Chương 31:
Vai diễn bất đắc dĩ
Những ngày sau đó là một chuỗi ngày tra trấn tỉnh thần dài đằng đẳng.
Natasha biến căn hộ tập thể của mình thành một trung tâm chỉ huy thu nhỏ, những màn hình máy tính sáng rực ngày đêm, hiển thị sơ đồ tài chính của Stark Industries, lịch sử cuộc goi và hình ảnh vệ tỉnh từ Kunar.
Cô không ngủ, hoặc nếu có, đó chỉ là những giấc ngủ chập chờn kéo dài hai ba mươi phút, nơi những cơn ác mộng chực chờ tấn công cô.
Trong mơ, cô thấy Clark bị trói trong một hang động tối tăm, bị đránh điập, bị t-ra tấn, đôi mắt xanh của cậu nhìn cô cầu cứu nhưng cô không thể chạm tới.
"Nat, cô cần phải ăn gì đó"
Clint nói, đặt một hộp đồ ăn nhanh xuống bàn làm việc bừa bộn của cô vào đêm thứ năm kể từ khi vụ việc xảy ra.
"Tôi không đói"
Natasha đáp, mắt không rời màn hình, nơi đang chiếu lại đoạn video quay cảnh hiện trường vụ phục kích.
Xác xe Humvee cháy đen, những vệt máu khô trên cát, không có xác của Clark.
Đó là hy vọng duy nhất của cô, không có xác nghĩa là còn cơ hội.
"Rhodes báo cáo rằng họ không tìm thấy dấu vết nào trong bán kính 50 dặm"
Clint nói, giọng anh ta cũng.
đầy vẻ mệt mỏi,
"Cơn bão cát hôm qua đã xóa sạch mọi dấu chân.
Nat.
chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
"No"
Natasha lắc đầu quầy quậy,
"Cậu ấy chưa c-hết, tôi cảm nhận được, cậu ấy.
cậu ấy đã hứa."
Cô đưa tay lên sờ sợi dây chuyền bạc trên cổ, nơi cô đã bí mật lồng vào đó một mảnh gỗ nhỏ mảnh vỡ còn sót lại của con đại bàng năm xưa mà cô đã quay lại Cuba để tìm kiếm trong.
đống tro tàn.
"Lời hứa của trẻ con không chống đạn được đâu, Nat"
Clint thở dài, ngồi xuống ghế sofa,
"Nhưng tôi hy vọng cô đúng.
Vì nếu cậu ta c:
hết.
tôi sợ cô cũng sẽ c-hết theo."
Natasha không trả lời, cô biết Clint nói đúng.
Clark là mỏ neo cuối cùng giữ cô lại với phần người của mình, nếu cậu c-hết, Black Widow sẽ không còn gì để mất, và một Black Widow không còn gì để mất sẽ là thảm h-ọa cho cả thế giới.
Cô quay lại màn hình máy tính, mở một cửa sổ chat mã hóa.
Cô đã xâm nhập vào hệ thống email cá nhân của Obadiah Stane.
Một email đáng ngờ được gửi đi hai ngày trước vụ tấn c-ông, người nhận là một địa chỉ IP ma ở Pakistan.
Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
"Gói hàng đã được chuyển.
Đảm bảo thanh toán."
Mắt Natasha nheo lại,
"Gói hàng"
Đó có thể là tên Lửa Jericho, hoặc đó có thể là Tony Stark.
"Stane"
Cô thì thầm cái tên đó như một lời nguyền rủa,
"Tao sẽ tìm ra mày."
Ở ngoài kia, thế giới vẫn quay.
Thị trường chứng khoán chao đảo vì tin tức Tony Stark mất tích, các tờ báo lá cải thi nhau đồn đoán về người thừa kế, nhưng trong căn phòng nhỏ bé ngập tràn ánh sáng xanh của màn hình máy tính, thời gian như ngưng đọng lại.
Natasha Romanoff đang đọi.
Cô giống như nàng Penelope trong thần thoại Hy Lạp, đang dệ và tháo tấm vải của hy vọng, chờ đợi chàng Ulysses của mình trở về từ cuộc chiến.
Chỉ khác là, cô không đệt vải bằng sợi len, cô dệt nó bằng những dữ liệu tình báo, bằng sự căm hận và bằng một tình yêu câm lặng nhưng mãnh liệt cháy bỏng.
"Đừng chết, Clark"
Cô gục đầu xuống bàn phím, đôi vai run lên bần bật,
"Please.
đừng bỏ tôi lại một mình trong bóng tối này."
Và ở một nơi cách đó nửa vòng trái đất, sâu trong một hang động ẩm thấp và tối tăm tại Afghanistan, một chàng trai trẻ đang bị trói vào ghế, đầu gục xuống ngực.
Trên ngực anh không có v-ết thương, nhưng xung quanh anh là những kẻ khủng bố đang chữa súng vào một người đàn ông khác đang nằm thoi thóp với một thiết bị nam châm gắn trước ngực.
Clark Kent từ từ mỏ mắt, đôi mắt xanh thắm của anh lóe lên trong bóng tối, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức mới, anh không thể c-hết, anh c.
hết thế quái nào được?
Anh còn lời hứa phải thực hiện, và quan trọng hơn, anh phải cứu gã tỷ phú kiêu ngạo đang nằm rên r bên cạnh mình sống sót.
Bóng tối trong hang động không giống bất kỳ loại bóng tối nào mà Clark từng biết.
Nó không phải là màn đêm êm đềm ở Ohio với tiếng dế kêu râm ran, cũng không phải là bóng tối của những đêm thức trắng trong phòng thí nghiệm ở Malibu.
Đây là một thứ bóng tối đặt quánh, nặng nể, sặc mùi của sự mục rữa, mùi phân dơi, mùi dầu máy cũ và nồng nặc nhất là mùi của máu tanh hòa lẫn với nỗi tuyệt vọng.
Clark Kent đang bị trói trên một chiếc ghế gỗ 9p ep, hai tay bị quặt ra sau lưng.
bằng dây thừng gai dầu thô ráp, anh vẫn cúi đầu, giả vờ như vẫn còn b:
ất tỉnh, một cái giải vờ tương đối mệt mỏi từ lúc quả trên lửa định mệnh mang logo Stark Industries đó bay tới trước mặt Tony.
Ngay lúc đó, anh có thể đơn giản “bước chậm rãi” tới cầm quả trên Lửa đó rồi ném về đám khủng bố đang nổ súng trấn công đoàn xe, có thể đon giản ôm Tony Stark đang run như cầy sấy trở về đoàn tụ với lực lượng qruân điội Mỹ.
Nhưng chỉ trong một giây phút quyết định, Clark chọn một cách làm khác, một cách làm của người bình thường.
Anh nhận ra một điều trong giây phút đó rằng, Tony Stark, gã tỷ phú kiêu ngạo cần một sự thay đổi, mặc dù sự thay đổi đó có vẻ hơi đau đớn một chút.
[Tí tách.
Tí tách.
Tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang đá nghe như tiếng đồng hồ đếm ngược của tử thần, Clark nghe thấy tiếng bước chân lê thê của những kẻ canh gác bên ngoài hành lang đá, tiếng lách cách của súng AK-47 va vào dây đeo, và những thanh âm thì thẩm bằng tiếng Urdu và tiếng Pashto của những kẻ bắt cóc.
Nhưng âm thanh khiến Clark lo lắng nhất không phải là tiếng súng, mà là tiếng nhịp tim yếu ót, đứt quãng đang phát ra từ chiếc giường bệnh dã chiến nằm cách anh vài mét.
Đó là nhịp tim của Tony Stark.
Nó không còn là nhịp đập kiêu hãnh, mạnh mẽ và có phần loạn nhịp vì caffeine như mọi khi giờ đây, nó giống như tiếng cánh đập yếu ớt của một con chim sẻ b-ị thương đang cố gắng vùng vẫy trong vũng bùn.
"Cậu tỉnh rồi à?"
Một giọng nói trầm ấm, điểm tĩnh vang lên bên cạnh, phá vỡ sự tập trung của Clark.
Clark từ từ mở mắt, trước mặt anh là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền hậu nhưng khắc khổ, đeo một cặp kính tròn bị nứt một bên tròng.
Ông ta đang cầm một con dao phẫu thuật đã được khử trùng bằng lửa cồn, tay kia đang điểu chỉnh một đường ống nhựa nối từ ngực Tony Stark sang một bình ắc quy ô tô to tướng đặt dưới đất.
"Who r u?"
Clark hỏi, giọng cậu khàn đặc, nhưng đôi mắt xanh thắm sau cặp kính vỡ nát vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc.
"Im Yinsen"
Người đàn ông đáp, tay vẫn thoăn thoắt làm việc trên lồng ngực be bét máu của Tony,
"Và tôi nghĩ chúng ta sẽ có nhiều thời gian để làm quen đấy, nếu bạn của cậu qua khỏi đêm nay."
Clark nhìn xuống ngực Tony.
Dưới lớp băng gạc thấm đẫm máu là một thiết bị nam châm điện thô sơ đang rung lên bần bật, những mảnh đạn găm sâu vào lồng ngực gã tỷ phú, chỉ chực chờ xé nát trái tìm anh ta nếu dòng điện bị ngắt dù chỉ một giây.
"Ông đã cứu anh ấy"
Clark nhận xét, không phải một câu hỏi, cậu có thể nhìn thấy những mảnh kim loại nhỏ xíu đang bị từ trường giữ lại, ngăn không cho chúng xâm nhập vào tâm thất.
"Tôi chỉ câu giờ thôi"
Yinsen thở dài, lau mồ hôi trên trán bằng tay áo dính bẩn,
"Tử thần rất kiên nhẫn, hắn đang đứng ngay cửa hang kia kìa."
Đúng lúc đó, Tony Stark bắt đầu cựa quậy, một tiếng rên rỉ đau đón thoát ra khỏi cổ họng anh ta, đôi mắt nâu sẫẵm mở bừng ra, hoảng loạn và thất thần.
"Tony!
Tony!
Bình tĩnh nào!"
Clark cố gắng chồm người tới, nhưng phải giả vờ là sợi dây thừng đang giữ chặt anh lại.
Tony nhìn quanh, hơi thở dồn đập.
Anh ta cố gắng giật đứt những thứ dây rợ lằng nhằng trên ngực mình.
"No!
Đừng động vào đó!"
Yinsen hét lên, lao tới giữ tay Tony lại,
"Anh muốn chết à?
Look!
Nhìn xem cái gì đang giữ mạng.
sống của anh!"
Tony nhìn xuống, ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu soi rõ sợi dây điện nối từ ngực anh vào cái bình ắc quy gi sét, khuôn mặt anh ta tái mét, cắt không còn một giọt máu.
"Tôi.
tôi đang ở đâu?"
Tony lắp bắp, giọng nói của người đàn ông quyền lực nhất thế giới giờ đây nghe thật nhỏ bé và sợ hãi.
"Chào mừng đến với địa ngục, Mr.
Stark"
Clark nói nhẹ nhàng,
"Hoặc ít nhất là phiên bản đi:
ngục ở Afghanistan."
Tony quay sang nhìn Clark.
Sự hiện diện của người trợ lý quen thuộc dường như làm anh ta bình tĩnh lại đôi chút, nhưng ngay sau đó, sự hoảng loạn lại dâng lên khi anh nhận ra tình cảnh thảm hại của cả hai.
"Clark?
Cậu.
cậu cũng brị bắt?"
Tony nhìn bộ dạng rách rưới của Clark,
"Jesus.
im sorry.
Đáng lẽ tôi không nên lôi cậu theo chuyến đi này, nên để cậu về quê thăm bò sữa mới phải.
"Đừng nói chuyện đó lúc này, Boss"
Clark mim cười trấn an, nụ cười hiền hậu thường ngày của anh trong hoàn cảnh này lại trở thành một điểm tựa tỉnh thần vững chãi,
"Quan trọng là anh còn sống, chúng ta còn sống.
"Sống?"
Tony cười chua chát, nhìn cái bình ắc quy,
"Như thế này gọi là sống sao?"
Cánh cửa sắt nặng nề ở lối vào hang động rít lên một tiếng chói tai rồi mở toang, ánh sáng le lói từ bên ngoài tràn vào, cùng với đó là một toán lính vũ trang bước vào.
Dẫn đầu là Raza, thủ lĩnh của băng nhóm Ten Rings ở khu vực này.
Hắn ta mặc một bộ vest xám phẳng phiu đối lập hoàn toàn với khung cảnh dơ dáy xung quanh, khuôn mặt hắn chằn chịt những.
vết sẹo do mảnh đạn, và đôi mắt hắn lạnh lùng như mắt rắn.
Hai tên lính xông tới, thô bạo dựng Tony dậy.
Clark định gầm lên một tiếng, định giật đứt dây trói đứng lên, nhưng lý trí đã kịp thời ngăn anh lại.
Anh không thể lộ diện sức mạnh lúc này, nếu anh xé nát dây thừng và hạ gục bọn chúng.
bằng Heat Vision, Tony sẽ biết anh là ai, và quan trọng hơn, anh không biết rốt cuộc ai đang thật sự đứng sau vụ brắt cóc này, anh cầt phải nhẫn nhịn.
"Welcome, Tony Stark"
Raza nói bằng tiếng Anh lơ lớ, dang rộng hai tay như chào đón một v khách quý,
"Vinh hạnh cho tôi quá, người đàn ông nổi tiếng nhất lịch sử nước Mỹ."
Hắn ta ra hiệu, một tên lính ném xuống trước mặt Tony một xấp ảnh.
Đó là những bức ảnh chụp trên lửa Jericho.
"Xây cho tao cái này"
Raza chỉ vào bức ảnh, giọng hắn đanh lại,
"Mày có mọi thứ mày cần, vật liệu, công cụ, xây xong, tao sẽ thả mày đi."
Tony nhìn xấp ảnh, rồi nhìn Raza.
Anh ta là một thiên tài, nhưng anh ta không ngu ngốc, Tony biết
"thả đi"
trong từ điển của bọn khủng bố nghĩa là
"một viên đạn vào đầu ở bãi rác sau núi”.
No"
Tony lắc đầu, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết, "
I dont!
Raza không ngạc nhiên, hắn chỉ khẽ nhếch mép cười.
Tiếp đó hắn liếc nhìn sang Clark đang bị trói trên ghế.
Tao biết mày là người cứng đầu, Stark"
Raza bước tới gần Clark, rút ra một con dao găm sắc lẹm, "
Nhưng tao nghe nói mày.
rất quý tên trợ lý này, người Mỹ các người gọi là gì nhi?
'Cánh tay phải?"
Hắn kể lưỡi dao vào cổ Clark.
Lưỡi thép lạnh buốt chạm vào làn da của anh, đối với Clark, nó chỉ giống như một cọng cỏ khô cọ vào cổ, nhưng anh phải diễn tiếp, anh phải gồng cơ cổ lên, giả vờ nuốt nước bọt trong sợ hãi.
Đừng động vào cậu ấy!
Tony hét lên, cố gắng vùng vẫy nhưng bị hai tên lính giữ chặt.
Xây tên Lửa"
Raza ấn nhẹ lưỡi dao, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ cổ Clark, đây có lẽ là lần diễn vai đau khổ nhất mà anh từng làm.
Clark đã phải điều khiển cơ thể mình, hạ thấp độ bền của lớp biểu bì xuống mức tối thiểu để lưỡi dao có thể cắt qua một chút, một kỹ thuật m¿ anh đã phải tập luyện rất nhiều lần khi cạo râu để không làm hỏng dao cạo.
Hoặc tao sẽ cắt cổ họng thằng nhóc này, từ từ, từng chút một, để mày nghe thấy tiếng nó c'hết"
Raza thì thầm vào tai Clark, nhưng mắt hắn thì nhìn chằm chằm vào Tony.
Clark cũng nhìn Tony, trong mắtanh không có sự van xin, chỉ có sự tin tưởng.
Anh biết Tony sẽ làm điều đúng đắn, vàanh cũng biết, nếu Raza thực sự định cắt cổ anh thật, hắn sẽ gãy cổ tay trước khi kịp nhận rõ điểu gì vừa xảy ra.
Tony nhìn dòng máu chảy xuống cổ áo sơ mi trắng của Clark, sự kiêu ngạo, cái tôi của anh ta vỡ vụn trước sinh mạng của người khác, hon nữa đó còn là người mà anh ta thầm coi là bạn thân đã luôn theo sát anh trong mấy năm qua.
Alright!
Tony gào lên, "
Stop it!
I do!
Tao sẽ làm cái tên Lửa chết tiệt đó!
Raza mỉm cười thỏa mãn, hắn rút dao lại, vỗ nhẹ vào má Clark một cái đầy sỉ nhục.
Sự lựa chọn sáng suốt.
Hắn ta ra lệnh cho lính thả Clark ra, rồi quay lưng bước đi, "
Bắt đầu ngay đi, chúng mày không có nhiều thời gian đâu.
Khi cánh cửa sắt đóng lại lần nữa, Tony ngã khuyu xuống đất, thở đốc liên hồi.
Yinsen vội vàng chạy lại kiểm tra vết thương trên ngực anh ta.
Clark đứng dậy, xoa xoa cổ tay chẳng hề có dấu vết bị hẳn do đây thừng, anh bước tới bên cạnh Tony, dùng vạt áo lau đi v-ết m'áu trên cổ mình.
Im ñne, Tony"
Clark nói, đặt tay lên vai ông chủ, "
Chỉ là vết xước nhẹ thôi.
Im sry, Clark"
Tony ngước lên, đôi mắt anh ta đỏ hoe, tràn đầy sự dằn vặt, "
Tôi đã đưa cậu vào cái quái gì thế này?"
Anh đã mua cho chúng ta thời gian"
Clark nhìn quanh hang động, nơi chất đầy những thùng v:
ũ k:
hí có in logo Stark Industries, một sự mỉa mai đầy cay đắng.
Những v:
hí do Tony Stark chế tạo để bảo vệ hòa bình giờ đây lại đang giam cầm chính cha đẻ của nó.
Chúng ta sẽ không xây trên lửa cho hắn, right?"
Clark hỏi nhỏ, mắt anh ánh lên một tia nhìr sắc bén.
Tony nhìn Yinsen, rồi nhìn Clark, một ngọn lửa mới bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt mệt mỏi của gã tỷ phú đã từng rất kiêu ngạo.
No, never!
Tony nói, giọng anh ta trầm xuống, đầy vẻ âm mưu, "
Chúng ta sẽ xây một cái gì đó khác.
Anh ta chỉ vào cái bình ắc quy dưới chân mình.
Cái này không đủ để giữ tôi sống lâu, và chắc chắn không đủ để giúp chúng ta thoát khỏi đây.
Arc Reactor"
Clark nói, nhớ lại cuộc trò chuyện ở phòng thí nghiệm Malibu, "
Anh cần thu nhỏ nó lại.
Tony nhìn Clark đầy ngạc nhiên, "
Cậu nhớ sao?"
Tôi nhớ tất cả, Tony"
Clark mỉm cười, "
1, 6 gigajoul-es năng lượng mỗi giây, Palladium làm lõi, và tôi nghĩ tôi biết cách để chúng ta làm được điều đó với đống sắt vụn này.
Clark bước tới một đống v-ũ k:
hí cũ kỹ ở góc hang, anh nhấc bổng một cái vỏ trên l-ửa nặng cả trăm ký lên một cách nhẹ nhàng như nhấc một hộp bìa cat-ton, đặt nó xuống bàn làm việc tạm bợ ở gần đấy.
Yinsen, ông biết hàn không?"
Clark hỏi.
Tôi là bác sĩ, nhưng tôi cũng khéo tay lắm"
Yinsen mỉm cười đáp.
Very good"
Clark quay sang Tony, "
Boss, vẽ sơ đồ đi, tôi sẽ là tay chân của anh, chúng ta sẽ không c-hết ở cái xó xinh này đâu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập