Chương 9:
Vùng an toàn duy nhất
Sau bữa liên hoan đầy ăp tiếng cười đùa, khi trời đã tối hẳn, những con đom đóm bắt đầu bay lên từ bụi cỏ, tạo thành những đốm sáng lập lòe đầy ma thuật dưới các tán lá cây xanh rì Clark và Natasha ngồi trên bậc thềm hiên sau nhà, mỗi đứa cầm một cái lọ thủy tỉnh rỗng m¿ Jonathan đã đục lỗ trên nắp, bé Yelena đã ngủ gục trong lòng Melina và được bế về nhà từ ban nãy, chỉ còn lại hai đứa nhỏ cùng tuổi ngồi ngắm nhìn khung cảnh yên bình với nhau.
"Cậu bắt được mấy con rồi?"
Natasha hỏi, lắc lắc cái lọ của mình.
Bên trong, ba con đom đón đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
"5 con"
Clark giơ cái lọ của mình lên, nó đã dùng.
tốc độ siêu nhanh của mình để bắt chúng mà không làm gãy cánh, nhưng nó nói dối là nó chỉ may mắn vợt được, là may mắn.
"Cho tôi xem nào"
Natasha chồm người sang, ghé mắt vào lọ thủy tỉnh của Clark.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt trẻ thơ chỉ còn gang tấc, Clark có thể ngửi thấy mùi hương trên tóc Natasha, mùi của dầu gội dâu tây và mùi cỏ dại.
Nó nín thở, tim đập thình thịch liên hồi, không phải vì tiếng ồn, mà vì một cảm giác hồi hộp kỳ lạ mà mãi sau này khi lớn lên, gặp lại cô bé ở nơi cách xa vùng quê này tít tắp, nó mới có thể hiểu được thứ cảm giác đó.
Natasha ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của Clark qua cặp kính dày, trong ánh sáng vàng vọt lờ mờ của những con đom đóm, đôi mắt xanh biếc của Clark trông sâu thẳm và hiền làn!
đến lạ lùng.
"Mắt cậu đẹp thật"
Natasha buột miệng nói.
Đây là lần đầu tiên cô bé khen ai đó một cách thật lòng, không phải là để thao túng hay lấy lòng tin.
Clark đỏ mặt tía tai lắp bắp nói:
"Th.
thank u, mắt cậu cũng.
cũng.
cũng xanh lắm."
Natasha bật cười khúc khích rồi mở nắp lọ của mình ra.
"Cậu làm gì thể?"
Clark hỏi.
"Thả chúng ra"
Natasha nói một cách nhẹ nhàng,
"Bị nhốt trong lọ buồn lắm, chúng nó cần phải được bay tự do ngoài trời.
Những con đom đóm bay v-út ra ngoài, hòa vào màn đêm, y hệt như lời cô nói, tự do và rực TỔ.
Clark nhìn Natasha, và ngay lúc này nó hiểu được rằng cô bé không chỉ nói về những con đom đóm, cô bé đang nói về chính mình.
Dù nó không biết cô bị"
nhốt"
ở đâu hay như thế nào, nhưng nó lại có thể cảm nhận được khao khát tự do cháy bỏng trong cô.
Thằng bé cũng mở nắp lọ của mình, 5 con đom đóm của nó cũng lập tức bay đi, nhập vào đàn đom đóm của Natasha, quấn quýt lấy nhau cùng bay lên cao, vượt qua mái nhà, hướng về phía những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm đen huyền diệu.
Clark này"
Natasha nói mà không nhìn nó, "
Hứa với tôi một chuyện nhé?"
Chuyện gì?"
Đừng bao giò.
đừng bao giờ thay đổi nhé, đừng bao giờ đánh mất con người của chính cậu.
Cứ ngốc nghếch và tốt bụng như thế này mãi cũng được, nhé!
Clark không hiểu tại sao cô bé lại nói thế, nhưng nó gật đầu chắc nịch.
Ipromise!
Trong bóng tối dưới hiên nhà, Natasha Romanoff, sát thủ nhí của Red Room, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Clark Kent, Superman của tương lai.
Hai đứa trẻ ngồi đó, im lặng ngắm nhìn những đốm sáng nhỏ nhoi đang cố gắng thắp sáng màn đêm bao la, và có lẽ, đó là những đốm sáng của hy vọng.
Gia đình Kent và gia đình hàng xóm quyết định cùng nhau đi hội chợ vào tối thứ 7.
Trời tháng tám mang theo cái nóng oi ả đặc trưng của vùng tây bắc Hoa Kỳ, khi không khí dường như đặc quánh lại và mùi nhựa đường nóng chảy hòa quyện với mùi lúa chín thơm phức.
Nhưng cái nóng đó không thể ngăn cản sự kiện được mong chờ nhất trong năm của thị trấn Mount Vernon, Hội chợ quận Knox.
Đó là một thế giới rực rỡ của những ánh đèn neon nhấp nháy, tiếng nhạc organ từ vòng quay ngựa gỗ, mùi kẹo bông gòn ngọt lịm và tiếng la hét phấn khích từ tàu lượn siêu tốc.
Clark mặc một chiếc áo phông kẻ ngang đơn giản, tay nắm chặt tờ 5 USD mà Jonathan vừa cho để tiêu vặt.
Bên cạnh nó, Natasha trông thật khác lạ trong chiếc váy yếm bò năng động, mái tóc xanh được buộc cao đuôi ngựa, để lộ chiếc cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi.
Cô bé nhìr mọi thứ xung quanh với đôi mắt mở to, không phải vì ngạc nhiên, mà vì đang cố gắng ghi nhớ từng chỉ tiết của một cuộc sống mà cô biết là quá đối mong manh.
Look at that!
Cha đang làm cái gì thế kia?"
Natasha huých tay Clark, chỉ về phía gian hàng
[Thử Thách Sức Mạnh]
Ở đó, Alexei Shostakov, người cha hờ của cô, đang xắn tay áo lên, để lộ bắp tay cuồn cuộn như một con bò mộng, ông ta đang cầm chiếc búa tạ khổng lồ, chuẩn bị đập xuống cái đe để làm rung chuông.
Xem đây!
Sức mạnh của gấu Nga!
Alexei gầm lên bằng tiếng Nga trong vô thức, mặt đỏ bừng vì phấn khích, và có lẽ vì cả vài lon bia trước đó.
BONG!
Tiếng v:
a chạm vang lên như tiếng súng nổ, quả tạ sắt bay vrút lên cột đo, đập vào cái chuông trên đỉnh mạnh đến mức cái chuông văng ra khỏi giá đỡ, rơi leng keng xuống đất.
Đám đông reo hò ầm ĩ, còn ông chú chủ gian hàng thì há hốc mồm kinh ngạc, hoặc có lẽ là chán nản vì sắp phải mất phần thưởng cho gã khách hàng to con này nhiều hơn.
Melina đứng bên cạnh, tay bế Yelena, chỉ khẽ lắc đầu ngán ngẩm nhưng khóe môi vẫn nhếch lên mộ nụ cười nửa miệng.
Bà biết Alexei đang nhớ những ngày tháng vinh quang khi còn làm Red Guardian, và việc bắt nạt cái máy đo sức mạnh ở hội chợ quê mùa này là cách duy nhất ông ta xả đi nỗi nhớ đó.
Cha cậu khỏe thật đấy"
Clark nhận xét, trong lòng thầm so sánh lực đập đó với sức mạnh.
của chính mình.
Nó biết mình chỉ cần búng tay một cái là cái máy đó tan tành, nhưng tất nhiên rồi, nó sẽ không bao giờ làm như thế.
Ông ấy chỉ thích khoe khoang thôi"
Natasha nhún vai, nhưng trong giọng nói có chút nét gì đó trìu mến, "
Come, tôi muốn chơi cái kia.
Cô kéo tay Clark chạy về phía gian hàng ném vòng cổ chai, phần thưởng lớn nhất là một con gấu bông khổng lồ màu tím xấu xí nhưng lại là niềm ao ước của mọi đứa trẻ tối hôm đó.
Ba lượt ném, 1 USD!
Người chủ quán hô hào.
Natasha nheo mắt, Clark nghe thấy nhịp tim cô bé đập chậm lại, cô cầm chiếc vòng nhựa, tính toán quỹ đạo, lực gió, và độ nảy.
Và tồi.
“Vút”.
Trượt.
Vẫn trượt.
Natasha sửng sốt, cô vốn là một xạ thủ bẩm sinh, làm sao có thể trượt được?"
Gian lận"
Cô bé nói thầm, chỉ đủ để Clark nghe thấy, "
Cổ chai to hơn cái vòng một chút xíu, và cái vòng bị làm lệch trọng tâm.
Clark nhìn cô bạn đang xụ mặt xuống, đôi mắt màu xanh lục bảo ánh lên sự thất vọng và nỗi tức giận được kìm nén.
Nó biết Natasha ghét thất bại, và nó cũng biết là cô ấy đúng.
Để tớ thử xem"
Clark bước lên, đưa tờ 1 đô la cho chủ quán.
Natasha đứng khoanh tay, nhướng mày nói:
Cậu á?
Đừng phí tiền, Clark, nó bị bịp rồi.
Clark không nói gì, nó cầm chiếc vòng lên, đối với mấy trò có thể coi là có chút phản khoa học như thế này, nó không cần tính toán quỹ đạo như Natasha, mà nó sử dụng một thứ khác sự cảm nhận vật lý ở cấp độ vi mô.
Nó miết ngón tay lên chiếc vòng nhựa rẻ tiền, cảm nhận được chỗ nào nặng hơn, chỗ nào nh hơn, nó nhìn vào cổ chai thủy tỉnh, dùng mắt thường được hỗ trợ bởi siêu thị giác để tìm ra góc độ duy nhất mà chiếc vòng có thể lọt qua.
Trải qua một loạt phép tính phức tạp mà ngay cả máy tính của NASA thời đó cũng mất vài giây, nhưng bộ não của Clark xử lý xong nhanh gấp ngàn lần, chỉ trong vòng một phần nghìn trên một giây, nó cần tạo ra một lực xoáy cực mạnh để chiếc vòng mở rộng ra một chút do lực ly tâm, rổi co lại khi tròng vào cái cổ chai.
“Vút
Chiếc vòng bay đi, xoay tít mù, chạm vào miệng chai, dường như bị kẹt lại một giây, rồi “cạch” một cái, trượt xuống tận đáy chai một cách hoàn hảo.
Ông chủ quán trố mắt, Natasha cũng trố mắt nhìn trân trối.
May mắn thôi"
Clark cười toe toét, gãi đầu, diễn lại cái dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày, "
Bác ơi, cho cháu con gấu tím.
Khi Clark ôm con gấu bông khổng lồ to gần bằng người Natasha trao cho cô, Natasha đã đứng hình mất vài giây, cô không đưa tay ra nhận ngay, cô nhìn con gấu, rồi lại nhìn Clark.
Trong thế giới của cô, thế giới của gián điệp và sát thủ, không ai cho ai cái gì miễn phí.
Mọi món quà đều đi kèm một cái giá, hoặc là một nhiệm vụ, hoặc là một sự thao túng hoàn toàn.
Của cậu đấy"
Clark dúi con gấu vào lòng cô bé, "
Cầm lấy đi, tớ mỏi tay rồi.
Natasha ôm lấy con gấu, trao ôi, lớp lông của nó mềm mượt làm sao mặc dù có mùi bụi vải tổng hợp.
Cô vùi mặt vào nó, hít một hơi thật sâu.
Cô nói, giọng nhỏ xíu bị át đi bởi tiếng nhạc ồn ào:
Thanks.
chưa ai.
chưa ai tặng tôi cái gì như thế này cả"
Chỉ là con gấu bông thôi mà"
Clark mim cười, nụ cười hiền hậu và ấm áp như nắng sớm.
No, Clark"
Natasha ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt nó, "
Nó không chỉ là con gấu bông bình thường thôi đâu."
Đó là khoảnh khắc Natasha Romanoff mới 9 tuổi, quyết định rằng dù sau này có chuyện gì xảy ra, dù cô có phải trở về địa ngục hay trở thành ai đi chăng nữa, cô sẽ không bao giờ làm hại cậu bé ngốc nghếch đeo kính này, cậu sẽ luôn là vùng an toàn của cô, duy nhất và mãi mãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập