy tay áo. Huynh ấy quỳ rụp xuống đất, hoàn toàn mất đi vẻ phong nhã thường ngày, mà bất chấp hình tượng dập đầu với Ngu Tuế, gào lên:
"Quận chúa, tôi cầu xin muội, cầu xin muội hãy cứu cha tôi, ông ấy bị oan!"
Sức lực huynh ấy nắm cổ tay Ngu Tuế mạnh đến mức suýt chút nữa kéo ngã nàng. Ngu Tuế lúc này chỉ thấy tai mình ù đi.
"Cha tôi trấn thủ Thông Châu hơn hai mươi năm, ngăn chặn và giết chết hàng trăm kẻ vận chuyển buôn bán độc thảo, tổ tiên đều bị độc hại mà chết, sao có thể câu kết với bọn buôn độc để tham ô nhận hối lộ được!"
"Khẩn cầu quận chúa hãy nói với vương gia, tra lại việc này!"
"Quận chúa, tôi cầu xin muội! Xin vương gia hãy thả cha tôi ra!"
Hành động của Lâm tiểu thiếu gia thu hút không ít người đứng xem. Ngu Tuế đêm qua không nghỉ ngơi tốt, lúc này lại bị một chuỗi thông tin của đối phương đập cho hoa mắt chóng mặt, lúc rụt tay lại nàng nói: "Huynh… huynh đứng lên trước đã."
Lúc này Lâm tiểu thiếu gia đã hoàn toàn coi nàng là sợi rơm cứu mạng cuối cùng, quỳ trước mặt nàng dập đầu đến mức chảy máu, thủy chung không buông tay, khản giọng kêu oan cho cha, khẩn cầu điều tra lại.
Chung Ly Tước đứng phía sau ảo não quay mặt đi. Hỏng rồi, vẫn chậm một bước, phen này về nhà mình tiêu đời rồi.
Ngu Tuế suýt nữa bị Lâm tiểu thiếu gia kéo ngã, may mà đại ca Hàn Bỉnh cùng những người khác kịp thời chạy đến, cưỡng ép tách Lâm tiểu thiếu gia ra khỏi nàng, bảo vệ nàng ở phía sau.
Chuyện này xôn xao khắp nơi, dính dáng đến quan trường triều đình, không còn đơn thuần là chuyện trẻ con đùa giỡn dăm ba câu có thể khỏa lấp được.
Sự tầm thường mà Ngu Tuế thể hiện bao năm qua không gây hại gì cho nàng, nàng cố gắng không thu hút sự chú ý, thu nhỏ sự hiện diện của mình, nhưng vì thân phận quận chúa vương phủ nằm sờ sờ ra đó, đôi khi muốn tránh cũng không tránh được.
Nàng để lại ấn tượng ngu ngốc trong lòng mọi người cũng coi như là hạ thấp sự hiện diện của mình trong giới quyền quý đế đô.
Cho đến thời điểm hiện tại, Tố phu nhân chỉ bình thản chấp nhận sự thật rằng nàng ngu ngốc, thiên phú không cao. Còn Nam Cung Minh thì mãi không hiểu nổi tại sao mình lại có một đứa con gái ngốc như vậy.
Lâm tiểu thiếu gia ngày thường thân thiết với đại thế tử của vương phủ, quan hệ khá tốt, nhưng khi gặp chuyện lại đi cầu cứu người kế vị tương lai của vương phủ – quận chúa Nam Cung Tuế.
Cho dù nàng có ngu ngốc đến đâu, nàng vẫn đại diện cho người tôn quý nhất vương phủ, nắm giữ quyền lực mà một số kẻ không có được.
Nhưng phản ứng của Ngu Tuế rõ ràng là không xử lý tốt chuyện này, điều này khiến Nam Cung Minh lần đầu tiên bày tỏ sự không hài lòng đối với nàng.
Tối hôm đó khi Ngu Tuế trở về, nàng bị phạt quỳ trước cửa phòng Tố phu nhân. Tố phu nhân nhíu mày nhìn nàng một cái rồi không nói gì.
Nam Cung Minh từ ngoài trở về, lúc đi qua cạnh Ngu Tuế, nàng đã lâu lắm rồi mới lại cảm nhận được cảm giác áp bách âm u như bị rắn độc cắn chặt yết hầu kia.
Người đàn ông vừa ngồi xuống đã khẽ thở dài, vung tay một cái, cách không tát Ngu Tuế một bạt tai. Ngu Tuế ôm gò má đỏ bừng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ.
"Đôi khi ngu ngốc quá mức là phải trả giá đấy." Nam Cung Minh mỉm cười nhìn Ngu Tuế nói, "Con không nên ngu đến mức quên mất thân phận của mình. Con đại diện cho cả vương phủ Nam Cung, đại diện cho ta. Khi hắn mở miệng đầy những lời dối trá, con lại bảo hắn đứng lên trước."
"Tuế Tuế, con nhìn xem, hôm nay ai có thể bảo con đứng lên trước?"
Những giọt nước mắt trong mắt cô bé lã chã rơi xuống. Ngu Tuế lau nước mắt, thầm nghĩ: Quả thực, muốn dựa vào ngu ngốc mà sống là phải trả giá.
"Là con sai rồi." Nàng nhỏ giọng nói.
Nam Cung Minh hỏi: "Sai ở đâu?"
Ngu Tuế nói: "Không nên làm xấu mặt vương phủ."
Một câu trả lời chung chung. Nam Cung Minh thở dài, tha cho đứa con gái ngốc nghếch.
Ngu Tuế quỳ trước cửa phòng Tố phu nhân suốt một đêm. Đêm hôm đó, cha của Lâm tiểu công tử bị định tội, đồng thời chết trong ngục, cả nhà bị bắt, Ngu Tuế không bao giờ còn gặp lại người này nữa.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập