Chương 226: Không Ai Là Vai Phụ

Kibou thở dài.

Một tiếng thở nặng nhọc, không rõ là thất vọng, miễn cưỡng hay chỉ đơn giản là buông xuôi.

Anh ta không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay người, bước về chỗ cũ giữa ánh nhìn lặng lẽ của mọi người.

Sự cứng rắn trong ánh mắt lúc trước dường như đã lùi lại phía sau một lớp mặt nạ lạnh lùng.

Không thắng cũng chẳng thua, chỉ là một nhịp lặng giữa những vết nứt khó hàn gắn.

Diavel thì khẽ gật đầu, ánh mắt đầy cảm kích hướng về Agil, không cần nhiều lời, chỉ một cái gật đầu là đủ để nói thay tất cả.

Agil, người đàn ông cao lớn ấy, bước lặng lẽ trở lại hàng ghế phía sau.

Bóng lưng anh như một bức tường kiên định giữa một thế giới đang chia rẽ.

Không phải vì sức mạnh, mà vì anh biết cách đứng lên đúng lúc, và đúng cách.

Bầu không khí trong hội trường lắng lại, nhưng cũng đã thay đổi.

Không còn quá nhiều căng thẳng, nhưng những vết nứt.

vẫn còn đó.

Chỉ là, ít nhất, chúng chưa lan rộng thêm.

“Được rồi, ” Diavel lên tiếng, vỗ nhẹ hai tay như để phá tan lớp không khí bức bối còn sót lại.

“Giờ hãy tiếp tục những gì còn đang dang dở.

Âm thanh vang lên vừa đủ để thu hút sự chú ý của cả khán phòng.

Mọi ánh mắt lại một lần nữa hướng về phía anh.

Diavel cúi người, cầm lên một cuốn sổ tay hướng dẫn, thứ mà ai trong hội trường cũng đã từng lật qua ít nhất một lần, nhưng lần này, anh đọc nó như thể nó chứa đựng vận mệnh của tất cả.

Từng trang được lật ra chậm rãi, ánh mắt anh dừng lại trên từng dòng chữ, cẩn trọng như thể chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.

“Dựa trên những thông tin ghi trong đây, ” Diavel nói, giọng trầm xuống, “con trùm cuối của tầng này, kẻ canh giữ cánh cổng dẫn lên tầng tiếp theo, có tên là Illfang the Kobold Lord.

Một làn sóng xôn xao nhẹ lan ra từ những người chơi ngồi bên dưới.

Tên gọi ấy, dù chỉ là một cái tên, lại mang theo sức nặng khó diễn tả, như thể cả khối sắt vừa được đặt lên ngực tất cả bọn họ cùng lúc.

Ren khẽ nheo mắt, không phải vì sợ, mà vì cái tên đó… nghe không lạ.

Cậu đã thấy nó, đâu đó, trong một mảnh tin rách nát, trong một bản ghi chú của người chơi thử nghiệm… hay có thể, trong một giấc mơ chẳng mấy dễ chịu.

“Theo những ghi chép từ bản thử nghiệm, ” Diavel tiếp tục, giọng anh rõ ràng vang lên giữa quảng trường, “Illfang the Kobold Lord sở hữu bốn thanh Điểm Sinh Lực.

bốn cột HP.

Trong trận chiến, hắn được hỗ trợ bởi đám tay sai Ruin Kobold Sentinel.

Anh ngẩng đầu nhìn quanh, đảm bảo từng người đang lắng nghe.

“Vũ khí chính ban đầu là một cây rìu xương lớn, kết hợp với chiếc khiên da thô.

Nhưng điều quan trọng là…” Diavel dừng lại một chút, rồi tiếp tục, “khi HP của hắn chỉ còn một thanh cuối cùng, hắn sẽ bỏ khiên, và rút ra thanh Talwar được giấu sau lưng.

Một làn sóng thì thầm lại dâng lên, không hẳn là sợ hãi, mà là nỗi căng thẳng thầm lặng của những người hiểu được tầm quan trọng của chi tiết đó.

Talwar, vũ khí của tốc độ và khả năng tung ra những đòn phản công chớp nhoáng, đồng nghĩa với việc nhịp độ trận đấu sẽ thay đổi hoàn toàn trong giai đoạn cuối.

“Nhưng…” Diavel khẽ nhấn giọng, “cuốn sổ cũng nhắc đến một điều khác:

đây không còn là bản thử nghiệm.

Mọi thứ có thể đã bị thay đổi.

Kỹ năng, hành vi, thậm chí cả chiến thuật của trùm.

Anh từ tốn gập cuốn sổ lại, bàn tay nắm chặt lấy bìa da như thể cảm nhận được sức nặng của điều chưa biết.

Ánh mắt Diavel lúc này trở nên nghiêm nghị, quyết liệt hơn bao giờ hết, quét qua từng gương mặt có mặt trên quảng trường.

Và rồi, nó dừng lại.

Ren

Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, Diavel nhìn cậu, không phải một cách tình cờ.

Đó là ánh mắt của một người đã nhận ra điều gì đó… hoặc đã xác nhận điều mình từng hoài nghi.

Ngạc nhiên có, nhưng xen lẫn trong đó là sự tán đồng thầm lặng, như thể hai người đang nhìn nhau qua một lớp mặt nạ mỏng.

Ánh mắt ấy trôi đi ngay sau đó, như chưa từng dừng lại.

Ren chỉ khẽ nhíu mày, lòng đầy câu hỏi chưa thể gọi tên.

Diavel nhấc cuốn sổ lên lần nữa, nhưng lần này anh không đọc từ trang giấy.

Giọng anh chậm rãi vang lên, như thể đang cân nhắc từng chữ:

“Chúng ta cần nói rõ thêm về đám hộ vệ… Ruin Kobold Sentinels.

Anh dừng lại một chút.

Không khí trên quảng trường lập tức đặc lại.

Những người chơi vốn còn đang thầm thì bàn tán cũng lặng dần.

“Chúng không giống với những Kobold mà chúng ta từng biết.

Không phải là lũ lóng ngóng, vung vẩy vũ khí rỉ sét như Ruin Kobold bình thường.

Cũng không phải là những tên Ruin Kobold Trooper với vú khí nặng nề.

Diavel bước xuống một bậc đá, giọng anh hạ thấp hơn, trầm và chắc.

Như thể anh đang kể về một điều gì đó đã từng chứng kiến, hoặc tưởng tượng ra một cách quá rõ ràng.

“Sentinels là một phiên bản khác hẳn.

Cao lớn hơn.

Lì lợm hơn.

Mỗi tên được bọc giáp kim loại từ đầu đến chân, thứ giáp không phải ai trong chúng ta cũng có khả năng xuyên thủng.

Không chỉ phòng thủ tốt, mà chúng còn sở hữu tốc độ phản ứng vượt xa những gì bạn tưởng tượng từ một sinh vật nặng nề.

Anh đảo mắt nhìn quanh.

Vài người chơi nuốt khan.

Một số khẽ nghiêng đầu thì thầm với người bên cạnh.

Ren đứng im, đôi mắt không rời khỏi Diavel, nhưng cậu biết rõ điều sắp nói ra mới là phần tồi tệ nhất.

“Và quan trọng hơn hết, ” Diavel nói, “chúng không phải là loại địch bạn có thể dứt điểm rồi quay lại tập trung vào con trùm.

Illfang có khả năng triệu hồi chúng, liên tục.

Một đội, rồi một đội khác, rồi một đội khác nữa.

Không có giới hạn rõ ràng.

Một làn sóng nặng nề lan qua đám đông.

Một vài người chơi đổi tư thế đứng, như thể bất an.

Số khác thậm chí cúi đầu, lẩm bẩm điều gì đó không rõ, có thể là tính toán, có thể là lời cầu nguyện.

“Đây không phải là trận chiến với một con quái vật to xác, ” Diavel nói tiếp, giọng anh cứng lại.

“Mà là với một hệ thống phòng thủ được thiết kế để nghiền nát mọi đội hình không chuẩn bị kỹ lưỡng.

Mỗi lần ta chia đội ra tấn công, chúng sẽ xuất hiện ở đúng vị trí cần thiết để phá vỡ thế trận.

Và nếu các bạn nghĩ rằng một chiến thắng có thể đến từ may mắn…”

Anh ngừng lại, ánh mắt nghiêm nghị lướt qua từng gương mặt.

“…thì các bạn sẽ là những người ngã xuống đầu tiên.

Câu nói ấy đập thẳng vào lòng nhiều người.

Không ai phản bác, không ai cười cợt.

Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy nhận thức và lo lắng.

Ren vẫn ngồi đó, nghe không sót một từ nào.

Cậu có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy.

Một chiến trường hỗn loạn, nơi từng quyết định sai lầm nhỏ nhất cũng dẫn đến cái chết.

Không có hệ thống hồi sinh.

Không có cơ hội thứ hai.

“Vì vậy, ” Diavel hít sâu, như để lấy lại sự bình tĩnh, “chúng ta không thể bước vào trận chiến này với tâm thế ‘thử vận may’.

Chúng ta cần tổ chức.

Chiến thuật.

Và trên hết, tin tưởng lẫn nhau.

Anh đóng cuốn sổ lại, lần này dứt khoát.

“Giờ thì… bắt đầu phân nhóm.

“Chúng ta sẽ chia làm sáu nhóm chính, mỗi nhóm mang một vai trò cụ thể trong trận chiến này.

” Diavel nói, giọng anh rõ ràng, mang sức nặng của người đã sẵn sàng chỉ huy một cuộc chiến sống còn.

“Nhóm A và B sẽ là tuyến đầu, Tankers.

Nhiệm vụ của họ là thu hút toàn bộ sự chú ý của Illfang.

Cố định chuyển động của nó, giữ cho tên trùm không thể quấy phá đội hình phía sau.

Họ là lớp khiên sống của tất cả chúng ta.

Anh dừng một chút, liếc qua một vài người chơi đang mặc giáp dày, tay nắm chắc khiên và vũ khí nặng.

“Nhóm C và D sẽ là đội hình sát thương chủ lực, DPS.

Họ sẽ khai thác mọi sơ hở mà nhóm Tank tạo ra, dồn toàn lực vào việc hạ máu của con trùm càng nhanh càng tốt.

Nhưng không được liều mạng.

Vai trò của họ còn là giữ nhịp độ trận chiến, tạo khoảng trống để Tanker có thể lui về hồi phục khi cần.

Không khí bắt đầu căng thẳng.

Một vài người chơi chạm tay lên vũ khí như thể đang cảm nhận trọng trách đè lên vai.

“Còn lại là nhóm E và F.

” Diavel ngẩng đầu, giọng anh trầm xuống nhưng mạnh mẽ hơn.

“Nghe có vẻ phụ, nhưng tôi nói thẳng, họ là tường thành cuối cùng của toàn bộ đội hình.

Vai trò của nhóm này là bảo vệ hậu tuyến.

Đảm bảo rằng đám Ruin Kobold Sentinels, lũ hộ vệ của Illfang, sẽ không bao giờ tiến được vào hàng ngũ Tank và DPS.

Anh bước đến giữa trung tâm, nhấn mạnh từng từ:

“Nếu các bạn thất bại, đội hình sẽ vỡ vụn.

Con trùm sẽ tự do tàn sát từng nhóm một, và lúc đó sẽ không còn ai sống sót để quay trở lại đây.

Không khí trở nên nặng nề hơn.

Đã không còn tiếng xì xào.

Mọi người đều đang dõi theo từng lời của Diavel, hiểu rằng không một vai trò nào trong cuộc chiến này là

"phụ"

Anh gật đầu, như thể đã trút xong một phần trọng trách trong lòng.

“Chúng ta không biết có bao nhiêu tên Sentinels, không biết tần suất triệu hồi của Illfang.

Nhưng dù bao nhiêu đi nữa.

chỉ cần tuyến phòng ngự sau cùng vẫn vững vàng, thì chúng ta vẫn còn cơ hội chiến thắng.

Rồi không khí trở nên nhộn nhịp hẳn.

Ngay sau khi Diavel dứt lời, quảng trường như vỡ ra thành từng mảnh tiếng động, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới, tiếng trao đổi vội vã.

Mọi người bắt đầu chia nhau đi lập nhóm, bàn tán sôi nổi như thể đã chuẩn bị tinh thần từ lâu.

Họ không hề do dự.

Nhiều người chơi nhanh chóng tụ lại với những gương mặt quen thuộc, những cái bắt tay ngắn gọn mà chặt chẽ, ánh mắt hiểu ý như đồng đội đã sát cánh cùng nhau từ những ngày đầu.

Ren đứng yên một lúc, quan sát xung quanh.

Trong đám đông đó, cậu nhận ra rất nhiều nhóm người đã thân thiết từ trước.

Có những nhóm mặc đồng phục giống nhau, có người vừa nhìn thấy nhau đã cười lớn và khoác vai nhau đi về một phía.

Như thể ai cũng đã có sẵn một chỗ để thuộc về.

Trừ cậu.

Không ai tiến về phía Ren.

Không một ánh mắt nào tìm đến cậu như một phần tự nhiên trong đội hình.

Cậu không ngạc nhiên.

Đã quen rồi.

Ren khẽ siết chặt cán kiếm, đôi mắt thoáng dõi theo Yuna và Nautilus ở góc khác của quảng trường.

Họ đang trò chuyện với vài người chơi khác, có vẻ như cũng đang chuẩn bị lập nhóm.

Nhưng không ai nhìn về phía cậu.

Ren không trách họ.

Nếu có trách, thì chỉ trách cảm giác nhói nhẹ trong ngực khi nhận ra mình đã bắt đầu lùi về phía sau, lặng lẽ và không ai nhận ra.

Không, có lẽ là có người nhận ra.

Nhưng không ai lên tiếng.

Cậu đã quen với việc bước đi một mình.

cũng không chỉ là mình cậu.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập