Chương 5: Tầm nhìn xuyên thấu

Chương 5:

Tầm nhìn xuyên thấu

Sau sự cố đó, Clark trở nên càng trầm tính hơn ở trường, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ của bộ não và các dây thần kinh, thằng bé luôn giữ vẻ mặt trầm ngâm, đôi mắt hơi nheo lại như đang suy nghĩ điều gì sâu xa lắm, nhưng thực chất là nó đang thực hành bài tập

"chỉnh đài"

mà người cha Jonathan giao cho.

Nó học cách lọc bỏ tiếng phấn viết bảng để nghe lời cô giáo giảng, nó học cách lờ đi tiếng nhai kẹo cao su chóp chép của cậu bạn ngồi bàn trên, nhưng sự

"khác biệt"

của nó vẫn đôi khi lộ ra theo những cách không ngờ tới.

Vào một buổi ra chơi giữa giờ, khi Clark đang ngồi một mình dưới gốc cây phong già cối ở góc sân trường, quan sát một đàn kiến đang tha mồi bằng năng lực có thể nhìn thấy rõ từng cái chân nhỏ xíu của chúng và hoa văn trên hạt đường chúng đang vác, thì đột nhiên từ đâu một quả bóng chày bay v:

út tới.

Đó là quả bóng từ trận đấu của các anh chị lớp lớn, nó bay lạc hướng với tốc độ rất nhanh, lao thẳng về phía đầu của Jenny, cô bé học cùng lớp đang ngổi tết tóc cho búp bê cách Clark vài mét.

Jenny không nhìn thấy quả bóng, nhưng âm thanh ma sát trong không khí lại không thể không để cho Clark phải ngẩng đầu lên, và trong một phần nghìn giây đó, thời gian trong mắt thằng bé như trôi chậm lại, nó nhìn thấy quả bóng xoay tròn trên không trung, từng đường chỉ khâu màu đỏ trên nền da trắng hiện ra rõ mồn một, nó nghe thấy tiếng gió bị xé toạc, đồng thời, trong bộ não siêu phàm của nó đã tính toán ra được quỹ đạo v-a chạm.

Không kịp suy nghĩ, bản năng lấn át lời dặn

"bình thường"

của cha, Clark lao đi như một tỉa chớp.

Đối với đôi mắt của người bình thường, đó không phải hành động được gọi là chạy, đó chẳng khác nào là phép Độn thổ trong cuốn tiểu thuyết Harry Potter.

Clark “biến mất” khỏi gốc cây phong và xuất hiện gần như ngay lập tức, đứng chắn trước mặt Jenny.

Bộp!

Bàn tay nhỏ bé năm tuổi của Clark giơ lên, bắt gon quả bóng chày cứng ngắc ngay trước khi nó chạm vào đầu của cô bé, lực bắt bóng mạnh đến nỗi tạo ra một tiếng động trầm đục, và luồng gió từ chuyển động của nó khiến mái tóc vàng của Jenny bay rối tung lên.

Cả sân trường im bặt trong một giây.

Jenny ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn Clark.

Thằng bé đứng đó, tay vẫn cầm quả bóng, hơi thở thậm chí còn không gấp gáp, nó nhìn quả bóng trong tay mình, rồi nhìn xung quanh, nó nhận ra những đứa trẻ khác đang nhìn nó một cách chằm chằm.

Nó đã di chuyển quá nhanh, nhanh hơn bất kỳ đứa trẻ 5 tuổi nào, và nhanh hơn bất cứ ngườ bình thường hay thậm chí là siêu chiến binh nào trên thế giới này có thể làm ra được.

"Cậu.

cậu làm thế nào vậy?"

Một cậu bé lớp 3 chạy tới, thở hổn hến,

"Toi ném mạnh lắm mà!"

Clark giật mình, nó vội vàng thả quả bóng xuống đất như thể đồ vật trong tay là một hòn than nóng.

Nó thu mình lại, đôi vai trùng xuống, quay về với vỏ bọc của một đứa trẻ lầm lì.

"Tó.

tớ chỉ may mắn thôi"

Clark lí nhí nói dối, mặt cúi gằm xuống, cố gắng tỏ ra sợ sệt,

"Nó.

nó.

bay trúng tay tớ."

Cậu bé lớp 3 nhặt quả bóng lên, nghi ngờ nhìn Clark, nhưng rồi cũng nhún vai bỏ đi.

Trẻ con thường dễ quên, nhưng Jenny thì không.

Cô bé nhặt con búp bê lên, nhìn theo bóng lưng.

Clark đang lủi thủi đi về phía lớp học, ánh mắt cô bé ánh lên một sự tò mò xen lẫn biết on.

Tối hôm đó, Clark ngồi ở bàn bếp, nhìn mẹ mình đang gọt táo.

Nó im lặng rất lâu, rồi bỗng nhiên hỏi:

"Mẹ ơi, tại sao con lại khác biệt?"

Martha dừng tay, bà quay đầu lại, nhìn đứa con trai bé bỏng đang ngồi co ro trên chiếc ghế quá khổ.

Bà biết câu hỏi này rồi sẽ đến, Jonathan và bà đã bàn bạc về nó hàng trăm lần.

Bà lau tay vào tạp để, đi tới và ôm lấy con mình từ phía sau, cằm bà tựa lên mái tóc mềm mại của nó.

"Clark, con có thấy những quả táo này không?

Có quả đỏ, có quả xanh, có quả vàng, mỗi quả đều có vị khác nhau, nhưng tất cả đều là táo và tất cả đều ngọt ngào theo cách riêng của chúng.

"Nhưng con không phải là táo"

Clark thì thầm, giọng nó run rẩy,

"Con.

con giống như một hòn đá rơi vào rổ trứng vậy, con giống như Superman trong comic vậy, sức lực của con lớn lắm, con sợ làm vỡ mọi thứ."

Trái tim Martha thắt lại.

Một đứa trẻ 5 tuổi không nên có những suy nghĩ già nua và nặng.

nề như thế, đó là gánh nặng của sức mạnh, gánh nặng của việc giống một nhân vật trong truyện tranh và gánh nặng của sự cô độc.

"Con sẽ không làm vỡ gì cả, chừng nào con còn có trái tim này"

Martha đặt tay lên ngực Clark,

"Sức mạnh không làm nên con người con, Clark, cách con sử dụng nó mới quan trọng.

Hôm nay con đã cứu bạn Jenny, đúng không?

Cha đã kể cho mẹ nghe."

Clark ngước lên, ngạc nhiên nói:

"Cha không mắng con ạ?"

"Cha con rất lo lắng"

Martha mỉm cười dịu dàng nói,

"Nhưng cha cũng rất tự hào về con.

Coi đã dùng sự khác biệt của mình để che chở cho người khác, đó là điều mà một người hùng.

làm, một Superman như trong truyện tranh làm, Clark ạ.

Không phải để khoe khoang, mà là để giúp đỡ người khác."

Clark gật nhẹ đầu, một chút ánh sáng trở lại trong đôi mắt u buồn của nó.

Nó cầm một miếng táo mẹ vừa gọt, cắn một miếng nhỏ, vị ngọt của táo Mỹ lan tỏa trong miệng, xua tan đi vị đắng của sự lo âu.

Có lẽ, nó thật sự là Superman hay chăng?

Nếu thật thì.

cũng chẳng đến nỗi nào.

Clark thầm vui vẻ trong lòng.

Gia đình Kent gần đây mới mua thêm một mảnh đất nhỏ coi như làm nông trại ở rìa thị trấn, nơi có một cái nhà kho cũ kỹ để Jonathan có thể thực hiện sở thích của mình là làm chỗ sửa chữa những món đồ gỗ và cũng là để cho Clark có không gian chạy nhảy mà không sợ đụng phải hàng xóm.

Vào một buổi tối tháng 12 lạnh giá, trong phòng khách ấm áp sực nức mùi gỗ thông cháy trong lò sưởi, Clark đang ngồi trên tấm thảm len, tay cầm một cuốn truyện tranh comic về Batman ( =]

mà Jonathan vừa mua về từ tiệm sách cũ.

Tivi đang phát bản tin về một vụ trai n-ạn xe hơi thảm khốc nào đó ở Long Island liên quan đến một cặp vợ chồng tỷ phú tên là Stark, nhưng Clark không chú ý, tâm trí nó lúc này đang bị cuốn vào một cơn đau nhức nhối ở hốc mắt.

Mọi thứ bắt đầu như một con ngứa thông thường, rồi chuyển thành cảm giác nóng rát, như thể có ai đó đang đốt lửa ngay sau nhãn cầu của nó vậy.

"Clark, con sao thế?"

Martha đang đan khăn len quàng cổ trên ghế bành, nhận thấy con trai liên tục dụi mắt trong vài phút đồng hộ liền.

"Mắt con.

nóng quá mẹ ơi"

Clark rên rỉ.

Nó ngẩng lên nhìn mẹ, và ngay thời điểm đó là lúc thế giới của nó đổ sụp thành những hình ảnh kinh hoàng.

Trong một khoảnh khắc, khuôn mặt hiền hậu, quen thuộc của Martha biến mất, làn da của bị trở nên trong suốt như ngọc thạch, rồi tan biến hoàn toàn.

Nó không nhìn thấy mẹ, thứ nó nhìn thấy là một bộ xương trắng hếu đang ngồi trên ghế với trái tim màu đỏ thẫm đang co bóp từng nhịp mạnh mẽ trong lồng ngực bằng xương sườn, thêm vào đó là những mạch máu chẳng chịt như rễ cây đang chảy dọc, bao bọc lấy xung quanh bộ xương.

Clark lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào ghế sofa.

Nó gào lên thất thanh với bộ dạng như gặp phải một thứ gì đó khủng khiếp lắm, vừa gào vừa che chặt mắt mình lại.

Thằng nhóc bảy tuổi hoảng loạn tột độ, trong mắt nó, mẹ nó đã c-hết, hoặc có thể là nó đang nhìn thấy một con quái vật đang giả danh Martha.

"Đừng lại gần tôi!

Get away!

Get away from me!

Monster!

Dad, mom.

cứu con với!

"Clark!

Clark!

Mẹ đây!"

Martha vứt vội cuộn len xuống mặt sàn, lao tới ôm lấy con trai.

Nhưng khi bà chạm vào nó, Clark càng vùng vẫy dữ đội hơn.

Nó mở mắt ra lần nữa, và lần này, nó nhìn xuyên qua cả bộ xương của bà, xuyên qua cả bức tường phía sau lưng bà, nhìn thấy người cha Jonathan đang đứng ngoài hiên nhà dọn tuyết, và xa hơn nữa, xuyên qua cả những thân cây sồi trắng, thấy những con sóc đang ngủ đông trong hốc cây.

Thế giới mất đi bề mặt, hay nói đúng hơn là mất đi phần vỏ bao bọc quanh thế giới lượng tử Mọi thứ trở nên trần trụi, chồng chéo lên nhau thành một mớ hỗn độn của xương, của thịt, của bê tông và sắt thép.

"Con không muốn nhìn nữa!

Shuttin down!

Làm ơn tắt nó đi!

Please!

Huhuhu.

.."

Clark khóc nấc lên, nước mắt nóng hổi trào ra, bốc hơi nghi ngút khi chạm vào không khí lạnh.

Jonathan nghe thấy tiếng hét rồi tiếng khóc của con, ông vứt xẻng tuyết lao vào trong nhà, về cảnh tượng đầu tiên ông thấy là hình ảnh con trai mình đang co giật trong vòng tay vợ, ông hiểu ngay rằng

"thứ đó"

lại đến, một năng lực mới, một lời nguyền mới.

"Jon, mắt thằng bé.

nhìn mắt thằng bé kìa!"

Martha thốt lên kinh hãi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập