Chương 12:
Sự yên bình bị vùi dập
Clark Kent ngồi trên chiếc xích đu ở sân sau nhà, tay mân mê đải ruy băng màu xanh lam đã hơi phai màu buộc ở cổ tay trái.
Nó cảm thấy bồn chồn, một sự bất an vô hình cứ len lỏi trong ruột gan nó cả ngày nay, giống như những đàn kiến đang chạy loạn trước trận điộng đất.
Mùa hè năm 1995 oi ả và ngột ngạt hơn thường lệ.
Không khí gần như mất đi độ ẩm, và những cơn giông nhiệt đới cứ chực chờ nổ ra vào mỗi buổi chiều muộn.
nhưng lại không chịu trút những cơn mưa hạ nhiệt xuống, điều đó khiến cả thị trấn Mount Vernon như nằm trong một cái nồi áp suất khổng lồ.
Vào lúc 7 giờ tối, bầu trời phía tây nhuốm một màu đỏ quạch lạ lùng, không giống màu của hoàng hôn, mà giống màu của một v-ết thương đang rỉ máu.
Clark nhìn sang nhà hàng xóm, căn nhà gỗ vẫn yên tĩnh, Melina đang ở trong bếp, tiếng dao thớt vang lên đều đều, Natasha và Yelena đang chơi trò bắt đom đóm ngoài sân, một thói quen mà Natasha vẫn giữ từ mùa hè hai năm trước, dù giờ đây cô bé đã 11 tuổi và bắt đầu cao lớn phổng phao.
"Clark!"
Natasha vẫy tay gọi khi thấy nó, tóc cô bé giờ đã dài hơn, và cô lại lần nữa nhuộm một mái tóc màu xanh lam khi năm ngoái màu đỏ tự nhiên của cô mọc dài ra, nhưng lần này lại pha thêm chút ánh tím ở đuôi tóc, một hành động nổi loạn nho nhỏ mà Melina đã nhắm mắtlàm ngơ,
"Come herel Yelena vừa bắt được một con bọ cánh cứng to đùng!"
Clark đứng dậy, định bước sang hàng rào, nhưng đúng lúc đó, đôi chân nó dừng lại.
Thính giác của nó bắt được một âm thanh lạ.
Cách đó khoảng mười lăm dặm về phía bắc, có tiếng nổ to đùng vang lên.
Không phải tiếng sấm báo hiệu lại chuẩn bị có một cơn mưa giông sắp ập đến rồi có thể lại tan biến vào hư vô, đó là tiếng nrổ của thuốc nổ C4, kèm theo đó là tiếng còi báo động kêu chói tai.
Có lẽ lần này một cơn giông bão khác sẽ thật sự bao phủ toàn bộ thị trấn yên tĩnh này.
Và rồi, nó nghe thấy tiếng động cơ xe hơi gầm rú một cách điên cuồng đang lao nhanh về Phía khu nhà của hai gia đình.
Tiếng tim đập của người lái xe nhanh đến mức nguy hiểm, hòa lẫn với mùi khói súng và mùi mồ hôi chua loét.
Đó là Alexei!
Clark cau mày, tại sao cha của Natasha lại lái xe nhanh như thế?
Và tại sao nhịp tim của ông ấy lại sặc mùi sợ hãi pha lẫn phấn khích điên rồ như vậy?
Một lát sau, chiếc xe hơi màu nâu của gia đình Shostakov lao vào con đường rải sỏi trước nhà, phanh két một cái cháy đường ngay trước cửa gara.
"Vào nhà!
Vào nhà ngay!"
Clark nghe thấy tiếng Alexei quát khẽ nhưng đầy uy lực khi bước ra khỏi xe.
Gã ta không chào hỏi ai, cũng chẳng cười đùa như mọi khi, nhưng cái mồm to của ông ấy thì vẫn y hệt như lần đầu tiên Clark gặp, gã ta lao vội vào nhà như một cơn lốc, dường như có chuyện gì đó gấp rút lắm.
Natasha và Yelena sửng sốt, cô bé tóc xanh quay đầu lại nhìn Clark một cái, ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ bối rối và lo âu, cô không nói gì, chỉ vội vàng kéo tay em gái chạy theo che vào nhà.
Cánh cửa gỗ đóng sập lại, tiếng khóa trống trộm vang lên lách cách.
Clark đứng chôn chân tại chỗ, nó tập trung thính giác vào bên trong căn nhà đó.
"Chúng ta bị lộ rồi"
Giọng Alexei hốn hển,
"Tôi đã lấy được dữ liệu từ North Institue, cả cái chỗ đó đang cháy rụi, bọn chúng sẽ đến đây trong vòng năm phút nữa thôi.
"5 minutes?"
Giọng Melina sắc lạnh, không còn chút dịu dàng nào của một bà nội trợ,
"Anh điên rồi Alexei!
Chúng ta chưa chuẩn bị xong phương án rút lui!
"Không có thời gian cho mấy phương án vớ vẩn gì cả!
Lấy súng đi!
Đưa bọn trẻ ra xe!
Chúng ta phải đến sân bay ngay lập tức!
"Cha.
mẹ.
chuyện gì thê?"
Tiếng Yelena khóc thét lên.
"Im lặng!"
Alexei quát to bằng tiếng Nga,
"Natasha, lấy áo khoác cho em con, đi giày vào.
Ngay bây giò!"
Trái tìm Clark như ngừng đập.
Bọn chúng?
North Institute?
Cháy rụi?
Những từ ngữ đó quay cuồng trong đầu nó, nó không biết chúng có nghĩa là gì, hay đại diện cho thứ gì, nhưng điều rõ ràng nhất mà nó hiểu được là:
Họ sắp đi, họ sắp bỏ trốn, và có những kẻ nguy hiểm đang đuổi theo họ.
Nó nghe thấy tiếng còi hú từ xa, rất nhiều xe, cùng với tiếng cánh quạt trực thăng chém vào không khí.
[Phập phập phập phập.
Nó vội vàng nhìn lên trời, một chiếc trực thăng đen trùi trũi, không bật đèn, đang bay thấp E là trên ngọn cây ở phía xa, hướng thẳng về phía này.
"Clark?
Con làm gì mà đứng đò ra đó thể?"
Tiếng ông Jonathan vang lên từ cửa bếp,
"Vào ăn tối thôi con.
"Dad.
.."
Clark quay lại, khuôn mặt nó tái mét,
"Họ sắp đi rồi, và.
và.
có một đám người đang đuổi theo họ, có cả trực thăng nữa!"
Jonathan nhìn sang nhà hàng xóm, rồi nhìn vẻ mặt của thằng con trai ông.
Ông không hỏi
"Who?"
hay
"Why?"
ông luôn tin vào thính giác của Clark.
"Vào nhà đi con"
Jonathan nói, giọng ông trầm xuống,
"Chuyện này.
có vẻ vượt quá tầm kiểm soát của cảnh sát địa phương rồi.
"No dad!"
Clark lắc đầu, đôi mắt nó bắt đầu rực lên mộtánh sáng xanh lam cương quyết,
"Con đã hứa.
con đã hứa sẽ bảo vệ sự tự do của cô ấy.
Jonathan bước nhanh ra hiên nhà, định giữ con trai mình lại, thế nhưng Clark đã không còn ở đó.
Một luồng gió mạnh thốc vào mặt Jonathan, khiến ông phải nheo mắt lại.
Khi ông mở mắt ra Clark đã biến mất, chỉ còn lại chiếc xích đu đang lắc lư dữ dội.
Bên trong nhà Shostakov, không khí hỗn loạn bao trùm suốt khi Tãy tới giờ, thêm vào đó là sự sợ hãi đang ẩn dấu sâu đi trong trái tìm của mỗi người bọn họ.
Natasha đang cố gắng buộc dây giày cho Yelena với đôi bàn tay run rẩy, cô không khóc, những năm tháng huấn luyện ở Red Room, dù cô tưởng mình đã quên, bỗng chốc ùa về như một bản năng sinh tồn, cô biết âm thanh của sự trốn chạy này.
"Cầm lấy cái này!
' Melina nhét vào tay Natasha một khẩu súng lục nhỏ.
Natasha nhìn khẩu súng lạnh lẽo trong tay mình, cô bé mới mười một tuổi mà thôi, ở Ohio, trẻ con mười một tuổi cầm búp bê, không cầm súng, nhưng cô đón lấy nó, thành thục kiểm tra khóa an toàn và băng đạn.
Ra xe!
Alexei gầm lên, tay xách một cái túi duffel đen nặng trịch chứa đầy đĩa mềm và hồ sơ mật.
Họ lao ra cửa sau, nơi chiếc xe Station Wagon đang nổ máy chờ sẵn.
Nhưng ngay khi họ vừa bước chân xuống bậc tam cấp, ánh đèn pha chói lóa đã quét qua sân vườn nhà họ.
Két!
Két
Ba chiếc SUV màu đen lao tới, chặn đứng lối ra của con đường mòn phía sau nhà, những người đàn ông mặc đồ đen, trang bị tận răng với súng trường tự động và áo giáp chống đạn Kevlar nhảy xuống xe, Trên ngực áo họ có logo hình đại bàng giương cánh của
[Cơ quan Tìn báo Tham mưu, Điều tra và Hậu cần quân sự]
hay sau này với tên gọi tắtlà S.
H.
LE.
L.
D.
Một giọng nói đanh thép vang lên qua loa phóng thanh:
Alexei Shostakov!
Melina Vostokoff!
Put gour hands up!
Các người đã bị bao vây!
Không thoát được đâu!
Đĩ mẹ nó!
Alexei chửi thề bằng tiếng Nga, gã ta rút khẩu súng trường từ trong túi ra, không ngần ngại bóp cò.
Đoàng!
Cuộc đấu súng nổ ra ngay giữa khu ngoại ô yên bình của Mount Vernon, những viên đạn xé toạc màn đêm, găm vào thân xe, làm vỡ kính cửa sổ, hay thậm chí vô tình va phải con vật xất số nào đó.
Cúi xuống!
Melina hét lên, đẩy Natasha và Yelena vào sau xe ô tô làm lá chắn.
Natasha ôm chặt lấy em gái, bịt tai con bé lại.
Cô nhìn thấy người cha Alexei đang bắn trả điên cuồng, mắt gã ta long sòng sọc, cô nhìn thấy người mẹ Melina đang khỏi động một thiết bị gì đó trên cổ tay, có lẽ là kích hoạt v-ũ khí bí mật.
Nhưng S.
quá đông, đạn bay như mưa, và điểu hiển nhiên rồi cũng phải đến, một viên đạn sượt qua vai Alexei khiến gã loạng choạng, dù gã ta có là Red Guardian, có là Super Soldier số một nước Nga, thì khi những viên đạn chì chạm tới cơ thể, gã vẫn sẽ chảy máu như người thường.
Chúng ta không thoát được đâu!"
Melina hét lên.
Đúng lúc đó, một chiếc xe của S.
lao thẳng về phía trước, ý đổ tông nát chiếc xe củ gia đình bốn người để chặn đường thoát của bọn họ.
Natasha nhắm mắt lại, chờ đợi cú v:
a chạm kinh hoàng, nhưng cú v-a chạm đó không bao giờ đến như cô bé tưởng tượng.
RẦM!
Một tiếng động lớn như tiếng sấm nổ ra ngay trước mặt họ, mặt đất rung chuyển y hệt với một vụ điộng đất 5 độ richter.
Natasha mở mắt ra, cô bé há hốc mồm kinh ngạc, chiếc SUV nặng gần hai tấn của S.
đang.
bay lơ lửng trên không trung, phần đầu xe bẹp dúm như thể vừa đâm và một bức tường vô hình bằng thép.
Và điều gây bất ngờ nhất đối với cô bé, đứng chắn giữa gi đình cô và chiếc xe đó, là một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc.
Clark Kent mặc áo phông kẻ ngang, quần jean lấm lem bùn đất, cặp kính đã rơi mất ở đâu đó, nó đứng đó, một tay giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía chiếc xe đang bị chặn lại giữa không trung, đôi mắt Clark rực sáng màu đỏ tươi như hai hòn than nóng, nhìn chằm chằm vào những đặc vụ S.
đang chết lặng vì kinh hãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập