Chương 21: Tôi có bạn gái rồi!

Chương 21:

Tôi có bạn gái rồi!

Nhà thi đấu của MIT chật kín người, không khí nóng hầm hập, tràn ngập tiếng hò reo, tiếng còi hơi và tiếng MC gào thét trên loa phóng thanh.

Đây là

"Robot Wars"

phiên bản sinh viên, nơi bạo lực được hợp pháp hóa dưới danh nghĩa khoa học kỹ thuật.

Ở giữa sân đấu là một lồng kính cường lực chống đạn, hai con robot sẽ được thả vào đó để xé xác nhau cho đến khi một con không còn cử động được nữa.

Clark đứng ở khu vực kỹ thuật, khoanh tay trước ngực, nhìn Syd đang điều khiển con

"Teminator 3000"

lao vào trận đấu đầu tiên.

Đối thủ của nó là một con robot hình vuông, thất tè và có tốc độ di chuyển cực nhanh.

"Ki him!

Giết nó đi con trai của cha!"

Syd gào lên, tay bấm tay cầm điều khiển điên cuồng như đang bị điện giật.

Con robot của 8yd, tuy xấu xí và cục mịch, nhưng lại có sức bền đáng kinh ngạc, công sức phần lớn là nhờ Clark đã âm thầm gia cố lại các mối hàn vào đêm hôm trước bằng tia nhiệt v mô, nó chịu được những cú đấm trời giáng của đối thủ, và rồi, với một cú vung búa có phần may mắn, nó đập nát mạch điểu khiển của con robot trước mặt.

"Winner!

Syd nhảy cẳng lên, ôm chầm lấy Clark, "

Chúng ta làm được rồi!

Vào bán kết rồi!

Clark mim cười, nhưng nụ cười của cậu chợt tắt ngấm khi cậu cảm nhận được một luồng sóng âm thanh lạ lùng.

Không phải tiếng hò reo.

Đó là tiếng rít của kim loại đang chịu áp lực quá tải, và nó phát ra từ hệ thống đèn chiếu sáng khổng lồ treo lơ lửng ngay phía trên khu vực khán đài VIP, nơi có sự hiện diện của thầy hiệu trưởng và một vài nhà tài trợ quan trọng đến từ các tập đoàn công nghệ lớn.

Clark ngước lên.

Một con ốc vít thép to bằng nắm tay, do rung chấn từ tiếng ổn đám đông và sự bảo trì lỏng lẻo, đang từ từ xoay ra khỏi vị trí của nó một cách thầm lặng c-hết người.

Nó sắp rơi!

Và ngay bên dưới đó, là một nữ sinh viên tóc vàng đang.

ngồi đọc sách, hoàn toàn không hay biết gì về lưỡi hái tử thần đang treo trên đầu mình.

Thời gian trong mắt Clark chậm lại, cậu nhìn thấy con ốc tuột ra, bắt đầu roi xuống theo gia tốc trọng trường, cậu nhìn thấy giàn đèn nặng cả tấn.

bắt đầu nghiêng đi, dây cáp bảo hiểm căng ra và đứt phựt từng sợi một.

Cậu không thể bay lên đó, quá nhiều người, quá nhiều camera giá-m sát.

Clark vội vã nhìn xung quanh, trên bàn kỹ thuật bên cạnh có một viên bi sắt, một bộ phận thừa của đội bạn.

Trong một phần nghìn giây, Clark chộp lấy viên bi, cậu tính toán quỹ đạo, góc ném 45 độ, lực ném tương đương một viên đạn đại bác.

Và mục tiêu:

chốt khóa an toàn Phụ của giàn đèn, thứ duy nhất có thể giữ nó lại nếu chốt chính gãy, cái chốt đó đang bị kẹt ¿ vị trí"

Open"

cậu cần đóng nó lại.

Vút

Cánh tay Clark chỉ khẽ vung lên với một biên độ cực nhỏ, nhưng viên bi sắt đã xé gió bay đi, chẳng bất kỳ ai có khả năng nhìn thấy nó, bởi vì viên bi đó di chuyển quá nhanh.

KENG!

Viên bi đập chính xác vào cái chốt an toàn bằng thép, lực va chạm mạnh đến mức đẩy cái chốt trượt vào vị trí"

Lock"

ngay lập tức.

Giàn đèn giật mạnh một cái, nghiêng xuống khoảng nửa mét rồi khựng lại, đung đưa dữ dội trên đầu đám đông, những mảnh bụi và rỉ sét rơi lả tả xuống đầu cô gái tóc vàng.

Cô ta hét toáng lên sợ hãi, đánh rơi cuốn sách xuống sàn nhà, cả khán đài im bặt trong giây lát rồi vỡ òa trong tiếng la hét hoảng loạn.

Jesus!

Nó suýt rơi xuống!

Nhìn cái chốt kia kìa!

Nó tự đóng lại hay sao ấy?"

Clark đứng yên tại chỗ, đút tay vào túi quần, tim đập bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Cậu liếc nhìn viên bi sắt đã bị bẹp dúm, rơi xuống một góc khuất tại dàn giáo trên cao.

Wow"

Syd há hốc mồm nhìn lên, mặt cắt không còn giọt máu, "

Cậu có thấy cái đó không Clark?

The Death vừa đi qua đây đấy!

Yeah"

Clark đáp, giọng đều đều, "

Chắc là do.

rung chấn làm cái chốt tự trượt vào thôi.

May mắn thật!

May mắn?

Đó là phép màu đấy!

8yd lẩm bẩm, "

Tớ phải đi nhà thờ vào chủ nhật này thôi.

Chúa phù hộ cậu!

Sự cố giàn đèn nhanh chóng bị lãng quên trong sự phấn khích của các trận đấu tiếp theo.

Độ của 9yd dừng bước ở bán kết trước con robot"

Diamond Saw Blade"

của tên Damien, nhưng đối với Syd, đó vẫn là một chiến thắng lịch sử.

Tối hôm đó, để ăn mừng, hoặc có thể là giải sầu theo ý cậu nhóc tóc xù nói, Syd lôi Clark đến một quán bar sinh viên tổi tàn nằm ở rìa khuôn viên trường, một quán bar có tên là The Muddy Charles.

Không khí trong quán đặc quánh mùi bia rẻ tiền, mùi thuốc lá khét lẹt và mùi mồ hôi chua loét.

Nhạc disco thập niên 90 dội vào tai Clark như tra tấn màng nhĩ ở mức độ cao.

Cậu chàng ngồi ở một góc tối, tay cầm chai bia, nhìn Syd đang say sưa chém gió với mấy cô nàng sinh viên năm nhất về"

chiến công hiển hách"

của mình.

Hey, pretty boy!

Một giọng nữ vang lên.

Clark ngẩng đầu nhìn, cô gái tóc vàng suýt bị giàn đèn rơi trúng người lúc chiều đang đứng trước mặt cậu.

Cô ta có đôi mắt màu nâu hạt dẻ và nụ cười rạng rỡ, trên tay cầm hai ly rượu.

Mình có thể ngồi đây không?"

Yeah, of course"

Clark dịch người vào trong một chút.

Mình là Gwen, Gwen Stacy"

Cô gái tự giới thiệu, "

Mình thấy cậu ở khu kỹ thuật hôm nay.

Cậu là bạn của cái tay lùn tịt đang hò hét ẩm Tkia đúng không?"

Clark Kent"

Cậu gật đầu, "

And yeah, cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi.

Hôm nay thật điên rồ nhỉ?"

Gwen nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn còn chút sợ hãi khi nhớ lại, "

Cái giàn đèn đó.

mình thể là mình đã nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau 'Keng' một cái trước khi nó dừng lại, như thể có ai đó đã bắn vào nó vậy.

Tim Clark lỡ một nhịp.

Gwen Stacy, một sinh viên ngành hóa sinh, cậu nhớ mang máng đã.

thấy tên cô ấy trên bảng vàng danh dự.

Cô ấy thông minh, và có phần hơi n:

hạy cảm.

Chắc là tiếng dây cáp căng ra thôi"

Clark nói dối, "

Cậu không sao là tốt rồi.

Thanks"

Gwen mỉm cười, nhìn sâu vào mắt Clark, "

Cậu lạ thật đấy.

Ở cái trường này, ai cũng muốn thể hiện mình, ai cũng muốn nói về đồ án, về điểm số, về tương lai.

Còn cậu.

cật cứ như đang cố gắng biến mất vậy.

Clark siết nhẹ chai bia trong tay, cô gái này.

quá sắc sảo, sắc sảo một cách bất thường so với sinh viên đại học thông thường.

Tôi chỉ là.

người hướng nội thôi"

Clark đáp, cố gắng lảng tránh ánh mắt của cô.

Hoặc là cậu đang giấu một bí mật lớn"

Gwen nghiêng đầu, nụ cười trở nên tỉnh nghịch, "

Dont worry, mình cũng có bí mật.

Mình thích nghe nhạc Jazz cổ điển hơn là cái thứ nhạc disco ồn ào này, và mình ghét hóa học, mình chỉ học vì bố mình muốn thế”

Clark nhìn cô, một sự đồng cảm nhẹ nhàng nhen nhóm trong lòng cậu.

Gwen cũng đang đeo mặt nạ, giống như cậu, dù chiếc mặt nạ của cô ấy nhẹ nhàng hơn, đời thường hơn chiếc mặt nạ siêu phàm của cậu, trong sáng hon chiếc mặt nạ đầy sự u tối từ thế giới chính trị mưu mô và sát thủ g-iết chóc của Natasha.

"Tôi cũng ghét.

sự ồn ào"

Clark thú nhận, lần đầu tiên nói một điều thật lòng với một người lạ,

"Tôi thích sự yên tĩnh, thích nghe tiếng gió, tiếng sông chảy.

"Vậy thì cậu đến nhầm chỗ rồi"

Gwen cười khúc khích,

"Nhưng.

nếu cậu muốn, mình biết một chỗ yên tĩnh tuyệt vời.

Trên tầng thượng của tòa nhà sinh học, view nhìn ra sông đẹp lắm."

Đó là một lời mời, một lời mời gọi của tuổi trẻ, của sự lãng mạn chóm nở.

Một cô gái xinh đẹp, thông minh đang bật đèn xanh cho cậu.

Nhưng ngay khi Clark định mở miệng trả lời, hình ảnh một dải ruy băng màu xanh lam hiện lên trong tâm trí cậu, đôi mắt xanh lục bảo của Natasha nhìn cậu qua hàng rào gỗ mục nát, lời hứa “Forever“ dưới ánh trăng.

Cậu không thể.

Cậu không thể kéo Gwen vào cuộc đời mình, cuộc đời của một kẻ đang bị theo dõi bởi những tổ chức bóng tối, một kẻ mang trong mình sức mạnh có thể hủy diệt thế giới, ở bên cậu là sự nguy hiểm.

Hãy nhìn xem chuyện gì đã xảy ra với gia đình Natasha.

Clark cúi đầu, nhìn vào chai bia đang sủi bọt.

"Xin lỗi Stacy"

Cậu nói, giọng trầm hơn và pha chút lạnh lùng, cố tình tạo ra một khoảng cách,

"Tôi.

tôi có bạn gái rồi, cô ấy đang ở xa."

Nụ cười trên môi Gwen tắt ngấm, một thoáng thất vọng hiện lên trong.

mắt cô, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó bằng một cái nhún vai lịch sự.

"Oh, so that.

Cô ấy may mắn thật đấy"

Gwen đứng dậy, cầm ly rượu của mình lên,

"Xin lỗi vì đã làm phiền cậu, Clark.

Enjoy ur evening!"

Cô quay lưng bước đi, hòa vào đám đông ổn ào trên sàn nhảy.

Clark nhìn theo bóng lưng cô gái ấy, cảm giác tội lỗi và cô đon lại dâng lên, bóp nghẹt trái tim cậu.

Cậu đã nói dối, ít nhất là theo nghĩa đen là như thế.

Cậu không có bạn gái, mà cậu chỉ có một ký ức, một ký ức vừa đẹp vừa đau lòng.

Nhưng đôi khi, ký ức lại mạnh mẽ hơn thực tại!

"Cậu làm cái quái gì thế hả buddy?"

Syd từ đâu chui ra, ngồi phịch xuống ghế đối diện, mặt đỏ gay vì bia,

"Đó là Gwen Stacy!

Hoa khôi khoa Hóa sinh!

Cô ấy vừa mời cậu đi chơi đúng không?

Và cậu từ chối?

Ru crazy?

Hay cậu là người máy?"

"Tôi mệt rồi, Sgd"

Clark đứng dậy, đặt chai bia chưa uống hết xuống bàn,

"Tôi về trước đây.

"Hey!

Wait!

Clark!"

Clark bước ra khỏi quán bar, bỏ lại sau lưng tiếng nhạc xập xình và ánh đèn màu lòe loẹt.

Không khí lạnh buốt của đêm Cambridge ập vào mặt cậu, làm dịu đi cơn nóng trong người.

Cậu đi bộ dọc theo bờ sông Charl:

es, hai tay đút túi áo khoác, nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đang lấp lánh yếu ớt sau lớp mây mù ô nhiễm.

Một năm học sắp kết thúc, Clark đã học được rất nhiều về vật lý, về toán học, về con người.

Nhưng bài học lớn nhất mà cậu học được lại là bài học về sự cô độc.

Sức mạnh càng lớn, khoảng cách giữa cậu và người khác càng xa, cậu là một vị thần đi giữa bầy cừu, luôn phải rón rén để không dẫm đạp lên chúng.

Đột nhiên, thính giác của Clark bắt được một âm thanh lạ.

Không phải từ quán bar, không phải từ ký túc xá.

Nó đến từ một chiếc xe sedan màu đen đang đậu ở góc khuất bên kia đường, cách cậu khoảng 200m.

Tiếng động cơ đang chạy không tải rất êm, và tiếng của một thiết bị điện tử đang phát ra tín hiệu đã được mã hóa.

[Beep.

Beep.

Mục tiêu đang di chuyển về hướng Bắc.

Không có dấu hiệu bất thường.

Tiếp tục quan sát.

Clark không dừng bước, cũng không quay đầu lại, cậu vẫn giữ nhịp điệu bước chân đều đặn vẻ mặt bình thản như một sinh viên đang đi dạo, nhưng bên trong túi áo, bàn tay cậu đã nắn chặt lại thành nắm đấm.

Họ vẫn ở đó, những bóng ma của đám người mặc vest đen có logo con đại bàng giương cánh năm xưa, hoặc.

bất cứ ai, họ chưa bao giờ rời mắt khỏi cậu.

Clark không biết thân phận thật sự của họ là gì, tổ chức họ phục vụ tên có những chữ cái nào và thuộc chính phủ hay phi chính phủ.

Cậu chỉ biết là, cậu chẳng cần phải quan tâm quá nhiều đến họ.

“Cứ nhìn đi” Clark nghĩ thầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo mà không camera nào có thể ghi lại được, “Các người sẽ chỉ thấy những gì tôi muốn các người thấy thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập