Chương 14: Cái chết của tuổi thơ

Chương 14:

Cái chết của tuổi thơ

Ở Ohio, ánh nắng vàng vọt trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, mang theo mùi hương của những bữa tiệc nướng, của những tiếng ve sầu lười biếng và của cậu bạn hàng xóm ngu ngơ khờ khạo nhưng vô cùng đáng yêu.

Còn ở đây, dưới bầu trời xanh ngọc bích đến nhức mắt này, ánh nắng như một lưỡi dao sắc lẹm, chói chang và tàn nhẫn, thiêu đốt mọi hy vọng vừa mới chóm nở.

Chiếc máy bay hạng nhẹ đáp xuống đường băng nứt nẻ, lốp cao su rít lên một tiếng chói tai, khuấy động lớp bụi cát trắng xóa.

Cánh quạt quay chậm dần rồi dừng hắn, cắt ngang không khí đặc quánh của mùi muối biển và dầu máy bay.

Mái tóc xanh nhuộm vội vàng của Natasha giờ đã bết lại vì mồ hôi và nỗi sợ, bước xuống nề bê tông nóng rực, cô bé cảm thấy thế giới quanh mình đang vỡ vụn, từng mảnh, từng mảnh.

một.

Alexei bước ra từ buồng lái, trong vòng tay gã là Melina đang nằm bất động, mềm oặt như một con búp bê vải bị rách nát.

Máu thấm đẫm chiếc áo thun trắng của bà, loang lổ như những bông hoa anh túc nở rộ trên nền tuyết.

Những người lính mặc quân phục rằn rỉ, tay lăm lăm súng trường, chạy ùa đến như bầy kền kền đánh hơi thấy mùi tử khí.

Họ thô bạo đỡ lấy Melina, đặt bà lên một chiếc cáng cứu thương cáu bẩn, Natasha và cô bé Yelena chạy theo, đôi chân trần của Yelena dường như không cảm nhận được cái nóng của mặt đường băng, hoặc có lẽ nỗi sợ hãi đã làm tê Liệt mọ giác quan của con bé.

Natasha quỳ xuống bên cạnh mẹ, bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào khuôn mặt đang tái nhợt đi vì mất máu.

Melina mở mắt, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời thương yêu giờ đây mờ đục và xa xăm, bà nhìn Natasha, không phải với ánh mắt của một người mẹ nhìn con, mà vớ cái nhìn của một người huấn luyện nhìn học trò của mình trước bài kiểm tra sinh tử.

"Dậy đi, mẹ ơi"

Natasha nói nhỏ trong nước mắt, giọng cô bé vỡ vụn,

"Mẹ oi.

.."

Yelena khóc nức nở, cúi gằm đầu tựa vào người mẹ của con bé,

"Cơn đau sẽ chỉ làm chúng ta mạnh mẽ hơn, remember?"

Đó là một câu thần chú, không phải loại thần chú mang lại phép màu hay sự chữa lành, mà là một lời nguyền rủa, một lời nhắc nhỏ tàn nhẫn về thế giới thực tại mà họ thuộc về.

Không có phép màu nào ở đây cả, chỉ có sự chịu đựng.

"Đừng để họ lấy đi trái tim con, "

Melina nói khi ánh mắt bànhìn thẳng vào đứa con gái lớn Natasha, giọng bà nhỏ dần rồi lịm đi khi những người lính nhấc bổng chiếc cáng lên, tách bà ra khỏi hai đứa trẻ.

Natasha hét lên, muốn giữ mẹ lại, nhưng bàn tay cô chỉ nắm được vào khoảng không vô định.

Trong khi đó, ở phía bên kia chiếc cánh máy bay, một vở kịch khác đang diễn ra.

Alexei, người vừa mới đóng vai một người cha lo lắng, giờ đây đang dang rộng hai tay, nụ cười nở rộng trên khuôn mặt đầy mồ hôi, bước về phía một người đàn ông đeo kính râm đen và mặc bộ đồ thể thao xanh dương.

Dreykov đứng đó, giữa cái nắng gay gắt, toát ra một sự lạnh lùng đến rợn người, hệt như một con rắn độc đang quan sát con mồi của nó.

"Red Guardian đã trở về"

Alexei tuyên bố, giọng vang rền, đầy tự hào và kiêu hãnh,

"The Re‹ GGuardian returns triumphant!"

Natasha nhìn cha mình, sự kinh hoàng dâng lên trong cổ họng.

Red Guardian?

Đó không phải là người cha đã dạy cô đi xe đạp, không phải người đã cùng cô ăn tối mỗi tối ở Ohio, không phải người luôn hò hét ầm ĩ và chơi những trò chơi thú vị ở hội chợ mấy năm trước.

Đó là một người lạ, một chiến binh, một con tốt thí trên bàn cờ chính trị.

Alexei lao tới ôm chầm lấy Dreykov, hôn lên má hắn ta một cách thô thiển, phớt lờ sự khó chịu hiện rõ trên mặt gã chỉ huy.

"Xin ông, cầu xin ông, "

Alexei nói nhanh, giọng đầy vẻ van lơn nhưng không phải vì sự an nguy của gia đình, mà vì vinh quang của chính mình,

"Đừng bắt tôi hoạt động ngầm nữa, ch tôi đánh nhau đi, trả bộ đồ cho tôi, tôi muốn mặc lại nó."

Dreykov đẩy Alexei ra, phủi tay áo như thể vừa chạm phải thứ gì đó dơ bẩn.

Lão không.

quan tâm đến nguyện vọng của Alexei, lão chỉ quan tâm đến kết quả.

"Cậu lấy được nó chưa?"

Alexei, với nụ cười mãn nguyện của một đứa trẻ vừa làm xong bài tập về nhà, rút từ túi áo r một chiếc đĩa mềm trong suốt, gã đưa nó lên, ánh mặt trời xuyên qua chiếc đĩa, chiếu rọi lên khuôn mặt tham lam của Dreykov.

"Vậy còn North Institute?"

Dreykov hỏi, giọng đều đều, vô cảm.

"Ra tro rồi, "

Alexei đáp gọn lỏn.

Chỉ một từ đó thôi, Natasha hiểu rằng cuộc sống bình yên giả tạo của họ đã thực sự kết thúc.

Ngôi nhà, trường học, bạn bè, và đặc biệt là cậu nhóc đó, tất cả đã biến thành tro bụi, đúng như lời Alexei vừa nói.

Đột nhiên, tiếng thét của Yelena xé toạc không gian.

"Mẹ ơi!

Mẹ?"

Natasha quay phắt lại, những người lính đang đẩy chiếc cáng chở Melina lên xe tải quân sự, Yelena bé bỏng, tay vẫn ôm chặt con thú bông màu tím sờn rách, lao theo chiếc cáng, đôi chân nhỏ bé loạng choạng trên nền bê tông.

"Cha ơi!

Cha!"

Yelena gào lên tuyệt vọng,

"Đừng để họ mang mẹ đi mà!"

Alexei vẫn đang bận rộn với vinh quang của mình, không hề quay đầu lại, nhưng những người lính thì có.

Một tên lính to lớn, mặt vô cảm, lao tới tóm lấy Yelena như thể một con diều hâu v lấy con gà con, hắn lôi xềnh xệch con bé đi, mặc cho Yelena giấy giụa la hét.

"Tránh xa nó ra!"

Natasha hét lên, bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cô bé lao tới, đá vào tay tên lính, giằng lấy em gái mình, trong khoảnh khắc hỗn loạn, bàn tay nhỏ bé của Natasha chạm vào bao súng bên hông hắn.

Một tích tắc sau, cả sân bay dường như chết lặng.

Natasha, cô bé mới chỉ mười mấy tuổi đầu, đang đứng đó, hai tay nắm chặt khẩu súng lục đen ngòm, chĩa thẳng vào đám lính qruần đrội được trang bị tận răng.

Họng súng run rẩy, nhưng ánh mắt cô bé thì rực lửa, một ngọn lửa xanh lam, dữ dội và tuyệt vọng.

"Dont touch her!"

Natasha gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi nhưng cũng đầy sự đe dọa,

"Tôi bắn đấy!

Dont touch her, i will kill u all!"

Những tên lính khựng lại, súng trường chỉ giương lên, nhưng lại không dám bắn.

Dreykov đứng quan sát từ xa, khuôn mặt hắn không biểu lộ sự sợ hãi, mà là sự tò mò, hắn đang nhìn thấy tiềm năng.

Alexei lúc này mới nhận ra tình hình, gã ta bước tới, giơ hai tay lên, không phải để đầu hàng mà để trấn an con thú hoang đang bị dồn vào chân tường.

Nhưng ánh mắt gã tanhìn Natasha không còn là ánh mắt của một người cha nhìn con gái, lần đầu tiên trong suốt mấy.

năm nay, Natasha nhận ra đó là ánh mắt của một huấn luyện viên nhìn thấy một chiến binh bẩm sinh.

"Daughter!"

Alexei nói, giọng trầm xuống, ngọt ngào một cách đáng sợ,

"Đưa súng cho bố."

Natasha lùi lại, tay vẫn chữa súng, nước mắt lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn, cô bé nức nở nói:

"Con không muốn quay về chỗ đó, con muốn ở lại Ohio, con muốn Clark!

"Bố không được đưa nó đi.

Không được"

Natasha lắc đầu quầy quậy, giọng cô bé vỡ ra,

"Con bé mới có sáu tuổi."

Alexei mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng đầy toan tính,

"Hồi đó con còn nhỏ hơn."

Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Natasha, nó nhắc nhở cô về một quá khứ mà cô đã cố quên, về sự thật rằng cô chưa bao giờ có sự lựa chọn.

"Jfs ok"

Alexei bước lại gần hơn, từng bước một, thận trọng như đang tiếp cận một quả bom nổ chậm,

"Come in."

Yelena vẫn đang khóc nức nở, nép chặt vào lưng Natasha, đôi tay bé xíu bám chặt lấy áo chị.

Natasha cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của em gái trên lưng mình, cô bé biết mình không thể bắn, cô không thể giết cha mình.

Alexei quỳ xuống, tầm mắt ngang với Natasha, gã đặt bàn tay to lớn lên vai cô bé, nhìn thẳng vào mắt cô rồi nói nhỏ.

"IEs ok, con sẽ ổn thôi.

Con có biết vì sao sẽ ổn cả không?

Natasha nhìn vào mắt cha, tìm kiếm một tia hy vọng, một lời hứa rằng ông sẽ bảo vệ chúng.

Nhưng không.

Vì các con gái của cha là mạnh mẽ nhất trên đời!

Đó là lời khen ngợi tàn nhẫn nhất mà Natasha từng nghe, nó tước bỏ quyền được yếu đuối, quyền được làm trẻ con của cô, nó chẳng khác gì một bản án tử hình cho tuổi thơ của cô bé.

Alexei nhẹ nhàng gỡ khẩu súng khỏi tay Natasha, ngay khi vrũ krhí rời khỏi tay cô, phép màu bảo vệ cũng tan biến.

Các con sẽ chăm sóc lẫn nhau, alright?"

Alexei nói, đứng dậy và quay lưng đi, "

Và rồi mọi thứ, mọi thứ sẽ ổn cả thôi."

Đó là lời nói dối cuối cùng.

Ngay khi Alexei quay đi, những người lính ập tới, một bàn tay thô bạo giữ chặt lấy Natasha, cô bé cảm thấy một mũi kim lạnh buốt đâm vào cổ mình, cảm giác đau nhói nhanh chóng lar tỏa, theo sau là một làn sương mù đen đặc bao trùm lấy tâm trí.

Hình ảnh cuối cùng mà Natasha nhìn thấy là đôi bàn tay dơ bẩn của lão già Dreykov nắm lất chiếc vòng cổ hình con đại bàng của cô, chiếc vòng cổ quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời, nó đại diện cho tình bạn của cô và cậu nhóc ấy, nó là minh chứng sống cho việc Clark đã từng tồn tại, rằng cuộc sống ở Ohio đã từng là một kỷ niệm tuyệt đẹp với cô, và có lẽ là đẹp nhất trong cuộc đời.

“Clark.

Dreykov nhìn chằm chằm theo cô bé đang bị đám lính của mình bế đặt lên thùng xe tải quân sự, một tay lão nắm chặt lấy con đại bàng bằng gỗ lão vừa giật từ cổ Natasha ra.

“Con bé đó có lửa trong máu.

Tên nó là gì?

Alexei đáp ngay lập tức, tay gã cầm con gấu bông rách nát Yelena làm rơi, còn trong đôi mắt nhìn hai đứa con gái mình của gã, vẫn còn chút gì đó gọi là xấu hổ, “Natasha.

“Oh, Natasha à” Dreykov nhếch môi cười, nụ cười đầu tiên từ suốt khoảng thời gian vừa rồi.

Lão thả con đại bằng gỗ xuống đất, dùng chân dẫm mạnh một cái khiến nó nát thành từng mảnh, “Ở Red Room không cần những món đồ vô nghĩa này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập