Chương 90: “?” (2/2)

Hắn nằm vật ra trên giường, để trống đại não không nghĩ ngợi gì, Quỷ Giáp Thiên Nhện treo ngược bên giường hắn, đung đưa trái phải lúc ẩn lúc hiện. Thính Phong xích đặt ở đầu giường vang lên ong ong.

Vệ Nhân không để ý tới.

Đoán chừng lại là giáo tập gọi hắn đi nghe giảng, thương còn chưa khỏe, lười đi. Để giáo tập nhìn thấy hình dáng như quỷ này của hắn, lại phải hỏi đông hỏi tây lải nhải cả buổi.

Vệ Nhân rũ cụp mí mắt, trở mình, biết Ngu Tuế đã vào Trảm Long Quật, cũng biết bên trong Trảm Long Quật không dùng được Thính Phong xích, cho nên hoàn toàn không nghĩ tới phương diện kia.

Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục khoái hoạt tĩnh dưỡng.

Lúc này Vệ Nhân chỉ thầm nghĩ: Mai Lương Ngọc tuyệt đối đừng có về sớm như vậy mới tốt.

Sau khi Ngu Tuế thẳng thắn với Tiết Mộc Thạch, nàng liền quang minh chính đại chơi Thính Phong xích ngay trước mặt hắn, gửi tin nhắn tán gẫu với Chung Ly Tước.

Tiết Mộc Thạch ban đầu còn có chút tò mò hỏi nàng những vấn đề liên quan, nhưng trọng điểm của hắn vẫn là ở Phù Đồ Tháp. Đối với năng lực cá nhân của Ngu Tuế, mặc dù kinh diễm nhưng hắn cũng không truy cứu đến cùng.

“Vệ Nhân chắc không biết Phù Đồ Tháp là cái gì đâu nhỉ.” Tiết Mộc Thạch trầm tư nói.

Ngu Tuế nói: “Hắn có thể biết Phù Đồ Tháp là cái gì, nhưng tốt nhất đừng biết Thiên tự văn có thể làm được gì.”

“Hắn bị ngươi hủy tu vi, xuống tới Nhất cảnh, Ngũ Hành quang hạch cũng bị tổn thương, có thể lấy được đồ vật từ tay đệ tử Giáp cấp sao?” Tiết Mộc Thạch có chút lo lắng.

Ngu Tuế lại quơ quơ Thính Phong xích trong tay nói: “Ta cũng sẽ hỗ trợ. Vệ Nhân mặc dù xuống tới Nhất cảnh, nhưng năng lực ngự thú của Nông gia tựa hồ cũng không vì thế mà giảm xuống, ít nhất con Quỷ Giáp Thiên Nhện lợi hại nhất mà hắn nuôi thì không. Dù sao cũng là người ưu tú nhất, có thiên phú nhất trong tổ chức kia, dù sao cũng nên có chút thủ đoạn.”

Tiết Mộc Thạch nghe xong, lại có thêm mấy phần lòng tin đối với Vệ Nhân.

Bởi vì sau khi ra khỏi Trảm Long Quật tương lai sẽ bị ảnh hưởng không thể khống chế, chấp niệm của Ngu Tuế đối với việc lấy mảnh vụn Phù Đồ Tháp không còn lớn như trước, dù sao nàng rất có thể ra ngoài không được hai ngày liền bị bại lộ thân phận mà chết. Nhưng nàng cũng không muốn để Cố Càn lấy được, thay vì để Cố Càn cầm, còn không bằng đưa cho Tiết Mộc Thạch.

Ngu Tuế gõ gõ vào ô nhập chữ, thần sắc dừng một chút, nhẹ giọng hỏi Tiết Mộc Thạch: “Cao Thiên Hạo thực sự là do sư tôn ta phát hiện sao?”

Tiết Mộc Thạch gật gật đầu: “Chính xác là như thế.”

Hắn liếc nhìn Ngu Tuế, thấy nàng không vì câu trả lời của mình mà lộ ra biểu tình khổ sở, trong lòng mới khẽ buông lỏng. Trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, muốn nói lời an ủi, nhưng nàng xem ra dường như cũng không cần.

Ngược lại là Ngu Tuế tự nhiên mở ra chủ đề mới: “Ta vừa nghĩ đến một điểm, bên trong Trảm Long Quật có thể dựa vào Số Sơn để tạo ra cảnh tượng cho nhiều người như vậy, có phải hay không cũng có thể chế tạo một cái ‘Phù Đồ Tháp’ mới, tạo một cái đồ dỏm có thể lừa gạt bọn họ là được. Bằng không bọn họ vừa ra khỏi Trảm Long Quật liền sẽ phát hiện đồ vật không còn, đến lúc đó đệ tử ở đuôi rồng đều sẽ bị hoài nghi, Vệ Nhân không dễ thoát thân.”

Tiết Mộc Thạch hiếm thấy hai mắt sáng lên: “Này ngược lại là có thể, nhưng mà đồ dỏm có thể tạo ra sao?”

Ngu Tuế nghiêng đầu nhìn hắn: “Ta không biết nó dáng dấp ra sao, ngươi biết hội họa không? Vẽ ra xem thử.”

Tiết Mộc Thạch: “Ta biết.”

Hắn gật đầu, lòng tin tràn đầy, lại nói: “Nhưng mà không có giấy bút.”

Hai kẻ đang ngồi xổm ở cửa sơn động nhìn kiến dọn nhà nhìn lẫn nhau một lát sau, lặng lẽ đứng dậy, đi chặn đường các đệ tử vượt ải khác để tìm kiếm giấy bút.

Khoảng cách đến mười lăm ngày vẫn còn rất nhiều ngày, bọn họ có nhiều thời gian chuẩn bị.

Ngu Tuế hỏi Tiết Mộc Thạch dạng đệ tử nào vào Trảm Long Quật sẽ mang theo giấy và bút, Tiết Mộc Thạch thành thật, không quá biết nói dối, cho nên hắn nói không biết.

Bọn họ dựa vào Số Sơn sửa đổi địa hình và trận pháp đã đánh cướp không ít đệ tử. Ngu Tuế phụ trách vây khốn người vào trận pháp cho té xỉu, Tiết Mộc Thạch phụ trách đi soát người tìm kiếm, phát hiện không có giấy và bút liền thay đổi mục tiêu khác.

Cứ như thế tìm hơn mười người, từ ban ngày tìm đến đêm tối, cuối cùng mới tìm được một quyển sổ ghi chép và bút than trên người một đệ tử Y gia.

Ngay tại phụ cận điểm truyền tống gần biển hoa, xung quanh đều là hoa cỏ rậm rạp chằng chịt, những bông hoa nhỏ xanh trắng tím đen chen chúc thành một đống. Đệ tử Y gia kia liền hôn mê trong biển hoa, Ngu Tuế đang cúi đầu nhìn hắn.

Là một thiếu niên nhìn niên kỷ xấp xỉ nàng, thoạt nhìn cũng không phải rất lợi hại, nhưng nhìn những tri thức Y gia ghi chép trong sổ của hắn, lại có cảm giác hắn rất chăm chỉ nỗ lực.

Ngu Tuế hướng về phía Tiết Mộc Thạch đang ngồi trong biển hoa nâng bút vẽ tranh nhìn lại, hắn nhìn cũng rất nghiêm túc, Ngu Tuế liền không lên tiếng quấy rầy.

Ngu Tuế một mực sử dụng Khống Hồn nhị trọng, xuyên thấu qua Ngũ Hành quang hạch để nhìn chằm chằm bên phía Mai Lương Ngọc.

Sư huynh ban ngày liền hội hợp cùng nhóm Chung Ly Sơn. Sau khi bọn họ đơn giản trao đổi tin tức, cũng bởi vì bị độc trùng và các đệ tử khác ở phụ cận tấn công mà phải động tay động chân.

Cả ngày cơ hồ đều đang đánh tới đánh lui, đệ tử có thể đi đến Long Hầu sơn đều có chút thực lực trên người, Mai Lương Ngọc cũng không nhẹ nhàng như lúc dẫn nàng đi.

Mai Lương Ngọc ra khỏi Long Đầu quay lại Long Hầu sơn, Khí Ngũ hành tiếp tục trôi đi. Giờ khắc này sắc trời vừa tối, bọn họ theo dòng suối đi vào trong sơn cốc, trông thấy khôi lỗi Binh Giáp Trận nhảy ra từ trong nước suối, không giống với lúc đi cùng Ngu Tuế.

Sẽ không phải ngay cả khôi lỗi Binh Giáp Trận cũng chịu ảnh hưởng của Dị hỏa chứ.

Mai Lương Ngọc nhìn chằm chằm dòng suối đầy hoa rơi mà lâm vào trầm tư.

Đi ở phía trước là Năm Thu Nhạn quay đầu lại thấy huynh ấy còn chưa đi, liền tới đưa tay khoác lên bả vai huynh ấy kéo đi, nói: “Đi thôi.”

“Hạt giống Thần mộc của Phương Kỹ gia các ngươi bói toán có chuẩn không?” Mai Lương Ngọc thình lình hỏi.

Năm Thu Nhạn nghe xong sửng sốt, Ngu Tuế cũng sửng sốt một chút, không nghĩ tới sư huynh hỏi trực tiếp như vậy.

“Hạt giống Thần mộc loại cấp bậc này, tạm được đi? Bói toán cũng phải tinh chuẩn tâm ý mới được, trong tình huống không hề có điềm báo trước hoặc không có tâm ý rõ ràng mà đi bói toán, xuất hiện cái gì cũng có, ngươi có thể nói nó chuẩn, cũng có thể nói nó không chuẩn.”

Mai Lương Ngọc mặt không đổi sắc nói: “Ta là có tâm ý rõ ràng mới đi bói.”

Năm Thu Nhạn kinh ngạc nhìn huynh ấy, sau đó ý cười trong lời nói càng sâu: “Mai Mai, có phải ngươi chưa từng nghe qua chú ngôn của Phương Kỹ gia chúng ta không? Người tìm hạt giống Thần mộc bói toán, kiếp sau sẽ biến thành một gốc Thần mộc.”

Mai Lương Ngọc cười lạnh: “Kiếp sau biến thành cái gì liên quan gì đến chuyện của ta bây giờ.”

Năm Thu Nhạn thu hồi tay đang khoác trên bả vai huynh ấy, chậm rì rì nói: “Chúng ta có thể rất cẩn thận, cho rằng chú ngôn này là thật, cho dù hạt giống Thần mộc ở trước mặt ta, ta cũng sẽ không tìm nó bói toán.”

Dừng một chút, lại một mắt nhắm một mắt mở nhìn Mai Lương Ngọc: “Hạt giống Thần mộc ở đâu?”

Mai Lương Ngọc mạn bất kinh tâm nói: “Không biết.”

Năm Thu Nhạn: “Ngươi không phải tìm nó bói rồi sao?”

Mai Lương Ngọc mở mắt nói bừa: “Không có.”

“Lời này của ngươi ta có nên tin hay không đây.” Năm Thu Nhạn sờ cằm một cái, “Ngươi kiếp sau nếu biến thành một gốc Thần mộc thì làm sao bây giờ, ta kiếp sau cũng không muốn làm đệ tử Phương Kỹ gia đâu.”

Mai Lương Ngọc đi về phía trước, mạn thanh nói: “Vậy kiếp sau ngươi phóng hỏa đốt ta đi là được, ta vội vàng đi tới kiếp sau nữa.”

Năm Thu Nhạn nghe xong liền cười, vừa đi vừa hỏi: “Có phải ngươi bói ra vấn đề gì khó giải quyết rồi không, nói nghe một chút, vạn nhất còn có cách giải. Dự chiêm cũng có hai loại cực đoan, một loại ngươi vô luận như thế nào đều không thay đổi được, một loại nhìn thấy rồi liền có thể thay đổi, ngươi là loại nào?”

Mai Lương Ngọc không đáp.

Ngu Tuế trông thấy đám người bọn họ trực tiếp rời khỏi sơn cốc, không dừng lại lâu.

Nàng còn đang trầm tư về hai loại dự chiêm cực đoan mà Năm Thu Nhạn nói, bỗng nhiên nghe Tiết Mộc Thạch nói: “Vẽ xong rồi.”

Có chút nhanh.

Ngu Tuế liếc mắt nhìn lại, Tiết Mộc Thạch cầm quyển sổ giơ tay lên, giấy vẽ đối diện với nàng.

Giấy trắng mực đen, so sánh vô cùng dễ thấy.

Vuông là vuông, tròn là tròn, mười phần tiêu chuẩn, nhưng lại không biết trên giấy này rốt cuộc vẽ thứ đồ gì.

Ngu Tuế nhìn bức vẽ, lại nhìn Tiết Mộc Thạch đang đàng hoàng ngồi đó, mí mắt giật nhẹ, hờ hững nói: “Ngươi nói ngươi biết vẽ mà.”

Tiết Mộc Thạch lần đầu tiên thấy Ngu Tuế lộ ra vẻ mặt này, không hiểu sao cảm thấy có chút áp bách, hơi không dám nhìn nàng.

“Chính là cái dạng này.” Tiết Mộc Thạch nhắm mắt nói bừa.

Ngu Tuế cụp mắt nhìn chằm chằm hắn, ngón trỏ nhẹ nhàng xẹt qua giao diện, “xoẹt” một tiếng, đem trang giấy này xé xuống, gập đôi lại rồi ngay trước mặt Tiết Mộc Thạch xé thành mảnh nhỏ, dùng Chu Thiên hỏa thiêu hủy.

Tiết Mộc Thạch: “……”

Tiết Mộc Thạch đem giấy và bút trả lại cho đệ tử Y gia, rũ cụp đầu đi theo Ngu Tuế rời đi.

Ngu Tuế đi trong biển hoa, tiếp tục gửi tin nhắn cho Vệ Nhân vẫn chưa có hồi âm.

Vệ Nhân đang ngủ say bị tiếng ong ong của Thính Phong xích đánh thức, hắn nhíu mày, nhắm hai mắt, thần sắc ẩn ẩn vẻ không kiên nhẫn, đưa tay đi lấy Thính Phong xích.

Cái vị giáo tập này không thể đi tìm đệ tử khác lải nhải sao?

Vệ Nhân khó khăn mở mắt ra, đem Thính Phong xích tới trước mắt, trông thấy giao diện minh văn của Nam Cung Tuế một mực đang nhảy, đang gửi cho hắn cùng một cái phù văn: “?”

“……”

Nam Cung Tuế?

Con ngươi Vệ Nhân phóng đại, trong nháy mắt xoay người ngồi dậy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập