Ren cuối cùng cũng nhận ra những người chơi lạ mặt đang chiến đấu bên cạnh mình.
Đó là nhóm mà cậu từng thoáng thấy tại làng Medai, khi họ tụ họp bên ngoài quán trọ, thì thầm về sự bất thường trong mật độ quái vật ở các tầng gần mặt đất của khu mỏ.
Lúc ấy, họ như một mảnh ghép lạc loài giữa nhịp sống yên bình của ngôi làng ven rìa, và giờ đây, giữa đấu trường hỗn loạn, họ lại xuất hiện, không chút ngỡ ngàng.
Họ có khoảng năm đến sáu người, mỗi người mang một dáng vẻ khác biệt đến mức tạo nên một cảnh tượng gần như siêu thực giữa làn bụi đá mịt mù.
Một tay kiếm sĩ mặc giáp nhẹ màu bạc, động tác linh hoạt đến mức gần như khiêu vũ giữa những cú đấm nghiền nát của con golem.
Đòn tấn công từ con quái vật chậm nhưng tàn khốc, thế mà anh ta như đã nhìn thấy trước tất cả, lướt qua từng cú đánh với một sự điềm tĩnh đến lạ lùng.
Bên kia, một thương thủ với mái tóc dài màu đồng buộc cao, tấm áo choàng sẫm màu phủ bụi đường trường phấp phới sau lưng.
Mỗi cú đâm từ mũi thương sắc bén của anh ta đều nhắm vào các khớp đá của con boss, tạo nên những vết rạn nhỏ, nhưng không đủ để làm chậm nó.
Dẫu vậy, từng chuyển động của anh vẫn thể hiện một sự hiểu biết sâu sắc về chiến đấu, như thể đây không phải lần đầu họ đối đầu với những thứ vượt ngoài sức tưởng tượng.
Một người chơi khác sử dụng song đao, thân hình thấp hơn nhưng di chuyển cực kỳ nhanh.
Lưỡi đao của anh ta loé sáng trong không khí, phản chiếu ánh đỏ từ đôi mắt giận dữ của con golem.
Dù những đòn đánh không đủ sức phá vỡ lớp vỏ cứng như đá, anh vẫn tiếp tục khiêu khích nó, tạo điều kiện cho đồng đội tấn công vào điểm yếu.
Và ở phía rìa vòng vây, là một cô gái mặc chiếc áo choàng dài phủ kín từ vai đến gót, như thể một pháp sư bước ra từ một thế giới khác.
Trong một thế giới không có phép thuật, sự hiện diện của cô giống như một sai lầm của mã code nào đó.
Mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt sâu và tĩnh lặng, ánh nhìn không dao động kể cả khi đất đá rung chuyển dưới chân.
Vũ khí của cô cũng kỳ lạ, một thanh tachi, lưỡi cong mảnh như nước, không thuộc về bất kỳ hệ kiếm nào phổ biến.
Cô không ồ ạt tấn công như những người khác, nhưng mỗi đòn vung kiếm đều mang theo một nhịp điệu lặng lẽ, như thể đang giao tiếp với kẻ thù qua thứ ngôn ngữ của thép và khoảng lặng.
Ren đứng lặng vài giây giữa cơn hỗn loạn, dõi theo họ, một tổ đội bí ẩn, ăn ý, không cần phải ra lệnh.
Có điều gì đó rất lạ ở họ.
Không chỉ là phong cách, mà là cách họ chiến đấu, lạnh lùng, trầm ổn, như đã quen thuộc với sự chết chóc và tuyệt vọng.
Và trong một khoảnh khắc, Ren chợt hiểu, họ không phải những người chỉ lang thang tìm kiếm chiến lợi phẩm.
Họ đang theo đuổi thứ gì đó.
Hoặc chạy trốn.
Sự xuất hiện của Ren và nhóm người chơi phía Diavel, như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bùng cháy.
Con boss golem, cao hơn hai mét, cơ thể cấu thành từ những khối đá đen lởm chởm, gầm lên điên cuồng.
Từng cú đập tay, từng cú giẫm chân dội xuống nền đất như muốn nghiền nát mọi thứ bên dưới.
Đấu trường tự nhiên rung chuyển dữ dội, bụi đá bốc lên mù mịt như sương mù giữa một trận bão khô.
Sự xuất hiện của lực lượng mới dường như khiến con quái vật càng trở nên hung hãn hơn.
Nó quay sang phía Ren và Diavel, gầm lên một tiếng như thể ghi nhớ mục tiêu mới.
Một mảnh đá từ cánh tay golem bật ra, bay sượt qua người một người chơi phía trước, khiến cả đội phải tản ra nhanh chóng.
Giữa tiếng va chạm của thép và đá, Diavel xoay người, nhanh chóng chạy về phía nhóm người chơi lạ mặt kia.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa những đợt tấn công, anh tìm ra người có vẻ là thủ lĩnh, người thương thủ tóc hồng, ánh mắt luôn quan sát toàn cục thay vì chỉ tập trung vào chiến đấu.
“Chúng tôi đến hỗ trợ!
” Diavel nói to, gọn và dứt khoát, ánh mắt không rời khỏi trận chiến.
“Cần phối hợp lại, nếu không sẽ bị chia rẽ và tiêu diệt từng nhóm một!
Người thương thủ nhìn Diavel từ trên vai, trong ánh mắt là một sự dò xét ngắn ngủi.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho đồng đội lùi về vị trí ổn định.
Không có lời giới thiệu, không có sự cảnh giác thừa thãi, chỉ là một quyết định thuần túy dựa trên đánh giá tình huống.
“Chúng tôi không giữ vai trò chỉ huy.
” Giọng người thương thủ trầm và khàn, mang dấu vết của bụi đường và mệt mỏi.
“Nếu anh có chiến lược, cứ triển khai.
Chúng tôi sẽ phối hợp.
Diavel gật đầu dứt khoát, rồi nhanh chóng quay lại với nhóm của mình.
Trong vài giây tiếp theo, anh giành quyền chỉ huy tạm thời, bằng uy tín, tốc độ phản ứng, và sự hiện diện vững vàng giữa tâm bão.
“Chia đội hình ra ba mũi!
Đội bên trái tập trung thu hút sự chú ý của nó!
Đội phải chờ tín hiệu từ tôi, rồi tấn công vào đầu gối bên phải, chỗ đó có vết nứt!
Đội trung tâm giữ khoảng cách, sẵn sàng tiếp ứng và đỡ đòn!
Tiếng hô của anh vang dội giữa tiếng gầm rú và đất đá vỡ vụn.
Lúc này, Ren đã áp sát một bên vòng tròn, vung kiếm, hòa mình vào đội hình tấn công như một mảnh ghép vừa khớp, và trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Con boss golem gầm lên từng đợt, mỗi tiếng vang vọng như một cú đấm vào ngực, làm không khí quanh đấu trường trở nên đặc quánh và nặng nề.
Những đòn tấn công của nó, dù chậm chạp, lại mang theo sức phá hủy kinh hoàng, mỗi cú giẫm đất tạo ra chấn động lan ra thành từng vòng sóng địa chấn, khiến mặt đất nứt gãy và đội hình không ngừng bị xáo trộn.
Diavel liên tục hét lớn ra lệnh, giọng anh khản đặc nhưng đầy uy lực, như một mũi tên ghim chặt lấy sự hỗn loạn đang bủa vây.
Ban đầu, mọi người vẫn còn lúng túng, đội hình rối loạn, phản ứng chậm, có vài người suýt bị văng khỏi khu vực an toàn.
Nhưng chỉ sau vài phút, nhịp độ bắt đầu khớp lại.
Nhóm của Diavel và nhóm người chơi lạ mặt dần tìm được tiếng nói chung.
Khi một đội thu hút sự chú ý của con boss, đội còn lại sẽ tận dụng thời cơ để tấn công những điểm yếu lộ ra trong khoảnh khắc ấy.
Rồi họ lại đổi vai, tạo thành một nhịp điệu chiến đấu xoay vòng, không ai bị bỏ lại phía sau quá lâu.
Khoảng trống ngắn ngủi giữa các đợt tấn công trở thành thời gian vàng để uống thuốc hồi máu, ổn định vị trí và thậm chí là trấn tĩnh lại tinh thần.
Tuy vậy, không phải ai cũng có thể trụ vững trong tình huống này.
Ren, vốn đã mất nhiều sức sau cú ngã lúc trước, cảm thấy từng thớ cơ căng lên như sắp đứt.
Một đòn giẫm đất của golem nện xuống gần bên phải, tạo ra sóng rung lan tỏa dưới chân.
Mặt đất nẩy lên, và cơ thể Ren bị hất văng nhẹ khỏi điểm trụ.
Dù không trúng đòn trực tiếp, hiệu ứng chấn động vẫn lan vào hệ thống, và ngay lập tức cậu thấy mình như bị rút cạn sức lực.
Màn hình hiệu ứng hiện lên bên góc mắt:
[Shock Status]
– Movement Reduced | Stamina Drain]
Đôi tay cậu run lên.
Cảm giác giống như máu đang rung chuyển trong mạch, như thể cả cơ thể không còn là của chính mình nữa.
Đầu gối mềm nhũn, kiếm trên tay nặng như đá, từng nhịp thở trở nên gấp gáp và rối loạn.
Cơ thể này… không chịu nổi lâu hơn nữa…
Ren cắn răng, một tay chống đất, tay còn lại siết chặt chuôi kiếm.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương.
Cậu biết nếu để bản thân sụp xuống lúc này, sẽ không ai có thời gian quay lại cứu mình.
Xa xa, một tiếng hét vang lên, có ai đó bị đánh văng khỏi vòng chiến.
Diavel đang xoay đầu lại, ra hiệu cho một nhóm tản ra chi viện.
Không ai để ý đến Ren lúc này.
Và chính điều đó khiến cậu càng không thể gục ngã.
“Mình phải đứng dậy.
dù chỉ là để không trở thành gánh nặng.
Ren gằn giọng, cố dồn lực vào đầu gối, từng chút một kéo cơ thể khỏi mặt đất đang rạn nứt dưới chân.
Cậu cảm giác như mình đang chống lại chính trọng lực của thế giới này, nhưng nếu không thể làm được điều đó, cậu chẳng còn lý do gì để đứng ở đây nữa.
Chỉ còn ba thanh máu.
Con boss golem gầm lên, tiếng vang dội như tiếng đá nứt vỡ trong lòng đất.
Cơ thể nó bắt đầu biến đổi, những phiến đá cũ kỹ bong tróc, để lộ ra lớp lõi sáng mờ bên trong, như những đường vân phát quang chạy dọc theo tứ chi.
Những cú đánh giờ không còn đơn thuần là va đập vật lý, mà mang theo hiệu ứng làm tê liệt, khiến những người chơi trúng đòn bị chậm phản ứng trong vài giây quý giá.
Nó trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.
Tốc độ di chuyển tăng lên đáng kể, từng bước đi dứt khoát, nhưng nhanh đến khó ngờ so với thân hình đồ sộ.
Đòn tấn công không còn theo chu kỳ dễ đoán như trước, mà xen kẽ các động tác giả và các cú xoay người đánh bất ngờ.
Một sai lầm nhỏ giờ đây đủ để trả giá bằng cả thanh máu.
Nhưng giữa cơn hỗn loạn, Diavel lại trở thành tâm điểm của sự ổn định.
Anh không hét lên nữa, mà chỉ ra hiệu bằng tay, bằng ánh mắt, bằng những chuyển động dứt khoát và đầy tin cậy.
Mỗi bước di chuyển của anh như đã nằm sẵn trong tính toán.
Những người từng chiến đấu cạnh Diavel bắt đầu hòa theo nhịp điệu đó một cách vô thức.
Khi golem đổi hướng, Diavel đã ra hiệu cho nhóm đối diện tản ra trước đó.
Khi con quái tung ra đòn chém vòng từ bên trái, anh đã sẵn sàng chắn lại bằng kiếm và khiên, ngay cả trước khi lưỡi đá kịp cắt ngang không khí.
“Lùi lại phía phải!
Sắp có cú giẫm liên hoàn!
Anh chỉ kịp hô như thế, và đúng một giây sau, mặt đất dưới chân golem nứt toạc ra từng đợt sóng đá, nhưng đội hình chính đã kịp dịch chuyển sang vùng an toàn.
Không ai nói ra, nhưng cả hai nhóm, dù chưa hề phối hợp từ trước, giờ đều ngầm thừa nhận Diavel là người chỉ huy.
Ánh mắt bọn họ hướng về phía anh mỗi khi con quái thay đổi hành vi.
Và kỳ lạ thay, dường như Diavel biết trước tất cả.
Ren cũng cảm nhận được điều đó.
Đứng bên lề cuộc chiến, thở gấp nhưng vẫn cố giữ mình trong vùng chiến đấu, cậu quan sát cách Diavel chỉ huy mà không cần cậy nhờ quyền lực, chỉ bằng thực lực và sự điềm tĩnh tuyệt đối.
Những gì cậu từng làm để dẫn dắt Yuna và Nautilus… dường như trở nên nhỏ bé khi đặt cạnh hình ảnh trước mắt.
‘Anh ta.
thực sự sinh ra để làm thủ lĩnh.
‘Giờ mình hiểu tại sao rồi.
Cảm xúc trong Ren không phải là ghen tị, mà là một sự thừa nhận đầy cay đắng và chân thật.
Và khi golem lại gầm lên một lần nữa, chuẩn bị cho đợt phản công cuối cùng, Ren siết chặt kiếm trong tay, hạ thấp người, để chiến đấu, không vì vinh quang, mà để không bị bỏ lại phía sau.
Cậu không thể là Diavel.
Nhưng cậu vẫn còn thanh kiếm của mình.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập