Chương 7:
Gia đình mới chuyển đến
Lời cầu nguyện thầm kín đầu tiên đã được Chúa ban cho vào ngay buổi tối hôm đó.
Ngôi nhà số 25 ấm cúng quanh căn bếp nhỏ, bữa tối có món sườn nướng chua cay mà nó thích nhất, nó ngồi căn từng miếng sườn một cách ngon lành, đôi mắt híp vào đầy vui vẻ.
“Ăn chậm thôi con, còn nhiều lắm, không ai dành với con cả“ Martha mỉm cười nhìn thằng bé ăn ngấu nghiến, rồi lại quay sang liếc chồng mình, “Chiểu nay hai cha con ầm ĩ gì ngoài sân nông trại mà vui thế, tiếng Clark cười còn vọng đến tận nhà mình, em nghe thấy lúc đang ướp sườn.
Jonathan vừa ăn vừa mim cười đáp lại:
“Nothing, hai cha con chỉ đóng giả làm Batman và Superman thôi, chơi vui lắm, lần đầu tiên anh thấy, thằng bé được làm chính mình.
Bữa tối nối liền lấy sự vui vẻ từ ban chiểu, trôi qua một cách ấm áp và chậm rãi.
Lời cầu nguyện đầu tiên đã thành hiện thực, và Clark không hề biết rằng, lời cầu nguyện thầm kín tiếp theo sắp được đáp lại.
Một buổi chiểu của mấy tháng sau, khi Clark đang ngồi ở hiên nhà gọt một khúc gỗ cứng ngắc thành hình một con chim đại bàng chỉ bằng một con dao cùn và lực ấn nhẹ của ngón cái, Jonathan bước ra, tay cầm hai cốc nước chanh mát lạnh.
"Giải lao chút nào con trai"
Ông nói, đưa cốc nước cho Clark rồi ngồi xuống chiếc ghế bập bênh bên cạnh.
Clark nhận lấy cốc nước, ngón tay cậu cẩn thận từng li từng tí để không bóp nát cái ly thủy tĩnh mỏng manh trước mắt.
"Dad, căn nhà bên cạnh nhà ông Johansson.
hình như có người mua rồi hay sao ấy?"
Jonathan nhướn mày ngạc nhiên,
"Sao con biết?
Cha tưởng biển 'Bán Nhà' vẫn còn treo ở đó mà?"
"Sáng nay con nghe thấy tiếng xe tải, và con ngửi thấy mùi sơn mới, mùi vôi vữa nữa."
Clark chỉ tay về phía căn nhà gỗ hai tầng nằm cách nhà của gia đình Kent hơn trăm mét, bị ngăn cách bởi một hàng rào cây bụi gai rậm rạp.
Căn nhà đó đã bỏ hoang suốt hai năm nay kể từ khi chủ cũ của nó là bà Anderson qrua đrời, con cái và cháu chắt của bà ấy nghe nói cũng đã chuyển tới Washington để sinh sống.
"Tai con thính thật đấy"
Jonathan cười, nhấp một ngụm nước chanh,
"Đúng là có tin đồn, sáng nay ở tòa thị chính, mọi người kháo nhau rằng một gia đình từ xa chuyển đến, nghe đâu là làm nghiên cứu sinh học hay gì gì đó.
"Họ có con cái không ạ?"
Clark hỏi, cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng ánh mắt nó lại ánh lên một tia hy vọng mong manh.
"Cha không rõ nữa"
Jonathan nhìn con trai, ông hiểu thấu nỗi lòng của thằng bé,
"Nhưng nết có, cha hy vọng họ sẽ là những người hàng xóm tốt, u know, Mount Vernon này ít khi có người lạ đến ở."
Những ngày sau đó, sự tò mò của thị trấn nhỏ bé này bị kích thích đến mức tột độ, ngày nào người dân nơi đây cũng dành hàng giờ đồng hồ chỉ để bàn tán về việc những người chuyển đến sẽ là ai, từ đâu hay có thân phận gì.
Thế rồi ngày mà bọn họ mong chờ rốt cuộc cũng đến.
Một chiếc xe tải chở đồ đạc lếnh kểnh lù lù xuất hiện vào lúc nửa đêm, một thời điểm chuyểt nhà kỳ lạ.
Những người công nhân bốc vác làm việc trong im lặng và nhanh chóng, rồi nhữn tấm rèm cửa dày cộp được kéo kín mít ngay lập tức, không ai nhìn thấy mặt của những ngư¿ chủ mới.
Bà Dickinson chủ tiệm bánh mì đồn rằng họ là những nghệ sĩ lập dị trốn tránh sự ồn ào của thành phố, ông cảnh sát trưởng lại nghi ngờ họ là nhân chứng được bảo vệ bởi FBL
Thế nhưng Clark biết nhiều hơn thế, và nó biết những điều người ta đồn thổi hoàn toàn sai bét.
Mỗi đêm, khi nằm trên giường, nó đều nghe thấy tiếng tim đập và tiếng hít thở từ căn nhà đó.
Bốn nhịp tim, bốn hơi thở.
Một nhịp chậm rãi, mạnh mẽ và đều đặn như tiếng máy đập đá của một người đàn ông rất khỏe mạnh, một nhịp khác thì lại nhanh hơn, mang theo sự sắc sảo và đầy toan tính của một người phụ nữ, và hai nhịp còn lại nhỏ bé, non nót, y hệt nhịp đập của trẻ con.
Clark đặc biệt chú ý đến một trong hai nhịp tim nhỏ bé đó, nó có một giai điệu kỳ lạ, không giống như nhịp tim vô tư lự của bạn bè nó ở trường, nhịp tim này có lúc đập rất nhanh như đang sợ hãi, có lúc lại tĩnh lặng đến mức gần như ngừng lại, như thể chủ nhân của nó đang nín thở chờ đợi một mối nguy hiểm vô hình.
Clark ngờ ngợ rằng, dường như đó là một nhịp tim.
cảnh giác.
"Họ cũng đang giấu giếm điểu gì đó"
Clark tự nhủ thầm trong bóng tối.
Nó cảm thấy một sự kết nối mơ hồ, một gia đình bí ẩn chuyển đến vào giữa đêm?
Những tấm rèm cửa luôn đóng kín?
Liệu bọn họ có giống nó hay không?
Ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 5, bầu trời ở Mount Vernon trong xanh không một gợn mây, Jonathan quyết định rằng đã đến lúc thực hiện nghĩa vụ của những người hàng xóm văn minh và thân thiệu, đó là sang chào hỏi gia đình mới chuyển tới.
Martha đã nướng một chiếc bánh nhân việt quất thơm lừng, bà bắt Clark mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc và dùng sáp vuốt tóc của cha nó để có thể khiến cho mái tóc khó ưa trở nên gọn gàng.
"Nhớ nhé Clark"
Jonathan dặn đò khi cả nhà đi bộ dọc theo con đường vỉa hè rải sỏi dẫn sang nhà bên cạnh,
"Cười tươi, say hello and.
đừng nhìn chằm chằm vào người ta.
Nếu con nghe thấy gì lạ.
cứ lờ nó đi, ok?"
"Yes, father!"
Clark gật đầu, tay nó hơi run khi cầm giỏ quà nhỏ đựng mấy lọ mứt dâu.
Khi họ đến trước cửa căn nhà gỗ, Clark cảm thấy một luồng áp lực vô hình xuất hiện, nó nghe thấy tiếng bước chân bên trong nhà dừng lại ngay khi tiếng chuông cửa vang lên, tiếng lên đạn lách cách của một khẩu súng lục, rất khẽ, rất nhanh, rồi cuối cùng là tiếng tháo đạn và giấu đi.
Clark nheo mắt, nghĩ thầm trong đầu, “Súng?
Tại sao họ lại có súng?
Cánh cửa gỗ được chậm rãi mở ra.
Đứng trước mặt họ không phải là những đặc vụ nguy hiểm hay sát thủ máu lạnh hoặc các ác nhân với nụ cười bệnh hoạn trên mặt như trí tưởng tượng phong phú của thằng nhóc mê truyện tranh.
Đó là một người đàn ông to lớn, phổng phao với nụ cười rạng rỡ và bộ râu quai nón rậm rạp gã ta mặc một chiếc áo len sặc sỡ trông hơi.
buồn cười, bên cạnh gã là một người phụ nữ có khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại cố tỏ ra hiền hậu giống với những người hàng xóm bình thường.
"Oh, Hi!
Hi!
' Người đàn ông nói với chất giọng lơ lớ hơi không thuần Mỹ nhưng đầy nhiệt tình, dang rộng hai tay như muốn ôm cả gia đình nhà Kent vào lòng, "
Yeah, nêi bồ!
Oăn đề phu!
Nice to meet u!
Chúng tôi vừa mới dọn nhà xong, come in, donft be shy!
Chúng tôi là gia đình Kent ở số 25"
Jonathan mỉm cười bắt tay, "
Chào mừng đến với Mount Vernon, vùng đất yên bình nhất nước Mỹ.
Người đàn ông vỗ vai Jonathan mạnh đến mức ông suýt lảo đảo, gã giới thiệu:
Tôi là Alexei, còn đây là vợ tôi, Melina.
Oh wow, bánh nướng à?
Thom thật đấy!
Clark bước theo bố mẹ vào phòng khách, căn nhà được bày biện khá sơ sài nhưng có thể tạm coi là gọn gàng.
Nó đảo mắt nhìn quanh, và rồi ánh mắt nó dừng lại ở cầu thang.
Hai cô bé đang đứng đó, lấp ló sau tay vịn cầu thang.
Một cô bé nhỏ xíu, chừng 4-5 tuổi, có mái tóc vàng óng và khuôn mặt bầu bĩnh.
Cô bé đó đang nhìn chằm chằm vào giỏ bánh trên tay Martha bằng ánh mắt thèm thuồng.
Và phía sau cô bé, là một cô gái lớn hơn, Clark đoán rằng cô ấy chắc trạc tầm tuổi nó.
Cô bé ấy có mái tóc xanh pha lãnánh vàng nhuộm bằng loại thuốc nhuộm rẻ tiền, trông vẫn còn mới, được tết gon gàng hai bên, buông xõa xuống vai.
Đôi mắt màu xanh lục bảo của cô bé nhìn Clark không hề chớp lấy một lần, đó là một cái nhìn vô cùng sắc bén, tràn đầy dò xét và già dặn hơn nhiều so với lứa tuổi chín mười của hai đứa nhóc.
Không có sự ngây thơ thường thấy, mà là sự cẩn trọng của một con thú nhỏ đã quen với việc lẩn trốn trong rừng rậm.
Clark sững lại, nó nghe thấy nhịp tim của cô bé ấy.
[Thình.
thịch.
hình.
Trái tim đó không hề sọ hãi, đập theo một cách kiêu hãnh và bướng binh.
Natasha, Yelena, xuống đây chào khách nào con"
Melina gọi, giọng bà ngọt ngào nhưng cứ như thể đang mang theo mệnh lệnh ngầm.
Cô bé tóc nhuộm bước xuống từng bước trên bậc thang, chậm rãi và duyên dáng, tiếp đó lại từ từ tiến tới, đứng trước mặt Clark, ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Hey"
Cô bé nói, giọng cô trong trẻo nhưng không có chút cảm xúc thừa thãi nào, "
Em Natasha.
Clark nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Nó đã mong chờ một người bạn, nhưng nó chẳng thể ngờ rằng mình lại gặp phải một người bạn.
áp đảo đến thế.
Tó.
tớ là Clark"
Thằng bé lắp bắp, đưa tay ra, rồi vội rụt lại vì nhớ ra mình đang cầm lọ mứt hoa quả, "
Clark Kent.
Natasha nhìn sự lúng túng của nó, rồi nở một nụ cười mỉm rất nhẹ, rất khó nhận ra, nụ cười chỉ thoáng qua trên môi cô bé.
Ánh mắt cô dịu lại, bớt đi vẻ dò xét, thay vào đó là một chút t mò thực sự của trẻ con.
Cậu to xác thật đấy"
Cô bé nhận xét thẳng thắn, "
Cậu có biết trèo cây không?"
Clark ngó người, "
Tớ.
tớ.
có.
Good"
Natasha nói, quay sang cầm lấy tay em gái mình, "
Lát nữa cậu chỉ cho tôi nhé, ở đây chán quá, chẳng có gì để bắn.
à, để chơi cả."
Clark gật đầu la lịa, trái tim trong lồng ngực nó đập rộn ràng theo một giai điệu mới mẻ.
Nó còn không nghe thấy tiếng súng lên đạn lúc nãy nữa, trong đầu nó chỉ còn những âm thanh hơi khàn khàn nhưng đầy cuốn hút của cô bé tóc nhuộm xanh đang đứng trước mặt này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập