Chương 25: Ngày đầu đi làm

Chương 25:

Ngày đầu đi làm

Malibu và California

Một địa điểm không giống bất kỳ nơi nào khác trên Trái Đất.

Nếu Ohio là một bức tranh sơn dầu êm đềm với những gam màu trầm của đất và lúa mạch, còn Cambridge là một bức tranh của những cuốn sách dày cộp, tri thức công nghệ và nhịp sống sinh viên sôi động, thì Malibu là một bức tranh pop-art rực rỡ, chói lòa và ồn ào đến mức khiến người ta phải nheo mắt.

Nơi đây, không khí không chỉ có mùi muối biển Thái Bình Dương, mà còn nồng nặc mùi của tiền bạc, của những loại kem chống nắng đắt tiền hơi cả thu nhập một năm của một gia đình trung lưu, và mùi của những giấc mơ phù hoa đang bốc hơi dưới ánh mặt trời thiêu đốt.

Tại địa chỉ 10880 Malibu Point, nằm cheo leo trên vách đá dựng đứng nhìn thẳng xuống đại dương bao la, là một kiến trúc kỳ vĩ thách thức mọi quy luật về sự khiêm tốn.

Đó không hẳn là một ngôi nhà, mà nó giống như một phi thuyền vũ trụ bằng bê tông và kính cường lực vừ:

hạ cánh nhầm xuống vách núi và quyết định ở lại đó luôn vì quang cảnh quá đẹp.

Đây là thánh địa của Tony Stark.

Clark Kent đứng trước cánh cổng an ninh khổng lồ, chỉnh lại cổ áo sơ mi rẻ tiền của mình.

Anh nheo mắt nhìn vào camera, và gần như ngay lập tức, một giọng nói điện tử vang lên, nhưng không phải từ cái loa gắn trên cổng, mà nó vang vọng từ trong hư không, lịch sự và mang đậm chất giọng Anh quốc.

"Good moming, Mr.

Kent.

Mr.

Stark đang đợi ngài ở tầng hầm, xin hãy đi theo lối đèn dẫn, và một lời khuyên nhỏ, nếu ngài thấy bất cứ thứ gì đang brốc k.

hói màu xanh lục, đừng chạn vào nó."

Cánh cổng trượt mở không một tiếng động.

Clark bước vào, và ngay lập tức cảm thấy mình như Alice vừa rơi xuống hang thỏ, nhưng thay vì thỏ trắng và tiệc trà, ở đây có những chiếc xe thể thao triệu đô và những con robot đang lau sàn.

Bên trong gara rộng lớn, nơi có thể chứa vừa cả một đội bóng bầu dục cùng với gia đình của họ, là một sự hỗn loạn được sắp đặt có chủ đích.

Những chiếc siêu xe Audi, Ferrari, Shelby Cobra, Saleen 87 nằm im lìm như những con thú săn mồi đang ngủ đông, lớp sơn bóng loáng của chúng phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo.

Nhưng Clark không chú ý đến chúng, đôi mắt xanh thăm sau cặp kính gọng đen của anh bị thu hút bởi góc làm việc ở phía xa, những màn hình Hologram đang lơ lửng giữa không trung, hiển thị những dãy số và bản vẽ kỹ thuật phức tạp đến mức có thể khiến một giáo sư toán học phải bật khóc.

"JARVIS, tắt cái nhạc c:

hết tiệt đó đi!

Đầu tao sắp nổ tung rồi!"

Giọng nói lè nhè, mang theo dư vị của một đêm say khướt vang lên từ phía sau một chiếc Audi R8 đang bị tháo tung động cơ.

Tony Stark xuất hiện, anh ta trông không giống người đàn ông quyền lực nhất trong giới công nghiệp quốc phòng xuất hiện ở buổi hội thảo một tuần trước chút nào.

Gã mặc một chiếc quần ngủ lụa màu đỏ tía, áo ba lỗ dính đầy dầu nhớt, trên tay cầm một ly sinh tố màu xanh lá cây trông rất đáng ngờ, Tony nhìn Clark với đôi mắt thâm quầng sau cặp kính râm màu trà.

"Ah, Farmer Boy!"

Tony chỉ ly sinh tố về phía Clark thay cho lời chào,

"Đúng giờ gớm nhỉ, cậu có biết là đến sớm 5 phút cũng bị coi là thô lỗ ỏ California không?

Nó khiến người ta cản thấy bị áp lực.

"Good morning, Mr.

Stark"

Clark đáp, giọng điểm tĩnh, phót lờ sự mỉa mai.

Anh đặt chiếc cặp da sòn cũ của mình xuống một chiếc bàn làm việc trống,

"Và hiện tại là 9 giờ đúng không hơn không kém, đồng hồ của ngài chạy nhanh 5 phút.

"Đồng hồ của tôi được đồng bộ hóa với vệ tỉnh quân sự, kid.

Nếu nó sai, nghĩa là cả thế giới này sai, "

Tony lầm bầm, uống một ngụm sinh tố rồi nhăn mặt như vừa nuốt phải một con cóc,

"Jesus, Chlorophyll.

Tại sao người ta lại uống cái thứ rác rưởi này để giải rượu chứ?

Pepper nói nó tốt cho gan, nhưng tôi nghi ngờ cô ấy đang cố đầu độc tôi để chiếm lấy bộ sưu tập tranh nghệ thuật hiện đại."

Tony ném cái ly vào thùng rác, một cú ném hoàn hảo theo đường parabol nhưng Clark lại nghe thấy tiếng thủy tỉnh vỡ tan tành bên trong.

Tony Stark vỗ tay, đi vòng quanh Clark như một gã lái buôn đang xem xét một con ngựa thổ.

"Alright, Clark Kent.

Hôm nay là ngày đầu tiên, cậu biết mô tả công việc rồi đấy, Trợ lý cá nhân, nghĩa là cậu phải làm tất cả những gì tôi không muốn làm, không thể làm, hoặc lười làm.

Bao gồm việc trả lời điện thoại của các bà cô trong hội đồng quản trị, đá đít mấy gã tướng lĩnh qruân đrội muốn xin thêm ngân sách, và quan trọng nhất.

.."

Tony dừng lại trước mặt Clark, ngước nhìn lên, với chiều cao 1m90 của mình, Clark cao hơn Tony gần một cái đầu khiến anh ta phải kiếng chân lên một chút, nhưng cái tôi khổng lồ của gã dường như đã lấp đầy khoảng cách đó.

".

Cậu phải đảm bảo rằng tôi không c-hết vì chán, hoặc vì nổ phòng thí nghiệm.

Understand?"

"I know!"

Clark gật đầu.

Anh nhìn thấu qua lớp vỏ bọc ngạo mạn của Tony, nghe thấy nhịp tim của anh ta, nhanh, không đều, và có chút loạn nhịp.

Đó là dấu hiệu của một người đàn ông đang chạy trốn khỏi chính mình, dùng công việc và sự ồn ào để lấp đầy một khoảng trống mênh mông nào đó.

"Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu bằng việc xem xét lại hệ thống tản nhiệt của trên lửa Jericho.

Tôi đã xem qua báo cáo sáng nay, việc thay đổi thuật toán chỉ giải quyết được phần ngọn.

Nếu ngài muốn tăng tầm bắn lên 20% ngài cần thay đổi hợp kim vỏ đạn."

Tony sững người, anh ta từ từ tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt nâu sắc sảo đang nhìn Clark với vẻ đò xét xen lẫn thích thú.

"Cậu vừa mới đến đây được 3 phút, và cậu đã muốn dạy tôi cách chế tạo tên lửa?"

Tony nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đặc trưng,

"Ok, Big Guy.

Nếu cậu thích chơi đồ chơi, come here."

Những tuần đầu tiên làm việc tại Stark Industries, hay chính xác hơn là tại

"Trại Cai Nghiện Sang Trọng” của Tony ở Malibu, là một chuỗi ngày kỳ lạ đối với Clark.

Anh không phải là một trợ lý bình thường.

Pepper Potts, người phụ nữ tóc nâu quyền lực và là thư ký điều hàn!

thực sự của Tony, ban đầu nhìn Clark với ánh mắt đầy nghĩ ngại.

Cô đã thấy hàng tá trọ lý đến rồi đi, bị nghiển nát bởi tính khí thất thường và lịch trình làm việc điên rồ của Tony Stark.

Nhưng Clark thì khác.

“Anh ấy cứ như là có một sự kiên nhẫn tuyệt vòi của đất mẹ.

– Trích đoạn nhận xét của Pepper Potts trong cuốn hồi ký tự truyện"

Những Thằng Đần Trong Bộ Ðí Bó Sát” xuất bản bởi tác giả Clark Kent và Nicolas J.

Fury.

Khi Tony nổi cơn tam bành vì một bản mẫu thất bại và ném cái cò-lê vào tường, Clark chỉ đơn giản là bắt lấy nó giữa không trung, nhanh đến mức mắt thường không thể thấy, và đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn.

Khi Tony thức trắng ba đêm liền để viết lại mã nguồn cho hệ thống dẫn đường, Clark cũng thức cùng anh ta, pha loại cà phê đen đặc quánh mà Tony yêu thích và lặng lẽ sửa lại những dòng code sai mà Tony gõ nhầm trong cơn mê sảng.

Clark không chỉ là một trợ lý, anh là một mỏ neo giữ cho con thuyền mang tên Tony Stark không bị trôi quá xa vào cơn bão của sự điên rồ.

Một buổi chiểu tháng 8, sau hai tháng được Tony Stark gọi là giai đoạn thử việc, cái nắng California như muốn nung chảy mặt đường nhựa.

Trong gara mát lạnh nhờ hệ thống điểu hòa công suất lớn, Tony đang nằm dưới gầm một chiếc Hot Rod cổ điển, lầm bầm chửi thề với cái bộ chế hòa khí.

"Cái thứ sắt vụn này!"

Tiếng kim loại va đập leng keng,

"Đưa tôi cái kìm số4, Clark."

Clark, đang.

ngồi ở bàn làm việc đọc một cuốn sách vật lý hạt nhân nâng cao, lập tức đứng.

dậy.

Anh không cần nhìn, chỉ cần nghe âm thanh của động cơ là biết vấn đề nằm ở đâu.

"Trục cam bị lệch 0.

2mm, Tony"

Clark nói, đưa cái kìm cho bàn tay đầy dầu mỡ đang chìa ra từ gầm xe,

"Và anh đang dùng sai loại dầu nhớt.

Động cơ V8 đòi 1932 này cần độ nhớt cao hơn."

Tony trượt ra khỏi gầm xe, mặt mũi lấm lem nhìn Clark chằm chằm.

"Cậu là cái quái gì vậy?"

Tony hỏi, không phải lần đầu tiên,

"Cậu tốt nghiệp MIT chuyên ngành gì cơ?

Nông nghiệp hrạt nhân à?

Làm sao cậu biết trục cam bị lệch khi cậu thậm chí còn chưa chạm vào nó?"

"Tôi có.

thính giác tốt, và trực giác nữa.

U know, giống như khi người ta nghe tiếng dưa hấu để biết quả nào ngon."

Clark nhún vai, quay lại tiếp tục đắm chìm với cuốn sách của mình.

"Thính giác tốt?"

Tony lặp lại, lau tay vào cái giẻ rách,

"Ok, Mr.

Goodhearing, vậy cậu có nghị thấy tiếng lương tâm tôi đang gào thét vì đói không?

Đặt Pizza đi, và đừng có gọi cái tiệm Pizza Hut rác rưởi đó, tôi muốn Pizza từ tiệm Ray's ở New York, cho máy bay riêng đi lấy.

"Tôi đã đặt rồi thưa Mr.

Picky"

Clark nói mà không ngẩng đầu lên,

"Ray's Pizza, 2 cái Pepperoni, 1 cái phô mai nấm.

Máy bay đã cất cánh từ 1 tiếng trước, sẽ hạ cánh ở sân bay tư nhân Santa Monica trong 20 phút nữa, Happy đang trên đường ra đó lấy."

Tony đứng hình, gã ta nhìn Clark, rồi nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn Clark.

Một nụ cười chậm rãi nở trên môi gã, nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi yêu thích mới.

"Tôi sẽ tăng lương cho cậu"

Tony tuyên bố,

"Gấp đôi, no, gấp ba.

Và cậu dọn đến đây ở luôn đi, tôi chán việc phải chờ cậu lái cái xe rách nát đó từ căn hộ tổi tàn của cậu đến đây mỗi sáng rồi.

Có mấy phòng trống ở tầng 2 đấy, chọn cái nào tùy thích, trừ phòng của tôi và phòng chứa bộ sưu tập Bikini của các người mẫu tháng ba."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập