Chương 22: Home!

Chương 22:

Homel

Kỳ thi cuối kỳ ập đến MIT như một cơn bão cấp 12, quét sạch mọi nụ cười và sự thảnh thơi trên khuôn mặt của đám sinh viên.

Thư viện Barker mở cửa 24/7 nhưng vẫn không còn một chỗ nào trống, không khí xung quanh nồng đậm mùi cà phê cháy, mùi nước tăng lực và mùi của sự hoảng loạn tập thể.

Clark Kent, dĩ nhiên, cậu nằm ngoài vùng ảnh hưởng của cơn bão đó.

Đối với một bộ não có khả năng xử lý thông tin nhanh hơn siêu máy tính Deep Blue gấp cả triệu lần, việc ghi nhớ toàn bộ giáo trình Vật lý Hạt nhân chỉ tốn khoảng thời gian bằng một cái hắt hơi.

Nhưng để duy trì vỏ bọc

"Clark Kent, chàng trai nông thôn cần cù"

cậu vẫn phải vác sách đến thư viện, giả vờ nhăn nhó suy nghĩ và gặm bút chì như bao người khác.

Trong những giờ phút giả vờ ôn thi đó, Clark tìm thấy một thú vui mới, một thứ kích thích trí tò mò của cậu hơn bất kỳ bài toán nào trong trường, 9tark Industries.

Cậu đã dành hàng đêm liền trong khu lưu trữ số của thư viện, đọc ngấu nghiến mọi tài liệu công khai về Howard Stark và cậu con trai thiên tài của ông ta, Tony 8tark.

Cậu tìm thấy những bản vẽ cũ kỹ từ thập niên 70, những bằng sáng chế về v-ũ k-hí, về động cơ phản lực, và đặc biệt là về một dự án năng lượng bị bỏ dở mang tên

"Arc Reactor"

Trên màn hình máy tính xanh lét nhấp nháy trong góc tối thư viện, bản vẽ sơ khai của Arc Reactor hiện lên như một mê cung ánh sáng.

"Palladium"

Clark lầm bầm, ngón tay lướt trên màn hình, chỉ vào lỡi năng lượng của thiết kế.

Đôi mắt cậu nheo lại, không phải vì cận thị, mà vì cậu đang chạy mô phỏng phản ứng hạt nhân trong:

đầu.

Cậu nhìn thấy các electron di chuyển, cậu nhìn thấy sự phân rã của hạt nhân Palladium dưới tác động của dòng điện cao thế, và cuối cùng, cậu nhìn thấy một vấn để, một vấn đề cốt lõi.

"Nó không bền vững"

Clark nghĩ thầm,

"Lõi Palladium sẽ bị ăn mòn quá nhanh.

Nó sẽ phân rã nguyên tử cơ bản ra môi trường bên ngoài, Howard Stark đã đi đúng hướng về mặt nguyên lý, nhưng ông ấy đã bị giới hạn bởi kỹ thuật và bảng tuần hoàn hóa học của thời đại này.

Ông ấy thiếu một nguyên tố.

một nguyên tố có thể thay thế Palladium để tạo ra năng lượng sạch vô hạn."

Clark rút cuốn sổ tay cá nhân không bao giờ rời khỏi người cậu ra, bắt đầu tô tô vẽ vẽ.

Không phải vẽ lại thiết kế của Stark, mà là vẽ đè lên nó, sửa chữa nó.

Những nét bút chì của cậu bay lượn, tạo ra một cấu trúc hình học mới cho lõi phản ứng, một cấu trúc hình tam giác thay vì hình tròn, giúp tối ưu hóa dòng chảy năng lượng.

"Cậu lại vẽ bùa chú gì đấy?"

Syd thò đầu qua vai Clark, mắt thâm quầng như gấu trúc vì thức đêm ôn thi môn Lập trình C++.

Clark giật mình, nhanh tay đóng cuốn sổ lại,

"Just.

phác thảo cho môn hình học topo thôi.

"Trông nó giống cái bánh Donut bị bóp méo thì có"

9d ngáp một cái dài thườn thượt,

"Mà này, cậu ôn xong chưa?

Tôi thể là tôi sắp nôn ra mấy dòng code rồi.

Đi ăn gì đi!

Tôi nghe nói căng tin hôm nay có món thịt hầm đặc biệt để an ủi tỉnh thần sĩ tử đấy."

Clark mỉm cười, cất cuốn sổ vào ba lô, cậu nhìn Syd, rồi nhìn quanh thư viện đầy những sinf viên đang gục ngã trên bàn.

Cậu nhận ra rằng, dù mình có thông minh đến đâu, có mạnh mẽ đến đâu, cậu vẫn thèm khát những khoảnh khắc bình thường này, những khoảnh khắc được đói, được mệt, và được than vãn cùng bạn bè.

Mùa hè đến, mang theo cái nóng ẩm ướt đặc trưng của vùng đông bắc nước Mỹ, đồng thời giải phóng đám sinh viên khỏi ngục tù học thuật.

Ký túc xá Baker House trở nên ồn ào và hỗn loạn hơn bao giờ hết khi mọi người lục đục thu dọn đồ đạc để trở về nhà hoặc đi thực tập.

Syd đang vật lộn để nhét cái dàn máy tính cổng kềnh của mình vào cốp xe của bố cậu ta, một người đàn ông phốp pháp, vui tính và nói giọng New York đặc sệt.

"Hey Clark!"

Syd hét lên từ bãi đỗ xe, tay vẫy vẫy một cái bảng mạch điện tử,

"Đừng quên tô nhé!

Nhớ check email!

Tôi sẽ gửi cho cậu ý tưởng về 'Teminator 4000'.

Lần này tôi sẽ gắn thêm súng phun lửa!

"Đừng đốt nhà đấy, Sgd"

Clark cười, đứng tựa vào cửa ra vào, tay xách hai chiếc vali da cũ kỹ.

"And hey!"

Syd chạy lại gần, hạ giọng xuống, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hiếm thấy,

"Thank u for.

everything!

Về bài toán ở hành lang, về con robot, và về việc không chê tôi là một thằng lập dị."

Clark đặt tay lên vai người bạn thấp bé, cậu cảm nhận được nhịp tim đầy chân thành của Sy‹ đang đập theo một cách hồi hộp hiếm có.

"Cậu không lập dị, Syd, với tôi, cậu là một kỹ sư giỏi.

Hẹn gặp lại vào mùa thu."

Chiếc xe của Syd lăn bánh, để lại Clark đứng một mình trước cổng ký túc xá vắng lặng.

Một năm học đã kết thúc.

Cậu đã sống sót, cậu đã không bị lộ, và cậu đã học được nhiều điều hơi những gì cậu tưởng.

Clark bắt chuyến xe buýt Greyhound đường dài để trở về Ohio.

Cậu chọn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, kéo mũ áo hoodie trùm kín đầu, tựa vầng trán cứng rắn vào cửa kính lạnh ngắt.

Chiếc xe buýt ầm ì lăn bánh, bỏ lại sau lưng những tòa nhà chọc trời của Boston, băng qua những vùng ngoại ô trù phú, rồi tiến vào những cánh đồng lúa mạch bạt ngàn của miền tây bắc.

Cảnh vật lướt qua mắt Clark như một cuốn Phim tua nhanh đang cố gắng chọn lấy phâr đoạn hay nhất của nó vậy.

Và khi phân đoạn đó đến, khi tấm biển báo

[Chào mừng đến với Mount Vernon]

hiện ra trong ánh hoàng hôn đỏ rực, trái tim Clark lần nữa lỡ một nhịp.

Home!

Noi duy nhất cậu không cần phải gồng mình lên để diễn vai người bình thường, hoặc ít nhất là nơi cậu có thể diễn vai đó một cách thoải mái nhất.

Jonathan và Martha đang đợi cậu ở bến xe thị trấn.

Martha trông già hơn một chút, tóc bà đã có thêm nhiều sợi bạc, nhưng nụ cười của bà vẫnấm áp như nắng sớm, Jonathan thì vẫn thế, vẫn đứng một cách vững chãi và đầy hiển từ.

"My son!"

Jonathan bước tới, ôm chầm lấy Clark.

Ông vỗ mạnh vào lưng cậu, cảm nhận sự rắn rỏi của cơ bắp dưới lớp áo,

"Con to ra đấy.

Đồ ăn ở MIT tốt thế cơ à?"

"Không bằng cơm mẹ nấu đâu ạ"

Clark cười, hít hà mùi hương quen thuộc của cha mình, mùi thuốc lá sợi, mùi gỗ thông và mùi mồ hôi lao động.

Nửa năm trước ông và bà đã quyết định về hưu, căn nhà số 25 cũng ít khi được hai người ngủ lại, họ dành phần lớn thời gian ở lại cái nông trại năm xưa Jonathan mua lại để lấy chỗ chơi cho Clark bé bỏng.

Hiện tại gia đình cậu đã thật sự quay về bản chất nông dân giống hệt với gia đình Kent trong mấy cuốn truyện comic đó, bớt đi sự trí thức của dân văn phòng, nhưng lại tăng thêm vẻ chất phác của những con người lao động chân tay với thiên nhiên.

Bữa tối hôm đó tại nông trại nhà Kent là bữa ăn ngon nhất mà Clark từng ăn trong suốt một năm qua.

Sườn nướng, khoai tây nghiền, bánh táo.

mọi thứ đều tràn ngập thứ gọi là tình yêt thương.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi cha mẹ đã đi ngủ, Clark lại cảm thấy sự trống trải quen thuộc ùa về.

Cậu bước ra hiên nhà, ngồi xuống chiếc ghế xích đu cũ kỹ.

Tiếng dế kêu râm ran trong bụi cỏ, gió đêm thổi qua cánh đồng lúa tạo nên những tiếng xào xạc như tiếng thì thầm của những lĩnh hồn.

Clark nhìn sang ngôi nhà hàng xóm bên cạnh căn nhà cũ của gia đình cậu.

Nó vẫn đứng đó, có vẻ hoang tàn và đổ nát hơn trước, cỏ dại đã mọc cao đến thắt lưng, che khuất lối đi, cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai, nơi từng là thế giới riêng của Natasha, giờ đây lại tối om, như một con mắt đã bị bàn tay vô hình móc đi, chỉ còn lại hốc mắt đen ngòm nhìn trân trối vào màn đêm, một cái nhìn không thấy được ánh sáng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập