Chương 11:
Lời hứa đêm Giáng Sinh
"Perfect!"
Natasha nói thầm, mắt cô bé sáng lên, phản chiếu ánh sáng của ngôi sao đó.
Đúng lúc ấy, Alexei bước ra từ bếp, tay cầm khay đồ uống.
"Xong chưa các đồng chí.
à nhầm, các bạn hàng xóm!"
Ông ta hô to,
"Đến lúc nâng ly chúc mừng Giáng Sinh đầu tiên của gia đình.
Shostakov!"
Mọi người cùng nâng ly, người lớn uống rượu vang hoặc vodka đỏ, trẻ con uống Tước táo, tiếng cụng ly lanh canh vang lên giòn giã.
"Merry Christmas!"
Trong khoảnh khắc đó, Clark nhìn thấy một điều lạ lùng.
Nó nhìn thấy Melina, người điệp viên lạnh lùng, len lén lau một giọt nước mắt khi nhìn thấy Yelena đang ôm chân Alexei cười khúc khích, nó nhìn thấy Alexei, dù luôn miệng phàn nàn về nhiệm vụ, nhưng lại nhìn hai đứa con gái
"giả"
của mình với ánh mắt tự hào và bao bọc thực sự.
Và nó nhìn thấy Natasha, đứng bên cạnh nó, vai cô bé chạm nhẹ vào vai nó, khuôn mặt cô hoàn toàn thư giãn, không còn vẻ cảnh giác của một sát thủ nhí như hồi đầu mới gặp.
Họ không muốn đi, Clark nhận ra được điểu ấy, họ đã bắt đầu thực sự yêu cuộc sống này, yêu gia đình này, yêu vùng đất Ohio yên bình và đầy ắp hạnh phúc này.
Ý nghĩ đó nhen nhóm trong lòng Clark một tia hy vọng.
Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, gia đình nhỏ của họ sẽ không bao giờ rời đi, có lẽ họ sẽ trốn ở đây mãi mãi, có lẽ ngày.
lễ Giáng Sinh sẽ kéc dài vô tận.
Nhưng Clark chín tuổi vẫn còn hồn nhiên chưa hiểu được rằng, trong thế giới của người lớn và điệp viên, mong muốn của trái tìm thường là thứ đầu tiên bị hy sinh trên bàn cờ của các chính trị gia tàn nhẫn.
Đồng hồ quả lắc trong phòng khách nhà Kent gõ mười hai tiếng, báo hiệu nửa đêm, Giáng.
Sinh đã chính thức đến.
Cả ngôi nhà chìm trong giấc ngủ say, Jonathan ngáy đều đều, tiếng ngáy trầm ấm vang vọng qua vách gỗ mỏng manh, Martha thì hít thở nhẹ nhàng, chìm trong giấc mơ về những chiếc bánh nướng.
Còn Clark, nó không ngủ, nó đang nằm mở mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, tay nắm chặt một vật nhỏ xíu mà nó đã giấu dưới gối suốt ba ngày nay.
Thính giác của nó như một chiếc radar hiện đại với cục pin được nạp từ mặt trời không bao giờ tắt, đang quét qua không gian tĩnh mịch của đêm Giáng Sinh thứ chín trong đòi.
Nó nghe thấy tiếng tuyết rơi lộp bộp rất khẽ trên mái nhà, nó nghe thấy tiếng con cú mèo rút lên từ phía rừng sồi.
Và trên hết, nó nghe thấy tiếng cửa sổ phòng đối diện được mở ra.
“Két ”
Một âm thanh tuy nhỏ nhưng đủ để phá vỡ đi sự tĩnh lặng của màn đêm.
Natasha cũng không ngủi
Clark bật phắt dậy, nó không cần xỏ đép, đôi chân trần của nó chẳng hề cảm thấy cái lạnh của sàn nhà bằng gỗ, nó rón rén từng bước đi tới bên cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chớp lên.
Bên kia hàng rào gỗ ngăn cách hai khu vườn, dưới ánh sáng bàng bạc của mặt trăng mùa đông cùng với ánh sáng lấp lánh của những ngọn đèn trang trí trên cây và khắp bên lề đường, Natasha đang ngồi bó gối trên bệ cửa sổ tầng hai nhà mình, cô bé mặc một chiếc áo len quá khổ màu xanh rêu, hơi thở phả ra thành làn khói trắng xóa.
Cô nhìn thấy Clark, không vẫy tay, chỉ là một cái gật đầu khẽ khàng để ra hiệu.
Clark lập tức hiểu ý, thằng bé trèo qua cửa sổ, trượt xuống ống thoát nước một cách điều luyện mà thực ra nó chỉ thả tay ra và tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, nhưng nó cố tạo r tiếng động sột soạt để nghe có vẻ giống
"người bình thường"
hơn.
Hai đứa trẻ gặp nhau ở hàng rào gỗ mục nát phủ đầy tuyết, nơi ranh giới giữa hai ngôi nhà trở nên mờ nhạt.
"Merry Christmas, Nat!"
Clark nhanh chóng nói khi chúng nó vừa đến gần nhau, giọng thằng bé run run, không phải vì lạnh, mà vì hồi hộp.
"Suyt"
Natasha đưa ngón tay lên môi, đôi mắt xanh lục bảo của cô sáng lấp lánh trong đêm tối,
"Cha tôi thính tai lắm đấy, ông ấy ngáy to thế thôi nhưng thực chất tỉnh như sáo.
"I know"
Clark mỉm cười.
Nó biết Alexei đang mơ về việc vật nhau với gấu, nhịp tim của ông ta đập mạnh mỗi khi ông ta gầm gừ trong mơ.
Natasha đu người lên hàng rào, ngồi vắt vẻo trên đó, phủ đi lớp tuyết bám trên thanh gỗ,
"Tôi không ngủ được, tôi cứ nghĩ mãi.
liệu Santa Claus có thật hay không?"
"Of course, có chứ!"
Clark khẳng định chắc nịch,
"Sáng mai cậu sẽ thấy chiếc xe đạp màu hồng dành riêng cho Yelena.
"Còn tôi thì sao?"
Natasha hỏi, giọng cô chợt chùng.
xuống, mong manh như bông tuyết sắp tan,
"Tôi có được tặng gì không?"
Clark thò tay vào túi quần Pijama, ngón tay nó chạm vào một vật cứng gì đó, nhãn thín mà nó đã dành cả tuần để làm.
"Có!"
Nó nói,
"Cậu có cái này!"
Clark đưa tay ra, trong lòng bàn tay nó là một vật nhỏ bằng gỗ thông sẫm màu.
Một con chim đại bàng được điêu khắc tỉnh xảo đến mức thợ thủ công chuyện nghiệp nào nếu có mặt ở đây cũng phải thốt lên đầy kinh ngạc, từng lớp lông vũ được tỉa tót sắc nét, đôi cánh dang rộng trong tư thế vrút bay vô cùng kiêu hãnh, và đôi mắt con chim, dù chỉ là vật được làm bằng gỗ tầm thường, nhưng dường như nó lại mang theo linh hồn.
Điều đáng kinh ngạc hơn là Clark không dùng dao khắc, nó đã dùng chính móng tay của mình, kết hợp với một chút tia nhiệt cực nhẹ tập trung cao độ trên đầu ngón tay để làm cháy xém những đường vân, tạo nền màu sắc đậm nhạt tự nhiên cho con chim.
Đó là kiệt tác của một nghệ nhân điêu khắc bậc thầy, được tạo ra bởi bàn tay của một đứa trẻ chín tuổi có sức mạnh thần thánh.
Natasha cầm lấy con chim gỗ, cô miết ngón tay lên đôi cánh mượt mà của nó.
Cô là một điệp viên được huấn luyện để định giá đổ vật, để tìm v-ũ khí, để phát hiện máy nghe lén, thế nhưng vật này.
nó không chứa gì cả ngoài sự chân thành thuần khiết.
"Cậu làm à?"
Natasha hỏi, giọng cô lạc hẳn đi.
"Yup"
Clark gật đầu,
"Gỗ thông ở cánh rừng trưa nay chúng mình ra chặt cây ấy, nó.
nó cứng lắm, không gãy được đâu, giống như cậu vậy."
Natasha ngẩng lên nhìn Clark.
Trong đôi mắt của cô bé vào lúc này, bức tường băng giá mà Red Room dày công xây dựng đang tan chảy, từng chút từng chút một.
"Tại sao lại là đại bàng?"
"Vì đại bàng thuộc về bầu trời"
Clark nói, nhìn thẳng vào mắt cô,
"Nó tự do, không ai có thể nhốt nó vào lồng.
Tó muốn cậu cũng như thế, dù cậu có đi đâu, dù.
đù bố mẹ cậu có đưa cật đi đâu, cậu vẫn có thể bay đi, hoặc ít nhất là một ngày nào đó bay đi."
Natasha nắm chặt con chim gỗ trong tay, chặt đến mức các đốt ngón tay nhỏ bé trắng bệch lên.
Cô muốn khóc, nhưng những giọt nước mắt đã bị rút cạn trong những đêm dài lạnh lẽo ở Nga, thay vào đó, cô làm một việc mà cô chưa từng làm.
Cô bé tháo dải ruy băng màu xanh lam đang buộc mái tóc xanh đã pha chút màu đỏ tự nhiêr ở chân tóc của mình ra, mái tóc cô xõa xuống vai, trông thật mềm mại và rực rỡ khi khoảnh khắc tua chậm trong đôi mắt Clark được bật lên.
"Tôi.
ừm.
tôi không có quà cho cậu"
Natasha nói, giọng cô bé lí nhí, nhỏ đến nối nếu không phải Clark có siêu năng lực giác quan, nó đã chẳng thể nghe được,
"Tôi chỉ có cái này."
Cô cầm lấy cổ tay trái của Clark, buộc dải ruy băng vào đó.
Cô thắt một nút thật chặt, một cách cẩn thận, chậm rãi và tỉ mỉ.
"Đây là dây buộc tóc may mắn của tôi"
Cô nói,
"Mẹ tôi bảo màu xanh là màu của hy vọng, cậu giữ lấy nó nhé.
Để.
để nếu tôi có bay xa quá, cậu còn có cái dây để kéo tôi lại."
Clark nhìn dải ruy băng xanh trên cổ tay mình.
Nó trông thật ngớ ngẩn trên tay một thằng con trai, nhưng đối với thằng bé, nó quý giá hơn cả chiếc áo choàng đỏ của Superman, hơn c:
logo hình kim cương ngũ giác in trên ngực áo.
"Ipromise!
Tớ sẽ giữ nó mãi mãi!"
Clark nói.
"Ngoéo tay đi"
Natasha chìa ngón tay út bé xíu ra.
Clark móc ngón tay út của mình vào tay cô, da thịt chạm da thịt, ánh mắt chạm ánh mắt, nhịp đập của con tim hòa vào làm một.
Đó là một lời thểcâm lặng được xác lập giữa hai đứa trẻ dưới bầu trời đầy sao của đêm Giáng Sinh.
"Dù có chuyện gì xảy ra"
Natasha nói khẽ, trán cô tựa vào trán Clark qua hàng rào gỗ,
"Chúng ta vẫn là bạn, Always, Forever!
"Forever!"
Clark lặp lại.
Gió lạnh mùa đông thổi qua, cuốn theo những bông tuyết xoay tròn quanh họ như một vũ điệu chia ly được báo trước.
Sáng hôm sau, Yelena hét lên sung sướng khi thấy chiếc xe đạp màu hồng dưới gốc cây thông, Alexei cười ha hả, Melina mim cười dịu dàng.
Còn Natasha, cô bé đeo con chim gỗ bằng một sợi dây dù vào cổ, giấu nó kỹ dưới lớp áo len, ngay sát trái tìm mình.
Và Clark, nó đeo dải ruy băng xanh ở cổ tay trái, giấu dưới tay áo thun đen, một lần đeo và mãi mãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập