Chương 220: Chợ Chiều

Ren đảo mắt nhanh, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào có thể tận dụng, một sơ hở giữa những đòn kỹ năng, một chuyển động lặp lại, bất cứ thứ gì.

Nhưng con Ruin Kobold Trooper không phải dạng dễ khai thác.

Lớp da của nó dày và kín, như một bộ giáp da cứng che phủ gần như toàn bộ cơ thể, trừ những phần như dổ hoặc mắt.

những nơi duy nhất dễ dàng để gây ra sát thương chí mạng.

Nhưng chúng lại cao hơn so với Ren, cậu không thể với tới, dù cố leo lên đâu đó cũng là một hành động nguy hiểm.

Một lần nữa, cây rìu nặng nề lao đến.

Lần này không chém ngang mà bổ từ trên xuống, như muốn nghiền nát Ren thành tro bụi.

Cậu nhún người, trượt dài trên nền đá sần sùi, mảnh vỡ từ cú bổ nát của rìu văng tung tóe.

Một tia đỏ lướt qua góc mắt, sát thương từ vụ nổ mảnh đá, nhưng không đáng kể.

‘Phải đưa nó ngã xuống’ Ren nghĩ thầm.

‘Chừng nào nó còn đứng, mình không đủ lực để kết liễu.

Ngay khi lưỡi rìu còn đang cắm vào mặt đất, Ren chớp thời cơ, bật người lên như một lò xo, vung kiếm chém thẳng vào khe gối sau chân phải của quái vật.

Một dòng sát thương đỏ hiện lên, lớn hơn lần trước.

Con Trooper gầm lên, một chân khuỵu xuống, nhưng chưa ngã.

Lại thêm một nhát nữa.

Ren xoay người, dồn hết lực chém ngang vào đầu gối còn lại.

Lưỡi kiếm cắt sâu qua lớp da dày, phát ra một âm thanh rít lên, như kim loại bị bẻ gãy.

Con quái vật lảo đảo, rồi đổ sầm xuống đất, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Ren không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

Cậu nhảy lên, dẫm vào lưng quái vật như bậc thang, lưỡi kiếm trong tay ánh lên một lần cuối cùng.

“Đừng đứng dậy nữa.

Lưỡi kiếm đâm xuyên qua phần sau cổ, nơi duy nhất mà lớp da mỏng manh dễ dàng bị xuyên phá.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên khi cơ thể khổng lồ của Ruin Kobold Trooper vỡ vụn thành hàng trăm mảnh pixel đỏ xám, bay lơ lửng rồi tan biến.

Ren ngồi phịch xuống nền đá, thở dốc, mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Trận chiến kết thúc.

[Bạn đã tiêu diệt Ruin Kobold Trooper lv.

7]

[Bạn nhận được 312 exp]

[Bạn nhận được 130 cor]

[Chúc mừng bạn đã đạt tới lv.

9]

Ren ngồi dựa lưng vào vách tường đá lạnh, thở chậm lại, rồi mở bảng hệ thống cá nhân bằng một chuyển động quen thuộc.

Giao diện bán trong suốt hiện ra trước mắt, ánh sáng dịu nhẹ phản chiếu lên mặt cậu trong bóng tối ảm đạm của mê cung.

[Name:

Ren]

Level:

9 (123 / 1800 EXP)

HP:

650 / 650

STR (Sức mạnh)

23 (+2)

VIT (Thể lực)

26

AGI (Nhanh nhẹn)

30 (+8)

Free Stat Points:

Ren chạm nhẹ vào mục “AGI” nhìn chằm chằm vào chỉ số được tăng cường.

+8 là từ trang bị, chiếc áo choàng nhẹ và bộ giáp, tối ưu hóa cho tốc độ và di chuyển.

Không có chỉ số nào thật sự vượt trội tuyệt đối, nhưng tổng thể lại rất cân bằng.

Với một người chơi đơn, Ren cảm thấy điều đó là cần thiết.

‘Mình mạnh hơn một chút so với số đông.

’ Cậu nghĩ, rồi nhếch môi.

‘.

Có thể là vậy.

Nhưng thực ra, mình chẳng biết gì cả.

Cậu chưa từng so sánh bảng chỉ số với ai.

Chưa từng hỏi.

Không có ai để hỏi.

Từ lúc chia tay nhóm Klein, Ren vẫn đơn độc, và đó dường như là một lựa chọn có chủ đích.

Một vài giọt mồ hôi nhỏ chảy xuống thái dương, lạnh và mặn.

Trận chiến vừa rồi suýt chút nữa cướp đi mạng sống của cậu.

Ba điểm tự do vẫn còn đó, Ren lưỡng lự.

‘Thêm vào AGI để né tránh dễ hơn?

‘Hay tăng STR để đòn kết liễu nhanh hơn?

‘VIT.

để không gục sau một đòn nữa?

Không có lựa chọn nào là hoàn hảo cả.

Và Ren biết rõ.

cậu sẽ còn gặp thứ mạnh hơn nhiều trong những tầng sắp tới.

Ren ngồi im lặng giữa mê cung tĩnh lặng, ánh sáng từ giao diện hệ thống nhấp nháy trước mắt.

Cậu đưa ngón tay trượt nhẹ qua thanh chỉ số, đôi mày khẽ nhíu lại.

Nhanh là chưa đủ.

Cậu cần sống sót.

Cần chém sâu hơn.

Kết liễu nhanh hơn.

Cậu chạm vào mục VIT, tăng thêm 2 điểm.

VIT:

26 → 28

HP:

650 →700

Một cảm giác trầm hơn lan khắp cơ thể.

Như thể cột sống được gia cố, cơ bắp thêm ổn định.

Chắc chắn hơn.

Chịu đựng tốt hơn.

Sau đó, cậu chọn STR, chỉ thêm một điểm duy nhất, nhưng đủ để khiến lưỡi kiếm trên tay như nặng thêm một chút, cứng cáp hơn, thực hơn.

STR:

22 → 23

Cậu tắt giao diện, đứng dậy, lưng thẳng lại như được nâng đỡ bởi thứ gì đó chắc chắn hơn lúc trước.

Áo choàng vẫn còn rách nhẹ bên vai, mùi máu pixel và bụi đá lơ lửng trong không khí.

Nhưng Ren không còn cảm thấy mình mong manh nữa.

‘Mình không nhanh nhất, cũng không mạnh nhất.

‘Nhưng.

mình đang ổn hơn từng chút một.

Phía trước vẫn còn đường.

Và lũ Kobold sẽ không phải là kẻ cuối cùng cản bước cậu.

Ren bước đi trên con đường đất hẹp, từng bước chân lạo xạo trên lớp sỏi vụn phủ rêu.

Gió chiều thổi nhẹ qua những cánh đồng lúa mạch vàng óng hai bên, mang theo mùi hương dìu dịu của cỏ khô và đất ẩm.

Xa xa, những chiếc cối xay gió lặng lẽ quay vòng trong ánh nắng đang tắt dần, nhịp chậm rãi và đều đặn của chúng như muốn ru người vào một giấc mộng lặng lẽ.

Ren thở ra, khẽ rũ vai.

Mười phút.

Chỉ mười phút kể từ khi rời khỏi mê cung, nhưng cái cảm giác được thoát ra khỏi bóng tối và tiếng rít của thép đã làm tâm trí cậu nhẹ nhõm hẳn.

Cậu dừng lại một chút, đặt tay lên vạt áo choàng vẫn còn dính vài mảng bụi xám và vết cắt mờ mờ nơi cổ tay.

Mặc kệ.

Vết thương không đủ sâu, và hệ thống đã vá lại phần nào.

Ánh chiều rọi vào khuôn mặt nghiêng nghiêng, tạo thành những đường sáng nhạt trên gò má.

Tolbana, thị trấn nằm dưới thung lũng, nơi có tường thành gạch cao bao quanh và ánh đèn sắp lên, đang thấp thoáng hiện ra sau rặng cây.

Ren khẽ nhếch môi.

Không hẳn là một nụ cười, nhưng cũng không còn là nét u ám lạnh lùng như khi trong mê cung.

Yên bình.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng thật và quý giá.

Dưới ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng phủ xuống những mái ngói đỏ, Ren rẽ vào khu chợ của Tolbana.

Những con đường lát đá sạch sẽ hiện lên từng hoa văn mờ do năm tháng mài mòn, tạo nên cảm giác vừa cổ kính, vừa sống động.

Hàng quán hai bên đường đã bắt đầu lên đèn, ánh sáng vàng hắt ra khỏi những lồng kính thô sơ.

Ren ghé qua sạp của Agil.

Sau vài lời mặc cả ngắn gọn, cậu bán đi một đống nguyên liệu lặt vặt thu được trong mê cung, kho đồ trông nhẹ nhõm hơn, còn ví thì nặng tay đôi chút.

dù tiền cũng được cất trong kho đồ.

Không lưu lại lâu, Ren quay bước về phía lò rèn gần cuối khu chợ, thanh kiếm của cậu cần được mài lại, và vài mảnh giáp cũng đã bắt đầu xước cạnh.

Nhưng cậu chưa kịp bước vào.

Ren

Một giọng gọi vang lên từ phía sau, không lớn hay ồn ào, nhưng đủ rõ để nổi bật giữa âm thanh sôi động của khu chợ chiều.

Ren khựng lại.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bước chân cậu, làn gió nhẹ thoảng qua và cả ánh lửa lập lòe từ lò rèn phía trước như đồng loạt ngưng đọng.

Có người vừa gọi tên cậu.

Rõ ràng.

Không lẫn vào đâu được.

Ren khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng quay đi, bước vào trong tiệm rèn như thể không muốn bị kéo vào một điều gì đó không mong đợi.

Nhưng bóng một người đã vụt lên, chắn trước lối đi.

Là một cô gái, trạc tuổi cậu, nhưng khuôn mặt có nét trưởng thành hơn.

Đôi mắt hồng và mái tóc ngắn cùng màu, lòa xòa nghịch ngợm như những sợi rơm mềm được nắng hong, trông xa chẳng khác gì một quả bí ngô nhỏ đang đội trên đầu.

Kỳ lạ mà hòa hợp.

Cô mặc một bộ giáp da nhẹ, tay còn cầm nguyên một chiếc búa rèn.

Lisbeth

Cô nhìn Ren, đôi mắt hiện rõ vẻ áy náy.

Cô không cố ý.

Lần đó, thực sự chỉ là một tai nạn.

“Xin lỗi, ” cô lên tiếng, hơi cúi đầu.

“Vì thanh kiếm của cậu… Tôi không những không sửa được mà còn làm giảm cả độ bền tối đa của nó.

Giọng cô trầm lại, nhưng vẫn giữ một sự chân thành khó lẫn.

Ánh mắt Lisbeth đầy lo lắng.

Thật ra, chẳng có nhiều người chơi nào chịu để cô động vào trang bị của họ nữa.

Kỹ năng rèn của cô.

vẫn còn non kém.

Nhưng muốn giỏi hơn, cô cần luyện tập.

Muốn luyện tập, cần nguyên liệu.

Mà muốn có nguyên liệu, phải có người tin tưởng…

Một vòng luẩn quẩn khép kín, chẳng ai bước vào, chẳng ai mở lối.

Cô chỉ cần một cơ hội.

Ren là một trong số ít người từng chịu trao cho Lisbeth một cơ hội.

dù cái giá cô đưa ra gần như là cho không.

Lần cuối cùng cô thấy cậu, là khi chính tay cô làm tụt mất độ bền tối đa của thanh kiếm mà Ren nhờ sửa.

Không phải một vết xước, không phải một lỗi nhỏ có thể bỏ qua, mà là một cú đâm thẳng vào lòng tin mong manh giữa hai người chơi xa lạ.

Ren khẽ nhíu mày.

Rồi cậu lắc đầu, ánh mắt không mang lấy chút trách móc.

“Đừng bận tâm chuyện đó.

Giọng cậu trầm, gần như dứt khoát.

Nhưng phía sau vẻ điềm tĩnh ấy là một tầng mỏng không tên, như bụi tro lặng lẽ phủ lên thép.

Ren không ngờ cô gái đó lại dai dẳng đến thế.

Lúc đầu, cậu tiêu sạch tiền, đến mức không đủ cả vài đồng lẻ để sửa trang bị.

Trong tuyệt vọng, cậu đành thử tìm một sạp rèn giá rẻ, và Lisbeth xuất hiện.

Lần đầu, lần thứ hai, mọi thứ vẫn tạm ổn.

Nhưng đến lần thứ ba.

Ren khẽ siết tay quanh chuôi kiếm, một cử chỉ gần như vô thức.

Thanh kiếm bên hông rung nhẹ như đáp lại, dù đã được người thợ rèn khác tạm vá lại lỗi trước đó.

Nó vẫn dùng được, nhưng không còn như xưa.

Và điều đó, Ren không thể nào quên.

Lisbeth mím môi, ngón tay siết nhẹ chuôi búa.

Cô đã định không đuổi theo, đã định để người kia rẽ vào tiệm rèn rồi lặng lẽ bỏ qua mọi chuyện.

Nhưng khi nhìn thấy dáng lưng ấy giữa dòng người, lặng lẽ, đơn độc, và có chút.

quen thuộc, cô không thể kiềm được mình.

“Tôi sẽ đền bù, ” cô nói thêm, giọng hơi run.

“Không cần phải trả công.

Miễn là.

cậu cho tôi một cơ hội sửa sai.

Ren không trả lời ngay.

Cậu chỉ nhìn cô, ánh mắt không lạnh, nhưng cũng không dễ dàng chấp nhận.

Một thoáng im lặng nặng nề trôi qua giữa tiếng búa rèn và mùi than nóng từ cửa tiệm phía sau.

Ren không trả lời ngay.

Cậu chỉ nhìn cô, ánh mắt không lạnh, nhưng cũng không dễ dàng chấp nhận.

Một thoáng im lặng nặng nề trôi qua giữa tiếng búa rèn và mùi than nóng từ cửa tiệm phía sau.

“Lần này, nếu làm hỏng nữa, cô phải đúc lại cho tôi một thanh mới.

Không chỉ sửa.

Ánh mắt Lisbeth sáng lên một chút, như thể vừa được thả khỏi một sợi dây vô hình buộc chặt ngực cô.

Cô gật đầu thật mạnh.

“Tôi hứa!

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập