Ren đảo mắt một vòng khắp những gương mặt xung quanh mình, Yuna, Nautilus, Chest, Lind, rồi cả Shivat và Diavel.
Không ai cất lời, không ai phản đối, và điều ấy không khiến không khí lắng xuống như thường lệ.
Thay vào đó, nó mang theo một sự chấp nhận.
tĩnh lặng và vững vàng.
Biểu cảm của từng người đều khác nhau, nhưng có một điểm chung dễ dàng nhận ra:
không một ai tỏ ra quá bất ngờ.
Yuna đứng gần Nautilus, ánh mắt cô nghiêm lại, bàn tay nắm hờ lấy thanh kiếm đặt bên hông.
Cô không nói gì, nhưng rõ ràng là đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
Nautilus nhìn về phía Diavel, gật đầu rất nhẹ, như thể lời tuyên bố vừa rồi chỉ là xác nhận lại điều cậu ta đã đoán.
Lind khoanh tay, ánh mắt lạnh băng liếc qua chiến lợi phẩm vừa rồi, rồi lại quay về phía trước, hờ hững nhưng không mất tập trung.
Shivata yên lặng, như thể đang chìm trong suy nghĩ của chính mình.
Ngay cả Chest, người thường giữ vai trò hỗ trợ, luôn ở tuyến sau để quan sát và bù đắp những thiếu sót, cũng không hề nhăn mặt hay do dự.
Anh chỉ mở kho đồ, kiểm tra vài lọ thuốc và cẩn thận đếm lại số lượng hồi máu.
Những động tác ấy.
bình thản đến mức xa cách.
Ren đứng đó, đôi tay hơi siết lại nơi vạt áo.
Cậu chậm rãi nhận ra một điều, rõ ràng như nhát cắt vào giữa không khí vốn đã đầy bụi đá và mồ hôi.
tất cả bọn họ đều đã biết.
Biết trước.
Chuẩn bị trước.
Đã có ai đó nói với họ, hoặc có lẽ.
họ đã nói với nhau.
Trong một cuộc họp nào đó.
Một buổi bàn chiến lược vội vã sau trận.
Hoặc chỉ đơn giản là qua ánh mắt, cái gật đầu, một đoạn tin nhắn nhanh trong nhóm riêng mà cậu chưa từng được thêm vào.
Cậu không thể nhớ nổi, lần cuối cùng mình được ai đó chủ động nói điều gì quan trọng là khi nào.
‘Sao không ai nói.
bất cứ thứ gì với mình?
Sao họ luôn giữa bí mật?
Cảm giác không phải là bị phản bội.
Không, mọi thứ không tệ đến thế.
Nhưng là.
bị bỏ sót.
Như thể trong bức tranh đang ngày càng rõ nét của nhóm, cậu chỉ còn là một vệt màu bị mờ nhòe ngoài rìa khung vải.
Không bị ghét bỏ.
Cũng không bị xua đuổi.
Chỉ là không còn được tính đến.
Cậu nghĩ đến việc đưa tay lên, hỏi điều gì đó, “Boss ở đâu?
“Chúng ta sẽ đánh bằng chiến thuật gì?
“Có ai đã dò đường chưa?
nhưng tất cả những câu hỏi ấy, cậu biết chắc rằng người khác đã có câu trả lời.
Và tệ hơn, họ có thể không nghĩ rằng cậu cần phải biết.
Không có ai nhìn về phía Ren.
Không một ánh mắt, không một cái gật đầu khích lệ.
Chỉ có tiếng những bước chân bắt đầu di chuyển, vũ khí được tra lại vào bao, đội hình chậm rãi hình thành theo phản xạ quen thuộc.
Ren vẫn đứng đó, một bước sau mọi người.
Cảm giác trống trải trong ngực cứ thế lan rộng, chậm rãi và lạnh lẽo.
Không phải vì cậu sợ boss.
Không phải vì cậu nghi ngờ khả năng chiến đấu của mình.
Mà là vì, trong khoảnh khắc này, cậu tự hỏi, nếu cậu không có mặt ở đây… liệu có ai nhận ra?
Liệu rằng, tiếp tục ở lại trong nhóm này, có thể giúp cậu trở nên tiến bộ?
Ren tự hỏi mình câu đó trong thinh lặng, như thể đang chờ một giọng nói nào đó trong đầu lên tiếng trả lời.
Nhưng chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá và ánh sáng lập lòe từ các viên quặng phát quang phản chiếu lên gương mặt của từng người đi trước.
Cậu cố tự trấn an bằng những lời lẽ vốn đã trở nên rỗng tuếch:
"Ít nhất.
vẫn đang học được thứ gì đó, phải không?"
Nhưng sâu trong lòng, chính cậu cũng không tin vào điều đó.
Mỗi lần nhìn thấy cách Diavel ra lệnh, cách mọi người răm rắp tuân theo, cách Yuna chẳng còn quay đầu tìm ánh mắt của cậu như trước, tất cả như một lời xác nhận im lặng, cậu không còn là một phần quan trọng.
Ren bước chậm lại một nhịp.
Không ai để ý.
Cũng không ai cần để ý.
Như thể cậu có ở đó hay không.
cũng chẳng khác biệt là bao.
Cậu biết rằng, khoảng cách sẽ ngày một xa.
Không phải là vì ai cố ý tạo ra, mà bởi vì tất cả đang bước tiếp, không cần quay đầu.
Nhịp độ của nhóm, những quyết định chiến thuật, những mối liên kết mới đang dần hình thành, mọi thứ diễn ra như một guồng máy tinh chỉnh, không có chỗ cho một chi tiết thừa.
Một kẻ thừa thãi.
Cậu cắn chặt môi.
Tự hỏi nếu một ngày nào đó mình ngã xuống, liệu ai trong số họ sẽ dừng lại?
Hay họ sẽ chỉ bước tiếp, lạnh lùng, vô cảm, như một dòng lệnh đã được viết sẵn, không sai lệch, không ngập ngừng?
Không ai trả lời.
Cũng không có ai cần phải trả lời.
Chỉ có ánh sáng lập lòe, chập chờn soi lên bức tường đá âm u, phản chiếu trong đôi mắt Ren một thứ ánh nhìn mà chính cậu cũng không còn chắc.
là do bóng tối làm mờ, hay do lòng người đã lặng lẽ quay đi từ lâu.
Và ở nơi sâu thẳm nhất của lòng đất, cậu chợt hiểu:
không phải mọi bước đi cùng nhau đều có nghĩa là đang đi chung một con đường.
Dưới ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ những viên đá phát quang cắm vào vách tường, đoàn người di chuyển như một dòng chảy âm thầm xuyên qua lòng đất.
Tiếng bước chân đều đặn dội vào vòm đá u ám, hòa lẫn với tiếng leng keng của áo giáp va chạm, tạo nên một âm điệu trầm mặc như tiếng thở của chính lòng mỏ.
Không ai nói lời nào.
Không ai cần nói gì.
Có lẽ vì ai cũng hiểu, bước chân họ lúc này đang đưa cả nhóm đến gần một thứ gì đó quá lớn để đùa cợt.
Diavel dẫn đầu, không ngoái nhìn, không chậm lại, như thể anh ta không chỉ dẫn đường, mà chính là con đường.
Khi bầu không khí bắt đầu đặc lại bởi sự im lặng kéo dài, Diavel cất giọng.
Giọng anh vang lên rõ ràng, không cần phải cao, không cần phải gằn mạnh, vẫn cứ tự nhiên mà áp xuống tâm trí mọi người.
“Con quái vật phía dưới.
là một golem.
Tên của nó là Rockjaw.
Một sinh thể cổ xưa, được kết tinh từ những mạch khoáng đã hấp thụ năng lượng địa tâm qua hàng thế kỷ.
Diavel dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
“Nó không phải một con boss thông thường.
Ren khẽ nhíu mày.
Câu nói đó không giống lắm với một người đang lặp lại nội dung từ một nhiệm vụ.
Không cảm thấy ngạc nhiên nhiều khi Diavel biết về thông tin của con quái vật, thường thì những nhiệm vụ được nhận, sẽ ghi thông tin đại khái về chúng.
Từ đặc điểm ngoại hình, tên gọi hay vị trí xuất hiện thường xuyên, đây không phải là một điều gì mới mẻ.
Nhưng có điều gì đó.
điều gì đó không giải thích được cắm rễ trong lòng cậu.
Cậu vẫn bước đều, nhưng ánh mắt thì bám chặt vào tấm lưng của Diavel.
Từng lời nói, từng dấu chấm câu mà Diavel buông ra đều được cân nhắc cẩn trọng, như thể nó nằm trong một kịch bản đã được viết sẵn.
“Rockjaw có khả năng tạo ra những cơn chấn động ngắt quãng, không đủ mạnh để gây sập mỏ, nhưng đủ để chia cắt đội hình và làm lệch nhịp tấn công của cả nhóm.
Tầng sâu nhất nơi nó ẩn náu vốn là một khu vực bất ổn về địa chất, nhưng thời gian gần đây, chấn động xảy ra thường xuyên hơn.
Theo tôi đoán, đó là dấu hiệu của sự thức tỉnh.
Shivata, đi gần cuối hàng, phá tan bầu không khí bằng một tiếng cười gượng:
“Anh đoán á?
Nghe như đang đọc bản thuyết minh của admin ấy.
Vài tiếng cười khẽ vang lên, nhưng Diavel không phản ứng.
Anh ta dừng lại trước một ngã rẽ, đưa tay lên vách đá, như đang cảm nhận thứ gì đó vô hình dưới lớp đá lạnh.
“Không phải đoán, ” anh đáp sau một nhịp ngừng.
“Tôi đã thấy một phần năng lượng đó khi quái vật bắt đầu tràn lên tầng trên.
Luồng khí nhiễu động, giống như áp suất thay đổi mỗi khi Rockjaw xoay chuyển cơ thể dưới lòng đất.
Ren cảm nhận rõ nhịp tim mình đập mạnh hơn một chút.
“Anh đã ‘thấy’?
Cậu hỏi, khẽ, gần như thì thầm.
Diavel chỉ nghiêng đầu, giọng anh thoảng nhẹ nhưng sắc lạnh:
“Có những thứ cảm nhận được mà không cần phải tận mắt thấy.
Lần này, không ai lên tiếng nữa.
Lời nói đó nghe có vẻ triết lý, nhưng với Ren, nó chẳng khác gì một sự lảng tránh khéo léo.
Không phải ai cũng nhận ra, nhưng cậu thì có.
Diavel biết nhiều hơn những gì anh ta nói.
Quá nhiều.
Cậu quay đầu nhìn những người khác.
Yuna vẫn giữ biểu cảm trống rỗng, đôi mắt đăm đăm nhìn về trước như cố trốn tránh điều gì đó.
Nautilus thì cúi thấp đầu, hai tay siết chặt lấy chuôi kiếm, môi mím lại như đang đấu tranh với một điều không thể nói thành lời.
Không ai hỏi thêm.
Không ai đòi biết nhiều hơn.
Như thể họ đều đã quen với việc để Diavel quyết định mọi thứ, thông tin, hướng đi, chiến thuật.
và cả sự thật.
Chỉ có Ren là vẫn đang thầm ghép những mảnh vụn lỏng lẻo lại với nhau.
Cậu nhớ về nhiệm vụ đã đọc qua, về những thông tin mơ hồ được viết trên bảng, những đoạn mô tả không rõ ràng, hoàn toàn không hề nhắc đến tên của boss, càng không nói gì về khả năng tạo ra chấn động hay tầng sâu bất ổn.
Cậu không tìn thấy bất cứ thông tin nào liên quan tới một con Golem cổ đại đang ngủ say dưới lòng đất.
Dù mới tới đây không lâu, có thể, Ren vẫn chưa gặp hết tất cả các Npc, chưa mở khóa được những nhiệm vụ ẩn dấu.
Cậu tự làm mình bình tĩnh bằng những suy nghĩ vu vơ, Diavel, anh ta giỏi hơn cậu, có trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ người yếu hơn.
“Anh đã từng xuống tầng đó trước đây phải không?
cuối cùng, sự tò mò vẫn chiến thắng, Ren hỏi, không cao giọng, nhưng đủ để vang đến tai người đi đầu.
Diavel khựng lại trong nửa giây, chỉ một nửa giây.
Rồi anh quay đầu lại, ánh mắt giao với Ren, sắc như một lưỡi kiếm giấu kín trong vỏ.
“Có đôi lúc, để dẫn đường cho người khác, mình phải bước trước một bước.
” Anh nói, như một lời triết lý, rồi quay đi, không chờ đợi câu hỏi tiếp theo.
Ren không nói thêm gì.
Nhưng trong lòng, một nỗi nghi hoặc âm thầm nhen lên, đan xen với cảm giác lạc lõng mà cậu chưa từng muốn thừa nhận, rằng mình đang bước trong đội hình của một nhóm mà tất cả các vai diễn đều đã được phân sẵn.
Và vai của cậu… có lẽ, chỉ là một khán giả lạc lối giữa một vở kịch đã đi đến hồi cao trào.
Và nếu là vậy thật, thì câu hỏi lớn nhất không còn là “Rockjaw là gì?
mà là:
Diavel đang giấu điều gì?
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập