Chương 1: Đứa bé từ trên trời rơi xuống

Chương 1:

Đứa bé từ trên trời rơi xuống

Mount Vernon thuộc tiểu bang Ohio là một thị trấn đang ngủ quên trong một giấc mộng êm đềm và có phần tẻ nhạt.

Đó là nơi mà những biến động lớn lao của thế giới dường như luôn dừng lại một cách lịch sự ngay trước tấm biển

[Chào mừng bạn đến với Mount Vernon]

rỉ sé!

nơi đầu thị trấn.

Ở đây, tin tức lớn nhất trong tuần thường chỉ xoay quanh việc giá xăng tăng thêm vài xu hoặc bà hàng xóm nhà Anderson lại để con mèo mun của mình trèo lên cây sồi già của tòa th chính.

Đêm nay trời lạnh buốt, những cơn gió tháng 12 thổi rít qua các con phố vắng tanh bóng người, cuốn theo những chiếc lá khô cuối cùng rơi từ trên cây xoay tròn trên mặt đường nhựa xám xịt.

Tuyết chưa rơi hẳn, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt đã ngấm vào từng viên gạch, từng khung cửa sổ của những ngôi nhà hộp diêm xếp đều tăm tắp dọc theo ngoại ô.

Trên con đường quốc lộ vắng vẻ dẫn về vùng ngoại ô thị trấn, một chiếc xe Ford sedan màu nâu cũ kỹ đang ì ạch lăn bánh, đèn pha của nó cắt xuyên qua màn đêm dày đặc như hai con mắt mệt mỏi đang cố gắng tìm đường về nhà.

Bên trong xe, Jonathan Kent khẽ vặn nhỏ tiếng radio đang phát bản tin đêm về tình hình kinl tế ảm đạm của nước Mỹ và thế giới.

Ông là một người đàn ông trạc 30 tuổi, có gương mặt hiền lành với những nếp nhăn sớm xuất hiện nơi khóe mắt, dấu hiệu của một người hay cười nhưng cũng hay lo nghĩ.

Jonathan không phải là một nông dân với thân hình vạm vỡ như tổ tiên của mình, ông là mộ nhân viên kế toán tại một công ty vật tư nhỏ trong thị trấn, đôi bàn tay của ông, thay vì chai sần vì cầm cày cuốc, lại vương đầy mùi mực in và giấy tờ.

Ngồi bên cạnh ông ở ghế lái phụ là Martha Kent, bà đang quấn chặt chiếc khăn len màu đỏ quanh cổ, đôi mắtnhìn mông lung ra khung cảnh tối om phía ngoài cửa kính.

Martha làm công việc hành chính tại thư viện thị trấn, bà có một vẻ đẹp dịu dàng bất quá luôn mang the‹ nét đượm buồn trên mặt, cái vẻ đẹp của một người phụ nữ có quá nhiều tình yêu để cho đi nhưng lại chưa tìm được đủ nơi để gửi gắm và trao trọn thứ tình yêu tuyệt đẹp ấy.

"Anh nghĩ lò sưởi ở nhà có còn hoạt động.

tốt không, Jon?"

Martha lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài trong xe, giọng bà nhỏ nhẹ, như sợ đánh thức bóng đêm bên ngoài vậy.

Jonathan liếc nhìn vợ, mỉm cười trấn an:

"Anh đã kiểm tra nó sáng nay rồi, Martha.

Nó sẽ ổn thôi, chỉ cần về đến nhà, anh sẽ nhóm thêm củi, chẳng mấy chốc mà ấm lên ngay."

Martha gật đầu, thở dài khe khẽ:

"Em chỉ lo.

trời lạnh quá, căn nhà thì rộng, mà chỉ có hai chúng ta."

Câu nói của Martha lơ lửng trong không khí, chạm vào nỗi đau âm ỉ mà cả hai vợ chồng đều cố gắng giấu kín suốt bao năm qua.

Họ đã kết hôn được gần mười năm, mười năm của những hy vọng rồi thất vọng, căn nhà củ:

họ ở Mount Vernon, tuy không phải là một nông trại rộng lớn ngút ngàn, nhưng cũng đủ rộng rãi với một khu vườn xinh xắn.

Nhưng sự rộng rãi ấy đôi khi lại trở thành sự trống trải đáng sợ khi thiếu vắng tiếng cười đùa của trẻ thơ.

Họ là những viên chức mẫu mực, sống một cuộc đời bình lặng, tử tế, nhưng định mệnh hình như đã từ chối ban cho họ đặc ân làm cha mẹ.

Jonathan đưa một tay rời khỏi vô lăng, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của vợ, nói:

"Chúng ta có nhau mà, Martha, như vậy là đủ rồi."

Martha siết nhẹ tay chồng, cố nặn ra một nụ cười mà bà cho là vui vẻ,

"I know, Jon, i know."

Chiếc xe hơi tiếp tục lăn bánh, bỏ lại sau lưng những ánh đèn thưa thớt của trung tâm thị trấn, tiến vào vùng ngoại ô nơi những cánh đồng lúa đã qua mùa thu hoạch, chỉ còn lại gốc lúa khô khốc.

Thiếu đi ánh đèn công nghiệp, không gian xung quanh trở nên càng tối tăm, bầu trời đêm phía trên cao thăm thẳm và đầy sao, trông như một tấm màn nhung đen khổng lồ đính những viên kim cương lạnh lẽo.

Và tồi, điều kỳ lạ xảy ra.

Nó không bắt đầu bằng một tiếng nrổ lớn hay một vệt sáng chói lòa như trong những bộ phim khoa học viễn tưởng mà Jonathan hay xem trên chiếc tivi đen trắng cũ kỹ ở nhà, nó bắt đầu bằng một sự im lặng, một sự im lặng tuyệt đối.

Tiếng động cơ xe đột ngột tắt lịm, tiếng gió rít bên ngoài cũng biến mất, thậm chí cả tiếng tin đập trong.

lồng ngực Jonathan dường như cũng ngừng lại trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận.

Chiếc xe trôi đi theo quán tính rồi từ từ dừng lại bên lề đường.

"Chuyện gì vậy anh?"

Martha hoảng hốt hỏi, giọng bà vang lên đầy chói tai trong sự tĩnh lặng bất thường.

"I dont know"

Jonathan nhíu mày, cố gắng vặn chìa khóa để khởi động lại xe, nhưng vô ích,

"Có lẽ ắc quy chết rồi.

Hoặc là.

.."

Ông chưa kịp dứt lời thì bầu trời phía trước mặt họ nứt toác ra.

Đó không phải là một hiện tượng khí tượng thiên văn thông tường, đó là sự vi phạm của quy luật tự nhiên.

Trên nền trời đen thẳm, một vết nứt màu đỏ rực rỡ, pha lẫn những tia sét vàng của kim loại, bất ngờ xé toạc không gian, nó giống như ai đó đã dùng một đôi bàn tay khổng lồ vô hình đề xé rách bức màn phủ của bầu trời, từ bên trong vết nứt ấy, không phải một con tàu vũ trụ sáng bóng đầy chất khoa học viễn tưởng lao ra, mà là một luồng năng lượng thuần khiết, cuộn xoáy dữ dội.

Jonathan và Martha nhìn trân trối, không thốt nổi nên lời.

Họ cảm thấy không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển, không phải do gió, mà do áp lực được gây ra bởi một thứ sức mạnh khủng kh“iếp nào đó đang tràn vào thế giới này, một cảm giác bi thương, giận dữ, nhưng cũng đầy hy vọng trào dâng trong lòng họ một cách vô cớ, như thể cảm xúc của vũ trị đang dội thẳng vào tâm trí người phàm trần.

Từ trung tâm của vết nứt, một điểm sáng nhỏ bé lao ra, nó không di chuyển tốc độ hủy diệt của một thiên thạch, mà từ từ rơi xuống hướng về phía mặt đất một cách chậm rãi, kỳ lạ, như một chiếc lá lìa cành được nâng đỡ bởi những cơn gió vô hình.

Điểm sáng ấy tỏa ra hào quang màu vàng ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của đêm đông ở Ohio.

Vết nứt không gian kỳ lạ đó khép lại nhanh như khi nó xuất hiện, để lại bầu trời đêm nguyêr vẹn như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là điểm sáng kia vẫn còn tồn tại chứng mình cho chiểu gì đó ngoài sức tưởng tượng vừa xảy ra, nó đang dần dần hạ xuống cánh đồng hoang cách chỗ chiếc xe của họ chừng vài trăm mét.

"Jon.

.."

Martha thì thầm, tay bà bám chặt vào cánh tay chồng, móng tay bấm sâu vào lớp áo khoác,

"Jesus!

What is that?"

Jonathan nuốt nước bọt, lý trí của một người công dân bình tường mách bảo ông hãy ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, gọi điện cho cơ quan chức năng và chờ đợi cho đến khi họ tới, nhưng trái tim ông, trái tim của một người đàn ông mang trong mình dòng máu thiện lương của dòng họ Kent, lại thôi thúc ông bước ra, có thứ gì đó trong luồng sáng ấy đang vẫy goi Ông một cách vô thức, một sự liên kết vô hình.

"Chúng ta phải đến đấy xem sao, Martha"

Jonathan nói, giọng ông run rẩy nhưng rất kiên định, rồi ông mở cửa xe bước ra ngoài.

Martha không ngần ngại, bà cũng xuống xe bước theo chồng.

Gió lạnh lại ùa tới, quất vào mặt họ, nhưng họ dường như không còn cảm thấy lạnh nữa, cả hai vợ chồng nắm chặt tay nhau, bước thấp bước cao băng qua bãi cỏ, tiến về phía nơi vật thể lạ vừa hạ cánh.

Cánh đồng mùa đông lởm chỏm những gốc rạ cứng, khiến bước chân của họ trở nên khó khăn hơn, ánh sáng vàng dịu nhẹ kia vẫn phát ra từ một hố đất nhỏ phía trước, chỉ đường dẫn lối cho họ.

Khi hai người đến gần, Jonathan ra hiệu cho vợ đi chậm lại, ông thận trọng bước tới mép hố, chuẩn bị tỉnh thần để đối mặt với bất cứ thứ gì, một vệ tỉnh rơi, một mảnh vỡ máy bay, hay thậm chí là những sinh vật nhỏ bé màu xanh lá cây đầy nguy hiểm.

Nhưng những gì họ nhìn thấy đã vượt xa mọi trí tưởng tượng hoang đường nhất.

Nằm gọn trong lòng hố đất nhỏ, nơi cỏ xung quanh vẫn còn xanh tươi lạ thường đang dần mọc lên với một tốc độ bất hợp lý bất chấp trời mùa đông giá lạnh, không phải là một cỗ máy cũng chẳng phải quái vật.

Đó là một đứa bé!

Một bé trai sơ sinh, đang nằm cuộn mình trong một tấm vải đỏ và ngủ ngon lành trên nền đất ấm áp.

Làn da của đứa bé trắng hồng, mịn màng không tì vết, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, địu nhẹ như ánh trăng, mái tóc đen nhánh mượt mà mọc lưa thưa trên đỉnh đầu phật phồng theo từng nhịp thở đều đặn của nó.

"Oh my Godness!"

Martha thốt lên, tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng bà, bà quỳ sụp xuống bên mép hố, đôi mắt mở to tràn đầy kinh ngạc và xúc động.

Jonathan đứng sững người, mắt không rời khỏi sinh linh bé nhỏ ấy.

"Làm sao.

làm sao có thể chứ?"

Ông lẩm bẩm,

"Rơi từ trên trời xuống, vậy mà không hề hấn gì”

Đứa bé có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của người lạ, nó khẽ cựa mình, đôi mi dài khẽ rung nhẹ lên rồi từ từ mở mắt.

Khoảnh khắc đó, Jonathan và Martha Kent cảm thấy thời gian như ngừng trôi, đôi mắt của đứa bé không giống bất kỳ đôi mắt nào họ từng thấy, màu xanh dương trong veo như bầu trời mùa thu, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa những đốm sáng nhỏ li ti như những vì sao, đó là đôi mắt của một kẻ đã nhìn thấy sự tận cùng của vũ trụ, nhưng giờ đây lại trong sáng không khác gì tờ giấy trắng.

Đứa bé nhìn Martha, rồi nhìn Jonathan.

Nó không khóc, thay vào đó, nó vươn đôi bàn tay nhỏ xíu, bụ bằm về phía Martha, miệng chúm chím phát ra những âm thanh"

Ê A"

không rõ nghĩa.

Bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Martha, cuốn phăng mọi sợ hãi và nghi ngại ban nãy.

Bà không cần biết đứa bé này đến từ đâu, là Thiên Thần ở Thiên Đàng bị Chúa biến trần hay người ngoài hành tinh đến từ vũ trụ, bà chỉ biết rằng, ngay vào thời điểm này, nó ch là một đứa bé sơ sinh trần truồng chỉ được đặt trên một tấm vải lót đỏ giữa đêm đông lạnh giá, và nó cần sự che trỏ từ bà.

Con ơi.

Martha nói nhỏ, bà chườn xuống hố, vội vàng cởi ra chiếc áo khoác dày sụ của mình quấn thêm lên người thằng bé rồi nhẹ nhàng bế nó lên.

Cơ thể thằng bé ấm nóng bất thường, tỏa ra một luồng nhiệt lượng dễ chịu sưởi ấm cả toàn thân Martha và không gian xung quanh.

Thằng bé rúc đầu vào ngực bà, tìm kiếm hơi ấm một cách tự nhiên, như thể bà thật sự là người mẹ ruột của nó.

Jon, look!

Martha ngước lên nhìn chồng, nước mắt lăn dài trên má bà, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, "

Thằng bé.

thằng bé đang nhìn em.

Jonathan bước xuống hố, quỳ gối bên cạnh vợ.

Ông đưa ngón trỏ thô ráp của mình ra, và bà tay nhỏ xíu của đứa bé lập tức nắm chặt lấy ngón tay ông, một cái nắm tay chắc chắn, mạnh mẽ đến kinh ngạc so với vóc dáng sơ sinh ấy.

Nó.

nó là một phép màu, Martha.

Chúng ta đã cầu nguyện bao nhiều năm nay TỔi, và giờ.

Thượng Đế đã gửi thằng bé xuống cho chúng ta!

Jonathan nói, giọng ông lạc hẳn đi.

Chúng ta sẽ giữ nó lại chứ, Jon?"

Martha hỏi, ánh mắt bà nhìn chồng đầy khẩn cầu xen lẫn sự quyết liệt của một người mẹ sẵn sàng bảo vệ con mình trước cả thế giới, "

Chúng ta không thể giao nó cho cảnh sát hay trại mồ côi, nó xuất hiện bằng cách này, người ta sẽ làm thí nghiệm lên nó mất.

Anh thấy cách nó đến đây rồi đấy!

Jonathan nhìn sâu vào mắt vợ, rồi nhìn xuống gương mặt ngây thơ của đứa bé.

Trong khoảnh khắc ấy, ông nhớ lại tất cả những đêm dài Martha khóc thầm vì khao khát một đứa con, nhớ lại căn phòng ngủ của trẻ con trống trải vắng lặng mà họ đã sơn màu xanh hy vọng nhưng chưa bao giờ được sử dụng.

Ông nhìn thằng bé, và ông cảm nhận được một trách nhiệm nặng nề nhưng thiêng liêng đè lên vai mình.

Đứa bé này đặc biệt, vô cùng đặc biệt, nó mang theo một sức mạnh tiểm ẩn mà ông chưa thể hiểu hết, nhưng ông biết, nó cần tình yêu thương và sự dạy dỗ đúng đắn để không trở thành một mối thảm hoạ trong tương lai.

Yes, thats right!

Jonathan gật đầu, một nụ cười ấm áp nở trên môi.

Ông quàng tay ôm lấy cả hai mẹ con, che chắn cho họ khỏi những cơn gió lạnh, "

Nó là con của chúng ta, Martha, con trai của chúng ta."

Đứa bé dường như hiểu được ngôn ngữ của tình yêu thương, nhoẻn miệng cười.

Trong tiềm thức sâu thẳm đã bị khóa chặt của nó, ký ức về những cuộc chiến đẫm máu, về một gã Batman Who Laughs điên loạn, về sự hủy diệt của đa vũ trụ, tất cả đã tan biến hết.

Giờ đây, chỉ còn lại sự ấm áp từ đôi tay của người mẹ và ánh mắt hiển từ của người cha.

Superboy-Prime đã chết cùng vũ trụ cũ, trong khoảnh khắc đầy thiêng liêng này, chỉ còn lại một đứa bé sơ sinh đang bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời đầy đủ tình yêu thương của cha mẹ, một cuộc đời với những hy vọng sẽ thắp sáng trong tương lai.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập