Ren không nói gì.
Cậu chỉ đứng lặng giữa vòng tròn, giữa những ánh mắt dồn về phía mình như hàng ngàn mũi kim không tiếng động.
Bóng tối quấn lấy đôi chân, len lên đến tận vành áo choàng.
Ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát sáng cắm rải rác quanh mỏ chỉ đủ để vẽ nên hình dáng cậu trong không gian, nhưng lại bất lực trước việc soi rọi thứ đang chất chồng trong lòng cậu.
Không có lời biện hộ.
Không có giãi bày.
Không một tiếng thở dài.
Ren đơn giản là.
không biết phải nói gì.
Và cũng không chắc mình nên nói gì.
Phải bắt đầu từ đâu?
Từ những điều chưa ai biết?
Từ tội lỗi mà cậu cũng chẳng thể tự tha thứ?
Hay là từ những vết thương đã quá cũ, đến mức chính cậu cũng không còn nhớ vì sao mình đau?
Một chút gió thoảng qua làm vạt áo choàng lay động.
Ren khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cậu liếc về phía những gương mặt đang vây quanh.
Lind, với ánh nhìn lạnh lẽo và sắc như lưỡi kiếm, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể kết liễu không chỉ thân thể, mà cả cái tên “Ren” ngay tại đây.
Không cần phán quyết.
Chỉ cần niềm tin đã vỡ.
Shivata thì khác.
Anh ta không nói gì từ đầu đến cuối.
Nhưng sự im lặng ấy còn nặng nề hơn cả những lời buộc tội.
Ánh mắt ấy, tối như lòng giếng, sâu và không thể dò, lại khiến Ren thấy mình như một kẻ bị tước đoạt mọi hy vọng chuộc lỗi.
Rồi cậu nhìn thấy Yuna.
Đôi môi bật máu vì bị cắn quá chặt, đôi mắt mở lớn nhưng không có lấy một bước tiến.
Dằn vặt.
Lo sợ.
Chần chừ.
Bao cảm xúc trộn lẫn trong ánh nhìn ấy, như thể chỉ cần một lời nói ra thôi, cả thế giới của cô sẽ sụp đổ.
Và Nautilus.
Người từng gọi Ren là ánh sáng, giờ lại không thể tiến đến gần hơn một bước.
Bàn tay run rẩy nắm chặt chuôi kiếm.
Đôi môi mím chặt, vành mắt hoe đỏ.
Cậu ta cũng không nói gì.
Có lẽ vì không còn đủ sức để chất vấn, hoặc cũng như Ren.
sợ nghe thấy chính mình thất vọng.
Cả Diavel nữa.
Vẫn đứng đó, không rút lại câu hỏi, nhưng cũng không thúc ép.
Trong ánh mắt của anh, không chỉ có sự nghi hoặc, mà còn cả khát vọng được tin tưởng.
Một phần trong Diavel vẫn hy vọng rằng.
có điều gì đó, bất kỳ điều gì, sẽ cứu lấy hình ảnh của Ren trước khi nó sụp đổ hoàn toàn.
Ren thu ánh nhìn lại, chậm rãi cúi đầu.
Cậu biết… cậu đã làm họ thất vọng.
Cậu cũng thất vọng về chính mình.
Giữa ánh sáng mờ nhạt và vòng tròn những người từng là đồng minh, Ren cảm thấy mình như một hình bóng đã bị rút sạch màu sắc.
Không còn là Ren mà họ biết.
Không còn là Ren mà chính cậu từng cố gắng để trở thành.
Chỉ còn là một người… không còn gì để nói.
Và càng không còn ai để lắng nghe.
Trong khoảnh khắc đó, sự im lặng không còn là lựa chọn.
Nó là bản án.
“.
Được.
” Ren khẽ nói, giọng trầm thấp như tan vào giữa lòng đất.
“Tôi sẽ rời nhóm.
Không ai ngăn cậu lại.
Không ai lên tiếng.
Chỉ có tiếng động rất nhẹ, tiếng bàn tay cậu lướt qua không khí, kích hoạt giao diện hệ thống quen thuộc.
Một cửa sổ trong suốt hiện lên trước mặt, phản chiếu đôi mắt đã mất đi ánh sáng ngày nào.
[Bạn có muốn rời nhóm hay không?
Hai lựa chọn đơn giản, gọn ghẽ như lưỡi dao.
[Có]
[Không]
Ren nhìn chằm chằm vào chúng.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, như một tiếng thở dài bị kẹt lại trong cổ họng.
Không ai nhìn thấy biểu cảm của cậu dưới lớp bóng tối, nhưng họ đều cảm nhận được một điều gì đó đang vỡ nát, không phát ra âm thanh, nhưng tàn khốc hơn bất kỳ tiếng gào nào.
Ngón tay cậu dịch chuyển.
Một cú chạm.
Có
Tích tắc.
Biểu tượng nhóm ở góc màn hình mờ đi rồi biến mất.
Một đường liên kết giữa cậu và tất cả họ, đã bị cắt đứt.
Không phải bằng máu hay lưỡi kiếm, mà bằng chính tay mình.
Ren thu tay lại.
Cánh tay rũ xuống bên hông, trống rỗng.
Mọi thứ xung quanh bỗng lặng như tờ, không ai lên tiếng, không ai thở mạnh, như thể không khí trong hầm mỏ cũng đang nín lặng theo.
Cậu không quay lại.
Cũng không giải thích gì thêm.
Ren chỉ đứng đó thêm một chút, rồi xoay người.
Bóng áo choàng khẽ động khi cậu bước đi, lặng lẽ tiến vào bóng tối như thể từ đầu đến cuối, cậu đã luôn thuộc về nơi đó.
Không một tiếng tiễn.
Không một lời giữ lại.
Chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ trong lòng hầm mỏ, và sự trống trải lan dần giữa những người từng gọi nhau là đồng đội.
Và một câu hỏi chưa ai trả lời được:
Ren rốt cuộc.
đã chiến đấu vì điều gì?
Bỗng, bước chân Ren khựng lại.
Một giọng nói vang lên, không lớn, không giận dữ, nhưng nặng trĩu, như thể mỗi từ đều kéo theo hàng trăm ký ức chưa kịp lắng xuống.
“Cậu có biết không?
Tôi từng nghĩ cậu là người có lý tưởng, ” Diavel lên tiếng, từng chữ chậm rãi, như thể sợ đánh rơi mất điều gì đó quan trọng.
“Một người luôn sẵn sàng đứng lên vì điều đúng, dù phải đối mặt với hiểm nguy hay cô độc.
Gió trong lòng hầm mỏ lùa qua, thổi tung vạt áo choàng của Ren, nhưng chiếc mũ trùm đầu vẫn che kín khuôn mặt cậu, chỉ còn lại bóng tối.
Một bóng tối dày đặc, không ai đọc được cảm xúc bên trong.
“Nhưng giờ thì…” Giọng Diavel lạc đi, “Tôi không còn chắc chắn về điều đó nữa.
Anh bước thêm một bước, ánh mắt dõi theo tấm lưng gầy nhưng không hề run rẩy trước những ánh nhìn nặng trĩu.
Không chớp mắt, không quay đi, Diavel như muốn xuyên qua lớp vải kia, tìm kiếm chút gì còn sót lại, một phản ứng, một sự phản kháng, hay ít nhất là.
một lời phủ nhận.
“Tại sao?
Anh hỏi, nhưng như đang tự chất vấn chính mình.
“Cậu có lý do gì để quay lưng bỏ đi?
Để im lặng trong khi những người khác.
những người từng đặt niềm tin vào cậu.
đang bị bỏ lại?
Họ cần cậu.
Không phải như một anh hùng, mà như một người đồng hành.
Một người bạn.
Anh khẽ liếc qua Yuna và Nautilus, những người không biết nên làm gì trong tình huống này.
Không ai chen vào.
Không khí như đông cứng lại quanh họ.
Và trong sự im lặng ấy, những lời của Diavel cứ vang vọng, như âm thanh cuối cùng còn sót lại của một niềm tin đang rạn vỡ.
“Cậu không phải một kẻ vô hình.
Không phải bóng ma có thể biến mất mà không để lại gì, ” Diavel nói tiếp, giọng anh thấp hơn, nghèn nghẹn.
“Tôi đã từng tin cậu, Ren.
Không phải chỉ là tin tưởng năng lực, mà là tin vào trái tim, vào sự hiện diện của cậu giữa cái thế giới méo mó này.
Anh dừng lại.
Không phải vì hết điều để nói, mà vì trái tim không chịu nổi thêm lời nào nữa.
Mỗi từ, mỗi âm tiết… rơi xuống như mũi tên nhỏ, không đủ để giết chết, nhưng cứ âm thầm xuyên qua mọi lớp phòng ngự mà Ren có thể dựng lên.
Không phải tiếng trách móc của kẻ thù, mà là nỗi thất vọng lặng lẽ từ một người đã từng hy vọng.
Và chính điều đó… mới là thứ đau đớn nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, Diavel cảm thấy mình lạc giữa ngã ba của hy vọng và tuyệt vọng.
Anh không biết nên tiếp tục gọi tên Ren, hay nên học cách để quên.
“Cậu đang chiến đấu vì thứ gì… Ren?
Câu hỏi ấy, cuối cùng, lại bật ra lần nữa.
Không cần câu trả lời.
Vì có lẽ… ai cũng hiểu rằng, chính Ren cũng không còn chắc chắn.
Và tất cả, kể cả những người chưa từng thân thiết với Ren, đều cảm nhận được một điều:
Dù vẫn còn đứng đó, giữa ánh sáng nhạt nhòa của hầm mỏ, nhưng Ren, người mà họ từng biết, đã bắt đầu rời đi từ rất lâu rồi.
Khóe miệng Ren hơi nâng lên, như thể định nói điều gì đó.
một lời giải thích, hay chỉ là một tiếng thở dài, nhưng rồi lại hạ xuống.
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt lần đầu tiên nhìn thẳng vào Diavel.
Đôi mắt màu xanh lam như bảo thạch, trong vắt nhưng không hề lạnh lẽo.
Ngược lại, trong đó là một biển sâu không đáy, nơi những mảnh vỡ của ký ức, của nỗi đau, và cả những điều chưa kịp gọi thành tên đang chìm dần xuống đáy.
Ren vẫn im lặng.
Cậu không biện minh.
Không phản bác.
Không cầu xin sự tha thứ.
Không phải vì cậu không quan tâm.
Mà là vì cậu đã chọn cách từ chối việc giải thích.
Cậu từng nghĩ lời nói có thể cứu vớt, có thể nối lại những điều đã gãy đổ.
Nhưng càng sống lâu hơn trong cả hai thế giới này, càng thấy rõ một điều, khi một hạt giống của sự nghi ngờ đã bén rễ.
thì dù có nói bao nhiêu, nó vẫn sẽ lớn lên, nở hoa, rồi siết chặt tất cả bằng những dây leo của ngờ vực và xa cách.
Cuộc đời của Ren không dài.
Không được ai dạy phải sống sao cho đúng, không học cách làm người khác tin tưởng.
Cậu chỉ biết cách sinh tồn tàn tạ.
Chỉ biết tiến lên.
bước đi trong vùng tương lai tăm tối.
Và cậu đã học, theo cách tàn nhẫn nhất, Rằng không phải lời nào cũng có thể cứu vãn điều đã mất.
Nên cậu im lặng.
Không phải để trốn tránh, mà là chấp nhận.
Chấp nhận rằng có những người sẽ không còn nhìn cậu như trước nữa.
Chấp nhận rằng cậu không thể quay lại con đường cũ.
Dưới lớp mũ trùm đầu, Ren nhắm mắt một giây, như cúi đầu trước điều gì đó đã chết trong tim.
Rồi quay người.
Bước tiếp.
Mặc cho ánh nhìn của những người từng sát cánh.
Mặc cho tiếng gió trong lòng hầm như than thở điều không ai dám nói thành lời.
Một người từng là ánh sáng.
Giờ đang dần biến mất trong bóng tối.
Ren
Tiếng gọi bật ra, như phản xạ.
Nautilus lao lên, vài bước chân vội vã vang vọng trong không gian trống trải.
Cậu muốn giữ Ren lại, muốn nói gì đó, bất cứ điều gì để phá tan khoảng cách đang lớn dần lên giữa họ.
Nhưng khi ánh mắt chạm vào bóng lưng đang rời đi, lặng lẽ, đơn độc, không một lần ngoảnh lại, mọi lời định thốt ra như bị kẹt lại trong cổ họng.
Như thể có một tảng đá chặn ngay lồng ngực, nặng nề, nghẹn ứ.
Cậu không thể gọi thêm lần nữa.
Đôi môi hé mở, rồi mím lại.
Bàn tay giơ lên, rồi rũ xuống.
Nautilus đứng đó, giữa khoảng không, cảm giác như chính mình vừa đánh mất điều gì đó quan trọng mà không thể kéo lại được.
Ren.
người đầu tiên tin cậu, người từng là ánh sáng trong bóng tối, giờ đang biến mất, không phải vì cái chết, mà vì khoảng cách của những hiểu lầm không ai đủ can đảm phá vỡ.
Cậu muốn chạy theo.
Nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống nền đá lạnh.
Muốn lên tiếng.
Nhưng trái tim lại sợ phải nghe câu trả lời.
Và thế là, cũng như Ren, Nautilus chỉ đứng im, Chôn chân giữa giằng xé của hy vọng và bất lực.
Một người quay lưng rời đi.
Một người chỉ biết nhìn theo, để những lời chưa kịp nói tan vào hư không.
Ren dừng lại.
Tiếng bước chân của cậu ngưng bặt, như thể ai đó vừa giữ lại một chút lương tâm đang rơi rớt.
Trong tích tắc, cả nhóm nín thở.
Diavel khẽ cau mày, Nautilus như sắp lao lên thêm một lần nữa, còn Yuna.
vẫn đứng phía xa, không nhúc nhích, như thể chỉ cần động đậy thôi, hàng nước mắt sẽ rơi xuống.
Không quay đầu lại, Ren lặng lẽ mở hệ thống cá nhân.
Cử chỉ chậm rãi nhưng dứt khoát.
Một tia sáng lóe lên khi cậu lấy ra một vật phẩm từ kho đồ, một thanh kiếm hơi tối màu, trông nó như thể được rèn thô sơ bởi một người thợ rèn cẩu thả, như được làm bằng đá, đường nét sắc gọn, rõ ràng là vật phẩm rơi ra từ con boss vừa rồi.
Nhưng Ren biết.
đây là một thanh kiếm cực tốt.
chỉ số của nó.
gần bằng một thanh kiếm hai tay thông thường.
thậm chỉ nhỉnh hơn về phần cân bằng và tốc độ.
Ren không nói gì trong vài giây.
Rồi cậu ném thanh kiếm về phía Nautilus.
Tiếng kim loại va vào mặt đất vang lên chát chúa, sắc lạnh như tiếng rít của một sợi dây đang đứt dần.
"Vật phẩm.
rơi ra từ con boss vừa rồi đấy."
Giọng cậu trầm, khàn nhẹ như lẫn vào gió.
"Bỏ thanh kiếm cũ đi.
"Một khoảng ngừng.
"Ít ra cậu cũng cần một vũ khí tốt hơn.
để bảo vệ thứ mình muốn bảo vệ.
"Không nói thêm gì nữa, Ren khẽ liếc mắt.
Đôi mắt ấy, màu lam thẳm như vực sâu, lướt qua Yuna, người con gái đang đứng lặng giữa ánh sáng nhợt nhạt của những viên đá phát quang.
Cô không ngẩng đầu.
Mắt đỏ hoe.
Vai run nhẹ.
Và ánh nhìn tránh đi, như không dám đối diện với sự thật mà cô không muốn thừa nhận.
“Tôi.
” Nautilus lắp bắp, nhưng chẳng thể nói hết câu.
Khuôn mặt cậu và cả những người xung quanh khẽ biến đổi.
Không chỉ vì bất ngờ, mà vì họ không hiểu nổi.
Thanh kiếm ấy… rõ ràng là vật phẩm quý giá, rơi ra từ một con boss mạnh mẽ, đáng lẽ phải là thứ tốt thứ hai sau phần thưởng của người tung đòn kết liễu.
Thế mà Ren.
cậu ta ném nó đi như thể chẳng có gì quan trọng.
Tại sao?
Sự im lặng đọng lại trong khoảnh khắc ấy, như một vết xước trong không khí.
Ren chỉ khẽ quay đầu lại, không đủ để lộ rõ gương mặt dưới chiếc mũ trùm, nhưng giọng nói cậu vang lên, nhẹ như gió thoảng, mà cũng lạnh như sương mai phủ kín mỏ đá.
“Không cần.
Coi như là quà chia tay đi.
Một nhịp dừng ngắn, như thể hiểu được câu hỏi mà Nautilus sắp thốt lên, cậu nói tiếp, giọng đều và rỗng, “Tiền mà cậu kiếm được… cứ dùng vào việc thích hợp hơn.
Không một chút cảm xúc.
Không tiếc nuối, không giận dữ, không lưu luyến.
Cứ như thể cậu đã quen với việc cho đi, quen với việc người ta hiểu lầm, quen với việc phải bước đi một mình.
Và lần này… cũng chẳng có gì khác.
Cậu quay lưng, bóng áo choàng lướt qua những ánh nhìn bối rối, những ánh mắt chưa kịp chạm tới sự thật đã bị bỏ lại.
Ren không nói thêm gì nữa.
Một viên pha lê nhỏ hiện ra trong lòng bàn tay của Ren.
Không ai biết cậu lấy nó ra từ lúc nào, nhỏ bé, trong suốt, lấp lánh ánh xanh nhạt, như một giọt nước đông cứng lại giữa khoảng không.
Pha lê dịch chuyển.
Một vật phẩm cực kỳ hiếm ở tầng này, đáng lý phải được giữ lại cho tình huống sinh tử.
Nhưng Ren không do dự.
Cậu khẽ bóp nhẹ nó trong tay, lớp găng da phát ra tiếng rắc rất khẽ.
Viên đá vỡ nát, tan thành những mảnh vụn sáng trắng, rồi từng luồng sáng nhỏ như những con đom đóm dần bao phủ lấy cơ thể cậu.
Mọi người đứng nhìn, không ai thốt nên lời.
Ánh sáng lấp lánh, xoáy quanh Ren, dường như mọi xúc cảm trong cậu cũng theo luồng sáng ấy, mờ nhạt dần, rồi tắt hẳn.
Và khi ánh sáng cuối cùng tan biến… Ren cũng đã biến mất.
Không còn bóng lưng, không còn giọng nói, không còn ánh mắt.
Chỉ còn lại một thanh kiếm cắm trên mặt đất… và sự trống trải nặng nề đến nhức nhối trong lòng những người ở lại.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập