Những đòn tấn công tiếp tục giáng xuống, không một kẽ hở, không một giây ngơi nghỉ.
Lưỡi kiếm, mũi giáo, ánh sáng của kỹ năng, tất cả đan vào nhau như một cơn mưa bão sắt thép.
Dòng lũ tấn công trút xuống như thác nước chảy xuôi.
Mỗi cú đánh đều nhằm thẳng vào những vết thương cũ kỹ trên lớp giáp đá của Golem Sentinal, nơi thời gian đã để lại dấu tích.
Và chính những vết nứt đó, giờ đây, lại chính là điểm yếu chí tử của nó.
Con quái vật bằng đá đặc vẫn đứng yên.
Không một phản ứng.
Không bất kỳ dấu hiệu của sự cử động chống trả.
Chẳng khác nào một pho tượng đã mất đi linh hồn bên trong.
Từ sâu trong chiếc mũ giáp hình khối, ánh đỏ lờ mờ ẩn hiện nơi được cho là đôi mắt.
giờ đã bắt đầu phai nhạt.
Bóng tối trong hốc mắt không còn dày đặc như trước, mà mờ đục như làn khói sắp tan, như thể sự sống, hay thứ mô phỏng sự sống, đang rút đi từng chút một.
“Tiếp tục tấn công.
” Giọng Diavel vang lên, không lớn, nhưng đầy nội lực.
Không phải mệnh lệnh theo bản năng chiến đấu, mà là sự nhạy bén sau từng trận đánh.
Anh ta đã thấy điều gì đó.
Một dấu hiệu thoáng qua trong chuyển động khựng lại bất thường của con quái vật, hay trong màu sắc đang đổi dần nơi thanh máu.
Tất cả lập tức hiểu.
Ánh mắt mọi người chuyển sang thanh máu khổng lồ đang lơ lửng trên không trung, một vệt đỏ vốn đã mỏng manh, giờ chỉ còn là sắc hồng yếu ớt đang dần tan chảy như những sợi khói.
Golem Sentinel sắp thất bại.
Một cái gì đó không thể gọi tên đang tích tụ trong không khí, như sự im lặng trước tiếng sấm.
Nhịp thở ai đó trở nên nặng nề.
Bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Giây phút cuối cùng đang đến gần.
Nhưng rồi…
Một dư cảm bất thường nhảy bật trong trái tim Ren, như một tiếng trống lỡ nhịp giữa dàn nhạc chiến trận, không lớn, không dồn dập, nhưng khác lạ đến mức toàn bộ thế giới xung quanh như khựng lại chỉ trong một hơi thở.
Không rõ nó xuất phát từ âm thanh, hình ảnh hay chuyển động nào, bởi lẽ tất cả mọi thứ dường như vẫn đang diễn ra đúng như lẽ phải, những đòn đánh vẫn đang tung ra, con quái vật vẫn đứng nguyên một chỗ, và đồng đội của cậu vẫn bủa vây từ mọi hướng.
Nhưng cái cảm giác đó… như một vết rạn mỏng trên tấm kính trong suốt, ban đầu vô hình, rồi dần dần loang ra, mở rộng, và sau cùng là nứt toạc.
Một nhịp đập sai lệch, chỉ lệch đi một chút thôi, nhưng đủ để dư âm của nó khuấy động những tầng sâu thẳm nhất trong trực giác sinh tồn.
Ren khựng lại, bàn tay còn nắm chặt chuôi kiếm như một kẻ bị níu giữ giữa hai cơn sóng ngược chiều, một bên là lý trí bảo cậu tiếp tục tấn công, bên kia là một cơn lạnh thấu xương từ bản năng cảnh báo rằng tai họa đang đến gần.
Có gì đó sai.
Rất sai.
Tiếng gió lướt qua nãy giờ, thứ luôn hiện diện trong mỗi bước di chuyển, giờ đã hoàn toàn biến mất, như thể không khí bị rút cạn, và thời gian vừa bị chôn sống.
Âm thanh kim loại va chạm, tiếng hô hào, tiếng gào chiến đấu, mọi âm thanh sống động của cuộc chiến.
tất cả đều như bị hút vào một khoảng chân không im lặng, chỉ còn lại nhịp tim đập mạnh trong tai cậu.
Cả thế giới dường như đang treo ngược lơ lửng trên một sợi chỉ mỏng manh, căng như dây cung sắp đứt.
Và cảm giác ấy.
giống hệt như tiếng còi báo động không mang theo âm thanh, đang gào rú trong từng tế bào, réo gọi cậu phải lùi lại, phải làm điều gì đó trước khi quá muộn.
Ren muốn gào lên, nhưng tiếng của cậu như bị bóp nghẹt bởi lớp không khí dày đặc đang ép chặt lấy chiến trường, giống như cậu đang nói từ bên kia của một cánh cửa đóng kín.
Golem Sentinel vẫn đứng yên bất động.
Nhưng không phải sự bất động của kẻ sắp gục ngã, mà là kiểu đứng yên… có chủ đích.
Có gì đó trong tư thế ấy đã đổi khác.
một điều gì đó vừa trỗi dậy từ sâu bên trong khối đá.
Không còn là sự kiệt quệ.
Không còn là một cỗ máy chiến đấu đang tắt dần sự sống.
Mà là… một sự chờ đợi điên rồ, tĩnh mịch đến mức khiến toàn bộ bầu không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, như thể chính con quái vật cũng đang nín thở, chờ giây phút tất cả xao nhãng.
Một sự im lặng giả tạo, như mặt hồ lặng trước cơn cuồng phong.
Như thể nó đang gom từng giọt sức mạnh cuối cùng cho một cú quét hủy diệt.
Và rồi.
một cử động rất nhỏ.
nhỏ tới mức dù có chú ý cũng khó mà bắt được, nhưng Ren đã nhận ra điều này.
Không một dấu hiệu báo trước.
Vẫn là sự yên lặng như đá quen thuộc.
Không hiệu ứng kỹ năng lấp lánh.
Cánh tay trái đã tưởng như bất lực bỗng xoay một góc không tưởng, kéo theo lưỡi kiếm đá vung ngược từ dưới đất lên trong một vòng cung rộng và nghiêng hẳn về một hướng không ai ngờ tới, góc chết phía sau vai trái của nó, nơi chẳng ai cho là đủ lực để tấn công.
Một tiếng rít gió sắc lẻm xé toạc không gian tĩnh lặng, như thể chính bầu không khí cũng hoảng sợ vì điều sắp sửa xảy ra.
"TRÁNH RA!
"Ren hét lên, tiếng gào vang dội cả căn hầm đá, giọng cậu khản đặc, run lên vì thứ cảm giác cảnh báo quá rõ ràng mà chẳng ai ngoài cậu nghe thấy.
Một vài người khựng lại trong khoảnh khắc, cơ thể phản ứng trước âm thanh chứ không phải vì hiểu được lý do.
Nautilus lập tức hủy kỹ năng vừa chuẩn bị tung ra, gương mặt tái đi.
Không cần suy nghĩ thêm, cậu vươn tay chộp lấy Yuna, kéo cô lùi lại đầy vội vã.
Yuna hơi khựng người vì bất ngờ, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đôi mắt cô chớp liên tục khi bị kéo giật về phía sau, nhưng phản ứng bản năng đã cứu cả hai.
Ở một hướng khác, Diavel hơi nhíu mày, mắt liếc nhanh về phía con Golem rồi quay về Ren, kẻ vừa phá vỡ nhịp trận.
Anh nghiến răng, giơ cao tấm khiên, vẫn không ngừng bước chân.
Anh tin vào phán đoán của mình hơn là một tiếng la vô căn cứ.
Kỹ năng đã phát động.
Thời cơ đang tới.
Do dự, dù chỉ một giây, cũng có thể đánh mất cơ hội kết liễu.
Theo sát sau lưng là Lind và Shivata, ánh mắt chỉ nhìn thẳng vào mục tiêu.
Với họ, đó không phải lúc để dao động vì một tiếng hét.
Không khi mà đòn kết thúc đang ở trước mặt.
Còn ba người chơi khác, những kẻ đến từ nhóm thứ ba, càng không có lý do gì để dừng lại.
Trong mắt họ, Ren chỉ là một cái tên mờ nhạt, một người chơi không có gì nổi bật ngoài sự nhạy cảm quá mức.
"Cậu ta hoảng loạn."
"Cảnh báo vô căn cứ."
"Hắn ta sợ bóng sợ gió.
"Tất cả những suy nghĩ ấy gói gọn lại trong ánh mắt lạnh lẽo mà họ dành cho cậu, lướt qua như cơn gió buốt.
Họ không để tâm đến lời Ren.
Không phải vì không nghe, mà vì… không muốn nghe.
Trong mắt họ, đây là thời điểm vàng.
khi boss yếu nhất, khi phần thưởng cho đòn kết liễu đang treo lơ lửng ngay trước mũi.
Nếu chậm một nhịp… thì phần thưởng đó sẽ rơi vào tay kẻ khác.
Nếu nghe theo Ren… thì tất cả chỉ còn lại hai bàn tay trắng.
Một điều sâu xa hơn, không ai nói ra, nhưng Ren cảm nhận được rõ ràng:
lòng tham.
Đôi mắt ba người đó không phải vì thù hận hay đồng đội đã mất.
Mà vì vật phẩm rơi ra từ đòn tất sát.
Thứ mà hệ thống chỉ trao cho kẻ kết liễu cuối cùng.
Và còn một người khác…
Chest
Anh ta di chuyển vòng quanh Golem với một sự hăng hái khác lạ.
Không còn là vẻ cẩn trọng và chậm rãi như trước.
Bàn tay siết chặt vũ khí, từng bước đi của Chest như đang cạnh tranh, như thể muốn đi trước một bước so với ba người kia.
Ánh mắt cứ liên tục liếc sang họ, căng thẳng, cảnh giác.
Không phải vì sợ quái vật, mà là vì sợ bị cướp mất cơ hội.
Một ánh nhìn hoảng loạn pha lẫn ám ảnh.
Ren thấy hết.
Và chính trong khoảnh khắc đó, trái tim cậu như chìm xuống hố băng.
Tất cả họ, những người đang xông lên, đều không còn nhìn thấy con quái vật.
Họ chỉ còn nhìn thấy phần thưởng.
Và con Golem, vẫn đứng yên như tượng đá, nhưng không còn là con mồi.
Nó đang chờ.
Như một cái bẫy đá câm lặng.
Rồi
Âm thanh không khí bị xé toạc vang lên như tiếng chuông báo tử.
Một đường kiếm.
Không, một làn sóng nghiền nát, tràn qua chiến trường từ một góc độ phi lý đến kinh hoàng.
Sức nặng của nó khiến cả mặt đất rung lên.
Máu.
những dải pixel đỏ rực, bắn tung như mưa tan vỡ trong không khí.
Bốn thân người bị hất văng như những con búp bê rách nát, không trọng lượng, không linh hồn.
Chest, đang lao đến bằng toàn bộ kỹ năng tấn công, không kịp chuyển thế phòng thủ.
Một nhát.
Cơ thể bị xẻ đôi, vỡ tan từ vai đến hông.
Cô gái với thanh Tachi, vừa chạm được đầu gối Golem bằng một nhát kiếm chuẩn xác, chưa kịp lui ra thì đường kiếm lướt chéo qua từ một góc vô tưởng, cắt đứt cánh tay đang cầm kiếm, rồi rạch sâu ngang sườn.
Thương thủ, vẫn còn giận dữ vì cái chết của đồng đội trước đó, chỉ kịp trừng mắt nhìn đòn đánh lao đến, rồi biến mất trong tiếng im lặng ghê người.
Kiếm sĩ giáp bạc, người cùng Diavel tung đòn chí mạng vào đầu quái vật, bị cuốn vào cùng một đường quét.
Bộ giáp thép bóng loáng nát vụn như giấy bạc bị vò nát, anh ta không kịp gào lên.
Không một lời.
Không một âm thanh.
Chỉ ánh sáng.
Chỉ những vụn vỡ lặng lẽ, vỡ tan như pha lê, rồi biến mất vào không trung.
Không hiệu ứng tử vong hoành tráng.
Không thông báo hệ thống.
Không một lời tạm biệt.
Chỉ đơn giản là biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Những người khác trúng sượt qua rìa đòn đánh, bị thổi bay, va đập, rên rỉ.
Từng mảng Pixel văng ra tung tóe tan nhè nhẹ trong không gian nghẹt thở như bụi ruby.
Thanh HP tụt thẳng xuống vùng nguy hiểm.
Mọi đòn đánh bị đóng băng giữa chừng.
Mọi ánh mắt.
Đồng loạt nhìn về cùng một hướng.
Và trong đáy mắt họ, không còn giận dữ.
Chỉ còn lại không khí kinh hoàng tuyệt đối.
Ren vẫn đứng đó, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, vai khẽ run lên.
Cảnh tượng ấy như một lưỡi dao lạnh, lặng lẽ nhưng tàn nhẫn, cứa sâu vào tận nơi nào đó trong lồng ngực cậu.
Cậu đã cảnh báo.
Cậu đã hét lên.
Nhưng họ không nghe.
Không phải vì họ không thể nghe.
Mà vì họ không muốn nghe.
Vì tức giận.
Vì lòng tham.
Vì họ tin đây là cơ hội kết liễu, là lúc chia phần thưởng, là thời điểm vinh quang.
Trong ánh mắt của họ, khi trận chiến bắt đầu, cậu đã thấy nó.
Một điều gì đó vừa lấp lánh, vừa thối rữa.
Không phải tinh thần đồng đội.
Không phải trách nhiệm.
Mà là sự pha trộn độc hại giữa căm thù, ảo tưởng, và ham muốn sở hữu.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập