Golem Sentinel không phải là một con quái vật được tạo ra từ đá và đất đai.
Nó là một thực thể cổ xưa, một sinh vật đã ngủ say dưới lòng đất trong một thời gian dài không thể tưởng tượng nổi.
Và lớp đá, lớp vỏ khổng lồ đó, chính là kết quả của hàng thế kỷ ngủ yên, một lớp bảo vệ tự nhiên được hình thành khi nó chìm trong bóng tối của lòng đất.
Ren lùi lại một bước, đôi bàn tay khẽ run rẩy, thứ này sẽ còn đáng sợ như thế nào sau khi đã bỏ đi lớp vỏ nằng nề?
Cố mở to mắt, cậu quan sát sinh vật này thật kỹ, như thể sợ bõ lỡ điều gì.
Cơ thể của Golem Sentinel, nay đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, hiện ra như một sinh vật khổng lồ với những đường nét sắc bén và chính xác.
Không phải là đá vụn hay bụi bặm, mà là một sinh vật với hình dạng cứng cáp, như thể chính những lớp đá là một phần không thể tách rời trong bản thể của nó.
Mắt của Golem, nếu có thể gọi là mắt, là hai viên đá lấp lánh nằm sâu trong hốc mắt tối tăm, như thể ẩn chứa sự sống tiềm tàng bên trong.
Ren cảm thấy có điều gì đó thay đổi trong không gian.
Không khí như ngưng lại, không chỉ vì sự hiện diện của Golem Sentinel, mà vì một sự thật nào đó mà cậu vừa nhận ra.
Con boss này không phải chỉ là một thử thách đơn thuần, không phải là kẻ thù mà họ chỉ cần hạ gục để thu về phần thưởng.
Golem Sentinel có một quá khứ lâu dài, một sự tồn tại đã bị chôn vùi, bị lãng quên, và giờ đây, nó trở lại, không chỉ để chiến đấu, mà còn để bảo vệ thứ gì đó.
thứ mà có lẽ chỉ những ai từng sống dưới lòng đất mới hiểu rõ.
Cảm giác lạnh sống lưng lại ùa về.
Con quái vật này.
không phải là một con mob thông thường, mà là một phần của một câu chuyện lớn hơn, một câu chuyện mà cậu và tất cả những người này có thể chưa bao giờ biết đến.
Ren quan sát kỹ hơn, và lần này, cậu nhận ra những chi tiết rõ ràng hơn bao giờ hết.
Golem Sentinel không chỉ là một sinh vật khổng lồ và bất động, mà nó có những dấu vết của những trận chiến khốc liệt đã diễn ra suốt hàng thế kỷ.
Cậu nhìn thấy những vết nứt trắng xóa, như những vết nứt của mạng nhện, lan tỏa ra từ phần giáp bị vỡ trước ngực, lộ ra những khối đá bên trong, những vết sẹo cũ kỹ, nhưng rõ ràng như thể vừa mới được hình thành.
Một cánh tay của Golem Sentinel đã mất đi phần bàn tay, chỉ còn lại phần cánh tay bằng đá vỡ vụn, để lộ ra những vết trầy xước sâu hoắm.
Mũi giáp của nó bị cắt mất một nửa, vết cắt sắc nhọn, dường như không phải do sự ăn mòn của thời gian, mà là kết quả của những đòn tấn công kinh hoàng trong những cuộc chiến mà nó đã tham gia.
Những vết thương này không phải là vết thương của một sinh vật ngẫu nhiên.
Chúng là dấu vết của một chiến binh cổ xưa, từng chiến đấu trong những trận chiến chưa từng được ghi lại, những cuộc chiến đã qua đi từ lâu, nhưng không để lại gì ngoài sự tàn phá.
Golem Sentinel không chỉ là một kẻ bảo vệ;
nó là sự sống sót sau những cuộc tàn sát, là minh chứng cho sự tàn nhẫn của chiến tranh và khổ nạn trong suốt những thế kỷ dài ngủ yên.
Ren cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí, như thể chính sự thương tích của Golem đã thấm vào không gian xung quanh.
Mỗi vết thương, mỗi dấu vết trên cơ thể của nó không chỉ là minh chứng cho một trận chiến, mà là một lịch sử đầy đau thương.
Những gì Ren đang chứng kiến không phải chỉ là một sinh vật để chiến đấu, mà là một hình thức sống bị ép buộc phải tồn tại qua những cơn bão của thời gian.
Cậu nhìn lại, cảm giác lạnh sống lưng lần nữa ùa về.
Golem Sentinel, mặc dù bị thương nặng, vẫn đứng vững.
Mỗi vết thương dường như càng làm cho nó trở nên đáng sợ hơn, như một chiến binh không bao giờ chịu khuất phục trước sự tàn bạo của chiến tranh.
Cảm giác bất lực trào dâng trong Ren.
Đây không phải là một trận chiến dễ dàng, không phải một chiến thắng đơn giản.
Đối mặt với Golem Sentinel, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự hiểu biết về sự sống còn, về những gì con quái vật này đã phải trải qua, mới có thể chống lại được sự tàn phá và tiếp tục tồn tại.
Ren không thể không chú ý đến thanh HP duy nhất của Golem Sentinel khi cậu quan sát con boss.
Chỉ còn chưa đến một phần năm thanh máu, điều này rõ ràng là một dấu hiệu bất thường.
Cảm giác khó tả bao trùm lấy cậu, con quái vật này mạnh mẽ và đầy uy lực, nhưng tại sao lại có vẻ như nó đã yếu đi nhiều đến vậy?
Diavel cũng đã nhận ra điều đó.
Một ánh sáng ngạc nhiên lóe lên trong đôi mắt anh ta khi nhìn thấy thanh HP của Golem, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Lập tức, vẻ mặt anh ta lấy lại sự lạnh lùng và quyết đoán của một thủ lĩnh.
Anh ta không tỏ ra lo lắng, nhưng sự ngạc nhiên vẫn không thể che giấu được.
Diavel quay sang nhìn nhóm của mình, ánh mắt anh ta lướt qua từng thành viên.
Không cần nói gì, mỗi người trong nhóm đã hiểu ý anh.
Tất cả đều gật đầu một cách ngầm hiểu, như thể tất cả đều đã sẵn sàng cho những gì sắp đến.
Ngay lập tức, Diavel ra lệnh cho mọi người vào vị trí, phân chia lại đội hình.
Những thành viên trong nhóm nhanh chóng di chuyển, lấy lại vị trí chiến đấu của mình.
Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Mỗi bước đi của nhóm Diavel đều tính toán kỹ lưỡng, từng người đều biết mình phải làm gì trong tình huống này.
Ren đứng gần đó, vẫn còn trong trạng thái nửa thắc mắc, nửa cảnh giác.
Cậu nhìn thấy cách Diavel và những người khác phối hợp ăn ý, nhưng cũng cảm nhận được rằng có điều gì đó không ổn.
Golem Sentinel vẫn chưa có dấu hiệu sẽ buông bỏ, dù vết thương trên cơ thể nó có vẻ nghiêm trọng.
Cậu không biết, nhưng cũng có thể đã biết, việc con boss tấn công người chơi và kết liễu người đó ngay lập tức.
điều đó đã trả lời một phần nào.
Diavel, không muốn để thời gian trôi qua vô ích, hạ giọng ra lệnh.
"Tấn công!
Dứt điểm trước khi nó hồi phục!
"Nhóm người đồng loạt xông lên.
dẫn đầu là Diavel.
Thương thủ tóc hồng, nâng cao mũi giáo, anh ta vượt qua hàng đầu tiên, lao lên trước, như thể muốn trút hết phẫn nộ lên người con Golem, bởi, nó đã giết chết đồng đội của anh ta.
Những chiến binh lao sát ngay theo phía sau, chuẩn bị cho một cuộc tấn công dữ dội.
Nhưng Ren, cậu biết mình không phải là một phần trong đội hình chiến đấu của Diavel, vì anh ta không gọi cậu như mọi khi, dẫu vậy, cậu vẫn không thể rời mắt khỏi Golem Sentinel.
Cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự nguy hiểm không thể lường trước đang chực chờ.
Liệu họ có thể tiêu diệt được con boss này, hay sẽ có điều gì đó bất ngờ xuất hiện khi mọi thứ vừa bắt đầu?
Cả nhóm, với chiến thuật được chuẩn bị kỹ lưỡng, bắt đầu lao lên tấn công con Golem Sentinel.
Những người trong đội hình, từ Nautilus, Yuna, Shivata, Lind, đến Chest và những nhân vật khác, mỗi người đều có một nhiệm vụ rõ ràng trong cuộc tấn công lần này.
Họ đều hiểu rằng đây không chỉ là một trận chiến bình thường, mà là một cuộc chiến với một con boss mạnh mẽ và đầy bất ngờ.
Nautilus, với thanh kiếm cứng cáp trong tay, dẫn đầu đội hình.
Ánh mắt của cậu ta nghiêm nghị, như thể có điều gì đó không đúng với con boss này, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục di chuyển, một cách tự tin nhưng không thiếu cảnh giác.
Từng bước cậu ta tiến tới con Golem Sentinel, tay vung kiếm, chém vào những lớp đá đã bị vỡ nát của cơ thể con boss.
Nhưng con Golem lại đứng im, không hề có phản ứng ngay lập tức.
Yuna, sau một thoáng do dự, cũng không ngần ngại.
Cô lao lên theo đường vòng cung, dẻo dai và nhanh nhẹn.
Thanh kiếm của cô, dù không nặng nề như của Nautilus, nhưng sắc bén và chính xác, chém mạnh vào một vết nứt trên giáp của con boss.
Một luồng năng lượng kỳ quái như phản lại cú chém của cô, khiến cô lùi lại, nhưng vẫn không hề tỏ ra chùn bước.
Yuna tự nhủ mình phải làm tất cả vì mọi người xung quanh.
Shivata, tay nắm chặt thanh kiếm, anh ta áp sát từ phía bên sườn trái của con golem, phối hợp với tay kiếm sĩ giáp bạc, ép từ hai góc, những lười kiếm sắc bén đập mạnh vào bộ giáp đá tạo nên những tiếng vang chói tai.
Lind, đứng một bên với ánh mắt lạnh lùng, dẫn dắt Chest và cô gái trong chiếc áo choàng đơn giản, họ cùng nhau lao lên từ một hướng khác, tấn công theo đường vòng cung.
Lind thận trọng quan sát, mắt lướt qua từng chuyển động của con boss, tìm ra điểm yếu và cố gắng không chế mọi thứ.
Chest, bỏ đi trạng thái thong dong ban đầu, lao vào tấn công trực diện.
Còn cô gái, nhanh nhẹn và khéo léo, sử dụng thanh tachi của mình để chém vào những vết nứt trên giáp của Golem Sentinel.
Nhưng tất cả họ đều không ngờ rằng, dù tấn công với sức mạnh và sự chuẩn xác đến đâu, con Golem Sentinel vẫn đứng yên, bất động, như một bức tượng đá khổng lồ.
Một cảm giác kỳ lạ, giống như có điều gì đó đang ẩn giấu trong những lớp đá dày đặc kia, cứ bao trùm lấy không gian.
Họ không thể đoán được, nhưng rõ ràng, những cú tấn công này chưa đủ để đả thương con boss.
Con Golem, mặc dù bị tấn công từ nhiều phía, không có một phản ứng tức thì.
Nó chỉ đứng đó, như thể chờ đợi một cái gì đó, như một tượng đá sống, không phải một con quái vật tấn công, mà là một sinh vật có lịch sử lâu dài, đang chỉ chờ cơ hội để lật lại thế trận.
Trông nó như một con robot cứng ngắc đã chết điện vì hết pin.
Ren, đứng một bên, quan sát tất cả.
Cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và mặc dù không phải là một phần của đội hình tấn công, nhưng trái tim cậu vẫn đập mạnh mẽ trong mỗi đợt tấn công.
Đôi mắt không dừng lại ở con Golem hay những gương mặt bàng hoàng và đau đớn cũng những người khác.
Cậu chú ý nhiều hơn tới Diavel, anh ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt nhìn con Golem với chút bối rối, như thể một chiếc xe đi lệch khỏi hàng xe được xếp lối từ trước.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập