Chương 213: Tolbana

Aincrad, ngày 31 tháng 11 năm 2022.

Thị trấn Tolbana

Là thị trấn có diện tích lớn thứ hai của tầng đầu tiên, Tolbana trải rộng với đường kính gần 2000 mét, từ đầu bên này đến đầu bên kia.

Được bao bọc bởi những bức tường thành vững chắc, thị trấn nằm trong một thung lũng mở và chỉ cách Mê cung Tầng Một khoảng ba mươi phút đi bộ.

Tolbana nổi bật với những tòa tháp cối xay gió phủ tường trắng, biểu tượng quen thuộc của vùng đất này.

Các công trình trong thị trấn bao gồm nhiều nhà trọ lớn nhỏ, một số quán bar và nhà hàng, cùng với những ngôi nhà dành cho cư dân.

Nhưng điều khiến bất kỳ ai đặt chân đến nơi này phải ngạc nhiên, không phải là sự quy mô của kiến trúc, mà chính là cảm giác nhẹ nhàng và tươi mát mà nó mang lại.

Những quảng trường rộng rãi, những con đường được lát bằng đá sạch sẽ, và những dải cỏ tươi xanh trải dọc hai bên đường đều được chăm sóc cẩn thận.

Khác với vẻ hùng tráng của Thị trấn Khởi đầu, Tolbana toát lên vẻ mềm mại và dịu dàng, với vô số đài phun nước nhỏ nằm rải rác khắp nơi.

Đan xen giữa không gian ấy là những hàng cây không quá lớn, nhưng đủ để tạo nên bóng râm dễ chịu cho người đi đường.

Càng tiến gần trung tâm, cây cối thưa dần, để lại khoảng trời rộng mở và tiếng nước róc rách văng vẳng giữa lòng thị trấn yên bình, một thứ bình yên mong manh giữa thế giới đầy nguy hiểm này.

Những người chơi bước đi vội vã trên các con phố tấp nập, ánh mắt ai nấy đều ánh lên sự cảnh giác xen lẫn quyết tâm.

Thật khó để tưởng tượng rằng chỉ mới bốn ngày trước, nơi này còn là một thị trấn im lìm, chưa có lấy một người chơi nào đặt chân tới đây.

Tolbana, nằm sâu trong thung lũng phía Bắc của tầng một, được bao bọc bởi núi đá và rừng rậm, là nơi xa xôi và nguy hiểm bậc nhất ở giai đoạn này.

Không giống như Thị trấn Khởi đầu được kết nối trực tiếp với hệ thống đường bộ có sẵn, những con đường món lối ra các làng mạc xung quanh.

Nơi đây chỉ có thể đến được bằng cách men theo những tuyến đường dài đầy rẫy quái vật và cạm bẫy.

Nhiều nhóm người chơi đã phải hợp tác, chiến đấu sát cánh bên nhau, để có thể mở lối đi đầu tiên tới nơi này.

Chính hành trình gian nan đó đã vô tình khiến Tolbana trở thành biểu tượng cho ý chí và tham vọng, một điểm đến mà không phải ai cũng dám đặt chân tới.

Và khi ánh sáng ban mai dần rọi xuống các mái nhà lợp ngói đỏ, dòng người lại tiếp tục đổ về, kẻ mới đến, người trở về.

Những gương mặt lạ lẫm mang theo háo hức, những bước chân bám bụi đất dày của những người sống sót từ mê cung trở ra.

Ai nấy đều đi qua con phố trung tâm, nơi khu chợ lớn đã hình thành một cách tự phát chỉ trong chưa đầy hai ngày.

Không chỉ những cửa tiệm NPC với biển gỗ treo ngay ngắn, bảng giá khắc đều tăm tắp, mà những sạp hàng do người chơi dựng nên cũng bắt đầu mọc lên chen chúc, tạo thành những dãy chợ dài chưa từng có.

Vài chiếc lều tạm dựng từ mảnh vải rách và dây thừng, vài tấm phản kê tạm để trưng bày các vật phẩm chiến lợi phẩm, từ thuốc hồi phục tự chế đến da thú, vảy rắn, và cả những mảnh vũ khí đã sứt mẻ.

Âm thanh rộn ràng vang lên khắp nơi.

Tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng kim loại va vào nhau lách cách từ những xưởng rèn sơ khai phía cuối phố.

Đâu đó vang lên tiếng thở dài khi người chơi nhìn bảng giá, tay cầm ví tiền chỉ còn vài Cor.

Những người lính tiên phong bắt đầu tụ tập thành từng nhóm, trao đổi thông tin, chia sẻ vị trí quái vật đặc biệt, hay các tầng hầm bí mật trong mê cung mà họ chỉ vừa mới thoát ra với nửa mạng sống.

Tolbana không còn là vùng đất trống trải, nó đã biến thành một pháo đài sống động.

Một nơi chứa đựng cả nhiệt huyết và tham vọng, nơi mà người ta vừa có thể nhìn thấy hy vọng le lói, vừa có thể chạm vào nỗi sợ hãi chỉ sau một khúc ngoặt.

Những chiếc cối xay gió quay chậm rãi trên nền trời nhạt nắng.

Những đài phun nước nhỏ rải rác khắp quảng trường vẫn phun lên từng làn nước trong vắt, phản chiếu những tia sáng lấp lánh như kim cương.

Những tán cây thấp tỏa bóng mát cho từng hàng ghế đá ven đường, nơi vài người chơi đơn độc đang nghỉ ngơi, lau vết thương hay cẩn thận sửa lại thanh kiếm gãy.

Nếu Thị trấn Khởi đầu là nơi dành cho kẻ yếu còn đang run rẩy bước những bước đầu tiên, thì Tolbana là nơi những người đã nếm mùi hiểm nguy dừng chân để định nghĩa lại mục tiêu của mình.

Nó không phải là nơi bình yên, nhưng là nơi mọi con đường dẫn đến tương lai đều hội tụ.

Ở một sạp hàng nhỏ nằm nép mình giữa khu chợ đông đúc nhưng không quá ồn ào, Agil vừa hoàn tất một cuộc giao dịch.

Người chơi trước mặt anh cúi chào, vẻ hài lòng lộ rõ qua nụ cười, rồi vội vã rời đi để tiếp tục hành trình của mình.

Agil, như thường lệ, không nghỉ ngơi ngay sau mỗi lượt khách.

Anh cúi người, khẽ xoay lại vài món trang bị đang được đặt trên mặt bàn gỗ, lau nhẹ một lưỡi rìu nhỏ vừa được đánh bóng xong, rồi xếp lại gọn gàng những túi da nhỏ chứa linh kiện rơi từ quái vật.

Không cần ngẩng đầu, Agil cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của người tiếp theo đang đến gần, những bước chân chậm rãi, nặng nề vì mỏi mệt hơn là vì trang bị.

Khi anh ngẩng lên, ánh mắt anh lập tức dừng lại trên một bóng người đứng cách đó không xa.

Là một người chơi, vóc dáng mảnh khảnh, chiều cao trung bình, áo choàng phủ bụi, và chiếc mũ trùm đầu kéo thấp khiến không thể nhìn rõ gương mặt.

Dáng đứng khẽ nghiêng về một bên, như thể cả cơ thể đang bị sức nặng vô hình nào đó đè nén.

Cậu ta không giống như những kẻ vừa săn được chiến lợi phẩm, càng không giống những kẻ quá phấn khích vì lần đầu tới Tolbana.

Cậu đứng đó lặng lẽ như thể đang tìm thứ gì đó.

hoặc ai đó.

Agil hơi nhướng mày, ánh nhìn trở nên sắc bén hơn thường ngày.

Đối với anh, những người chơi kiểu này luôn là khách hàng tiềm năng nhất.

Không phải vì dễ mua dễ bán, mà bởi vì họ thường là người mang theo những thứ kỳ lạ, không giống ai.

Dưới lớp bụi đất kia có thể là một thanh kiếm rỉ sét vô dụng, hoặc một món đồ hiếm vừa rơi ra từ con quái vật không tên nào đó trong mê cung.

Anh từng gặp những người như thế, những kẻ lặng lẽ, không gây chú ý, nhưng khi lật mở kho đồ của họ, có khi lại khiến chính Agil cũng phải cau mày vì bất ngờ.

Trong đầu anh nhanh chóng vạch ra vài khả năng.

Người chơi mới đến Tolbana, nhìn bộ dạng thì vừa thoát khỏi một trận chiến, hoặc vừa đi theo một nhóm nào đó tới đây.

Trang bị không đồng bộ, phần lớn đã mòn.

Nhưng lại có thứ gì đó ở dáng đi kia… như thể cậu ta không thực sự quan tâm mình đang mặc gì, hay cầm gì, như thể điều quan trọng với cậu không nằm trong ba lô.

Agil gác tay lên quầy, không gọi, cũng không mời, anh đợi.

Dù gì, những người kiểu này sẽ chỉ tới quầy nếu họ có lý do.

Và khi họ bước tới, câu chuyện phía sau luôn đáng để nghe.

Người chơi kia bước tới, từng bước chậm rãi nhưng rõ ràng, dáng đi khẽ khàng như thể đang cố không gây chú ý, Agil nghiêng người về phía trước một chút, nở một nụ cười niềm nở và thân thiện, kiểu nụ cười mà chỉ những người từng bán hàng nhiều năm mới thành thạo.

“Chào mừng, ” giọng anh trầm, mang chút âm sắc của người từng trải, “Cậu muốn mua gì?

Người chơi kia không đáp ngay.

Đôi mắt ẩn sau lớp mũ trùm liếc nhìn những món hàng bày biện trên quầy.

Có rìu, giáp da, vài con dao găm, và cả một thanh kiếm ngắn với vỏ da sẫm màu.

Chúng đều được bảo dưỡng kỹ đến mức ánh thép vẫn lóe lên dưới ánh mặt trời.

Nhưng ánh mắt của cậu ta không dừng lâu ở bất kỳ món nào.

“Không mua.

” ngừi chơi đó nói, giọng đều đều, khàn khàn vì mệt.

“Tôi muốn bán.

Agil nhướn mày.

Không phải vì thấy khó chịu khi người này không mua đồ, mà là vì giọng nói ấy, không hẳn lạnh lùng, nhưng không mang theo chút cảm xúc nào.

Mệt mỏi?

Có thể.

Xa cách?

Cũng đúng.

Nhưng hơn hết, đó là giọng của một người đã trải qua điều gì đó… khó nói.

“Được thôi.

” Agil gật đầu, anh nhìn người chơi trước mặt rồi tiếp tục nói.

“Cho tôi xem.

thứ mà cậu muốn bán.

và muốn thương lượng giá cả ra sao?

Cậu ta không trả lời, hoặc có lẽ cậu không nghĩ mình cần.

Agil cũng không gặng hỏi.

Trong Aincrad, đôi khi cái cách người ta im lặng… cũng đủ để kể hết mọi chuyện rồi.

Người chơi kia khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng dao động.

“…Ừm… không.

Cậu nói nhỏ, gần như thì thầm với chính mình, rồi thu lại tay, đóng giao diện kho đồ trước khi bất kỳ vật phẩm nào kịp được lấy ra.

Agil hơi nghiêng đầu, một bên chân mày nhướn lên đầy ngạc nhiên, nhưng không nói gì.

Anh đã từng gặp nhiều kiểu người chơi, nóng vội, dè dặt, gian xảo và cũng biết rõ có những người cần thời gian để quyết định.

Người này thì.

rõ ràng không phải kiểu có thể bị thúc ép.

Cậu ta lùi lại nửa bước, như thể đang cân nhắc việc quay đi.

Không phải vì món hàng không đáng giá, mà vì người chủ tiệm đứng trước mặt cậu kia.

có gì đó khiến cậu do dự.

Không thể nói là nguy hiểm, nhưng.

Trông hơi khó gần.

Một phần vì vóc dáng to lớn và rắn chắc như hộ vệ cổng thành, nhưng phần lớn là vì khí chất của Agil.

Người đàn ông da ngăm ấy có dáng người cao lớn, thân hình vạm vỡ, bắp tay nổi rõ qua lớp áo sơ mi không tay màu đất.

Một tấm giáp ngực kim loại sáng bóng phủ bên ngoài, như thể anh vừa từ mê cung bước ra, nhưng điều đó lại hoàn toàn không ăn nhập với đôi ủng lông và chiếc quần nâu nhạt mà anh đang mặc.

Gương mặt nghiêm nghị, có đôi mắt nâu ánh lên vẻ từng trải.

Bộ râu dê gọn gàng, cùng hai chiếc khuyên tai bạc ở tai trái khiến anh trông như một tay anh chị thực thụ bước ra từ một bộ phim hành động, loại vai phụ mà người ta luôn tự hỏi:

“Liệu có nên dây vào hắn không nhỉ?

Người chơi lạ nuốt khan.

Cậu không thể nói là mình từng gặp nhiều người.

nhưng ít ai khiến cậu lưỡng lự như vậy.

Nhưng rồi, có lẽ vì sự lặng lẽ đó kéo dài hơi lâu, Agil bật cười nhẹ:

“Gì đấy, tôi trông đáng sợ đến vậy à?

Anh nói, vừa nhấc lên một thanh rìu từ mặt quầy để lau sạch, không quên liếc mắt nhìn Ren như thể đang dò xét phản ứng.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập