Chương 26: Hai người khác nhau nhưng giống nhau

Chương 26:

Hai người khác nhau nhưng giống nhau

Và thế là từ ngày hôm đó, Clark Kent và Tony Stark đã có một cuộc sống hạnh phúc và cuồng nhiệt bên nhau, họ cùng nhau ăn tối, cùng nhau xem phim “Tâm Lý Tình Cảm” cùng nhau tay trong tay đi dạo quanh những bờ cát tuyệt đẹp ở Malibu, cùng nhau ngủ trên một chiếc giường, cùng nhau tắm.

Sorry!

Việc chuyển đến biệt thự Malibu mang lại cho Clark một lợi thế mà anh đã mong chờ từ lâu:

Quyền truy cập.

Vào ban đêm của một ngày nào đó, khi gã tỷ phú lắm tài nhiều tật đã chìm vào giấc ngủ say, hoặc b-ất tình nhân sự sau những bữa tiệc thác loạn, và ngôi nhà chìm vào chế độ chờ, Clark bắt đầu công việc thực sự của mình.

Anh không ngủ, cơ thể Kryptonian của anh hấp thụ bức xạ mặt trời vào ban ngày đủ để duy trì hoạt động liên tục.

Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, khi chi còn tiếng sóng biển vỗ vào vách đá rì rầẩm như một bản tình ca buồn, Clark lén xuống tầng hầm sâu nhất của gara, một khu vực mà Tony dùng để chứa phế liệu và những dự án thất bại.

Tại đây, giữa đống kim loại vụn và dây cáp rối tung rối bù, Clark đang xây dựng bí mật của riêng mình.

Anh không muốn trở thành Iron Man, mà thực tế anh cũng chẳng biết Iron Man là cái thứ quái đản gì cho đến một năm sau đó, anh không cần những bộ giáp cồng kềnh, những Arc Reactor hay tên lửa, cơ thể anh chính là thứ v-ũ k-hí mạnh nhất vũ trụ này.

Nhưng anh cần một thứ gì đó để bảo vệ danh tính, và quan trọng hơn nữa, đó là một biểu tượng.

Một thứ gì đó nhắc nhở anh về nguồn gốc của mình, về gia đình Kent, và về lời hứa với Natasha.

Clark tìm thấy một loại vải sợi polymer siêu bền mà Stark Industries đang thử nghiệm cho trang phục của lính cứu h:

ỏa, chịu nhiệt, đàn hồi tốt, và gần như không thể bị xé rách bởi lực thông thường.

Nó có màu xanh đậm, màu xanh của đáy đại dương sâu thắm.

Clark dùng tia nhiệt từ mắt mình bắn ra một tia laser đỏ mảnh như sợi chỉ nhưng nóng hơn cả bề mặt mặt trời để cắt và hàn các đường may.

Anh làm việc với sự tỉ mỉ của một nghệ nhât điêu khắc và tốc độ của một cỗ máy, không cần kim chỉ, anh nung chảy các mép vải lại với nhau ở cấp độ phân tử, tạo nên những đường nối liền mạch.

Nhưng phần khó nhất là biểu tượng.

Clark cầm trên tay một mảnh hợp kim Titan-Gold, thứ mà Tony đã vứt đi vì

"màu sắc không hợp phong thủy”.

Anh dùng ngón tay cái, ấn mạnh xuống, thứ hợp kim cứng bằng kim cương lún xuống dưới sức mạnh của anh như đất sét mềm.

Anh miết, anh uốn, anh tạo hình.

Một hình ngũ giác, một viên kim cương, và bên trong đó, một chữ S cách điệu hiện lên.

Nó không hoàn toàn giống chữ S của Superman trong truyện tranh DC mà hồi bé Clark hay đọc, nó sắc cạnh hơn, góc cạnh hơn, mang hơi hướng công nghệ và hiện đại, phù hợp với thê giới mà anh đang sống.

Nó là gia huy của Nhà EI, là biểu tượng của Hy Vọng, nhưng với Clark, nó còn có một ý nghĩa khác.

Nó giống hình dáng của con chim đại bàng gỗ mà anh đã tặng cho Natasha trong dịp Giáng Sinh năm nào.

Một đôi cánh dang rộng và sẵn sàng bay vrút lên bầu trời tự do.

Hy vọng"

Clark thì thầm, ngón tay mân mê biểu tượng kim loại còn ấm nóng, ánh sáng từ tia nhiệt trong.

mắt anh từ từ tắt lịm đi, trả lại màu xanh u buồn cho căn hầm tối tăm, "

Tôi sẽ mang hy vọng đến cho thế giới này, Nat.

Và tôi sẽ dùng nó để dẫn lối cho cậu trở về.

Mr.

Kent?"

Giọng nói của JARVIS vang lên bất thình lình khiến Clark giật bắn mình.

Anh nhanh tay phủ tấm bạt lên bộ đồ đang làm dở, nhịp tim vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Whats happen, JARVIS?"

Tôi phát hiện sự gia tăng nhiệt độ cục bộ bất thường ở khu vực ngài đang đứng.

Các cảm biến báo cáo nhiệt lên tới 3000 độ C trong một phần nghìn giây.

Ngài có đang.

nướng bánh không?"

Clark mỉm cười nhẹ, JARVIS, trí thông minh nhân tạo do Tony tạo ra, thông minh đến mức đáng sợ nhưng đôi khi cũng ngây thơ một cách máy móc.

Chỉ là một chút hàn xì thôi, JARVIS.

Tôi đang sửa lại cái khung xe đạp cũ, đừng làm phiền Mr.

Stark nhé.

Sure, Mr.

Kent.

Boss hiện đang trong trạng thái ngủ sâu, và mơ về.

oh, tôi không nên mô tả chi tiết.

Chúc ngài một buổi tối tốt lành!

Clark thở phào nhẹ nhõm.

Cậu biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm ngay dưới mũi của một trong những người thông minh nhất thế giới và hệ thống giá-m s-át hiện đại nhất hành tỉnh.

However.

nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất.

Những ngày tháng làm công việc Trợ Lý Cá Nhân, nếu bạn thật sự coi đó là trợ lý trôi qua trong guồng quay chóng mặt của những sự kiện ra mắt sản Phẩm, những bữa tiệc từ thiện trá hình và những chuyến bay xuyên lục địa.

Clark Kent trở thành cái bóng không thể thiếu của Tony Stark, ở đâu có Tony, ở đó có Clark.

Anh là người duy nhất có thể lôi Tony ra khỏi giường lúc 2 giờ chiều để kịp buổi họp với Bộ Quốc phòng, là người duy nhất có thể nhớ tên của tất cả các cô người mẫu mà Tony đã qua đêm, quan trọng hơn là nhớ mua quà xin lỗi cho họ vào sáng hôm sau.

Và anh cũng là người duy nhất dám nhìn thẳng vào mắt Tony và nói:

Cái ý tưởng đó thật ngu ngốc, Tony.

Mối quan hệ của họ phát triển thành một thứ gì đó rất kỳ lạ.

Không hẳn là chủ tớ, cũng không hẳn là bạn bè thân thiết.

Họ giống như hai mảnh ghép đối lập của một bức tranh, Tony là lửa – rực rỡ, thiêu đốt, hỗn loạn.

Clark là nước – trầm tĩnh, sâu sắc, bao dung.

Một đêm nọ, sau một buổi tiệc gây quỹ mệt mỏi ở Los Angel-es, Tony 8tark lái chiếc Audi R8 lao v-út trên đường cao tốc ven biển Pacific Coast Highway.

Gió biển lùa vào tóc anh ta, thổi bay đi mùi rượu và nước hoa.

Hey, Clark"

Tony hét lên để át tiếng gió, mắt vẫn đán vào con đường phía trước đang được đèn pha xé toạc, "

Cậu không bao giờ uống rượu à?

Cả buổi tối nay cậu chỉ cầm ly soda việt quất, cậu sợ say à?

Hay tôn giáo của cậu cấm?"

Clark ngồi ở ghế phụ, tay bám nhẹ vào tay nắm cửa, không phải vì anh sợ tốc độ 200km/h này, anh có thể chạy nhanh hơn thế gấp trăm lần, mà anh chỉ sợ “Thằng Chủ Nhà Đáng Yêu?

này đâm vào đâu đó và anh phải vớt cái xe lên.

Tôi không thích uống rượu, hoặc chính xác là tôi không thích cảm giác mất kiểm soát.

Khi đầu óc không tỉnh táo, người ta dễ làm những việc khiến mình phải hối hận.

Clark đáp, đôi mắt nhìn ra biển đêm đen thẫm.

Anh không thích uống rượu, đúng, nhưng còn việc bị mất kiểm soát vì chất cồn, điều đó hoàn toàn sai với một Kryptonian.

Thứ mất kiểm soát mà anh nói ở đây, có lẽ mang theo một hàm nghĩa khác.

Hối hận?"

Tony cười khẩy, "

Hối hận là một khái niệm vô nghĩa, Big Guy.

Nó chỉ dành cho những kẻ không có khả năng sửa chữa sai lầm.

Tôi là Tony Stark, tôi sửa mọi thứ, nếu tôi làn vỡ cái gì, tôi mua cái mới, nếu tôi làm sai cái gì, tôi phát minh ra thứ gì đó tuyệt vời hơn để người ta quên cái sai đó đi.

Có những thứ không thể sửa chữa được, Tony"

Giọng Clark trầm xuống, mang theo sức nặng của một nỗi đau cũ kỹ, "

Có những thứ khi đã mất đi rồi, dù anh có bao nhiêu tiền, bao nhiêu trí tuệ, anh cũng không.

thể mang nó trở lại.

Tony im lặng không nói gì nữa, anh ta liếc nhìn sang Clark, dưới ánh đèn đường vàng vọt lướt qua khuôn mặt góc cạnh của người trợ lý Tony nhìn thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt xanh đó, một nỗi buồn già cỗi, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài trẻ trung của chàng trai này.

Lần đầu tiên, Tony nhận ra Clark Kent không chỉ là một gã mọt sách to xác đến từ Ohio, cậu ta cũng có những con quỷ của riêng mình, cũng có những vết sẹo không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cô ấy tên là gì?"

Tony hỏi, giọng dịu đi, không còn vẻ cọt nhả thường ngày.

Clark quay sang nhìn Tony, hơi ngạc nhiên.

Who?"

Cô gái đã khiến cậu trở thành một ông cụ non 80 tuổi trong hình hài trai tráng 22 tuổi này"

Tony nhún vai, giảm tốc độ xe lại một chút, "

Đừng chối, tôi biết cái nhìn đó, đó là cái nhìn của một gã đàn ông đã đánh mất một nửa lĩnh hồn mình.

Clark cúi xuống, ngón tay vô thức chạm vào cổ tay trái, nơi dải ruy băng xanh vẫn được giấu kín.

Natasha"

Clark nói khẽ, cái tên thoát ra khỏi môi cậu như một lời thở dài, "

Tên cô ấy là Natasha.

Gái Nga à?

Hấp dẫn đấy"

Tony gật gù, "

Cô ấy bỏ cậu đi theo một gã trùm dầu mỏ hả?

Hay là điệp viên?"

Cô ấy.

đi xa lắm, too far.

Clark nói làng đi.

Well"

Tony thở hắt ra, đạp ga tăng tốc trở lại, "

Nếu cô ấy còn sống, cậu sẽ tìm thấy thôi.

Cmon, Cậu là Clark Kent mà, cậu bướng binh như một con la.

Còn nếu cô ấy c:

hết rồi.

Tony ngập ngừng một chút, một thoáng bóng tối lướt qua mắt gã, có lẽ gã cũng đang nghĩ đến người cha người mẹ đã qrua đrời của mình, "

thì chúng ta uống vì cô ấy.

Chiếc xe lao v:

út đi trong đêm, mang theo hai người đàn ông có hai số phận khác nhau, tính cách khác nhau, nhưng lại cũng đồng thời có những điểm tương đồng, sự cô đơn.

Và chính cái thứ đặc biệt ấy, đã khiến sau này trong tất cả các thành viên Avengers, ngoại trừ Natasha, thì hai người họ chính là cặp bài trùng thân thiết nhất.

Trong cuốn hồi ký “Những Thằng Đần Trong Bộ Đồ Bó Sát” của mình, Clark đã viết:

“Tony Stark, một thằng cha già chết tiệt theo nghĩa bóng, nhưng cũng là một người bạn quan trọng nhất của cuộc đời tôi, theo đúng nghĩa đen.

Đầu năm 2008, Stark Industries đạt đến đỉnh cao mới với việc ra mắt dòng trên lửa Jericho hoàn thiện, Tony Stark được tạp chí Time bình chọn là"

Man Of The Year"

cổ phiếu của công ty tăng vọt.

Nhưng bỏ qua những thứ ánh sáng hào nhoáng đó, trong bóng tối của phòng thí nghiệm ở biệt thự Malibu, Clark và Tony đang cùng nhau nghiên cứu một thứ khác, một dự án bên lề mà Tony gọi là"

Repulsor Technology"

— Công nghệ lực đẩy.

Nếu chúng ta có thể thu nhỏ công nghệ này lại"

Tony hào hứng nói, chỉ vào bản vẽ thiết kế của một bộ phận đẩy dùng cho trên Lửa, "

Nó không chỉ dùng để bay, nó có thể là một nguồn năng lượng, một v-ũ k:

hí phòng thủ đấy Clark.

Nó cần một nguồn năng lượng khổng lồ, Tony.

Pin Lithium-ion hiện tại không đủ, anh cần một thứ gì đó.

hm.

đậm đặc hơn.

Giống như lõi của một ngôi sao neutron.

Clark chỉ vào Phương trình trên bảng nói.

Arc Reactor"

Tony lẩm bẩm, mắt sáng lên, "

Cái thứ khổng lồ ở nhà máy, cha tôi từng bảo nó là bước đệm.

Nhưng nếu tôi có thể thu nhỏ nó lại.

Thì anh sẽ thay đổi thế giới"

Clark kết thúc câu nói.

Họ nhìn nhau, và trong khoảnh khắc đó, một tia lửa của sự thấu hiểu lóe lên.

Họ không biết rằng, chỉ vài tháng nữa thôi, định mệnh sẽ gõ cửa, và cái ý tưởng điên rồ này sẽ trở thành thứ duy nhất giữ cho Tony Stark sống sót.

Clark đứng dậy, vươn vai một cái, nói:

Tôi đi ngủ đây, mai anh có chuyến bay đến dự cuộc họp làm ăn về tên Lửa Jericho ở D.

C.

Rhodes sẽ griết tôi nếu anh đến muộn.

Ngủ ngon, Superman"

Tony đáp, mắt vẫn đán chặt vào màn hình, không quên trêu trọc một câu, 'À mà Clark này.

"Wassup?"

"Cảm ơn vì.

u know, đã không để tôi c-hết vì ngộ đr Ộc rượu hay vì nổ tung trong sáu tháng qua."

'Clark mim cười, một nụ cười chân thật.

"Đó là việc của tôi mà, Boss.

Giữ sức khỏe, thời gian còn lại tốt nhất đừng chơi bời gì quá đà, tuần sau anh có lịch trình dày đặc đấy.

Đi Afghanistan, wow, tôi chưa từng đến Trung Đông ngắm sa mạc bao giờ, tiếc là tuần tới tôi xin nghỉ để về thăm gia đình ở Ohio, nghe mẹ tôi nói cha tôi mới mua hai con bò sữa về lai giống, từ sau khi nghỉ hưu, hai người họ tích cực làm nông thật.

Clark rời khỏi phòng thí nghiệm, để lại Tony một mình với những con số.

Anh đi ra ban công, nhìn lên bầu trời đầy sao, cảm giác bất an trong lòng anh lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bac giờ hết.

Mặc dù Clark không biết tương lai sẽ có chuyện gì xảy đến, có những điểm xấu hay chuyện tốt lành nào xảy ra với anh và Tony, nhưng ngay tại thời điểm này, Clark có thể ngửi thấy mùi gì đó chẳng lành trong làn gió biển ở Malibu, một cơn bão đang tràn về.

Tuy nhiên, cũng chẳng biết vì sao, ở một khoảng trống không tên nào đó trong trái tim, Clark lại cảm thấy có thứ gì đó vừa thoát ra, nó.

nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập