Chương 23: Gã tỷ phú ái kỷ

Chương 23:

Gã tỷ phú ái kỷ

Clark đứng dậy, chạy chậm về phía nhà mình, bước tới bên hàng rào gỗ mục nát, cậu đặt tay lên thanh gỗ, Tơi năm xưa cậu và Natasha đã ngồi bên nhau trong đêm Giáng Sinh, cậu nhắm mắt lại, mở rộng thính giác của mình ra.

[Thình thịch.

thình thịch.

Không phải nhịp tim của cô ấy, chỉ là tiếng tim của một con cáo đang săn mồi trong rừng, tiếng của một con cú mèo đang rình chuột và tiếng của một thằng cha nào đó nửa đêm quyết định vào rừng tụt quần và làm hành động xấu hổ.

Thế giới vẫn quay, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng nó thiếu vắng cô ấy, mọi thứ dường như nhạt nhòa đi một nửa, mọi màu sắc dù có sặc sỡ thế nào đi chăng nữa, trong mắt cậu cũng chỉ còn là hai màu trắng đen.

Đột nhiên, một cảm giác bứt rứt trào lên trong lòng Clark, năng lượng trong cơ thể cậu, thứ năng lượng mặt trời tích tụ suốt một năm qua mà không được giải phóng, đang gào thét đòi được thoát ra.

Clark nhìn lên bầu trời đầy sao, cậu khuyu gối xuống, mặt đất dưới chân ngay lập tức bắt đầu rung chuyển nhẹ.

Vút

Trong một tích tắc, Clark biến mất khỏi mặt đất, chỉ còn lại một luồng gió xoáy cuốn tung đám lá khô lên không trung và tiếng người đàn ông hét thất thanh trong cánh rừng tối om vì nghe thấy tiếng động lạ.

Cậu bay vọt lên bầu trời đêm, xuyên qua những tầng mây, gió mát tạt vào mặt cậu, có chút lạnh buốt và sắc lẹm, nhưng cậu không cảm thấy đau, mà cậu chỉ cảm thấy một sự tự do đã lâu rồi không được cảm nhận lại.

Clark bay cao hơn nữa, xa hơn nữa, cho đến khi không khí trở nên loãng dần và bầu trời chuyển sang màu đen thăm thẳm của vũ trụ.

Bên dưới chân cậu, Trái Đất trải dài như một tấm bản đồ lung linh ánh đèn đang đua nhau khoe sự huyền ảo giữa không gian vô tận, cậu nhìn thấy ánh sáng của New York, của Chicago, và xa xa là vầng sáng mờ ảo của lục địa Á- Âu.

Clark giang rộng hai tay, lơ lửng giữa tầng đối lưu, ánh trăng bạc chiếu rọi lên cơ thể cậu, làm nổi bật biểu tượng chữ S vô hình trong tâm trí cậu.

Ở độ cao này, không ai có thể nhìn thấy cậu, không camera nào, không vệ tỉnh nào, hoặc ít nhất là cậu nghĩ thế cậu có thể là chính mình, một thực thể quyền năng nắm trong mình sức mạnh to lớn, và một vị thần của sự cô độc.

Nhưng cậu không muốn làm thần, cậu chỉ muốn làm một người có thể giữ lời hứa.

Clark nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm của mình, quét qua toàn bộ bán cầu tây.

Cậu lắng nghe hàng triệu nhịp tim, hàng triệu hơi thở, hàng triệu giọng nói.

[Tiếng cãi nhau ở Detroit.

Tiếng súng nổ ở Baltimore.

Tiếng trẻ khóc ở Miami.

Cậu lọc, lọc và lọc, rồi lại gạt, gạt và gạt, cậu đang một lần nữa cố gắng tìm kiếm một tần số quen thuộc, một nhịp tim có giai điệu của sự bướng binh và kiêu hãnh.

Một phút.

hai phút.

mười phút.

Vẫn chỉ là sựim lặng, hoặc là cô ấy đã chết, hoặc là cô ấy đang ở quá xa, bên kia đại dương, nơi mà thính giác của cậu hiện tại vẫn chưa thể vươn tới được một cách rõ ràng.

Clark mở mắt Ta, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, đóng băng ngay lập tức trong không khí lạnh giá của tầng khí quyển.

"Tôi sẽ tìm thấy cậu"

Clark hét lên, tiếng hét của cậu vang vọng trong không gian loãng khí, bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít,

"Dù cậu ở đâu, dù phải mất bao lâu!

Tôi sẽ tìm thấy cậu, Natasha Romanoff!"

[You know ï wanne be!

Your destiny!

8o please JUST SAY HELLO!

This love is haunting me and I just need to know

And all the memories are keeping me awake at night

Tm still not over you, theres nothing ¡ can do!

Cậu nắm chặt tay, lao thẳng xuống mặt đất như một ngôi sao băng nghịch đảo, trước khi chạm đất, cậu hãm tốc độ lại, tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi xuống sân sau nhà Kent, không gây ra một tiếng động nào.

Clark chỉnh lại cổ áo, vuốt lại mái tóc rối bù vì gió, cậu lại như bình thường bước từng bước trở về nông trại, trở về làm Clark Kent, chàng sinh viên trầm tính nhưng hiền lành và tốt bụng.

Nhưng trong đôi mắt xanh thắm của cậu đêm nay, có một ngọn lửa mới đã được thắp lên, ngọn lửa của sự kiên nhẫn và quyết tâm, cậu biết mình cần phải làm gì tiếp theo.

Cậu cần tiếp cận những kẻ nắm giữ quyền lực của thế giới này, cậu cần tiếp cận Tony Stark.

Bởi vì nếu có ai đó trên thế giới này có thể giúp cậu tìm ra những bóng ma như Red Room hay tổ chức năm xưa, thì đó chỉ có thể là những kẻ đứng trên đỉnh cao của công nghệ và thông tin.

Ba năm ở MIT trôi qua không giống như dòng chảy êm đềm của con sông Charl:

es, mà giống như một cơn Lốc x-oáy của những con số, những bản vẽ kỹ thuật và những đêm dài không ngủ.

Đồng thời cùng với đó, là những tín hiệu thay đổi đến với thế giới này.

Mạng xã hội bắt đầu nhen nhóm, những chiếc điện thoại nắp gập dần trở nên thông minh hơn, và ở Trung Đông, tiếng súng vẫn chưa bao giờ dứt.

Nhưng tại Cambridge, mùa thu năn nay đặc biệt rực rỡ, những hàng cây phong dọc theo Memorial Drive bùng cháy trong sắc đỏ và vàng, như thể thiên nhiên đang tổ chức một bữa tiệc chia tay hoành tráng dành cho lứa sinh viên bốn năm trước chúng đã chào đón sắp tốt nghiệp.

Clark Kent đứng trước gương trong phòng ký túc xá 302, chinh lại cổ áo sơ mi trắng hoi chật so với khổ người vạm vỡ của cậu.

Ở tuổi 22, Clark không còn là cậu bé nông thôn ngây ngô ngày nào mới xách vali lên thành phố, cậu đã cao hơn 1m90, đôi vai rộng đi gần vừa một khung cửa nhỏ, và khuôn mặt đã góc cạnh, rắn rỏi hơn rất nhiều.

Chỉ có đôi mắt xanh thẳm sau cặp kính gọng đen là vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, sâu sắc, và giờ đây nó ẩn chứa thêm sự kiên định của một người đàn ông đã xác định rõ mục tiêu của đời mình.

Cuộc đời của Clark trôi qua thật nhanh, chỉ như một cái chớp mắt, chỉ như vài tờ chương truyện, từ “nó” rồi “cậu” đến bây giờ thì trở thành “anh”.

Và có lẽ cũng chỉ thêm vài nhịp thở, vài cái chớp mắt nữa thôi, từ “ông” sẽ trở thành từ đại diện cho Clark.

"Clark!

Nhanh lên!

Chúa ơi, cậu làm cái gì mà lâu thể?

Chải chuốt à?

Cậu định quyến rũ Tony Stark hay sao thế?"

Syd đang nhảy tưng tưng ngoài hành lang, tay cầm hai tấm vé VIP mà cậu ta đã phải

"hack"

vào hệ thống đăng ký của trường, hoặc hối lộ ai đó bằng mì gói, Clark không muốn biết, để có được.

9ÿyd, ngược lại với Clark, dường như chẳng lớn thêm được tẹo nào, vẫn thấp bé, vẫr mái tóc xoăn tít như tổ quạ và vẫn tràn đầy năng lượng như một lò phản ứng hạt nhân bị rò rỉ.

"Camedown Syd"

Clark bước ra, khoác thêm chiếc áo vest màu xanh đen rẻ tiền mua ở cửa hàng đồ cũ,

"Hội thảo bắt đầu lúc 10 giờ.

Bây giờ mói là 8 giờ 30.

"Cậu không.

hiểu đâu!"

Syd kéo tay Clark lôi đi xềnh xệch,

"Đây là Tony Stark!

The Tony Stark!

U UNDERSTAND!

Anh ta không bao giờ đến đúng giờ, nhưng đám đông sẽ đến từ 5 giờ sáng!

Nếu chúng ta không xí được chỗ đẹp, tôi sẽ không thể đưa cho anh ấy xem bản thiết kế động cơ ion của tôi được!"

Hôm nay là một ngày trọng đại tại MIT, Stark Industries, gã khổng lồ trong ngành công nghiệp v-ũ k-hí và công nghệ, tổ chức một buổi hội thảo đặc biệt tại Giảng đường Kresge nhằm công bố quỹ học bổng mới và tìm kiếm những tài năng trẻ cho bộ phận R&D của bọn họ.

Mà đối với sinh viên MIT, đây không khác gì buổi triều kiến Đức Giáo Hoàng đối với các tín đồ Công giáo.

Giảng đường Kresge chật cứng người như nêm cối, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi của sự tham vọng.

Những sinh viên ưu tú nhất, những giáo sư đầu ngành, và cả cánh nhà báo đều chen chúc nhau để tìm một chỗ đứng.

Clark và 8yd nhờ vào sự

"nhanh nhạy"

của cậu nhóc nhỏ thó, kiếm được hai ghế ở hàng thứ năm, vị trí hoàn hảo để quan sát sân khấu nhưng cũng đủ xa để không bị nước bọt của đám đông phấn khích bắn vào người.

Syd ngồi không yên, chân run bần bật, tay ôm khư khư tập hồ sơ đày cộp.

Clark thì ngồi im lặng, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối.

Anh không mang theo hồ sơ xin việc, cũng chẳng mang theo bản thiết kế nào, anh mang theo một thứ khác, một thứ đi cùng với anh suốt thời xuân xanh:

Sự quan sát.

Dưới lớp áo vest và băng thun y tế ở cổ tay trái, đải ruy băng màu xanh lam vẫn nằm đó, ấm áp và quen thuộc.

Ba năm qua, Clark chưa bao giờ ngừng tìm kiếm, anh đã lùng sục mọi cơ sở dữ liệu mà anh có thể truy cập bằng máy tính thư viện, đã nghe ngóng mọi tần số radio quân sự bằng thính giác siêu phàm vào những đêm không ngủ.

Nhưng cái tên

"Red Room"

hay

"Natasha Romanoff"

dường như đã bị xóa sổ khỏi mặt đất.

Manh mối duy nhất còn sót lại dẫn đến những thế lực bóng tối kiểm soát thế giới này chính là những kẻ cung cấp v-ũ k:

hí cho họ, và Tony Stark,

"Thương nhân của Tử thần"

chính là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn đó.

"Anh ta đến rồi!"

Tiếng xôn xao bỗng chốc biến thành tiếng reo hò ầm ĩ khi cánh cửa hông của giảng đường mở toang.

Không phải là một sự xuấthiện trang nghiêm.

Không.

Đó là một màn trình diễn.

Tiếng nhạc rock của nhóm AC/DC với ca khúc

"Back in Black"

vang lên chát chúa từ hệ thống loa của thính phòng, đèn sân khấu vụt tắt rồi bật sáng trưng, tập trung vào một người đàn ông đang bước ra với dáng vẻ ngạo nghễ, tay cầm một ly rượu whisky, dù đang là buổi sáng, mắt đeo kính râm màu đỏ nhạt, và ở môi ấy là nụ cười nửa miệng đặc trưng đã xuất hiện trên hàng nghìn trang bìa tạp chí từ thời trang đến khoa học.

Tony Stark!

Theo sau anh ta là một người đàn ông với tóc là món hàng xa xỉ duy nhất, thân hình to cao và bộ râu quai nón bạc phơ, Obadiah Stane.

Đi cuối cùng là một gã vệ sĩ béo tròn to xác có vẻ mặt cố giả vờ mình thật lạnh lùng nghiêm nghị, Happy Hogan.

"Good morning, những bộ óc thiên tài tương lai.

và cả những kẻ sẽ làm thuê cho họ!"

Tony Stark hét lên vào micro, giơ ly rượu lên chào đám đông.

Cả khán phòng bùng nổ.

Syd hét lên lạc cả giọng:

"Tony!

ILOVE U!

PLEASE, HÃY CHIẾM LẤY EM ĐI!"

Clark nheo mắt lại, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Tony Stark bằng xương bằng thịt ngoài đời thật.

Có thể nói như thế nào nhỉ, hhịp tim của gã tỷ phú này đập nhanh, nhưng không phải vì hồi hộp, mà là vì sự hưng phấn của caffeine và cồn.

Dưới lớp áo vest đắt tiền trị giá hàng nghìn đô la, Clark có thể nghe thấy tiếng tích tắc rất khẽ của một chiếc đồng hồ Patek Philippe, và quan trọng hơn, cậu

"ngửi"

thấy một mùi hương lạ lùng tỏa ra từ con người này.

Mùi của kim loại lạnh, mùi của thuốc súng, và.

mùi của sự cô độc.

Một sự cô độc được che đậy hoàn hảo bởi ánh hào quang và sự kiêu ngạo, nó giống hệt cái mùi mà Clark vẫn thường ngửi thấy trên chính cơ thể mình mỗi khi đứng một mình trên tầng thượng nhìn xuống thành phố.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập