Chương 28: Lựa chọn của Natasha

Chương 28:

Lựa chọn của Natasha

"Cô bắn trượt"

Clint nói, giọng khàn khàn, phá võ sự im lặng.

Natasha nhíu mày, khẩu súng trên tay cô vẫn không hề run rẩy,

"Tôi không bao giờ trượt.

"Con dao lúc nãy"

Clint hất đầu về phía khung cửa,

"Ở khoảng cách đó, với kỹ năng của cô, cô có thể găm nó vào sọ tôi, nhưng cô lại ném lệch 2 inch sang phải.

"Có thể tôi già rồi"

Natasha đáp trả lạnh lùng, nhưng ngón tay trên cò súng hơi nới lỏng một chút, một sự do dự vô hình, một sự do dự chết người nếu.

"Hoặc có thể cô không muốn g:

iết tôi"

Clint nói thẳng, ánh mắt gã như thể đã nhìn sâu vào trong tâm can cô vậy,

"Cũng như cô không muốn giết tên bảo vệ ở Paris tuần trước, hay đứa bé nhân chứng ở Rome tháng trước.

Cô đang để lại dấu vết, Romanoff, cô đang muốn ai đó tìm thấy cô và ngăn cô lại.

Thats right?"

Natasha cắn môi, một thoáng dao động lướt qua gương mặt cô, gã cung thủ này nhìn thấu cá quá rõ.

"S.

H.

LE.

L.

D.

cử anh đến để giiết tôi.

Do itl Đừng nói nhảm nữa."

Natasha nói, giọng cô đanh lại, cố gắng lấy lại vẻ bọc sát thủ quen thuộc.

Clint từ từ hạ mũi tên xuống, một hành động điên rồ, gần như là tự s-át trước mặt một Black Widow.

"Lệnh là thể"

Gã nói, rồi đứng thẳng dậy, cất mũi tên vào ống,

"Nhưng tôi thường hay có thó quen phót lờ mệnh lệnh nếu tôi thấy nó ngu ngốc."

Natasha vẫn chữa súng vào gã, nhưng sự ngạc nhiên đã hiện rõ trong mắt cô,

"What the hell u doing?"

Clint dang hai tay ra, hoàn toàn không phòng vệ, bình thản nói:

"Tôi đang cho cô một sự lựa chọn.

Cô có thể bóp cò, giết tôi, và tiếp tục chạy trốn cho đến khi một đặc vụ khác đến, hoặc Dreykov tìm ra cô, hoặc.

.."

Gã dừng lại, nhìn quanh căn hộ tổi tàn, rồi nhìn lại Natasha.

".

Hoặc cô có thể giúp tôi gạch một cái tên ra khỏi sổ cái của cô.

"Sổ cái?"

Natasha cười nhạt, một nụ cười chua chát,

"Sổ nợ máu của tôi dài lắm, Barton, anh không đủ bút để gạch đâu.

"Chúng ta có thể bắt đầu bằng cái tên to nhất"

Clint bước lại gần một bước, phớt lờ nòng súng đen ngòm,

"Dreykov."

Cái tên đó làm Natasha giật mình, cánh tay cầm súng của cô hạ xuống một chút.

"Dreykov đang ở Budapest."

Clint nói tiếp, giọng gã trầm xuống, đầy vẻ nghiêm túc,

"Tình báo của tôi xác nhận hắn sẽ có mặt tại một buổi tiệc tối nay.

Hắn đang bán những món hàng mới, những đứa trẻ giống như cô ngày xưa."

Mắt Natasha mở to.

Những đứa trẻ, những cô bé tóc xanh, Yelena.

Hình ảnh em gái cô bị lôi đi trên đường băng Cuba lại hiện về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua.

"Làm sao anh biết hắn ở đây?"

"Tôi là đặc vụ, Romanoff, that is my job"

Clint nhún vai,

"Nhưng tôi cần một người biết rõ cách hắn vận hành.

Tôi cần một người có thể lén vào đó mà khhông k:

ích hoạt báo động.

Tôi cần một.

Black Widow."

Natasha nhìn Clint Barton, người đàn ông này, kẻ được cử đến để kết liễu cô, một Hawkeye bách phát bách trúng chưa bao giờ thất bại, giờ đây đang trao cho cô một chiếc chìa khóa, không phải chìa khóa để thoát thân, mà là chìa khóa để chuộc lỗi.

Cô từ từ hạ súng xuống, khóa chốt an toàn và nhét nó vào bao súng sau lưng.

"Nếu đây là một cái bẫy"

Natasha nói, giọng cô trở lại vẻ lạnh lùng sắc bén, nhưng lần này cé thêm một chút sinh khí,

"Tôi sẽ giết anh trước khi anh kịp rút mũi tên thứ hai."

Clint Barton mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ thách thức nhưng cũng đầy sự tin cậy

"Thỏa thuận!"

Hai người đứng đối diện nhau trong căn hộ đổ nát, giữa những mảnh vỡ của bức tường và bụi bặm.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi, phủ trắng xóa thành phố Budapest.

Nhưng lần này, cái lạnh dường như bớt buốt giá hơn một chút, bởi vì lần đầu tiên sau mười ba năm, Natasha Romanoff không còn đơn độc trong cuộc chiến của mình nữa.

Khách sạn Gresham Palace nằm kiêu hãnh bên bờ sông Danube, một tòa lâu đài lộng.

lẫy the‹ phong cách Art Nouveau với những mái vòm bằng kính khảm và những bức tường đá chạm khắc tỉnh xảo.

Đêm nay, nó tỏa sáng rực rỡ như một viên kim cương đặt trên nền nhung đen của thành phố Budapest, nơi diễn ra buổi tiệc chiêu đãi giới thượng lưu và quan chức ngoại giao Đông Âu.

Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của tiếng nhạc Waltz dìu đặt, của những ly champagne sủi bọt và những bộ lễ phục đắt tiền, là một mạng lưới an ninh dày đặc đến nghẹt thở.

Natasha Romanoff, trong bộ váy dạ hội màu đen hở lưng ôm sát cơ thể, bước đi uyển chuyểt giữa đám đông, mái tóc đỏ được búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần, nơi đeo một sợi dây chuyền kim cương giả có gắn thiết bị nghe lén tầm xa.

Cô trông giống như một nữ bá tước kiêu sa, nhưng đôi mắt xanh lục của cô thì không cười, chúng quét qua căn phòng với sự chính xác của một máy quét radar.

"Vị trí?"

Giọng của Clint Barton vang lên nhỏ xíu trong chiếc tai nghe cô nhét sâu trong hốc tai.

"Đang tiếp cận sảnh chính"

Natasha nói nhỏ, môi cô mấp máy nhẹ đến mức người đứng cạn!

cũng không thể nhận ra,

"An ninh cấp 4.

Có ít nhất sáu lính Red Room cải trang thành bồi bàn.

"Đã rõ.

Tôi đang ở vị trí 'Tổ Chim' gió hướng Đông Bắc, tốc độ 3 dặm/giờ, tẩm nhìn quang học tốt."

Clint đang nằm trên tháp chuông của Nhà thờ St.

Stephen cách đó 800 mét, một vị trí bắn ta hoàn hảo mà chỉ có những kẻ điên rồ hoặc thiên tài mới dám chọn.

Natasha cầm một ly rượu vang đỏ từ khay của người phục vụ đi ngang qua, cô nhẹ nhàng lắc ly rượu, nhìn chất lỏng sóng sánh như máu.

Cô không uống, cô chỉ cần nó để hòa nhập.

Mục tiêu của hai người họ, Tướng Dreykov, đang đứng ở trung tâm căn phòng, được bao quanh bởi một đám đông ninh not, lão già béo tốt với khuôn mặt đỏ gay và nụ cười giả tạo, đang thao thao bất tuyệt về hòa bình thế giới trong khi tay lão nắm chặt ly rượu như thể đang b:

óp cổ một con chim bồ câu.

Natasha cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại, cơn giận dữ, nỗi căm hận bị kìm nén suốt mười ba năm qua đang trào dâng trong lồng ngực cô như dung nham núi lửa.

Chính lão ta, kẻ đã cướp đi tuổi thơ của cô, kẻ đã biến cô thành một con quái vật, kẻ đã nghiền nát con đại bàng gỗ, kỷ vật thiêng liêng nhất của cô dưới gót giày bẩn thỉu của lão.

Cô muốn lao đến, dùng chính chiếc nữa bạc trên bàn tiệc đâm xuyên qua cổ họng lão, nhưng cô không thể.

Dreykov quá quan trọng, cái c.

hết của lão phải là một thông điệp, một dấu chấm hết cho cả đế chế Red Room.

"Gói quà đã được đặt chưa?"

Clint hỏi.

"Đã vào vị trí."

Natasha đáp, mắt cô liếc nhìn lên chùm đèn pha lê khổng lồ treo ngay phía trên đầu Dreykov, và quan trọng hơn, là hệ thống thông gió chính nằm ẩn sau những bức phù điêu trên trần nhà.

Trước khi buổi tiệc bắt đầu, cô và Clint đã gài một lượng thuốc nổ C4 đủ để thổi bay cả tầng này vào đó.

"Chờ lệnh của tôi, khi hắn di chuyển ra ban công.

.."

Clint nói.

Nhưng đúng lúc đó, một biến số không.

nằm trong kế hoạch xuất hiện.

Từ phía sau cánh gà, một cô bé nhỏ nhắn, chừng sáu bảy tuổi, chạy ùa ra, ôm chầm lấy chân Dreykov.

Cô bé mặc một chiếc váy màu hồng phấn, mái tóc xoăn buộc hai bên, nụ cười ngây thơ rạng rỡ như một thiên thần lạc vào địa ngục.

"Papa!"

Cô bé reo lên.

Dreykov cúi xuống, bế bổng con bé lên, nụ cười trên môi lão lần này có vẻ thật lòng hon một chút, hoặc ít nhất là lão diễn rất giỏi vai một người cha nhân từ.

Antonria, con gái của lão.

Natasha sững sờ, ly rượu trên tay cô suýt rơi xuống đất.

Cô nhìn Antonia, và trong khoảnh.

khắc đó, cô không nhìn thấy con gái của kẻ thù, cô nhìn thấy chính mình năm xưa, cô nhìn thấy Yelena bé bỏng đang khóc lóc chạy theo chiếc cáng thương của mẹ, cô nhìn thấy những.

đứa trẻ vô tội b:

ị cướp đi tương lai.

"Clint.

.."

Giọng Natasha run rẩy,

"Có trẻ con, con gái hắn."

Sự tĩnh lặng xuất hiện trên kênh liên lạc.

Natasha biết Clint cũng đang nhìn thấy cảnh đó qu:

ống ngắm, Hawkeye là một người lính, nhưng anh ta không phải là kẻ giết trẻ con, anh ta có một bí mật mà chỉ Nick Fury biết, một bí mật về thứ mà giới đặc vụ gần như không phép được có.

"Damn ¡H"

Clint chửi thể,

"Hủy lệnh!

Chúng ta không thể kích nổ khi con bé ở đó.

"Hắn đang di chuyển ra ban công"

Natasha báo cáo, tim cô đập thình thịch, Dreykov đang bề Antonia đi về phía cửa kính lớn nhìn ra sông Danube,

"Đây là cơ hội duy nhất, Barton.

Nếu hắn rời khỏi đây, hắn sẽ biến mất vào boongke ngầm, chúng ta sẽ không còn cơ hội tìm thấy hắn nữa.

"Nhưng con bé.

"Hắn là đầu não của Red Room"

Natasha ngắt lời, giọng cô trở nên lạnh lẽo và cứng rắn, một sự cứng rắn sinh ra từ tuyệt vọng,

"Nếu hắn sống, hàng ngàn bé gái khác sẽ b-ị b'ắt cóc, bị tẩy não, bị biến thành v-ũ k-hí.

Yelena.

em gái tôi.

nó vẫn đang ở đâu đó ngoài kia."

Natasha nhắm mắt lại, trong bóng tối sau mí mắt, hình ảnh Clark Kent hiện lên.

Cậu bé với đôi mắt trong veo và nụ cười hiền hậu.

Cậu sẽ làm gì?

Superman sẽ làm gì?

Cậu sẽ lao vào, dùng thân mình che chắn cho đứa bé, và bắt sống Dreykov, cậu sẽ tìm ra cách thứ ba, cách vẹn toàn cho cả hai.

Nhưng Natasha không phải là Clark, cũng chẳng phải là Superman trong những cuốn truyệt tranh comic hồi xưa Clark cho cô đọc, cô không có áo choàng, không có sức mạnh thần thánh, không có đức tin, cô chỉ là một con người bằng xương.

bằng thịt, một sát thủ đang cố gắng rửa sạch tội lỗi bằng máu.

Cô sống trong thế giới thực tại tàn khốc, nơi mà đôi khi, để cứu rồi số đông, người ta buộc phải hy sinh phần nhân tính còn sót lại của mình.

Đây là cái giá của sự tự do, đây là cái giá để đóng lại Sổ Cái Đỏ.

Dreykov bước ra ban công, đặt Antoria xuống.

Cô bé chạy lại lan can, chỉ tay vào những ánh đèn lấp lánh bên kia sông, Dreykov đứng ngay cạnh cửa sổ, ngay dưới điểm hai người họ đặt bom.

"Natasha, dont do that!"

Clint nói, giọng anh ta khẩn thiết,

"Chúng ta sẽ tìm cách khác.

"Không còn cách nào khác đâu."

Natasha mở mắt ra, đôi mắt màu xanh lục bảo không còn dao động nữa, nó đã trở lại vẻ tĩnh lặng c:

hết chóc.

Cô đưa tay vào ví cầm tay, ngón tay cái đặt lên nút kích hoạt từ xa.

"Im sorry, Clark."

Cô thì thầm một lời xin lỗi mà người nhận sẽ không bao giờ nghe thấy.

Natasha nhấn nút.

BÙM!

Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm yên tĩnh của Budapest.

Cửa kính của khách sạn Gresham Palace vỡ vụn, bắn ra hàng triệu mảnh như một con mưa pha lê tử thần.

Một qruả cầu l-ửa khổng lồ màu cam đỏ bùng lên từ tầng hai, nuốt chửng bar công, nuốt chửng Dreykov, và nuốt chửng cả bóng dáng nhỏ bé của Antonia.

Sức ép của vụ n:

ổ hất văng Natasha ngã xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch, tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp phòng tiệc, khói đen cuồn cuộn bốc lên, che lấp cả ánh trăng sáng.

Natasha nằm đó, tai ù đi vì tiếng nổ, nhưng trong đầu cô lại vang lên một âm thanh khác, r( ràng và đau đớn hơn, đó là tiếng cười tắt lịm của một đứa trẻ.

Cô đã làm được, cô đã griết Dreykov, cô đã phá hủy Red Room.

Nhưng cô cũng vừa griết c-.

hết một phần linh hồn của chính mình, cô đã trở thành thứ mà cô căm ghét nhất:

một kẻ g:

iết người vô tội.

"Rút lui!

Natasha!

Rút lui ngay!"

Tiếng Clint hét lên trong tai nghe kéo cô trở về thực tại.

Còi báo động vang lên inh ỏi, lực lượng đặc nhiệm Hungary và tàn dư của lính Red Room đang ập tới.

Natasha lồm cồm bò dậy, cô xé toạc tà váy dạ hội vướng víu, rút khẩu súng lục được giấu dưới đùi ra, lao về phía cửa sổ phía sau, nơi Clint đã bắn sẵn một dây cáp thoát hiểm.

Cô đu người trượt xuống con hẻm tối tăm phía sau khách sạn, gió lạnh tát vào mặt cô rát buốt, nhưng cô không cảm thấy gì cả.

Cô chỉ cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong lồng ngực, nơi trái tìm từng đập.

Clint đã đợi sẵn ở đó với một chiếc xe mô tô phân khối lớn.

Anh ta nhìn cô, ánh mắt phức tạp, vừa giận dữ vừa thương cảm, anh không nói gì, chỉ ném cho cô một chiếc mũ bảo hiểm.

Họ lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng điám cháy đang rực sáng một góc trời Budapest.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập