Chương 13: Lời chia tay trong ánh lửa

Chương 13:

Lời chia tay trong ánh lửa

"Stay away from them, get out!"

Clark gầm lên, giọng nó không còn là giọng của một đứa trẻ mười một tuổi nữa, nó vang vọng, trầm đục và đầy uy lực, khiến không khí xung quanh rung lên bần bật.

Alexei đánh rơi khẩu súng, gã ta trố mắt nhìn thằng nhóc hàng xóm mà gã vẫn hay trêu chọc là

"con mọt sách"

"What the.

.."

Melina thốt không nên lòi.

Clark quay đầu lại nhìn Natasha, ánh sáng đỏ trong mắt nó dịu đi một chút, trở lại màu xan F biếc nhưng vẫn còn chút gì đó rực lửa.

"Go, go away!"

Nó hét lên với họ, hay cụ thể là hét lên với hai người lớn tuổi đang đứng chôi chân,

"Tôi sẽ chặn họ lại!

Now!"

Natasha nhìn chằm chằm Clark, trong khoảnh khắc đó, cô bé không nhìn thấy một con quái vật, mà cô bé nhìn thấy một con đại bàng gỗ nó đã tặng cho cô vào đêm Giáng Sinh mới gần hai năm trước đó thôi, và hơn hết, cô nhìn thấy sự tự do mà nó từng hứa sẽ bảo vệ cho cô.

"Clark.

.."

Natasha nức nở, nước mắt trào ra khóe mi.

"Go, now, leave here!"

Clark quát to, tay nó vung mạnh một cái, chiếc SUV của S.

H.

LE.

L.

D.

b hất văng sang một bên như một món đồ chơi bằng nhựa, lăn lông lốc vào bụi cây trong khu vườn nhà Natasha.

Melina là người lấy lại sự tỉnh táo đầu tiên, bà không phải là người dễ bị cảm xúc chỉ phối, b;

đẩy vội vã Alexei vào ghế lái.

"Lên xe!

Nhanh!"

Cả gia đình chui nhanh vào xe, Alexei đạp chân ga lút cán, chiếc xe gầm lên, lách qua khoảng trống mà Clark vừa tạo ra, lao vrút vào trong màn đêm tĩnh lặng đang chờ đợi họ phía trước.

Natasha tỳ mặt vào cửa kính phía sau, hình ảnh cuối cùng cô bé nhìn thấy là Clark đứng một mình giữa vòng vây của hàng chục họng súng đen ngòm, bóng lưng nhỏ bé nhưng lại vững chãi như một ngọn núi, chắn ngang con đường.

để có thể đảm bảo cho cô và gia đình được chạy trốn trong an toàn.

Tiếng động cơ xe của gia đình Alexei đã khuất xa sau khúc cua, nhưng tại con đường mòn dẫn vào nhà họ, cuộc đối đầu giữa một thằng bé 11 tuổi và đội đặc nhiệm S.

H.

LE.

L.

D.

như chỉ vừa mới bắt đầu và vẫn đang tiếp diễn trong sự căng thẳng tột độ.

Những đặc vụ mặc đồ đen, sau giây phút sững sờ vì thấy chiếc xe nặng gần hai tấn bị hất văng đi như đổ chơi, khi này đã nhanh chóng lấy lại sự chuyên nghiệp lạnh lùng.

Đối với họ đối tượng trước mặt, dù là một đứa trẻ, đã được xác định là mối đe dọa cấp độ cao.

"Hạ vũ k:

hí xuống!

Giơ hai tay lên!

Nằm xuống đất, now!"

Đội trưởng đội đặc nhiệm hét lên họng súng trường AR-15 chữa thẳng vào ngực Clark.

Clark đứng đó, hai tay nó nắm chặt, lồng ngực phập phồng, nó không hạ vrũ k:

hí, bởi vì chính cơ thể nó là v-ũ k-hí, nó nghe thấy tiếng ngón tay của người đội trưởng kia đang siết vào cò súng, tiếng “Cạch” rất nhỏ vang lên trong ngắn ngủi.

ĐOÀNG!

Một tia lửa lóe lên trong đêm tối, viên đạn lao ra khỏi nòng súng với tốc độ siêu thanh, xoay tròn, xé toạc không khí và hướng thẳng vào tim Clark.

Clark nhìn thấy viên đạn, trong mắt nó, viên đạn ấy di chuyển chậm rì như một con ong lười biếng, nó có thể né, thậm chí nó có thể bắt lấy, nhưng nó không làm thế, một bản năng mách bảo nó rằng nó không cần phải né, không cần phải làm bất cứ hành động gì cả, chỉ cần đứng im tại chỗ mà thôi.

Viên đạn chạm vào ngực chiếc áo phông kẻ ngang của nó, vải áo rách toạc, nhưng khi đầu đạn chì chạm vào làn da của Clark, nó không xuyên qua, nó bẹp dúm lại như một miếng đất sét ném vào tường đá, TỔI rơi leng keng xuống mặt đường nhựa.

"What the fuck this thit.

.."

Người đội trưởng, thốt lên, mắt hắn trố ra sau lớp kính bảo hộ.

"Đừng đuổi theo họ"

Clark nói, giọng nó trầm đặc và vang rển, mang theo hơi thở của sấm sét, mang theo lời cảnh cáo của một vị thần.

"Fire!

Eree Fire!"

Mệnh lệnh được ban ra.

Hàng loạt tiếng súng vang lên chát chúa,

[Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

Những viên đạn bay như mưa về phía Clark, chúng xé rách quần áo nó, nhưng tất cả đều bật ra khỏi cơ thể nó, tạc thành những tia lửa nhỏ lï ti.

Clark cảm thấy mình như đang bị ong đốt, hơi nhói một chút, nhưng chẳng có chút gì gọi là đau đớn.

Thằng bé hít một hơi thật sâu, nó không muốn làm hại những người này, Jonathan nói họ là người tốt, họ bảo vệ cho người dân nước Mỹ được sống trong hạnh phúc và yên bình, nhưng hiện tại đối với một tâm hồn vẫn còn chút ngây thơ như nó, bọn họ đang làm điểu xấu, và nó cần câu giờ.

Clark dậm chân xuống đất.

RẦM!

Mặt đường nhựa nứt toác ra như mạng nhện, một làn sóng xung kích lan tỏa ra từ phía dưới, hất ngã toàn bộ đội đặc nhiệm xuống đất, những chiếc xe ô tô bọc thép còn lại rung lắc dữ đội, còi báo động kêu inh ỏi.

Lợi dụng sự hỗn loạn đó, Clark khuyu gối xuống và bật nhảy, nó phóng lên bầu trời đêm như một quả tên lửa, bỏ lại phía sau những đặc vụ đang lồm cồm bò dậy trong bụi mù, nó bay là là trên ngọn cây, men theo con đường.

tắt xuyên qua rừng để đuổi theo chiếc xe của nh Natasha, nó biết họ đang đi đâu, điểm đến là sân bay tư nhân bỏ hoang ở phía bắc thị trấn.

Tại đường băng cỏ và rêu xanh mọc um tùm, một chiếc máy bay cánh quạt nhỏ cũ kỹ đang nổ máy chờ sẵn.

Cánh quạt quay tít chém vào không khí tạo nên tiếng ồn đinh tai nhức óc.

Chiếc Station Wagon của Alexei lao qua hàng rào lưới thép, húc đổ biển báo, và phanh gấp cách chiếc máy bay vài chục mét.

"Ra nhanh!

Nhanh lên!"

Alexei hét lên, đẩy cửa xe lao ra.

Gã ta xách chiếc túi dữ liệu, vội vã chạy về phía máy bay.

Melina lôi Yelena ra khỏi ghế sau, Natasha nhảy xuống, tay vẫn lăm lăm khẩu súng lục, mắt dáo dác đảo quanh đầy cảnh giác.

"Mẹ ơi, con sợ!"

Yelena khóc lóc ầm ĩ.

"Chạy đi Yelena!

Chạy tới chỗ chiếc máy bay đỗ máy bay!"

Natasha đẩy em gái về phía trước Nhưng S.

H.

LE.

L.

D.

không buông tha họ dễ dàng như vậy, từ phía xa, ánh đèn pha của những chiếc xe truy đuổi đến từ hướng khác đã xuất hiện.

Tiếng súng lại vang lên.

Piu!

Piu!

Piul.

Những viên đạn rít qua đầu họ, Melina quay lại bắn trả để yếm trợ cho chồng con, bà là một xạ thủ cự phách, mỗi phát đạn của bà đều trúng vào lốp xe hoặc đèn pha của đối phương.

"Melina!

Lên máy bay đi!

Em phải lái nó!"

Alexei gào lên từ cửa khoang lái, mang danh là Red Guardian vô địch thủ ở Liên Xô cũ, nhưng chớ trêu thay, gã ta không biết lái may bay.

Melina quay đầu nhanh chóng chạy về phía chồng.

ĐOÀNG!

Một tiếng nổ chát chúa vang lên từ một tay súng bắn ta nấp trong khu rừng.

Melina khựng lại giữa chừng, một đóa hoa máu nở rộ trên bụng bà, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng, bà ngã khuyu xuống đường băng bê tông nứt nẻ.

"MẸ"

Natasha hét lên thất thanh, bất chấp đạn bay như răng tơ răng lưới, cô bé lao người quay lại định đỡ lấy mẹ mình.

"Không!

Natasha!

Lên máy bay đi con!"

Melina gào lên, tay bà ôm chặt viết thương đang tuôn máu xối xả, bà cố gắng lết về phía trước bằng sức mạnh ý chí phi thường.

"Đừng để chúng bắt được con ở đây!"

Alexei nhảy xuống, vác Melina lên vai như một bao tải, rồi ném bà vào khoang sau máy bay, rồi ngay lập tức gã ta quay lại kéo Natasha và Yelena lên theo.

"Bám chắc vào!"

Alexei hét, tiếp đó gã nhảy vào ghế lái phi công, dù không thông thạo việc lái thứ đồ sắt vô tr này, nhưng ít nhất gã vẫn biết cách khởi động máy và đẩy cần ga.

Tiếng động cơ máy bay gầm lên, lảo đảo lăn bánh trên đường băng gồ ghề.

Nhưng tốc độ của nó quá chậm so với những.

chiếc xe và những viên đạn ở phía sau.

Chiếc máy bay này ch là loại dân dụng cỡ nhỏ, nhỏ đến nỗi khối lượng cho phép chỉ bằng một chiếc xe hơi thông.

thường, mà hiện tại nó lại mang theo một gia đình bốn người, một người trong đó rất nặng, và đường băng thì quá ngắn, còn những chiếc xe của S.

H.

LE.

L.

D.

ở phía sau đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, ý đồ chặn đường đi của nó.

Natasha nhìn qua cửa sổ máy bay, cô thấy những chiếc xe đang đến gần, cô bé thấy tuyệt vọng, với tình thế như hiện tại, họ gần như sẽ không kịp cất cánh.

Nhưng rồi, một bóng đen từ trên trời lao xuống, tựa như lúc nãy đã đứng chắn trước mặt những đặc vụ áo để giúp gia đình cô lên xe đến được sân bay này vậy.

Clark hạ cánh xuống ngay phía sau đuôi máy bay, đôi giày thể thao của nó cày nát mặt đường băng.

"Clark.

.."

Natasha ép mặt vào cửa kính, lẩm bẩm tên thằng bé.

Clark không nhìn thấy cô, nó đang nhìn vào chiếc máy bay đang ì ạch chạy những bước chạy chậm như rùa để lấy đà, vội vàng đặt hai tay lên phần đuôi, hơi nóng từ động cơ phả vào mặ nó, nhưng nó không quan tâm.

"Cmon!"

Nó nghiến răng chằn chặt.

Clark đồn sức, cơ bắp trên cánh tay nó căng phồng lên, còn đôi chân nó thì bám chặt xuống đất, rồi nó bắt đầu chạy.

Với sự trợ giúp của một lực đẩy siêu phàm, chiếc máy bay đột ngột tăng tốc như được gắn thêm động cơ tên lửa đẩy, nó lao v-út đi, bỏ xa những chiếc xe truy đuổi, lực đẩy mạnh đến mức Alexei trong buồng lái suýt đập đầu vào bảng điều khiển.

"Holy fucking shit.

.."

Alexei hoảng hốt chửi thể, một tay nhanh chóng kéo cần lái.

Chiếc máy bay nhấc đầu lên, bánh xe rời khỏi mặt đất ngay trước khi đi hết đường băng, nó lướt qua ngọn cây, bay vrút lên bầu trời đêm đen kịt.

Clark đứng lại ở cuối đường băng, thở dốc nhìn theo đốm sáng đèn hậu nhỏ xíu đang nhỏ dần, nhỏ đần, rồi dần dần biến mất phía cuối chân tròi.

Trên máy bay, Natasha tỳ trán vào cửa sổ lạnh ngắt, cô bé nhìn xuống phía dưới mặt đất, trong bóng tối bao la của rừng rậm Ohio, cô thấy một chấm nhỏ cô độc đang đứng đó.

Cô sờ tay lên ngực áo, nơi con chim đại bàng bằng gỗ vẫn luôn được cô đeo cả ngày lẫn đêm, nó hiện tại chính là hơi ấm duy nhất còn xót lại của cậu bé khù khờ ngốc nghếch, minh chứng.

cho tình bạn của hai đứa chúng nó.

Nước mắt trào ra trên hai gò má của cô bé, nóng hổi và mặn chát.

Natasha thì thầm, tiếng nó;

bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ ồn ào.

"Tạm biệt, Clark!

Tạm biệt, người hùng của tôi!"

Máy bay nghiêng cánh, hướng về phía Nam, về phía Cuba, nơi Tướng Dreykov và Red Room đang chờ đợi để biến cô trở lại thành một món v-ũ k:

hí vô tri.

Clark đứng đó rất lâu, mãi cho đến khi tiếng động cơ máy bay tắt hẳn khỏi phạm vi đôi tai nó có thể nghe được.

Xung quanh nó, tiếng còi xe cảnh sát và S.

H.

LE.

L.

D.

lại bắt đầu vang lên từ phương hướng.

gần đó, họ đang lùng sục khu vực này.

Nó biết mình không thể ở lại đây, nó kéo cái mũ áo hoodie rách bươm sau cuộc chiến lên che kín đầu, che đi khuôn mặt lấm lem bụi đất.

Nó nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn run rẩy không phải vì sợ, mà vì dư chấn của sức mạnh vừa bùng nổ.

Nó đã cứu họ, nhưng nó cũng.

đã mất đi họ.

"Về nhà thôi"

Clark tự nhủ, lặp lại câu nói của người cha Jonathan mười một năm trước.

Nó lấy đà và bật nhảy thật ca thật xa, bóng dáng nó biến mất vào mây đen, chỉ để lại một vệt mờ ảo ảnh trong không khí.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập