Chương 6: Sự thật được phơi bày

Chương 6:

Sự thật được phơi bày

Jonathan nhìn vào đó, đôi mắt xanh thẳm của Clark lúc này không còn là màu xanh bình thường nữa, đồng tử trong con ngươi của nó giãn ra, và mống mắt đang phát ra một thứ ánh sáng màu đỏ đầy sợ hãi, ánh sáng đỏ đó xoay chuyển như những vòng tròn cơ khí nhỏ xíu đang tự điểu chỉnh tiêu cự.

Một lần nữa, ông nhận ra được vấn để.

Thằng con trai được nhặt về của mình thực sự là một Kryptonian, một Superman có thật ngoài đời thật.

"Clark, look at me!"

Jonathan quỳ xuống, giọng ông đanh lại, cố gắng át đi tiếng khóc của cor trai,

"Con đang nhìn thấy gì?"

"Xương.

toàn là xương.

.."

Clark run rẩy, vùi đầu vào ngực Jonathan,

"Mọi người c-hết hết rồi.

con nhìn thấy xương của mọi người.

huhuhu.

.."

TJonathan và Martha nhìn nhau, nỗi đau xót xa hiện rõ trong ánh mắt họ, hai người hiểu điều gì đang xảy ra, đứa con của họ không bị điên, nó chính là Superman, và nó chỉ đang nhìn thấy sự thật trần trụi nhất của sinh học.

"Nghe mẹ này, Clark"

Martha nhẹ nhàng nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của con trai lên.

Bà không sợ hãi ánh mắt kỳ dị đó, bà dùng hai bàn tay ấm áp của mình nhẹ nhàng nâng lên khuôn mặt thằng bé.

"Con không nhìn thấy cái c-hết, con đang nhìn thấy sự sống, con đang nhìn thấy cách mà Chúa tạo ra con người chúng ta.

"Con biết chứ, con đọc truyện và con biết cái thứ.

năng lực này.

Nhưng nó ghê quá.

.."

Martha mỉm cười, dù nước mắt bà cũng đang roi, bà nói:

"Không đâu con, đó là những gì bên trong chúng ta, xương để nâng đỡ, tim để yêu thương.

Con đang nhìn thấy sự thật, Clark à, và sự thật thì đôi khi rất trần trụi, rất đáng sợ, nhưng n‹ không hề xấu.

"Tập trung vào mẹ"

Jonathan tiếp lời, giọng ông vững chãi,

"Hãy nghĩ về nhiều điều Superman làm trong comic, hãy tưởng tượng con đang kéo một tấm rèm cửa xuống, từ từ thôi, che bớt ánh sáng đi, che bớt sự thật đi, rồi sau đó chỉ nhìn vào làn da của mẹ con, nhìn vào nốt ruồi trên cằm mẹ con."

Clark nức nở, cố gắng làm theo.

Nó tập trung vào cảm giác bàn tay của mẹ trên má mình, nó tưởng tượng ra những lớp da thịt đang đắp nặn lại lên bộ xương trắng hếu kia, từ từ, rất chậm, những mạch máu mờ đi, bộ xương ẩn sau lớp cơ, và rồi, làn da hồng hào, ấm áp của Martha hiện ra trở lại.

Đôi mắt bà hiền từ và lo lắng nhìn nó chăm chú, ánh sáng đỏ trong mắt Clark tắt lịm, trả lại màu xanh biếc ngây thơ ban đầu.

Thằng bé đổ gục vào lòng mẹ, kiệt sức như vừa chạy nước rút trên một quãng đường dài.

"Con sợ lắm.

.."

Nó nói nhỏ.

"I know, I know"

Martha ru hời, đung đưa người như thuở Clark vẫn còn đỏ hỏn,

"Nhưng con đã làm chủ được nó rồi, đúng không, Superboy bé nhỏ của mẹ thật giỏi quá!"

Ngay khi cái từ ấy được phát ra theo một cách vô tình từ miệng bà, một cái nhói nhẹ xuất hiện trong đầu Clark, nhưng rồi nó đến và rời đi cũng rất nhanh, hệt như những ngôi sao băng lướt qua trên bầu trời đêm vậy.

Đêm đó, Clark nằm thao thức trên giường, nó nhìn lên trần nhà, cẩn thận không để mình

"nhìn xuyên thấu"

qua đó.

Nó nhận ra một điều đau đớn ở cái tuổi lên bảy mà những đứa trẻ bình thường vẫn còn đang vui cười ngây thơ rằng:

Nó hoàn toàn cô độc.

Các bạn ở trường sợ bóng tối vì họ không biết cái gì ẩn trong đó, còn Clark sợ ánh sáng, vì n‹ biết quá rõ cái gì ẩn trong đó, nó nhìn thấy những thứ mà không ai nên thấy, nó đang mang trong mình những bí mật có thể khiến người ta coi nó là anh hùng, hoặc có thể gọi nó là quái vật.

Năm 1992 trôi qua trong sự im lặng cam chịu của Clark.

Thằng bé tám tuổi đã học được cách kiếm soát “Tia X7 cũng như thính giác siêu phàm của mình, nó xây dựng xung quanh mình những bức tường vô hình, những rào cản tỉnh thần để ngăn thế giới xâm nhập vào, và ngăn chính mình bộc lộ những sức mạnh siêu phàm ẩn mỉnh trong người nó tràn ra bên ngoài.

Nó không còn chơi bóng chày với bọn trẻ hàng xóm nữa, sợ mình sẽ ném gãy tay ai đó, nó tránh xa những trò đùa nghịch đuổi bắt, sợ mình sẽ chạy quá nhanh, nó trở thành Clark Ken:

mọt sách đúng nghĩa, một đứa trẻ luôn ngồi một góc ở sân trường với cuốn sách dày cộp, đeo một cặp kính gọng đen to sụ mà Jonathan mua cho.

Chiếc kính dày cộp đó không phải chỉ để sử dụng cho mục đích thông thường, chiếc kính giúp nó cảm thấy an toàn hơn, như một tấm khiên chắn giữa đôi mắt nó và thế giói trần trụi ngoài kia.

Vào một buổi chiều mùa xuân năm 1993, Jonathan đưa Clark ra cánh rừng nhỏ sau nhà kho để sửa hàng rào.

"Cha này"

Clark hỏi, tay giữ một cây cọc gỗ trong khi Jonathan đóng búa vào đỉnh cọc,

"Tại sao con lại ở đây?

Ý con là.

có phải con thực sự giống.

u know, Clark Kent trong comic."

Jonathan dừng tay lại, ông lau mồ hôi trên trán, nhìn đứa con trai đang lớn nhanh như thổi của mình.

Ở tuổi lên tám, Clark đã cao gần bằng vai ông, và thằng bé có một bờ vai rộng và dáng đứng vững chãi lạ thường.

"Ý con hỏi là cách con đến đây.

Trái Đất này á hả?"

"Yes, có phải con ngồi phi thuyền đến như cậu bé người Krypton đó hay không?

Hoặc nếu không phải thì.

tại sao Chúa lại gửi con xuống đây nếu như con không giống ai cả?"

Clark đá nhẹ vào một hòn sỏi, hòn sỏi bay vrút đi, xuyên qua ba thân cây phong đỏ và găm sâu vào thân cây sồi già đã trụi lá cách đó năm mươi mét, Clark vội vàng nhìn lơ đi chỗ khác Jonathan thở dài, ông ngồi xuống tảng đá to gần đó, ra hiệu cho Clark ngồi bên cạnh.

Ông vừa nói vừa đưa ánh mắt nhìn ra cánh Từng thưa được những tia nắng chiều tà phủ lên lớp ánh sáng vàng vọt trước mặt.

"Con biết không, Clark, ông nội con từng nói, mỗi công cụ được sinh ra đều có mục đích của nó, cái búa để đóng đinh, đôi giày để bảo vệ đôi chân, cái cày để xới đất, cái xô để múc nước, nhưng con không phải là công cụ, con là một con người, bằng xương bằng thịt giống cha mẹ như vậy.

All men are created equal, that they are endowed by their creator with certain unalienable rights, that among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness!

"Con không phải con người, "

Clark phản bác, giọng đượm buồn, “Cha từng nói là cái tên của dòng họ nhà ta, tên của cha mẹ được ông tác giả kia mua lại bản quyền, và do cha tự hào vì điều đó, nên cha mới đặt tên cho con là Clark Kent.

Nhưng.

sau tất cả những điểu bất thường xuất hiện trên người con, chả nhẽ con lại không nhận ra được.

Jonathan do tay ngắt lời thằng bé, giọng nói của ông đầy ấm áp nhưng cũng mang lấy sự khẳng định chắc nịch:

"Con là con người hơn bất kỳ ai cha từng gặp.

And.

thats right!

Con không phải là con ruột của cha mẹ, con được ta và mẹ con nhặt về vào cái ngày định mệnh 8 năm trước, con xuất hiện giữa không trung, rơi xuống đất, không có phi thuyền vũ trụ, không có ánh lửa ma sát với bầu khí quyển, chỉ có một tấm vải đỏ quấn quanh người con.

Mà gia đình ta cũng chẳng phải là nông dân, cha mẹ mua lại nông trại này chỉ là vì cha yêu thích, muốn tìm cảm giác yên bình giống với gia đình nhà Kent trong comic và quan trọng nhất là để con có chỗ chơi đùa thoải mái.

Cha biết, và có lẽ con cũng đã nhận ra, năng lực của con rất giống một Kryptonian.

Ông ngừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đứa con trai bé bỏng.

But, tất cả những điều đó đều không quan trọng, không quan trọng là con sinh ra từ đâu, hay máu con màu gì, con có năng lực gì và có sợ Kryptonite hay không, quan trọng là cách làm người đều do những lựa chọn của con, con có sức mạnh của Superman để làm bất cứ điều gì con muốn, con có thể chọn trở thành kẻ bắt nạt lớn nhất cái sân chơi này, con có thể bẻ gãy mọi thứ.

Nhưng con đã chọn không làm thế, con đã chọn giống người siêu anh hùng.

trong những cuốn truyện tranh ấy, everyday, con đều chọn sự kiểm chế con chọn cách hoạt động dịu dàng, con chọn giúp bố giữ cái cọc gỗ này thay vì đóng nó bằng tay không, đó chính là nhân tính, my son.

Và có lẽ.

có lẽ con ở đây là để nhắc nhở chúng ta về điều đó.

Nhắc nhở về cái gì ạ?"

Về việc chúng ta có thể trở nên tốt đẹp hơn"

Jonathan mỉm cười, "

Một ngày nào đó, Clark, một ngày nào đó con sẽ không cần thiết phải giấu giếm nữa, một ngày nào đó, con có thể làn Superman của vũ trụ này, đứng dưới ánh mặt trời, và cả thế giới sẽ nhìn vào con, không phải là nhìn một quái vật, mà là nhìn một niềm hy vọng, giống với biểu tượng hình chữ S đó, và t tin rằng con xứng đáng với nó."

Clark im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiện nó chọt bật cười, lúc đầu chỉ là một tiếng cười nhỏ, rồi dần dần trở thành một tràng cười dài khiến cho người cha Jonathan nhíu mày đầy khó hiểu nhìn nó.

“Hahaha.

cha.

hahaa.

cha nói.

nói giống hệt những gì trong truyện tranh nói.

hahaa.

Jonathan hơi đỏ mặt, ông đứng dậy cầm lấy cây gậy gỗ dưới chân quật vào người thằng bé, một cái quật rất nhẹ, như thể chỉ là đánh yêu, mặc cho ông biết dù ông có quật mạnh hết sức thì thằng con siêu nhân của ông cũng chẳng thấy đau, nhưng ông vẫn làm nhẹ nhàng như vậy.

“Cái thằng trời đánh này, con biết ta là fan bự của comic mà.

Còn cười được nữa.

“Nhưng mà, hahaha.

Clark vừa chạy né đòn từ cha mình, vừa tiếp tục cười hô hố, một tràng cười dài và thật sự vui vẻ, có lẽ là vui vẻ nhất từ khi nó bắt đầu có ý thức đến nay.

“Cha nói những điều đó làm con thấy buồn cười quá.

hahaha.

cha là đồ học vẹt.

hahaha.

Jonathan cũng bật cười theo thằng nhỏ, ông quơ cây gậy gỗ đuổi theo phía sau lưng đứa con trai “bé bỏng”.

“Đứng lại, Im Batman, đừng có chạy!

“Vậy con là Superman, cha không đuổi được con đâu, plè”

Gió chiểu thổi qua mái tóc đen rối bù của nó, nó vui cười hớn hở vui đùa cùng cha mình.

Thằng bé dù đọc truyện tranh đã lâu, nhưng nó chưa thực sự hiểu hết những lời thoại ông b trong truyện và lời của người cha nó.

Niềm hy vọng?

Với Clark lúc này, hy vọng chỉ đơn giả là tối nay mẹ nấu món nó thích, hy vọng gia đình nó sẽ mãi mãi vui vẻ bình yên, hy vọng sao ngày mai đi học không brị đrau đầu vì tiếng ồn, và hy vọng có một người bạn thực sự.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập