Chương 4: Giác quan siêu phàm

Chương 4:

Giác quan siêu phàm

Đêm hôm đó, sau khi Clark đã ngủ say, Jonathan và Martha đứng bên nôi nhìn ngắm thiên thần nhỏ của họ dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ.

"Anh nghĩ thằng bé là ai?"

Martha hỏi khẽ,

"Có thật sự là Superman bước ra từ những trang truyện ảo tưởng hay không?

Hay là một.

Thiên Thần sa ngã?"

Jonathan vòng tay ôm lấy vợ, nhỏ giọng đáp:

"Anh không quan trọng nó là ai.

Anh chỉ biết nó là Clark Kent, con trai chúng ta, và với nghĩ:

vụ của người làm cha làm mẹ, chúng ta phải bảo vệ nó, cho dù đánh đổi bằng cả mạng sống, cho dù cả thế giới này có sụp đổ, chúng ta cũng sẽ và luôn luôn làm vậy."

Và cứ thế, từ lời nói khi ấy của Jonathan, năm tháng trôi qua ở Mount Vernon êm đềm như dòng sông nhỏ chảy quanh co qua rìa thị trấn, nhưng đối với thằng bé con nhà Kent, sựêm đềm đó lại hoàn toàn khác biệt.

Năm 1989, Clark Kent lên năm tuổi, nó không giống bất kỳ đứa trẻ nào khác trong khu phố.

Trong khi bọn trẻ nhà Smith bên cạnh la hét ầm ĩ khi chơi trò đuổi bắt, hay con trai ông bà Baker khóc lóc đòi ăn kem mỗi khi xe bán kem đi qua, Clark lại sở hữu một sự tĩnh lặng.

đến mức khiến người lớn đôi khi cảm thấy bối rối.

Thằng bé có mái tóc đen nhánh rối bù luôn cứng đầu không chịu nằm yên dù bà Martha có chải chuốt kỹ đến đâu, và đôi mắt xanh thẳm dường như nhìn thấu tâm can người đối diện.

Clark ít nói, nó hiếm khi mở miệng trừ khi thực sự cần thiết, và khi nói, giọng nó luôn trầm và nhẹ, mang theo sự thận trọng của một người đang đi trên lớp băng mỏng.

Ngày đầu tiên Clark bước vào lớp mẫu giáo tại Trường.

Tiểu học Dan Emmett là một ngày tháng 9 vàng rực nắng.

Jonathan và Martha đã chuẩn bị cho sự kiện này suốt nhiều tuần, họ mua cho nó một chiếc cặp sách in hình Superman, một đôi giày thể thao buộc dây chắc chắn, và thứ quan trọng nhất họ trang bị cho nó những lời dặn dò.

"Remember, Clark"

Jonathan quỳ xuống, chỉnh lại cổ áo sơ mủ cho con trai trước cổng trường

"Nếu bạn nào đó xô con, đừng xô lại, nếu con thấy vật gì đó nặng, đừng nhấc nó lên bằng một tay.

Hãy cư xử.

bình thường, được chứ con trai?"

"Bình thường ạ"

Clark lặp lại, đôi mắt to tròn nhìn cha mình.

Nó hiểu cái từ đó, bình thường.

không có nghĩa là bình thường, mà có nghĩa là

"giấu đi"

có nghĩa là làm cho mình trở nên nhỏ bé lại giữa đám đông bình thường ngoài kia.

Nhưng trường học là một nơi chốn hỗn loạn đối với bất kỳ đứa trẻ nào, và đối với Clark, nó là một cơn ác mộng thực sự.

Ngay khi cô giáo, cô Emily, một người phụ nữ có.

thể đối với đám đàn Ông trong vùng được coi là gợi cảm, với mái tóc xoăn tít và mùi nước hoa công nghiệp nồng nặc, vỗ tay để tập trung cả lớp, Clark đã cảm thấy đầu mình ong lên như muốn nổ tung.

Tiếng vỗ tay của cô không chỉ là tiếng “bộp bộp” đơn thuần, với Clark, nó vang dội như tiếng sấm rền bên tai, còn tiếng phấn rít trên bảng đen nghe như tiếng móng vuốt cào vào kính.

Và tệ hơn cả là tiếng tim đập, thử nghĩ mà xem, gần 30 trái tim nhỏ bé trong lồng ngực của các bạn cùng lớp đang đập thình thịch, thình thịch, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, dồn dập, cộng hưởng với tiếng máu chảy lóc róc trong mạch máu của họ.

Clark nhăn mặt, đưa hai tay lên bịt chặt tai.

Nó co rúm người lại trên chiếc ghế gỗ nhỏ xíu, đôi mắt nó nhắm nghiền.

"Clark?"

Emily nhận thấy sự bất thường, cô bước lại gần, giọng cô vang lên lo lắng,

"Em sao thế?

Em đau đầu à?"

Clark không trả lời, không phải vì không muốn mà là không thể.

Mùi nước hoa rẻ tiền của c giáo xộc vào mũi nó, nồng nặc và gắt góng như thể ai đó vừa đổ cả một thùng hóa chất vào phòng.

Nó nín thở, mặt đỏ bừng lên như đang ngâm trong thùng nước sôi trăm độ.

"Để cô goi cho cha mẹ em nhé"

Emily vừa nói vừua đặt tay lên vai thằng bé.

Cảm giác bàn tay cô ta chạm vào vai nó nóng rực, và nó có thể nghe thấy cả tiếng dạ dày cô đang co bóp tiêu hóa bữa ăn sáng.

Thế giới này ồn ào quá, sáng quá, nặng mùi quá, tất cả những thứ khủng khiếp đó trấn công nó từ mọi phía, không cho nó một giây phút nào để nghỉ ngơi.

Jonathan Kent đến đón con trai tại phòng y tế của trường chỉ sau hai tiếng đồng hồ, Clark đang ngồi trên giường bệnh, mặt nó tái mét, hai tay vẫn bịt chặt lấy đôi tai, đầu cúi gằm xuống gối.

"Thằng bé nói nó nghe thấy tiếng búa đập"

Cô y tá ở trường nhìn Jonathan với vẻ ái ngại,

"But of course, làm gì có công trường nào gần đây đâu, có lẽ cậu nhóc bị viêm tai giữa?"

Jonathan gật đầu, cố gắng nở một nụ cười xã giao đầy biết lỗi, nói:

"Yes, cháu nó.

thính tai lắm.

Có lẽ do thay đổi thời tiết.

Thank u, tôi sẽ đưa cháu nó về."

Trên đường lái xe về nhà, chiếc Ford cũ kỹ của Jonathan rung lên bần bật trên con đường rải sỏi, nhưng ông cố gắng lái chậm và êm nhất có thể.

Clark ngồi ở ghế phụ, vẫnim lặng, tay bấu chặt vào dây an toàn đến mức lớp vải dù bắt đầu rách ra.

Jonathan tấp xe vào lề đường, ngay cạnh một cánh rừng già vắng vẻ, nơi trú ẩn quen thuộc của hai cha con mỗi khi có

"sự cổ"

xảy ra.

Ông tắt máy xe, sự tĩnh lặng bao trùm xung quanh, chỉ còn tiếng gió xào xạc thổi lướt qua những thân cây khô xơ xác.

"Clark"

Jonathan gọi khẽ.

Clark từ từ mỏ mắt, đôi mắt ngấn nước vì đau đón và sợ hãi, nó run rẩy nói:

"Cha ơi, nóồn quá, mọi thứ.

đều ồn quá.

"Cha biết"

Jonathan xoa đầu con trai, bàn tay to lớn của ông truyền lại cảm giác đầy ấm áp và vững chãi,

"Con nghe thấy gì?"

"Tiếng tim đập của con chim sẻ trên cây sồi đẳng kia"

Clark chỉ tay ra xa tít, nơi mắt của người bình thường chỉ thấy một chấm đen nhỏ,

"Tiếng con sâu đang ăn lá.

Tiếng máy cắt cỏ của bác Bruce cách đây ba dặm.

Nó.

chúng nó.

cứ dội vào đầu con ấy.

Con không thể chịu được!"

Jonathan hít một hơi sâu, ông không phải là nhà khoa học, cũng chẳng phải chuyên gia về người ngoài hành tinh, ông chỉ là một người cha thích đọc truyện tranh comic đang cố gắng giải mã đứa con trai kỳ lạ của mình bằng tình yêu thương, sự hiểu biết và trực giác của mình Jonathan nói, giọng ông trầm lắng và êm dịu, như một mỏ neo thả xuống lòng đại dương giữa cơn bão giác quan của cậu con trai.

"Listen to me, Clark!

Thế giới này rất rộng lớn, và nó luôn ồn ào, nhưng con không cần phải nghe hết tất cả.

Con biết những cuốn truyện tranh cha đưa cho con đọc chứ?

Yeah, chắc con cũng nhận ra phải không, về chuyện gia đình chúng ta rất giống với gia đình nhà Kent trong truyện, và con chính là Superman.

Hãy học cách giống như chàng trai siêu anh hùng đó vậy conà.

"Con không làm được, con không tắt nó đi được"

Clark nức nở.

"Không phải là tắt đi, mà là chọn lọc"

Jonathan nhìn thẳng vào mắt thằng bé,

"Hãy tưởng tượng tâm trí con là một cái đài radio, hiện tại, con đang.

bắt tất cả các kênh cùng một lúc, cùng một tần số, tiếng nhiễu, tiếng nhạc, tiếng tin tức thời sự, everything.

tất cả trộn lẫn vào nhau.

Cha muốn con thử điều chỉnh nút vặn, nhấn nút chuyển kênh, chỉ nghe một thứ thôi.

"Một thứ ạ?"

"Yes!

Nghe tiếng của cha thôi"

Jonathan đặt tay lên ngực trái của mình,

"Nghe tiếng tim cha đập này, chỉ tập trung vào nó thôi, gạt bỏ mọi thứ khác ra ngoài."

Clark nhắm mắt lại, nó cố gắng làm theo lời cha.

Ban đầu, tiếng ồn vẫn ập tới nhanh và dồn dập như s-óng thần, tiếng gió, tiếng côn trùng, tiếng xe cộ xa xa.

Nhưng rồi, chỉ mất tầm 5 phút, nó tìm thấy một âm thanh quen thuộc, một nhịp đập đều đặn, bình tĩnh và mạnh mẽ.

[Thình.

thịch.

Thình.

thịch]

Đó là tiếng trái tim của Jonathan Kent đang đập, trái tim đã yêu thương nó, đã che chở nó suốt bao những ngày tháng qua và ngay cả thời điểm này.

Clark cau mày, tập trung toàn bộ ý chí non nớt của mình vào âm thanh đó.

Dần dần, những tiếng ổn khác bắt đầu mờ đi, lùi xa vào hậu cảnh, trở thành những tiếng rì rầm vô hại, cơn đau đầu của nó dần dịu lại.

"Đỡ hơn chưa con trai?"

Jonathan mỉm cười, nụ cười đầy tự hào và nhẹ nhõm.

"Dạ rồi ạ"

Clark gật đầu, lấy lau nước mắt,

"Con chỉ nghe thấy tiếng của cha thôi.

"Well done, Clark!"

Jonathan khởi động lại xe,

"Đó là bí mật của chúng ta, con nhớ nhé, Clark.

Con có một món quà mà Chúa ban tặng, nhưng món quà này cũng đồng thời là một thử thách mà Ngài đã tạo ra cho con, và con phải học cách vượt qua nó, đồng thời làm chủ thứ sức mạnh đầy quyền năng ấy, đừng để sức mạnh nó làm chủ con, và hãy nhớ, bất cứ khi nào thế giới quá ồn ào, hãy tìm về một âm thanh mà con cho rằng là quan trọng nhất đối với con, là am thanh mà con yêu thương nhất, nó sẽ dẫn đường chỉ lối cho con."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập