Chương 210: Ánh Sáng Và Tội Lỗi

Sau một khoảng thời gian tưởng như dài vô tận…

Cuối cùng, Ren cũng từ từ mở mắt.

Mí mắt cậu nặng trĩu như hai phiến đá đang níu giữ linh hồn, đè nén lấy mọi ý niệm còn sót lại.

Mồ hôi và bụi đất hòa quyện trên làn da khô khốc, dính chặt lấy nhau như từng mảnh vụn của một cơn ác mộng còn chưa chịu tan.

Cơn mỏi mệt không chỉ đến từ cơ bắp mà còn từ tận trong xương tủy, thứ cảm giác như bị lột hết sức sống, để lại một cái xác trống rỗng, thở hắt qua kẽ răng.

Thế giới trước mắt cậu mờ đi như lớp sương mỏng phủ lên một tấm gương đã vỡ.

Tất cả mọi thứ… hỗn loạn, lay động, loang lổ những vệt tối sáng xen kẽ.

Cậu không còn phân biệt được tiếng thở nặng nhọc của chính mình hay tiếng đá vụn đang rơi rớt quanh sàn chiến đấu.

Nhưng rồi… giữa khoảng trống đó, một tia sáng rực rỡ bất ngờ vỡ òa trong tầm mắt.

Chói đến mức khiến Ren phải chớp mắt liên tục, hàng mi đã thấm nước mặn xót xa run lên theo từng nhịp đập loạn của trái tim.

Và trong khoảnh khắc mờ nhòa giữa tỉnh và mê, cậu thấy nó.

Thanh kiếm.

Không nhầm được.

Thanh kiếm trong tay Diavel, sáng rực như một lưỡi lửa giữa đêm đen, như ánh trăng lạnh xé tan tầng mây dày đặc che phủ bầu trời.

Nó lướt qua không khí, vẽ một đường cung hoàn hảo đến mức như không thuộc về thế giới này.

Đường kiếm ấy không mang theo âm thanh, không mang theo dư chấn, chỉ là một nhịp cắt dứt khoát, trầm lặng… nhưng chất chứa bên trong là cả sức nặng của niềm tin, của sự dồn nén, của quyết tâm đã vượt qua ranh giới của giới hạn.

Nhát chém đó…

Xuyên thẳng vào phần ngực đã nứt toác của tên Golem Sentinal.

Chính nơi ấy, nơi Ren, Nautilus, Yuna, Lind, Shivata… và tất cả đã đánh đổi mồ hôi, mạng sống, và cả niềm tin nhỏ nhoi để mở ra một vết rạn mong manh, giờ đã bị xé toạc bởi cú đánh kết liễu ấy.

Không có tiếng gầm.

Không có tiếng hoan hô.

Chỉ có một nhát kiếm.

Và một luồng sáng bừng lên từ giữa lớp giáp đang nứt vỡ, như ánh dương đầu tiên chiếu qua khe hở trong một hang động sâu thẳm.

Ánh sáng hệ thống chói rực, bao phủ cả không gian nhuốm màu tro tàn của trận chiến kéo dài.

Nó không ồn ào, không phô trương… nhưng khiến trái tim của bất cứ ai còn đứng vững lúc ấy thắt lại.

Tên Golem khựng lại.

Toàn bộ cơ thể nó cứng đờ, từng khớp nối bằng đá phát ra âm thanh nứt gãy nhỏ xíu nhưng vang vọng như tiếng chuông báo hiệu kết thúc.

Đôi mắt phát ra ánh sáng tối tăm của nó, từng lóe lên tia hung bạo, giờ chỉ còn là những ngọn lửa đen tàn lụi lấp lánh… rồi tắt ngấm.

Cả khối đá đồ sộ chao nghiêng… rồi đổ sập xuống mặt đất, kéo theo âm thanh rền vang như một tòa thành cổ bị chôn vùi trong địa chấn.

[SYSTEM ANNOUNCEMENT:

Boss Golem Sentinal has been defeated.

[Được sinh ra nhằm gìn giữ hòa bình, nhưng lại là đại diện của chiến tranh và quyền lực vô nghĩa.

[Dưới trướng của quân đoàn Dinvine Golem, kẻ gìn giữ trật tự.

[Một vết nứt xuất hiện giữa sự sâu thẳm của Vũ Trụ, sự Sáng Tạo, giữa Hòa Bình và Cảm Xúc.

[Kết thúc sau cuộc chiến chống lại#$%^&

tiếp tục theo chân sự Sáng Tạo.

dần tự cao và thỏa mãn thờ ơ.

[Rồi nằm lại trong thời gian dài quên lãng.

[Một phần của Golem Knight Legion.

[Bạn nhận được exp.

[Bạn nhận được cor.

[Bạn nhận được.

Dữa những dòng thông báo dày đặc hiện lên chói lòa trong màn hình hệ thống, đơn giản, khô khan, nhưng đẹp đến nghẹn lòng.

Cậu cố chớp mắt thêm một lần nữa, chỉ để xác nhận rằng nó là thật.

Rằng tất cả những gì vừa xảy ra… không phải ảo ảnh do tâm trí rối loạn dựng nên.

Và rồi…

Như có ai đó bất ngờ rút sạch không khí ra khỏi phổi, bóp nghẹt toàn bộ lồng ngực của cậu, Ren gục xuống mặt đất.

Không còn chống cự.

Không còn vươn lên.

Chỉ còn tiếng thở gấp rút và cảm giác trống rỗng đang gào thét bên trong.

Một làn sóng cảm xúc cuộn trào, nhưng cậu chẳng còn đủ sức để khóc.

Niềm vui, nỗi đau, sự tự hào, và cả mặc cảm thất bại… tất cả hòa lẫn thành một hỗn độn nghẹn ứ trong cổ họng.

Cậu không biết mình đã góp được bao nhiêu phần công sức.

Không biết liệu cú chém của mình có thực sự mang ý nghĩa gì.

Chỉ biết rằng, cậu đã đi đến giới hạn.

Và cuối cùng… trận chiến cũng kết thúc.

Không khí yên lặng bao trùm sau trận chiến, nặng nề như một chiếc bóng đè lên lòng đất.

Mỗi làn gió thoảng qua cũng mang theo một cảm giác nặng trĩu, như thể không gian này đã bị đóng chặt, ngừng thở.

Không một lời ca ngợi, không một tiếng reo hò chiến thắng.

Những âm thanh quen thuộc của niềm vui, của sự giải thoát, của niềm tự hào dường như đều im lặng, bị nuốt chửng trong bóng tối.

Dường như trong không gian này, mọi thứ đều dừng lại, kìm nén những điều chưa nói, như thể có một thứ gì đó tồi tệ hơn đang chờ đợi phía trước, lẩn khuất đâu đó trong những ngóc ngách của tâm trí mỗi người.

Khuôn mặt của mỗi người, đều khắc khoải và mệt mỏi, những vết tích của cuộc chiến còn in hằn trên làn da họ.

Không ai hiện lên sự vui mừng khi chiến thắng.

Những ánh mắt tối sẫm, đờ đẫn và trống rỗng, như thể đã nhìn thấy đủ những tàn tích của chiến tranh, của những nỗi đau không thể xóa nhòa.

Những vết thương không chỉ là vết xước trên cơ thể mà còn là những vết nứt sâu trong tâm hồn, nơi những cảm xúc đã trở nên chai sạn, không còn đủ sức để bật lên tiếng cười hay niềm vui.

Ánh sáng yếu ớt từ những thanh kiếm còn lại chiếu lên gương mặt họ, chỉ làm nổi bật những vết thương đã cũ, những vết nứt đầy tội lỗi và nỗi đau.

Những bóng hình mờ ảo giữa ánh sáng tắt dần, như những linh hồn lạc lối trong chính cuộc đời của mình.

Cảm giác chiến thắng trong họ không phải là sự thỏa mãn, mà là một khoảng trống mênh mông, rộng lớn đến mức không thể lấp đầy.

Nó như một hố đen không đáy, nuốt chửng mọi niềm tin, mọi hy vọng.

Mọi thứ dường như chỉ vừa mới bắt đầu.

Trận chiến này, dù đã kết thúc, nhưng lại như một vết cắt chưa lành, vẫn còn âm ỉ cháy bên trong, đọng lại những câu hỏi chưa có lời đáp.

Và trong khoảnh khắc ấy, những ký ức về cuộc chiến vỗ nghĩa này, về những người đã bỏ mạng không cần thiết, lại hiện lên như những bóng ma, dõi theo từng bước đi của họ.

Từng ánh nhìn, từng cái siết chặt tay kiếm, như một sự chuẩn bị cho những gì chưa đến, một sự đối mặt với tương lai đầy mơ hồ và sợ hãi.

Ren, vẫn đứng bất động.

Cậu không biết mình nên cảm thấy gì.

Vẫn còn tiếng gió vút qua, nhưng sự yên lặng trong lòng cậu lại khiến nó trở nên nặng nề.

Niềm vui sướng của chiến thắng đã phai đi nhanh chóng, hệt như khi nó xuất hiện.

Cảm giác tội lỗi ngập tràn trong từng tế bào, như thể cậu đã không làm đủ.

Không cứu được những người đã chết.

Không bảo vệ được được họ.

cậu chỉ cần cảnh báo họ sớm hơn.

có lẽ không ai sẽ phải chết.

Đột nhiên, một tiếng bước chân vang lên, rồi một giọng nói quen thuộc nhưng đầy đay nghiến phá tan sự im lặng.

Lind bước tới, từng bước nặng như đóng đinh vào không khí vốn đã nghẹt thở sau trận chiến.

Đôi mắt anh ta lạnh lùng, rực lửa, sắc bén như hai lưỡi dao, ánh lên trong thứ ánh sáng nhợt nhạt từ những mảnh vỡ còn sót lại của chiến trường.

Không còn vẻ bình tĩnh hay lãnh đạm, chỉ còn sự phẫn nộ cuộn trào, sôi sục như sẵn sàng thiêu rụi mọi lý do, mọi lời bào chữa.

Giọng hắn vang lên, nổ ra như tiếng sét, không báo trước, không kiểm soát,

"MÀY… là mày, đồ khốn.

TẠI SAO mày không cảnh báo cho bọn tao sớm hơn?

"Giọng anh ta vỡ ra trong mỗi nhịp thở, khô khốc, nặng trĩu, như từng câu là một bản án.

"Mày biết.

MÀY BIẾT VỀ CON BOSS ĐÓ!

Cách nó di chuyển, cách nó phản đòn, chiến thuật của nó.

MÀY BIẾT HẾT!

Nhưng mày im lặng.

Mày không nói cho ai cả!

"Ren không kịp phản ứng.

Cậu chưa từng thấy Lind như vậy, dù là một người khá lạnh lùng và kiêu ngạo nhưng.

người đang đứng ở đây.

một Lind không lý trí, bị nuốt chửng bởi giận dữ và mất mát.

Lind tiến gần, nắm đấm siết chặt đến bật máu, răng nghiến ken két, từng cơ bắp trên cánh tay run lên vì kìm nén.

"Mày tính toán gì, hả?"

giọng nói khàn đặc, gằn từng chữ như rít qua kẽ răng.

"Mày muốn giữ lại thông tin để làm gì?

Để lao vào đòn kết liễu, để lấy phần thưởng cho riêng mình?

Sợ người khác cướp mất nên câm lặng nhìn cả nhóm bước vào bẫy?"

Ren mở miệng, nhưng không lời nào thốt ra, như thể mọi thanh âm đều bị bóp nghẹt bởi ánh mắt ấy.

"Mày có biết vì cái sự ích kỷ hèn hạ đó mà Chest đã chết không?."

Lind hét lên, giọng lạc đi trong đau đớn lẫn oán hận, tay chỉ về phía nơi thân thể vô hồn của một người đồng đội còn chưa kịp biến mất thành hàng vạn mảnh vỡ.

"Cậu ấy tin tưởng mày.

Tụi tao tin tưởng mày!

Và đổi lại, mày để tụi tao đối mặt với một thứ mày hiểu rõ, còn tụi tao thì không có lấy một cơ hội phòng thủ!

"Im lặng.

Từng lời như lưỡi rìu bổ xuống ngực Ren, không phải vì chúng hoàn toàn đúng, mà bởi vì.

một phần của chúng là thật.

Không khí đặc quánh đến nghẹt thở.

Những người xung quanh, cả Diavel, cả Nautilus, cả Yuna và cả Shivata.

không ai dám thốt lên.

Cái tên

"Chest"

vừa được gọi ra dường như mang theo cả bóng ma của sự thất vọng và đau thương, lởn vởn quanh Ren như một lời nguyền.

Ren đứng đó như bị đâm xuyên tim, đôi mắt mở to, không tin vào những gì mình vừa nghe.

Cậu siết chặt hai tay, như thể chỉ có cách đó mới giữ bản thân không gục ngã.

“Không…” Ren thốt lên, giọng cậu khản đặc, run rẩy.

“Tôi… tôi không biết trước gì cả.

Tôi chưa từng thấy con boss đó.

Tôi không biết nó chiến đấu thế nào…”

Cậu quay sang những người còn lại, Diavel, Shivata, Yuna, Nautilus.

như tìm kiếm một ánh mắt đồng tình, một tiếng nói can thiệp.

Nhưng không ai nhìn thẳng vào cậu.

Không ai.

“Làm sao tôi có thể giữ điều gì cho riêng mình?

Tôi không muốn… ai phải bỏ mạng.

Giọng cậu nghẹn lại.

“Chest… anh ấy không đáng phải chết.

Nhưng tôi cũng vậy!

Tôi cũng đã chiến đấu, tôi cũng đau, tôi đâu đứng ngoài cuộc chiến này?

Nhưng tiếng của Ren như tan vào khoảng trống lạnh buốt, không ai đáp lại.

Diavel chỉ lặng lẽ nhìn xuống, ánh mắt tối lại.

Có gì đó trong anh đang tranh đấu, lòng cảm thông và trách nhiệm.

Nhưng cuối cùng, anh cũng không nói gì.

Còn Lind thì bật cười khinh bỉ:

“Đừng diễn nữa, Ren.

Mày muốn tẩy sạch tay mình bằng vài giọt nước mắt à?

Mày có biết mày vừa làm không?

Mày đã khiến nhóm mất đi một trong những người giỏi nhất.

Lind quay lưng, phẩy tay như xua đi một điều vô nghĩa.

“Tao không quan tâm mày nói gì.

Chúng tao sẽ không để chuyện này tái diễn.

Lind quay đi, nhưng lời cuối cùng ném lại như một nhát chém tàn nhẫn:

“Cút.

cút khỏi nhóm này đi.

Đồ sao chổi, khi mày xuất hiện ở đây, chẳng có điều gì tốt lành cả.

Ren đứng chết lặng.

Trong đầu cậu, tiếng tim đập như vang lên từ một nơi xa xôi, vô nghĩa.

Không ai giữ cậu lại.

Không ai nói một lời.

Chỉ còn lại bóng tối dài ra trên nền đất, hòa cùng hơi lạnh từ trận chiến chưa kịp nguôi.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập