Chương 204: Trái Tim Lỗi Nhịp

Nhận ra cơ thể Golem khựng lại giữa mỗi lần ra đòn, như thể cơ chế bên trong nó vừa chậm nhịp một khắc, Diavel lập tức hiểu, đó là cơ hội.

Không phải món quà từ số phận, mà là kết quả của thời gian, từ những đòn đánh tưởng chừng vô ích đã góp phần nào phá họa một cơ thể như máy móc cũ kĩ hàng thế kỷ.

Và Golem Sentinal cũng vậy, suy cho cùng, dù có mạnh mẽ hay cứng cáp, nó vẫn không thay đổi được sự thật.

nó chỉ là một con rối, tồn tại rất lâu, rất rất lâu.

Đất đá và thời gian đã ăn mòn nó, không quan trọng trước đây, nó từng mạnh thế nào, từng đứng vững trước kẻ thù ra sao.

Đôi mắt anh lóe lên ánh sáng, không phải ánh sáng của hy vọng mù quáng, mà là sự sắc bén của một chiến binh đã từng sống sót qua những khoảnh khắc cận kề cái chết.

Sự tính toán quay trở lại như một cơn lốc, rõ ràng, gọn ghẽ và chính xác.

Anh siết chặt chuôi kiếm bằng tay phải, tấm khiên trong tay trái hơi nâng lên, vai xoay nhẹ lấy lại cân bằng.

Mồ hôi vẫn còn lăn trên thái dương, nhưng giọng nói anh giờ đã cứng rắn như thép rèn.

“Kiếm sĩ giáp bạc!

” Anh ra lệnh, không cần hét, nhưng từng từ như đóng đinh vào không khí.

“Vào vị trí.

Chúng ta sẽ chặn đòn kế tiếp cùng nhau.

Từ phía mé phải, người kiếm sĩ mặc bộ giáp sáng như gương rút ra khỏi vị trí bọc hậu.

Không lời, không chần chừ.

Anh ta bước tới chỉ trong hai nhịp thở, nhanh, chính xác, và không chút do dự.

Hai người đứng cạnh nhau, kiếm và khiên nghiêng cùng góc, như hai bức tường sắt sống động được đúc ra từ cùng một lò.

“Những người còn lại, tấn công phân tán!

Đánh nhanh, đánh rộng!

Ép nó phải quay về phía các cậu!

Không cho nó đủ thời gian để nén sức cho cú chém tiếp theo.

Nhất là các kiếm sĩ có tốc độ, đừng để chân nó đứng yên!

Mệnh lệnh như nhát roi vút qua đầu, làm bừng lên luồng sinh khí mới trong đội hình vốn đang rơi vào hỗn loạn.

Lind là người đầu tiên đáp lời.

Không chờ đồng đội, anh ta lao thẳng về phía bên hông Golem, hét lớn một tiếng như xé toạc không khí:

“Đồ sắt vụn!

Mày muốn đánh thì nhìn tao này!

Thanh kiếm hai tay chém xuống bằng kỹ năng lướt ngang, ép Golem phải nghiêng thân tránh né.

Không đủ mạnh để gây sát thương đáng kể, nhưng đủ khiến Golem lỡ nhịp.

Ngay lúc đó, hai người, Chest và Shivata phía sau cũng xuất hiện, như thể đã hẹn trước.

Họ không đánh cùng một điểm, mà từ hai hướng khác nhau, chia nhỏ áp lực, ép Golem phải chuyển mục tiêu liên tục.

Từ bên đối diện, thương thủ tóc hồng và Nautilus đã di chuyển thành hình cánh cung, tấn công nhịp nhàng từng đợt như sóng xô bờ.

Mũi thương bén và thanh kiếm thép, bay vút, đâm vào sau gối, vào phần eo, những điểm mà vỏ ngoài Golem đã bị thương từ trước.

Golem Sentinal bắt đầu xoay vòng, loạng choạng.

Đòn đánh mất dần sự chính xác.

Các khớp xoay rít lên như bị ép quá tải.

Nhưng Diavel và người đồng hành của anh thì vẫn đứng yên.

Họ không vội.

Họ đang chờ một điều gì đó lớn hơn, một cơn bão mà tất cả đòn tấn công này chỉ đang làm tăng tốc.

Và rồi, như thể bị đẩy đến giới hạn, Golem gầm lên.

Không phải tiếng rống đau đớn, mà là âm thanh trầm đục, sâu hoắm, vọng lại từ chính buồng lõi trong thân thể nó.

Đôi mắt đỏ như hai lò rèn vừa nổ lửa.

Nó giơ cả hai tay lên, siết chặt thanh kiếm khổng lồ bằng đá, một vũ khí cực kì đơn giản, trông nó không có hoa văn cầu kỳ như bộ giáp, nhưng lại toát lên sự nguy hiểm.

“Chuẩn bị!

” Diavel rít khẽ, gần như không thành tiếng, nhưng người đồng đội bên cạnh anh đã cắm kiếm xuống sàn.

Cả hai cùng lúc kích hoạt kỹ năng đặc biệt, Impact Guard.

Hai lưỡi kiếm cắm chéo xuống tạo thành một giao điểm, “Xin lỗi vì chưa biết tên của cậu.

” Diavel nói.

Người kiếm sĩ giáp bạc chỉ gật đầu, rồi lại tập trung vào việc kích hoạt kỹ năng, ánh sáng nhạt hiện lên, họ nâng thanh kiếm của mình khỏi mặt đất.

Chặn trước tấm khiên một tay đã nâng lên quái ngực của Diavel.

Và rồi.

ẦM!

Nhát chém giáng xuống như thiên thạch rơi từ trời, bắn tung cả sàn đá thành bụi vụn.

Toàn bộ căn phòng như bị kéo xuống vài phân.

Những người chơi đứng gần vùng va chạm đều bị hất văng, trượt dài trên mặt đất.

Không khí rung chuyển.

Đá vụn rơi như mưa.

Mảnh kim loại vỡ từ Golem va vào tường nghe như tiếng chuông gãy.

Nhưng tại tâm điểm.

hai người vẫn đứng.

Vụn đá và bụi bay quanh cơ thể họ như một lớp bảo vệ kỳ lạ.

Khuôn mặt của cả hai đều nhợt nhạt, đôi mắt ánh lên biểu cảm khó tả.

Thanh Hp một lần nữa nhảy xuống hơn một nửa, lần này hạ thấp hơn cả lúc trước.

Diavel thở ra một hơi.

“Đòn mạnh nhất của nó rồi.

Giờ nó sẽ delay vài giây.

Anh ngẩng đầu, giọng sắc lạnh như lưỡi kiếm.

“Giờ thì tấn công đi.

Từ sâu trong hàng sau đội hình, một chuyển động đột ngột xé toạc sự hỗn loạn, nhanh đến mức mắt thường gần như không kịp bắt kịp.

Một bóng đen lao lên như cơn lốc xoáy được nén chặt suốt thời gian dài, chỉ chờ một khe hở để thoát ra.

Không có hiệu lệnh.

Không có tiếng chân.

Không lời cảnh báo.

Chỉ có một âm thanh duy nhất, tiếng gió rít lên như bị xé rách khi Ren phóng qua đội hình tiền tuyến, vượt qua cả những người đang áp sát Golem, nhanh đến mức họ chỉ kịp thấy bóng áo choàng vút qua bên cạnh.

Cậu không còn là một người chơi đơn lẻ nữa, mà là một mũi thương được phóng đi bởi chính bản năng.

Mắt cậu khóa chặt vào ngực Golem, nơi vết nứt cổ xưa đang hằn sâu, như một vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn.

Ánh sáng đỏ từ trong đó lập lòe như trái tim lỗi nhịp, phơi bày điểm yếu mà không một con boss nào đáng lý nên để lộ.

Một tiếng bật khẽ vang lên trong cổ họng cậu.

Không rõ là tiếng thở hay âm hiệu của kỹ năng được kích hoạt.

Stap

Thanh kiếm trong tay Ren đột ngột rực sáng, ánh xanh lam rạch thẳng vào nền u ám của chiến trường như vệt chớp giữa cơn giông.

Cậu nhún chân, cả cơ thể bắn thẳng vè phía trước như mũi tên, gọn, dứt khoát, và chính xác đến lạnh người.

Nhát đâm giáng xuống như lưỡi gươm trừng phạt từ thiên đàng.

Thanh kiếm đâm sâu vào rãnh nứt nơi ngực Golem, ngay vào phần lõi lấp lánh ánh đỏ, một mũi xuyên phá hoàn hảo.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc, một ánh sáng đỏ dữ dội bắn ra, như thể năng lượng bên trong con quái vật bị ép trào ngược ra ngoài.

Tiếng va chạm vang lên chát chúa, không như kim loại chạm đá, mà giống như tiếng dây cáp căng quá mức vừa bị chém đứt.

Golem Sentinal chấn động.

Toàn thân nó khựng lại nửa nhịp, đầu hơi nghiêng, cánh tay trái suýt rơi khỏi tư thế phòng thủ.

Một lượng sát thương khổng lồ hiện lên giữa không khí, dòng số đỏ nổi bật giữa cơn mưa bụi pixel.

Những hạt bụi đỏ vụn vỡ hình khối, lấp lánh như bụi ruby bị nghiền nát, bay tán loạn quanh lưỡi kiếm.

Ren chưa kịp rút lui thì một chuyển động khác lại xé gió ập đến.

Từ góc trái chiến trường, một bóng người nhỏ nhắn trượt vào như ánh trăng lướt trên mặt hồ.

Yuna

Dáng người mảnh khảnh của cô không phát ra tiếng động nào, chỉ để lại làn bụi mờ dưới bước chân.

Đoản kiếm trong tay cô bừng sáng một thoáng như ánh bạc lạnh.

Với tư thế hạ thấp và tốc độ không tưởng, cô xoay tròn một nhịp, mũi kiếm chém sượt qua không khí, để lại một vòng cung mờ ảo như vết cắt của ánh trăng trên lưỡi dao.

Cô chém nghiêng, không nhằm vào phần giáp rắn chắc của Golem, mà trúng ngay vết nứt có sẵn nơi khớp cánh tay trái.

Lưỡi đoản kiếm cắt sâu vào rãnh đá, âm thanh phát ra nghe như tiếng xương vỡ chồng lên nhau.

Golem bật lên một tiếng gầm trầm, như bị dội ngược từ trong lòng đất, rồi xoay ngoặt về phía Yuna theo bản năng.

Nhưng động tác đó lại chính là điều nó không nên làm.

Cơ thể khổng lồ bắt đầu mất cân bằng, chân trái lùi về một nửa bước để lấy lại trọng tâm.

nhưng đã muộn.

Hai đòn đánh, một từ trung tâm, một từ sườn, được tung ra ở hai điểm chết của tư thế Golem.

Tựa như hai đầu mũi kéo sắc bén, kẹp lại một điểm yếu bị bỏ ngỏ từ lâu.

Và con quái vật lùi một bước nhỏ, nhưng đối với sinh vật như nó, đó là một bước lùi chí tử.

Ngay khi Golem lùi bước, mất thăng bằng chỉ trong tích tắc, cả đội hình như được kéo căng sẵn lập tức bung ra cùng lúc.

Không ai cần ra hiệu.

Cơ hội quý giá ấy, họ phải nắm bắt được nó bằng mọi giá, khoảng khắc hẹp như lưỡi dao, được tất cả cùng chớp lấy.

Từ mọi phía, những bóng người lao lên như đàn sói khóa mồi.

Tiếng chân dồn dập dội vang trên nền đá.

Lind dẫn đầu cánh phải, động tác sắc như dao chém nước.

Kiếm dài trong tay anh ta vẽ một đường vòng cung trọn vẹn, cắt thẳng vào khớp vai chưa tổn hại của Golem với sức mạnh khiến không khí rít lên.

Theo sát phía sau là Shivata, với một cú xoay người bất ngờ, vũ khí của hắn đâm xiên từ dưới lên, cắm ngập vào phần bắp tay còn đang gồng cứng.

Cả hai phối hợp như đã tập luyện hàng tháng trời.

Ở cánh trái, một bóng áo choàng đen lướt trên mặt sàn đá nứt vỡ.

Cô gái với thanh Tachi sắc bén không hề chần chừ.

Cô trượt người thấp, như một đợt sóng tràn qua, rồi phóng mũi kiếm vào đầu gối đang nứt ra từng đoạn của Golem.

Một âm thanh nặng nề vang lên, như tiếng xiềng xích bị đứt.

Ngay sau cô, Nautilus xuất hiện.

Dáng chạy còn khựng, nhưng ánh mắt đã không còn trốn tránh.

Cậu nghiến răng, nhấc thanh kiếm ngắn của mình bằng cả hai tay, rồi chém ngang một nhát đơn giản nhưng trọn vẹn, không vì sát thương, mà vì quyết tâm.

Phía sau, Diavel và kiếm sĩ mặc giáp bạc đã không còn giữ vai trò phòng ngự.

Như hai cỗ máy chiến đấu vừa được tháo xiềng, họ cùng lúc lao tới, vũ khí phát sáng với những kỹ năng tấn công được kích hoạt liên tiếp.

Cả hai cùng nhắm vào vùng đầu Golem, những cú chém dồn dập ép nó phải ngẩng lên trong một phản xạ vô thức, lộ ra cổ họng bị rạn như đá qua mùa đông.

Chỉ trong vòng vài nhịp tim, con Golem Sentinel đã bị đẩy vào thế tử.

Bốn phía đều có người.

Những đòn tấn công không còn là đơn lẻ, chúng như những mũi kim thêu gắn chặt Golem vào vị trí, một lưới sát thương được dệt từ mọi hướng.

Không còn lùi.

Không còn xoay người.

Không còn khả năng tấn công toàn lực.

Cơ thể khổng lồ từng là nỗi sợ, giờ đây lại là cái lồng nhốt chính nó.

Golem đứng yên.

Như một tảng đá cổ xưa sắp bị xé toạc giữa cơn giông.

Đôi mắt ẩn sâu trong mũ giáp đá, nhưng ánh sáng ấy không còn lan rộng, nó thu hẹp lại, co rút như một ngọn lửa tàn.

Không có tiếng gào.

Không có phản kháng.

Chỉ là sự tĩnh lặng nặng nề, như thể Golem đang nhìn tất cả họ, những kẻ bé nhỏ đã đẩy nó đến ngưỡng cuối cùng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập