Chương 19: Người bạn mới

Chương 19:

Người bạn mới

Những tuần lễ đầu tiên tại MIT trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, bị cuốn đi bởi dòng chảy bất tận của những bài giảng, những buổi thực hành trong phòng thí nghiệm và những đêm dài thức trắng chạy deadline của đám sinh viên xung quanh.

Mùa thu nhanh chong nhường chỗ cho mùa đông khắc nghiệt của vùng New England.

Những hàng cây dọc theo bờ sông Charl-es rụng.

hết lá, trơ ra những cành khẳng khiu khô khốc vươn lên bầu trời xám xịt như những mạch máu chết.

Tuyết bắt đầu rơi, ban đầu chỉ là những hạt bụi lất phất, sau đó dày lên, phủ trắng xóa khuôn viên trường, biến mái vòm khổng lồ của tòa nhà Great Dome thành một ngọn đồi tuyết nhân tạo khổng 1ồ.

Đối với Clark, mùa đông ở đây mang theo một nỗi buồn man mác khó tả.

Cái lạnh cắt da cắt thịt này không giống cái lạnh êm đềm ở Ohio, nó mang theo vị mặn của biển và sự cô đơn của đô thị.

Nơi trúẩn yêu thích của Clark không phải là căn phòng ký túc xá bừa bộn lúc nào cũng vang tiếng nhạc rock của Syd, mà là Thư viện Kỹ thuật Barker, nằm ngay bên dưới mái vòm Great Dome.

Đó là một không gian kỳ diệu, nơi sự im lặng được tôn vinh như một tôn giáo.

Ánh sáng từ ( cửa kính tròn khổng lồ trên đỉnh mái vòm chiếu xuống phòng đọc hình tròn bên dưới, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm như trong một thánh đường.

cổ xưa.

Clark thường chọi một chiếc bàn khuất sau những kệ sách cao ngất ngưởng, nơi có mùi giấy cũ, mùi keo dán gáy sách và bụi thời gian, những mùi hương khiến tâm trí nó dịu lại.

Một buổi chiểu tháng 11, khi bên ngoài trời bão tuyết đang gào thét, Clark ngồi đó, trước mặ là chồng sách cao ngất về Vật lý Lý thuyết và Cơ học Lượng tử.

Nó không đọc sách theo cách người thường đọc, đôi mắt sau cặp kính dày của nó lướt qua trang giấy với tốc độ mà nếu ai nhìn thấy sẽ chỉ nghĩ nó đang lật sách cho vui.

Nhưng thực tế, bộ não siêu phàm của nó đang chụp ảnh lại từng trang, phân tích từng dòng chữ, giải mã từng công thức phức tạp trong một phần triệu giây.

“Lý thuyết về sự vướng víu lượng tử” Clark lầm bầm, ngón tay lướt qua một dòng chú thích nhỏ trong cuốn luận văn tiến sĩ cũ kỹ từ năm 1968, “Nếu hai hạt tương tác với nhau, chúng s mãi mãi được kết nối, bất kể khoảng cách không gian.

Nó dừng lại, dòng chữ đó làm tim nó nhói lên.

Vướng víu lượng tử – Kết nối mãi mãi.

Thats right!

Tay phải nó vô thức đưa lên cổ tay trái, chạm vào lớp vải băng thun thể thao màu đen mà nó luôn đeo để che đi dải ruy băng màu xanh bên dưới.

Liệu nó và Natasha có giống như hai hạt lượng tử đó hay không nhỉ?

Bị tách ra bởi khoảng cách địa lý, bởi những bức tường sắt của chính trị và súng đạn, nhưng vẫn được kết nối bởi một lời hứa dưới ánh trăng đêm Giáng Sinh?

"Này, mọt sách!"

Một giọng nói thì thầm nhưng đầy vẻ kích động vang lên ngay bên tai khiến Clark giật mình suýt nữa thì bóp nát bìa cứng của cuốn sách đang cầm trên tay.

Syd thò đầu ra từ sau kệ sách, mái tóc xoăn tít dính đầy những mảnh tuyết chưa tan, trông.

cậu ta như một con chó xù vừa bị ném vào tủ đông.

"What r u doin here?

Tôi tìm cậu khắp nơi!"

Syd nói, kéo ghế ngồi xuống đối diện, hơi thở phả ra khói trắng dù đang ở trong nhà,

"Có chuyện lớn rồi!"

Clark khẽ khép cuốn sách lại, đẩy gong kính lên, bình thản nói:

"What happen, Syd?

Cậu lại làm chập mạch hệ thống điện của tầng ba nữa à?"

"No!

Lần đó là trai nạn!"

Syd xua tay, mặt đỏ bừng lên,

"Lần này là chuyện nghiêm túc.

Cậu có biết giáo sư G.

H.

Hardy không?

Cái ông già khó tính dạy môn toán cao cấp ấy?

Ông ta vừa ra một bài toán đố treo giải thưởng ở sảnh Infinite Corridor.

Ai giải được sẽ được miễn kỳ thi cuối kỳ!

"And?"

"Và tôi cần cậu giúp!"

Syd chắp hai tay lại, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ van lơn,

"Tôi đã giải được 90% rồi, ¡ swear, nhưng đoạn cuối.

damn it, cái phương trình vi phân c-hết tiệt đó nó cứ chạy vòng quanh trong đầu tôi như chuột hamster chạy loạn trong lồng ấy.

Cậu có cái.

ừm.

trực giác nhà nông của cậu mà, right?

Kiểu như nhìn mây đoán bão ấy?"

Clark bật cười, lắc đầu ngán ngẩm,

"Toán học không giống như việc đoán xem khi nào bò đẻ đâu, Syd.

Với cả một điều nữa, tôi chưa từng nói nhà tôi làm nông.

"Please!

Đi xem thôi!

Please!"

Không thể từ chối sự nhiệt tình dai dẳng như đia đói của cậu bạn cùng phòng, Clark đành thu dọn sách vở, khoác chiếc áo parka đày sụ lên người và đi theo 8yd.

The Infinite Corridor là xương sống của MIT, một hành lang dài hun hút chạy xuyên qua các tòa nhà chính, nơi lúc nào cũng tấp nập sinh viên di chuyển như những dòng chảy dữ liệu trong cáp quang.

Hôm nay, một đám đông đang tụ tập trước một tấm bảng đen di động đặt ngay chính giữa hành lang.

Trên bảng là một bài toán topo phức tạp, nhìn qua trông giống như một mớ bòng bong của những ký hiệu Hy Lạp và những đường cong không gian đa chiều xoắn xuýt lấy nhau.

"That!

' Syd chỉ vào tấm bảng, thở hổn hển, "

Look, nó đẹp một cách tàn nhẫn đúng không?"

Clark đứng ở rìa đám đông, nhờ chiều cao vượt trội, nó có thể dễ dàng nhìn thấy toàn bộ bài toán, đôi mắt nó hơi nheo lại sau lớp kính.

Trong tích tắc, thế giới xung quanh Clark thay đổi, những tiếng ổn ào của sinh viên, tiếng bước chân vội vã, tiếng tranh luận lùm xùm.

tất cả lùi xa vào khoảng không, chỉ còn lại những con số và ký hiệu trên tấm bảng đen, chúng bắt đầu nhảy múa, tách rời, sắp xếp lại thành từng đoạn một trong tâm trí nó.

Bộ não của Clark, thứ được cấu tạo bởi những tế bào thần kinh siêu việt của Kryptonian, bắt đầu chạy mô phỏng.

Nó nhìn thấy các biến số chuyển động, nó nhìn thấy điểm nút thắt của bài toán, và quan trọng nhất, nó nhìn thấy.

“lỗi sai” trong cách đặt vấn đề của chính người ra đề.

Nó bị thiếu một biến số giới hạn"

Clark lẩm bẩm, nhỏ đến mức chỉ mình nó nghe thấy.

What?

' Syd ngẩng lên nhìn cậu.

"Nothing"

Clark giật mình, vội vàng quay mặt đi,

"Tôi.

tôi nghĩ là tôi đói r Ổi, bài này khó quá, chịu thôi, chắc cậu nên goi cho anh chàng người yêu của cậu trên tấm poster để hỏi đáp án"

"Aizz, cmon!"

Syd rên rỉ,

"Nhìn kỹ đi chứ!

Tôi cá là cậu có thể.

.."

Đúng lúc đó, một nhóm sinh viên khác đi tới, dẫn đầu là một gã trai cao to mặc áo khoác của đội tuyển chèo thuyền, vẻ mặt đầy tự tin và kiêu ngạo.

Hắn ta huých vai Clark một cái thật mạnh khi đi ngang qua để chen lên phía trước.

"Tránh đường nào, mấy con mọt sách!"

Gã trai cười khẩy.

Cú huých đó, đối với người thường, có thể đủ để làm ai đó loạng choạng, nhưng với Clark, nó chẳng khác nào một con muỗi đâm vào vách núi đá.

Nó đứng yên như tượng, chân bám chặt xuống sàn đá hoa cương, thậm chí vai nó còn chẳng hề rung chuyển lấy một cái.

Ngược lại, gã trai kia lại bị bật ngược trở lại theo định luật phản lực, lảo đảo vài bước rồi suý nữa thì ngã sấp mặt nếu không có bạn bè gã đỡ lấy.

"What the.

.."

Gã trai quay lại, trừng mắt nhìn Clark, xoa xoa bả vai đau điếng của mình,

"Mày làm bằng bê tông à thằng kia?"

Clark cúi đầu, co rúm vai lại, diễn lại cái vẻ lúng túng quen thuộc,

"Sry, im so sry.

tôi đứng hơi chắn đường, giày của tôi.

đế cao su bám dính tốt lắm."

Syd đứng.

chắn trước mặt Clark, ưỡn cái ngực lép kẹp của mình ra bênh vực cho bạn:

"Hey Damien, đi đứng cho cẩn thận!

Đừng có cậy to xác mà bắt nạt bạn tao!

Cậu ấy là người nông thôn, cậu ấy vắt sữa bò từ năm 3 tuổi đấy, cơ bắp cậu ấy chắc chắn hơn cái não rỗng tuếch của mày nhiều!"

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào cười cợt, gã trai tên Damien đó thì đỏ mặt tía tai, lầm bầm vài câu chửi thề rồi bỏ đi, không quên ném lại một cái nhìn hậm hực.

"Thấy chưa?"

Syd quay lại, vỗ vai Clark, lần này cậu ta phải nhảy lên một chút,

"Tôi bảo vệ cậu rồi đấy.

Now, giúp tôi giải cái mớ bòng bông này đi!"

Clark nhìn 8yd, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

Nó chưa bao giờ có một người bạn thực sự dám đứng ra bảo vệ nó như thế, ngoại trừ Natasha.

Dù Syd nhỏ bé và yếu ớt, nhưng ít nhất thì cậu ta cũng có dũng khí của một con sư tử, hoặc một con lửng mật hiếu chiến.

"Ok"

Clark thở dài, giả vờ nheo mắtnhìn bảng lần nữa,

"Tôi không biết giải, but.

cậu có thấy cái dòng thứ ba từ dưới lên không?

Hình như cái dấu tích phân đó.

nếu cậu đổi cận từ 0 đến vô cực thành từ âm vô cực đến dương vô cực, thì có vẻ hợp lý hơn với cái hình vẽ bên cạnh đấy"

Syd trố mắt nhìn bảng, rồi nhìn Clark, rồi lại nhìn bảng, rồi lại nhìn Clark.

Cậu ta lẩm bẩm tính toán, ngón tay múa may trong không khí, qua một lúc lâu, đột nhiên mặt cậu ta sáng bừng lên như bóng đèn dây tóc vừa được cấp điện quá áp.

"Holy mother fu.

.."

Syd hét toáng lên,

"Yes!

Thats right!

Tính đối xứng!

Sao tôi không nghĩ r‹ chứ?

Clark!

Cậu là thiên tài!

Cậu là Newton tái thế!

Cậu là.

damn it, là con bò thông minh nhất tôi từng gặp!"

“Gọi là con bò có phải hơi.

Syd vội vàng lôi bút dạ ra, viết nguệch ngoạc lời giải lên góc bảng rồi kéo tay Clark chạy biết đi nó kịp suy ngẫm rồi nói hết câu và trước khi đám đông kịp nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập