Chương 30:
Lo lắng của cô
Những tháng ngày tiếp theo là một chuỗi những bài kiểm tra khắc nghiệt cả về thể xác lẫn tỉnh thần.
Natasha không được đối xử như một người hùng vừa đào tẩu, cô bị đối xử như một n-ghi prhạm cần được thanh lọc.
Cô phải trải qua những buổi thẩm vấn kéo dài hàng giè đồng hồ với các chuyên gia tâm lý, những bài kiểm tra nói dối, những bài đánh giá lòng trung thành.
Họ muốn đảm bảo rằng
"Black Widow'"
thực sự đã c:
hết, hoặc ít nhất là đã được thuần hóa.
Nhưng Natasha không để họ thuần hóa mình, cô chứng minh cho họ thấy cô là ai.
Trong phòng tập mô phỏng, cô hạ gục ba đặc vụ cấp 6 chỉ trong vòng 15 giây mà không đổ một giọt mồ hôi, tại trường b:
ắn, cô bắn trúng hồng tâm ở khoảng cách 500 mét bằng một khẩu súng lục, khiến ngay cả những xạ thủ bắn tỉa lão luyện nhất cũng phải ngả mũ.
Nhưng điều khiến Fury ấn tượng nhất không phải là kỹ năng chiến đấu của cô, mà đó là trí tuệ.
Trong một buổi họp chiến thuật giả định về việc ngăn chặn một vụ khủng bố sinh học, trong khi các chuyên gia phân tích đang tranh cãi v Ề việc triển khai đội đặc nhiệm nào, Natasha chị liếc qua bản đồ và chỉ ra một lỗ hổng trong hệ thống thông gió của tòa nhà mục tiêu, một chi tiết nhỏ mà ai cũng bỏ qua.
"Kẻ thù không suy nghĩ như cảnh sát"
Cô nói lạnh lùng,
"Chúng suy nghĩ như những con chuột, chúng sẽ đi đường cống rãnh."
Và cô đã đúng.
Dần dần, sự nghi ky trong mắt các đồng nghiệp chuyển thành sự nể trọng, và đôi khi là sợ hãi.
Cô trở thành cộng sự chính thức của Clint Barton,
"8trike Team Delta"
bộ đôi ăn ý nhất và nguy hiểm nhất của S.
H.
LE.
L.
D.
Nhưng dù bận rộn đến đâu, dù những nhiệm vụ cuốn cô đi từ Berlin sang Tokyo, từ Moscow đến Rio de Janeiro, Natasha vẫn luôn giữ cho mình một khoảng lặng.
Vào những đêm mất ngủ, khi cô nằm trong căn hộ tập thể dành cho nhân viên S.
c( thường lôi từ dưới gối ra một tấm bản đồ nước Mỹ đã cũ nát, ngón tay cô lướt qua những bang, những thành phố, và luôn dừng lại ở một điểm nhỏ xíu thuộc tiểu bang Ohio.
Mount Vernon.
Cô không đám quay về đó, chưa phải lúc này, cô vẫn còn quá nhiều nợ nần, quá nhiều vết nhơ.
Cô sợ rằng nếu cô đứng trước mặt Clark bây giờ, cậu sẽ nhìn thấy con quái vật bên trong cô, và ánh mắt thất vọng của cậu sẽ giết c-hết cô nhanh hơn bất kỳ viên đạn nào.
"Chờ tôi nhé, Clark"
Cô thì thầm vào bóng đêm,
"Khi nào tôi đủ xứng đáng.
tôi sẽ về"
Một buổi chiểu mưa tầm tã cuối năm 2008, Natasha đang ngồi trong căng tin của trụ sở, lơ đãng khuấy cốc cà phê đen.
Trên màn hình TV treo tường đang phát bản tin thời sự quốc tế.
[.
Tỷ phú Tony Stark, CEO của Stark Industries, vừa có chuyến thăm bất ngò tới binh lính Mỹ tại Afghanistan để giới thiệu dòng trên Lửa Jericho mới nhất.
Natasha ngẩng lên nhìn.
Trên màn hình là hình ảnh Tony Stark ngạo nghề trong bộ vest đắt tiền, đeo kính râm, đứng tạo dáng bên cạnh những quả trên lửa khổng lồ, và đứng lùi lại phía sau, mờ nhạt như một cái bóng, là một chàng trai cao lớn với cặp kính gọng đen và bộ vest rẻ tiền, đang cầm ô che cho gã tỷ phú khỏi cái nắng gay gắt của sa mạc.
Trái tìm Natasha lỡ một nhịp, chiếc thìa trên tay cô rơi xuống bàn đánh
"keng"
một cái.
Đó là cậu ấy!
Dù cậu đã cao lớn hơn, vạm vỡ hơn, khuôn mặt đã góc cạnh và trưởng thành hơn rất nhiều so với cậu bé 11 tuổi năm nào, nhưng cô không thể nhầm lẫn được.
Đôi mắt ấy, dáng đứng ấy, cái cách cậu nghiêng đầu lắng nghe.
"Clark.
.."
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nuốt trọn từng giây hình ảnh của cậu.
Cậu đang ở đó, sống động và rực rỡ, ngay bên cạnh người đàn ông nổi tiếng nhất thế giới.
Cậu làm trợ lý ch‹ Tony Stark?
Tại sao?
Một thiên tài như cậu, một người sở hữu sức mạnh thần thánh như cậu, tại sao lại chọn làm cái bóng cho một kẻ buôn vũ k-hí?
Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Natasha, nhưng cùng với sự thắc mắc, một cảm giác ấm áp len lỏi vào trái tìm băng giá của cô.
Cậu ấy vẫn ổn, đã lớn lên an toàn, và cậu đang ở rất gần những bí mật mà cô đang bảo vệ.
Đột nhiên, hình ảnh trên TV chuyển cảnh, một v-ụ nổ lớn rung chuyển màn hình, đoàn xe của Tony Stark bị tấn c-ông, khói lửa mù mịt.
“BẢN TIN KHẨN CẤP:
ĐOÀN XE CỦA TONY STARK BỊ PHỤC KÍCH TẠI TỈNH KUNAR.
TÌNH TRẠNG CỦA TỶ PHÚ HIỆN CHƯA RÕ.
Natasha bật dậy, ghế của cô đổ rầm xuống sàn, mọi người trong căng tin quay lại nhìn cô, nhưng cô không quan tâm.
Clark đang ở đó!
Clark đang ở trong đoàn xe đó!
Cô lao ra khỏi căng tin, chạy thục mạng.
về phía văn phòng của Nick Fury.
Cô không biết mình có thể làm gì, nhưng cô biết cô không thể ngồi yên.
Định mệnh, sau bao nhiêu năm ngủ quên, vừa thức giấc và giáng một đòn sấm sét xuống cuộc đời của cả hai người họ.
Và lần này, cô sẽ không để mình bất lực nhìn người thân yêu biến mất sau làn khói bụi nữa.
Hành lang của Triskelion dài hun hút và lạnh lẽo, được lát bằng những viên gạch men trắng toát phản chiếu ánh đèn huỳnh quang sắc lạnh như trong phòng phẫu thuật.
Natasha Romanoff lao đi trên đó, tiếng giày của cô nện xuống sàn nhà tạo nên những âm thanh dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng nghiêm ngặt thường thấy của trụ sở S.
Cô không còn là Agent Romanoff điểm tĩnh và sắc sảo vừa mới lập công ở Berlin tuần trước, cô đang trở lại là cô bé Natasha 11 tuổi hoảng loạn trên đường băng Cuba, trái tìm bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi tột độ về sự chia ly.
Tránh đường!
Cô gạt phăng một nhân viên hành chính đang ôm chồng tài liệu đi ngang.
qua, khiến giấy tờ bay lả tả như những cánh bướm trắng chết chóc.
Cô không quan tâm, trong đầu cô lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất:
Clark, chàng trai vớ nụ cười hiển hậu và đôi mắt xanh thắm, đang đứng giữa biển lửa sa mạc, không có áo giáp chống đạn, không có v:
ũ k:
hí phòng vệ, chỉ có một bộ vest rẻ tiền và trái tìm nhân hậu làm lá chắn.
Cô biết cậu ấy có sức mạnh hơn người, từng tay bưng ô tô, tay đẩy máy bay, nhưng với Natasha, những điều đó chẳng là gì với những quả tên lửa c-hết người ở ngoài đó.
Cánh cửa văn phòng của Giám đốc Nick Fury hiện ra ở cuối hành lang, hai lính canh vũ trang định bước tới chặn cô lại, nhưng ánh nhìn rực lửa của Natasha khiến họ khựng lại.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, đó là ánh mắt của một con thú mẹ đang bị thương, sẵn sàng xé xác bất cứ ai cản đường nó đến với con mình.
Rầm!
Natasha đẩy toang cánh cửa kính cường lực, xông vào văn phòng mà không cần gõ cửa hay thông báo.
Nick Fury đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía cô, hai tay chắp sau lưng, nhìn xuống dòng sông Potomac đang bị bao phủ bởi sương mù.
chiều đông.
Ông ta không hề giật mình, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của cô.
Tôi tự hỏi mất bao lâu cô mới chạy đến đây"
Fury nói, giọng trầm đục, không quay đầu lại, "
Ba phút mười lăm giây kể từ khi bản tin phát sóng, chậm hơn tôi nghĩ đấy, Romanoff.
U know!
Natasha gằn giọng, bước tới gần bàn làm việc của ông ta, hai tay chống mạnh xuống mặt bàn kim loại lạnh ngắt, "
Ông biết cậu ấy ở đó!
Tại sao ông không nói với tôi?"
Nick Fury từ từ xoay người lại.
Con mắt độc nhất của Ông ta nhìn cô chằm chằm, không có một chút cảm xúc thừa thãi.
Clark Kent"
Ông ta đọc cái tên đó một cách chậm rãi, như đang nếm thử vị của nó, "
Trợ lý c| nhân của Tony Stark, tốt nghiệp loại xuất sắc ở MIT, lý lịch sạch sẽ đến mức đáng ngờ.
Và quan trọng hơn, là cậu bé hàng xóm ở Ohio năm 1995.
Natasha sững người.
Cô biết S.
biết mọi thứ, nhưng nghe chính miệng Fury nói ra bí mật sâu kín nhất của mình vẫn khiến cô cảm thấy như bị lột trần.
Nếu ông biết cậu ấy là ai.
Giọng Natasha run lên, "
Thì ông phải biết cậu ấy quan trọng thê nào.
Cậu ấy.
cậu ấy không giống những người khác.
Tôi biết cậu ta là ai đối với cô"
Fury ngắt lời, bước tới ngồi xuống ghế, "
Nhưng đối với thế giới này, cậu ta chỉ là một thư ký, một thường dân, một thiệt hại phụ trong cuộc chiến của những kẻ quyền lực.
Thiệt hại phụ?"
Natasha tít lên, tay cô vô thức vươn tới khẩu súng bên hông, "
Cậu ấy là người tốt nhất mà tôi từng biết!
Cậu ấy đã cứu gia đình tôi mặc dù đó chỉ là gia đình giả tạo!
Cậu ta đã m:
ất tích!
Fury đập mạnh tay xuống bàn, âm thanh vang đội khiến Natasha im bặt, "
Đoàn xe bị phục kích bởi đám tổ chức khủng bố tự xưng là Ten Rings.
Không có ai sống sót được tìm thấy tại hiện trường, chỉ có xác của lính Mỹ.
Còn Stark thì mất tích, và trợ lý của hắn cũng vậy.
Vậy thì đưa tôi đến đó"
Natasha nói ngay lập tức, ánh mắt kiên định, "
Cho tôi một đội, hoặc chỉ cần đưa tôi đến đó, tôi sẽ tìm ra họ, tôi sẽ lật tung cả cái sa mạc đó lên.
No"
Câu trả lời của Fury ngắn gọn, lạnh lùng như một nhát dao chém xuống.
Why?"
First, Afghanistan là vùng chiến sự, qruân đrội Mỹ đang phong tỏa toàn bộ khu vực Kunar, S.
không thể công khai can thiệp vào một vụ việc quân sự quốc tế chỉ vì tình cảm c¿ nhân của một đặc vụ.
Fury đứng dậy, đi vòng qua bàn, đứng.
đối diện với Natasha.
Thứ hai, và nó quan trọng hơn"
Ông ta chỉ ngón tay vào ngực cô, nơi trái tim đang đập loạn nhịp, "
Cô đang bị tổn thương, Romanoff.
Cô đang để cảm xúc chỉ phối.
Một điệp viên bị tình cảm chỉ phối là một điệp viên đ:
ã c:
hết, tôi không thể gửi cô ra chiến trường khi cô không thể phân biệt được đâu là nhiệm vụ và đâu là cuộc giải cứu người tình.
Tôi không.
Natasha định phản bác, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Ông ta nói đúng, cô không thể giữ cái đầu lạnh.
Ngay lúc này, cô chỉ muốn griết sạch tất cả những kẻ thuộc tổ chức Ten Rings kia, cô muốn đốt cháy cả thế giới nếu điều đó mang Clark trở về.
Đó không phải là cách làm việc của một đặc vụ 8.
đó là cách làm việc của một con quái vật báo thù.
Cánh cửa văn phòng lại mở ra, Clint Barton bước vào, vẻ mặt lo lắng.
Anh ta nhìn Natasha đang run rẩy vì giận dữ, rồi nhìn Fury đang giữ vẻ mặt tảng băng.
Nat"
Clint gọi nhẹ, bước tới đặt tay lên vai cô, "
Bình tĩnh lại đi.
Trung tá James Rhodes và qruân đrội đang tìm kiếm.
Họ có vệ tỉnh, có trực thăng.
Họ không biết cậu ấy!
' Natasha hất tay Clint ra, nước mắt trào ra khóe mi, nóng hổi và mặn chát,
"Họ sẽ chỉ tìm Tony Stark!
Họ sẽ không quan tâm đến một trợ lý quèn!
Cậu ấy sẽ chết ¿ đó, Clint!
Cậu ấy sẽ c-hết một mình!"
Câu nói cuối cùng vỡ òa thành một tiếng nấc nghẹn ngào.
Natasha, người phụ nữ thép của S.
người đã không khóc khi bị tra tấn ở Budapest, giờ đây đang sụp đổ ngay giữa văn phòng của Giám đốc.
Nỗi ám ảnh về sự cô độc, về cái c-hết lạnh lẽo mà không ai hay biết, lại ùa về bóp nghẹt lấy cô.
Cô nhớ lại hình ảnh Clark đứng một mình trên đường băng Cuba năm nào, bóng dáng nhỏ bé dần biến mất trong màn đêm.
Cậu đã cứu cô, nhưng ai sẽ cứu cậu?
Fury nhìn cô, ánh mắt ông ta dịu đi một chút, dù chỉ là một thoáng.
rất nhanh.
Ông ta không.
phải là gỗ đá, ông ta hiểu cái giá của sự trung thành và mất mát.
"Look"
Fury nói, giọng trầm xuống,
"Tôi không thể gửi cô đến Afghanistan.
Đó là lệnh.
However.
Ông ta cầm lấy điều khiển, bật màn hình lớn trên tường lên.
Bản đồ vệ tỉnh khu vực Trung Đông hiện ra với những chấm đỏ nhấp nháy.
".
Tôi có thể cho cô quyền truy cập vào kênh liên lạc của vệ tỉnh giá-m s-át.
Cô có thể theo dõ;
mọi động tĩnh của cuộc tìm kiếm, và tôi muốn cô điều tra một hướng khác.
"Hướng nào?"
Natasha lau nước mắt, ngẩng đầu lên.
"Obadiah Stane"
Fury nói, một cái tên hiện lên trên màn hình cùng với hồ sơ của gã đối tác lâu năm của Tony Stark,
"Vụ phục kích này có mùi.
Ten Rings sở hữu vũ krhí của 8tark TIndustries, ai đó đã tuồn thông tin lộ trình của Stark ra ngoài.
Tôi muốn cô đào sâu vào nội bộ công ty, nếu chúng ta tìm ra kẻ chủ mưu, chúng ta có thể tìm ra vị trí của con tin."
Natasha nhìn vào khuôn mặt của Obadiah Stane trên màn hình.
Đôi mắt lão ta cười, nhưng.
ẩn sâu trong đó là sự tham lam của một con kển kền.
Một mục tiêu, một hướng đi, Nick Fury đang cho cô một thứ để bám víu vào, một cách để chiến đấu thay vì ngồi chờ chết.
"Tôi sẽ làm"
Natasha nói, giọng cô đanh lại, sự yếu đuối bị đẩy lùi vào một góc tối trong tâm hồn, nhường chỗ cho bản năng sát thủ,
"Tôi sẽ lôi ruột gã ra nếu gã dính dáng đến chuyện này.
"Good"
Fury gật đầu,
"Barton, cậu hỗ trợ cô ấy, nhưng hãy canh chừng, tôi không muốn thấy xác của Stane trôi trên sông Potomac trước khi chúng ta có bằng chứng."
Nhìn hai đặc vụ giỏi nhất trong tay mình có bước ra khỏi căn phòng lạnh lẽo, chuẩn bị đi làn một nhiệm vụ quan trọng đối với cả hai bên, Nick Fury thở dài thườn thượt.
Tay ông chậm.
rãi kéo ra ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ trên mặt bìa ghi dòng chữ “Avengers Initiative”.
Fury mở tập hồ sơ đó ra, và ngay trang đầu tiên, tấm hình của một cậu nhóc với dáng vẻ 11 tuổi được đính kèm trên đấy, một tấm hình mà Nick Fury đã cực kỳ coi trọng từ 13 năm về trước.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập