Hai người kia rời đi, để lại sau lưng chỉ là tiếng giày vang khẽ trên nền đá xám của quảng trường.
Âm thanh ấy, dù nhỏ, nhưng đủ để kéo tâm trí Ren ra khỏi những dòng suy nghĩ mơ hồ của mình.
Cậu không nhìn theo ngay.
Chỉ ngồi yên đó, hai mắt khẽ chớp, như thể đang cố bắt lấy một mảnh ký ức vừa trôi qua.
Một thứ gì đó.
mong manh và mờ nhạt, nhưng lại để lại một vết chạm sâu trong tâm trí.
Ren khẽ nhíu mày.
Cảm giác quen thuộc ấy không mạnh mẽ, không rõ ràng.
Nó giống như khi cậu bước vào một căn phòng xa lạ mà ánh sáng và mùi hương lại gợi về một nơi nào đó đã từng đi qua từ rất lâu.
‘Sao giọng nói đó.
nghe quen quen nhỉ?
Cậu lặp lại câu hỏi đó trong đầu, lần này như một tiếng vọng xa xôi từ đáy lòng.
Có một đoạn ký ức bị chôn vùi, một hình ảnh, một gương mặt, hoặc có lẽ.
một khoảnh khắc mà cậu đã chọn quên đi.
Ren khẽ quay đầu lại, hướng mắt về nơi hai người chơi vừa biến mất vào đám đông.
Nhưng quảng trường giờ chỉ còn là một khoảng trống, gió thổi qua những bậc thềm đá và cuốn đi mọi dấu vết.
Không còn ai ở đó.
Chỉ có những chiếc bóng của người lạ lướt ngang qua nhau, xa lạ và vô tình.
Có gì đó trong cậu bất động.
Một thứ gì đó đang trỗi dậy, chậm rãi.
như thể ký ức đang thở trở lại sau một giấc ngủ dài.
Không rõ tên.
Không rõ hình.
Nhưng là thật.
Ren rời mắt khỏi nơi đó, nhưng lòng cậu chưa kịp rời đi.
Có lẽ chỉ là ảo giác.
Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp về chất giọng, về sắc thái.
Nhưng rồi tại sao lại khiến tim cậu thắt lại đến thế?
Cậu chống khuỷu tay lên đầu gối, hơi cúi người về phía trước.
Gió lướt qua, luồn vào trong chiếc mũ trùm đầu, vuốt ve mái tóc đen rối của cậu, khẽ đùa nghịch vài sợi như muốn trêu chọc sự im lặng đang đè nén quanh Ren.
Cậu lặng thinh, không nói một lời, nhưng ánh mắt thì đã khác.
Thường thì Ren không dễ dao động bởi mấy chuyện nhỏ như thế.
Nhưng lần này thì khác.
Có gì đó khiến cậu thấy… không yên.
Có thể là vì giọng nói ấy, cái cách người con gái kia nuốt lời mình xuống, cái cách cô ta lặng lẽ thốt ra “Tôi chỉ nhân nhượng lần này thôi.
” nghe như thể từng câu chữ là những mảnh gương vỡ được ép chặt lại, đầy sắc cạnh.
Và rồi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Ren thấy mình như đang nhìn thấy một điều gì đó phản chiếu từ quá khứ, từ chính những lựa chọn mà cậu đã từng nghĩ là đúng, là cần thiết, là không thể khác đi.
Có lẽ, chính bản thân cậu cũng từng là người nói ra những câu như thế.
Hoặc tệ hơn, là người từng im lặng khi đáng lẽ nên lên tiếng.
Bên kia quảng trường, đám đông bắt đầu xôn xao.
Có người đang đứng dậy, có người thì bước xuống những bậc thềm thấp hơn.
Không khí bắt đầu dịch chuyển, không còn sự rời rạc của chờ đợi, mà thay vào đó là nhịp chuẩn bị, là dấu hiệu của một buổi họp sắp bắt đầu.
Nhưng Ren vẫn ngồi đó, tách biệt với tất cả.
Giống như một bóng mờ không tên, lặng lẽ bên rìa của một câu chuyện lớn hơn cậu.
Cậu không thấy tiếc.
Nhưng.
vẫn thấy gì đó nhói lên.
Và có lẽ, chính điều đó làm cậu không rời mắt khỏi khoảng trống nơi hai người kia vừa đi khuất.
Chỉ có điều, dù cậu có nhìn thêm bao lâu nữa, thì câu trả lời mà Ren muốn cũng sẽ không quay trở lại từ con đường ấy.
Khi những bóng dáng của người chơi khác đến và đi dần ít hơn, quảng trường cũng trở nên ổn định.
Tiếng bước chân thưa dần.
Những lời thì thầm tản mác như cơn gió nhẹ trôi qua các khán đài.
Mặt trời đang hạ xuống, gần như đang khuất sau những ngọn cây, kéo bóng của những khối đá nghiêng về một phía.
Không khí vẫn bám víu chút sự oi ả của buổi trưa, nhưng căng thẳng hơn hết là bởi điều sắp diễn ra.
Cuộc họp đã bắt đầu.
Không có tiếng chuông hay hiệu lệnh nào.
Chỉ là một sự thay đổi không lời, khi Diavel bước tới chính giữa quảng trường, ánh sáng rọi xuống đôi xanh lam ánh thép của anh ta, phản chiếu lên cả những ánh mắt đang dõi theo.
Như một sự mặc định, tiếng ồn ào dần biến mất, thay vào đó là sự chú mục.
Tất cả dường như đang đợi anh ta mở lời.
Ren vẫn ngồi yên ở chỗ cũ, tay chống lên đầu gối, mắt dõi theo mà không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
Có chút.
xa cách, có chút cảnh giác.
Như thể cậu đang nhìn một vở kịch mà bản thân không chắc mình có còn là một phần trong đó.
Diavel bước lên phía trước, dáng đứng vững chãi giữa quảng trường đá xám.
Anh đảo mắt một vòng quanh những khuôn mặt đang nhìn về mình, ánh mắt ấy điềm tĩnh, tự tin, giống hệt lần đầu Ren trông thấy anh trong khu hầm mỏ.
Khi ấy, ánh sáng yếu ớt nơi ngọn đuốc phản chiếu lên khuôn mặt đầy quyết tâm, như một lời hứa không cần nói thành lời.
“Cảm ơn tất cả các bạn đã có mặt ở đây hôm nay.
” Giọng anh vang lên dõng dạc, từng chữ đều chắc chắn và rõ ràng, như thể từng câu nói đều đã được cân nhắc kỹ càng trong đầu.
“Tôi tên là Diavel.
” Anh dừng lại một chút, rồi mỉm cười, “Còn class của tôi…” anh đưa tay vỗ nhẹ lên ngực giáp “tôi là một hiệp sĩ.
Một tràng cười bật ra từ nhiều phía.
Không quá lớn, nhưng đủ khiến không khí lắng đọng bớt đi phần nào căng thẳng.
“Làm gì có class trong game này chứ!
“Anh định cosplay thật đấy à?
Diavel chỉ cười, không phản bác.
Chính anh cũng biết điều đó, nhưng cái danh xưng ấy không phải để phô trương.
Mà để gợi ra một hình tượng, một điểm tựa.
Và quả nhiên, nó có hiệu quả.
Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Vài người buông lỏng tay khỏi chuôi kiếm, một số khác khẽ thở ra.
“Tôi biết, ” anh tiếp tục, giọng nói trầm xuống nhưng không mất đi sự sắc bén, “để ngồi ở đây, giữa một thế giới không có lối thoát.
là một quyết định không dễ dàng.
“Nhưng nếu có một khoảnh khắc nào đó mà chúng ta thực sự cần đứng cạnh nhau.
thì khoảnh khắc đó, chính là ngay bây giờ.
Sự im lặng lan ra, chậm rãi và nặng nề hơn trước.
Không ai cười nữa.
Vài người khẽ gật đầu.
Một số ánh mắt đã thôi dao động.
“Chúng ta đã mất một tháng.
” Diavel cất tiếng, từng từ một như khắc sâu vào nền đá lặng yên, “.
chỉ để tìm ra cánh cổng dẫn tới phòng của con trùm tầng đầu tiên.
Một thoáng lặng đi, rồi ánh mắt anh ánh lên sự tự hào không giấu giếm.
Không phải kiểu kiêu hãnh trơ trẽn, mà là sự mãn nguyện của một người đã dốc cạn tâm sức.
“Và giờ đây, cơ hội đang ở ngay trước mắt.
Anh ngừng lại.
Chỉ một nhịp ngắn.
Nhưng đủ để cả quảng trường nín thở.
“Chúng ta sẽ không bỏ qua nó.
Ren khẽ cau mày.
Câu nói ấy, về mặt ý nghĩa, chẳng có gì mới mẻ, nhưng cách Diavel thốt ra, với chất giọng trầm chắc, như thể mỗi âm tiết đều được tôi luyện qua trải nghiệm và niềm tin, lại khiến nó trở nên nặng ký lạ thường.
Rắn rỏi.
Quyết liệt.
Và.
có sức nặng.
Diavel bước xuống một bậc đá, tiến gần hơn đến những người đang đứng trước mặt anh, một cử chỉ nhỏ, nhưng mang lại cảm giác gần gũi đến bất ngờ.
Không còn là hình ảnh của một thủ lĩnh đứng trên cao, mà là một người anh, người đồng đội, đang cùng chung bước.
“Tôi sẽ không ép ai cả.
” Giọng anh dịu lại, không còn sắc bén, mà mang theo một thứ gì đó rất con người.
“Nếu bạn nghĩ rằng mình chưa sẵn sàng.
thì không sao cả.
Không ai có quyền phán xét bạn.
Một thoáng yên lặng khác lại trôi qua, như để những lời đó ngấm sâu hơn.
“Nhưng nếu bạn chọn ở lại, thì hãy chắc chắn rằng.
bạn sẽ chiến đấu không chỉ vì chính mình, mà vì tất cả những ai còn đang mắc kẹt trong thế giới này.
Vì chúng ta, là hy vọng cuối cùng của họ.
Không ai nói gì ngay lập tức.
Nhưng thứ gì đó đã thay đổi.
Một vài người chơi hạ vai, buông bỏ sự căng thẳng.
Một vài khác siết chặt tay quanh chuôi vũ khí.
Sự do dự bắt đầu nhường chỗ cho quyết tâm.
Ren vẫn lặng lẽ quan sát.
Không nhúc nhích.
Không tán thưởng.
Cậu không cần lời kêu gọi nào để biết mình sẽ làm gì.
nhưng cảm giác nhức nhối vẫn lặng lẽ lớn dần.
Bởi lẽ.
người đang đứng giữa trung tâm ấy, là Diavel.
Và phía sau anh, là những người từng đứng bên cạnh Ren:
Nautilus với dáng đứng vững chãi và ánh mắt không còn dao động như xưa.
Yuna, vẫn ôm cây đàn, nhưng vẻ ngoài trông như phát sáng giữa những chiến binh giáp sắt.
Shivata thì lặng lẽ như một cái bóng, vững như đá.
Và Lind… Lind vẫn có ánh nhìn sắc sảo và tự tin, dù sự kiêu ngạo đã bớt đi phần nào, thay vào đó là một vẻ thực tế lạnh lùng.
Họ.
đều đang ở đó.
Ở tuyến đầu.
Còn Ren, chỉ là một khán giả, đứng sau ranh giới của vòng tròn niềm tin ấy.
Ren thì vẫn đang ngồi ở xa.
Không một ai ngoái nhìn về phía cậu.
Có lẽ, đó là điều hợp lý.
Hoặc cũng có thể.
đó là thứ mà Ren đang dần học cách chấp nhận.
“Khoan đã…”
Một giọng nói vang lên giữa quảng trường, cắt ngang ngay khoảnh khắc Diavel chuẩn bị tiếp tục phần kế hoạch cụ thể.
Cả đám đông khẽ xao động.
Một vài ánh mắt quay về phía sau.
“Tôi có vài lời muốn nói.
” Người vừa lên tiếng bước từng bước chậm rãi về phía trung tâm, vững vàng, không vội vã, nhưng cũng không hề e dè.
Là Kibou.
Ren chỉ thoáng liếc nhìn.
Không đến mức ngạc nhiên.
Không đến mức bối rối.
Chỉ là một nếp suy nghĩ lặng lẽ lướt qua đáy mắt:
‘Biết mà.
kiểu gì rồi cũng sẽ như thế.
Cậu hiểu tính cách Kibou.
Đủ rõ để đoán được điều anh ta sắp làm.
Kibou không phải kiểu người thích đứng sau.
Nhưng cũng không phải kiểu kẻ thích giành giật ánh hào quang.
Anh ta không nói nhiều, không cố gắng tỏ ra là thủ lĩnh, nhưng lại có một sức nặng rất riêng trong từng lời từng bước.
Đó là kiểu người.
khiến người khác muốn lắng nghe.
Ren từng thấy điều đó.
Khi nguồn tài nguyên ở các khu vực quanh Thị trấn Khởi đầu dần được chia sẻ đồng đều hơn, thay vì bị chiếm giữ bởi các nhóm lớn, không phải ngẫu nhiên.
Không phải do hệ thống.
Mà là nhờ Kibou.
và một chút của cậu.
Một người như vậy.
thật sự đáng tin.
Nhưng chính vì thế, cũng có một vài việc, dẫu có cố thế nào, cũng khó mà thay đổi được.
Vì người như Kibou.
sẽ luôn bước ra giữa đám đông.
Sẽ luôn đứng về phía mọi người.
Và vô tình.
sẽ luôn đứng ngược lại với những kẻ lặng thầm.
Ren không trách anh ta.
Không thể.
Chỉ là.
đã quen với cảm giác này rồi.
Cảm giác khi giọng nói của mình dần nhỏ lại trong một căn phòng, khi sự hiện diện của mình mờ đi giữa những cái tên đang dần tỏa sáng.
Kibou đã đứng giữa quảng trường.
Gió thổi nhẹ qua cái đầu trông như trái xương rồng của anh ta, một nhịp trống lặng lẽ báo hiệu cho điều gì đó sắp đến.
Diavel quay lại, không tỏ vẻ khó chịu.
Chỉ gật đầu nhẹ, như thể đã đoán trước được.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập