Chương 15: Ngày buồn rười rượi là ngày mà em xa tôi

Chương 15:

Ngày buồn rười rượi là ngày mà em xa tôi

Bóng tối không đến ngay lập tức, nó đến cùng với những hình ảnh chập chờn, méo mó, như một cuộn phim kinh dị bị tua nhanh.

Thùng xe container đóng sầm lại, nhốt chặt những đứa trẻ vào bóng tối vĩnh cửu.

Tiếng kim loại va vào nhau nghe chát chúa, như tiếng cửa địa ngục không cách nào mở ra được.

Bên trong đó, không chỉ có Natasha và Yelena, mà còn có hàng chục, hàng trăm đứa trẻ khác, tất cả đều đang khóc lóc, sợ hãi, co ro trong những góc tối ẩm thấp.

[Hello, hello, hello, how low.

Giai điệu của một bài hát ma quái vang lên trong đầu Natasha, hay đó là âm thanh thực sự của nơi này?

Tiếng nhạc rề rà, u uất, hòa lẫn với tiếng nức nở của những đứa trẻ.

Chúng bị tách ra, Natasha cố vươn tay về phía Yelena, nhưng những bóng đen đeo mặt nạ, những con quái vật vô diện, đã giằng con bé ra khỏi cô.

Con thú bông màu tím rơi xuống sàn đất bẩn thỉu, bị những đôi giày quân sự giảm đạp lên không thương tiếc, đó là hình ảnh cuối cùng của sự ngây thơ còn sót lại.

[Load up on guns, bring your friends.

Cảnh tượng chuyển đổi liên tục, điên cuồng và hỗn loạn.

Natasha thấy mình bị đẩy vào những hành lang dài hun hút, ánh đèn neon đỏ rực nhấp nháy như nhịp tim của một con quái thú đang hấp hối.

Những đứa trẻ bị lột bỏ quần áo đời thường, bị tước đoạt tên gọi, quá khứ, và nhân phẩm.

Dreykov đứng đó, trong bóng tối, quan sát tất cả.

Lão không nói gì, chỉ nhìn, ánh mắt lão quét qua từng đứa trẻ, một ánh mắt đầy vô cảm, như thể những đứa trẻ đó chỉ là một món hàng để sản xuất, một cỗ máy để phục vụ những mục đích điên rồ và tăm tối của lão.

"Loại bỏ hết những đứa yếu"

Giọng lão vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Những đứa trẻ không đạt chuẩn bị kéo đi, đi đâu?

Natasha không biết, và cô bé cũng không dám nghĩ tới, cô chỉ biết là mình phải sống sót, cô phải nuốt nước mắt vào trong, phải chôn chặt nỗi sợ hãi xuống tận đáy lòng, sống sót để sau này, hoặc ít nhất sẽ có cơ hội, một ngày nào đó thoát khỏi nơi đây, một ngày nào đó được gặp lại ánh mắtấm áp như vầng thái dương của Clark.

[Its fun to lose and to pretend.

Hình ảnh những mũi tiêm, những chất lỏng màu xanh, màu đỏ được bom vào tĩnh mạch noi nót của những đứa trẻ, Natasha cảm thấy cơ thể mình thay đổi, tâm trí mình bị xâm chiếm, những ký ức về Ohio, về những bữa tối gia đình, về nụ cười của mẹ, về cậu bé hàng xóm, tất cả đang bị xóa nhòa, bị thay thế bằng những mệnh lệnh, những kỹ năng giết chóc đỉnh cao.

Họ bắt chúng xem những thước phim hoạt hình kỳ quái, xen lẫn với hình ảnh b‹ạo Lực, chiến tranh, những chú thỏ con dễ thương bị thay thế bằng những họng súng, những vụ Trổ, tâm trí của Natasha như một tấm vải trắng bị nhuộm đen bởi mực tàu.

"She's overboard and self assured.

.."

Natasha thấy mình đứng trong một hàng dài những cô gái mặc đồng phục trắng, khuôn mặt vô cảm, họ di chuyển đều tăm tắp như những con robot.

Không ai nói với ai lời nào, tiếng bước chân của họ vang lên đều đặn, lạnh lẽo và cứng rắn trên sàn nhà kim loại.

Và rồi là những buổi tập luyện, những ngón tay nhỏ bé từng tập chơi đàn piano, từng đuổi theo bắt đom đóm, giờ đây đang học cách tháo lắp súng trường, những đôi chân từng tập múa ballet giờ đây đang tung ra những cú đá c hết người.

Natasha nhìn vào gương, nhưng cô không còn nhận ra cô bé tóc xanh nổi loạn ở sân bay nữa trong gương là một người lạ, một công cụ, một món v-ũ k-hí.

[With the lights out, its -ess dangerous.

Dreykov xuất hiện lần nữa, lão cúi xuống thì thầm vào tai một cô bé tóc xanh đang run rẩy, chính là Natasha.

Lão lau đi giọt nước mắt trên má cô, không phải để an ủi, mà để khẳng định quyền sở hữu.

"Giờ Red Room là nhà con!"

Câu nói đó đóng sập cánh cửa cuối cùng kết nối Natasha với thế giới loài người.

Cô bé hét lên, tiếng hét bị bóp nghẹt trong cổ họng khi những mũi tiêm lại tiếp tục cắm vào da thịt.

Những hình ảnh cuối cùng của đoạn hồi ức kinh hoàng này trôi qua nhanh như chớp, những mục tiêu hình người b'ị b-ắn nát, những lá cờ đỏ thẫm, những cuộc diễu binh, và cả khuôn mặt của những kẻ quyền lực đang mỉm cười thỏa mãn trên sự đau khổ của những đứa trẻ.

Natasha Romanoff đã c-hết trên đường băng ở Cuba ngày hôm đó, và từ đống tro tàn của cô bé ngây thơ ấy, Black Widow đã được sinh ra, trong bóng tối của Red Room, nơi không có tình thương, chỉ có nhiệm vụ, Natasha học được bài học đầu tiên và quan trọng.

nhất của cuộc đời mình:

Giết hoặc bị griết.

Và cô sẽ không bao giờ để mình bị tổn thương thêm một lần nào nữa.

[Here we are now, entertain us.

Tiếng nhạc tắt lịm, chỉ còn lại bóng tối và đôi mắt vô hồn của một sát thủ.

Natasha Romanoff chìm vào cơn ác mộng dài đằng đẳng mang tên Red Room.

Bình minh đang lên tại Mount Vernon, nhưng không còn tiếng gà gáy hay tiếng chim hót, tất cả những thứ đó đều bị át đi bởi tiếng trực thăng quần thảo trên bầu trời, cùng với tiếng lòng đang rỉ máu của một cậu nhóc 11 tuổi.

Khu vực xung quanh nhà Kent và nhà hàng xóm đã bị phong tỏa hoàn toàn, những dải băng vàng

"CẢNH SÁT – KHÔNG PHẬN SỰ"

được giăng khắp nơi.

Những người đàn ông mặc vest đen, những kẻ đêm qua đã đuổi theo gia đình Natasha, những kẻ mà Clark đã lờ mờ nhận ra rằng họ thuộc về một tổ chức chính phủ đầy quyền lực nào đó đã quay trở lại vào ngay buổi sáng hôm nay.

Họ làm việc nhanh gọn và sạch sẽ đến mức đáng sợ, họ dỡ bỏ đồ đạc, xóa sạch dấu vết, và thậm chí, theo một cách nào đó mà trí óc non nót của Clark chưa thể hiểu hết, họ dường như đã xóa nhòa cả ký ức của những người dân thị trấn về sự tồn tại của gia đình ấy.

Nhưng Clark biết đó là sự thật, nó nhớ rõ cái cảm giác sức nóng rực lửa từ đôi mắt mình, nó nhớ rõ từng thớ cơ bắp nở ra trên bắp tay khi nó nhấc lên chiếc xe của những kẻ truy đuổi, đặc biệt, nó nhớ kỹ càng ánh mắt kinh hoàng nhưng cũng đầy biết ơn của Natasha khi cô bé nhìn nó qua lớp kính xe ô tô vỡ nát.

Ánh mắt ấy, một màu xanh lục bảo pha lẫn sự kiên cường và nỗi sợ hãi tột độ, vẫn ám ảnh Clark suốt từ đêm qua đến bây giờ, và có lẽ, ánh mắt đó sẽ còn đu bám theo những giấc mơ của thằng bé một thời gian rất dài nữa.

Jonathan Kent ngồi trên bậc thềm trước hiên nhà, tay ôm một cốc cà phê nguội ngắt, ông nhìn những đặc vụ mặc đồ bảo hộ đang thu gom vỏ đạn và quét dọn hiện trường.

Họ làm việc chuyên nghiệp, xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đọ súng đêm qua.

Một người đàn ông da đen, chột một mắt, mặc áo khoác da dài màu đen bước tới.

Dù còn trẻ nhưng khí chất của ông ta đã toát lên vẻ uy quyền đầy đáng sợ.

Nick Fury thực sự cảm thấy có chút mệt mỏi, cái nghề đặc vụ này của ông đã khiến cho ông gần như mất hết cả thời gian để nghỉ ngơi, cũng như mất hết những hi vọng về một gia đình bình thường êm ấm.

Chỉ vừa mới hai tuần trước Fury còn đang ở California để giải quyết vấn đề của Dự Án Pegasus và cô nàng rơi từ trên trời xuống, mà bây giờ ông đã phải băng tù bò tây sang bờ đông để tiếp nhận nhiệm vụ Ohio này.

Nick Fury nói:

"Mr.

Kent, chúng tôi đã dọn dẹp xong, câu chuyện chính thức sẽ là một vụ nrổ bình gas gây h:

ỏa hoạn.

Gia đình hàng xóm của ông đã.

không may qrua đời trong đrám cháy."

Jonathan gật đầu chậm rãi, 'Iunderstand!

Về phần con trai ông"

Fury nhìn thẳng vào mắt Jonathan bằng con mắt còn lại, "

Đêm qua camera hành trình của đội đặc nhiệm đã hỏng hết do.

nhiễu từ trường, nobody saw anything, u understand?"

Jonathan siết chặt cốc cà phê, ông biết Nick Fury đang nói đối, bọn họ chắc chắn là biết, nhưng họ chọn cách im lặng, tại sao?

Một thằng nhóc mới mười mấy tuổi còn mạnh hơn Captain America gấp chục lần, có những năng lực mà chỉ Superman trong comic mới có, vậy mà những người đàn ông thuộc chính phủ này lại bỏ qua?

Đểlàm gì?

Theo dõi?

Hay để chờ đợi?"

Con trai tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường, sir!

Jonathan nói, giọng kiên định, "

Nó đang ngủ trong phòng.

Nick Fury nhếch mép cười, một nụ cười không rõ ý vị, 'Of course, một đứa trẻ bình thường, hãy giữ nó như vậy, Mr.

Kent.

Thế giới này chưa cần thêm những điều bất thường cả."

Fury quay lưng bước đi.

Trước khi lên xe, ông ta quay lại nhìn căn phòng ngủ trên tầng hai nhà Kent, nơi rèm cửa đang khép hờ, trong căn phòng đó, Clark đang ngồi bó gối ở góc phòng, nó không ngủ

trên cổ tay trái của nó, dải ruy băng màu xanh lam vẫn còn đó, nhưng nó đã bị dính một chú vết dầu máy đen ngòm, vết dầu khi nó cố gắng nâng lên chiếc máy bay của gia đình cô bé.

Nó nghe thấy tiếng bước chân của Fury rời đi, nó nghe thấy tiếng tim đập của Jonathan đang tối bời lo lắng.

Nhưng nó không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh gì liên quan đến Natasha nữa.

Khoảng không gian bên kia bức tường, nơi từng vang lên tiếng cười, tiếng cãi vã, tiếng tim đập của gia đình hàng xóm, giờ đây chỉ còn là một hố đen im lặng, sự im lặng đáng sợ nhất mà Clark từng nghe thấy.

Nó đưa tay lên chạm vào dải ruy băng.

"Im sorry"

Nó thì thầm vào khoảng không, giọng buồn thiu và chẳng có tí sức lực nào,

"Tớ đí không đủ mạnh."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập