Ren đến mà không một lời báo trước, chẳng phô trương, cũng chẳng tạo ra bất kỳ tiếng động nào đặc biệt.
Nhưng sự hiện diện ấy, một cách lạ lùng, lại khiến Kirito cảm thấy dễ chịu.
Cậu không phải kiểu người dễ dàng thừa nhận cảm xúc, càng không quen để người khác bước vào thế giới của mình.
Nhưng Ren không cần phá vỡ khoảng cách ấy, cậu chỉ lặng lẽ đứng vào vị trí, không đặt câu hỏi, không chen vào không gian riêng tư của ai.
Và bằng cách đó, Kirito thấy mình bớt đơn độc hơn.
Cô gái choàng áo hung nâu vẫn đứng cạnh cậu, im lặng như cái bóng.
Hai người chỉ mới lập tổ đội chưa đầy mười phút, và cả đoạn thời gian ấy chỉ toàn là sự ngập ngừng và những lời trao đổi gượng gạo.
Kirito vẫn chưa hiểu gì về cô, và cũng không rõ liệu cô có muốn được hiểu hay không.
Nhưng khi Ren bước vào, bầu không khí căng cứng giữa ba người bỗng chùng xuống, như thể một nhịp thở vừa được giải phóng giữa hai phiến đá lạnh.
Sự gượng gạo tan biến một phần, dù không hoàn toàn.
nhưng thế là đủ.
Kirito liếc nhìn Ren một lúc, như thể đang xác nhận rằng cậu không phải ảo giác.
Rồi, phá vỡ thinh lặng, cậu lên tiếng, lần đầu tiên chủ động kể từ khi họ gặp lại.
“…Cậu đã đi được đến đâu rồi?
Ren hơi nhướn mày, không hẳn bất ngờ, nhưng cũng không vội trả lời.
“Ý cậu là.
trình độ?
Cấp độ?
Kỹ năng?
Kirito gật đầu, mắt vẫn dán vào giao diện hệ thống như đang kiểm tra thứ gì đó.
“Cỡ đó.
Giọng nói đều đều, nhưng ánh mắt thì khác, chăm chú và sắc sảo, như thể đang thầm đánh giá người sẽ sát cánh cùng mình trong trận chiến sắp tới.
Ren mỉm cười nhẹ, rồi chạm nhẹ lên chuôi kiếm bên hông.
“Tôi chuyển sang kiếm một tay rồi.
Weapon Mastery mới lên cấp hai.
Kirito khẽ gật đầu.
“Ổn đấy.
” ánh mắt của cậu ta không rời khỏi thanh kiếm của Ren.
Dù nó không bằng thanh Anneal Blade của cậu, nhưng có gì đó đặc biệt, Kirito không dám khẳng định rằng mình hiểu biết mọi thứ về tầng đầu tiên, nhưng cậu cũng tự tin vào kiến thức của mình.
Không có bất kỳ nhiệm vụ hiếm hay nhiệm vụ ẩn nào với phần thưởng là thứ này, chỉ còn một cách để tạo ra nó, đó là rèn.
một thợ rèn giỏi.
đủ để rèn ra thứ này ở tầng đầu tiên.
Kirito thực sự không biết, có lẽ là một Npc nào đó mới được thêm vào.
bất giác sờ lên thanh Anneal Blade ở sau lưng, thanh kiếm này vẫn tốt hơn, nhưng nó không độc nhất như thanh kiếm của Ren.
Kirito cá rằng có nhiều người chơi hướng tới thanh Anneal Blade ngay từ những ngày đầu tiên.
khi làm nhiệm vụ để nhận nó.
không chỉ có mình cậu.
và cậu đã suýt chết vì cả tin.
Một khoảng lặng trôi qua.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, Kirito hỏi tiếp, lần này là một câu rất cụ thể, và rất cá nhân.
“Cậu có biết Klein dạo này sao rồi không?
Ren ngập ngừng.
Không phải vì khó chịu, mà là đang chậm rãi ráp nối ký ức.
“Cũng không rõ lắm.
Sau khi rời Thị Trấn Khởi Đầu, anh ta dẫn nhóm của mình đi khá sớm.
Tôi chỉ nghe được vài mẩu chuyện lẻ tẻ.
Rồi cậu dừng một chút, mắt hướng về phía xa, như đang nhìn qua cả đám đông hỗn loạn ở quảng trường.
“Nhưng tôi nghĩ anh ta ổn.
Klein là kiểu người không dễ gục ngã.
Nhóm của họ thích nghi nhanh, phối hợp tốt và.
Cậu quay lại nhìn Kirito, giọng trầm và chắc.
“.
họ sẽ không bị bỏ lại phía sau đâu.
Kirito không nói gì thêm.
Nhưng ánh nhìn của cậu đã dịu lại, như một cơn gió lặng vừa đi qua lòng núi.
Ren nói xong câu đó rồi lặng lẽ ngồi xuống bậc đá gần đó.
Không có vẻ gì là đang cố tỏ ra mạnh mẽ, càng không phải đang tô vẽ.
Đó chỉ là một niềm tin đơn giản, mộc mạc, nhưng đủ vững chãi để khiến Kirito khẽ chớp mắt.
Cậu quay sang nhìn Ren thêm một lần nữa, như thể đang đánh giá lại con người này.
Đôi mắt vốn thường sắc lạnh của Kirito, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
dịu xuống đôi chút.
“…Ừ, ” Kirito khẽ đáp, giọng đều đều.
“Anh ta lì lợm như đá.
Với lại, hình như hay bị cuốn vào rắc rối.
Ren bật cười nhẹ, tiếng cười không kéo dài nhưng đủ khiến không khí giãn ra một chút.
“Thế thì hợp với anh ta thôi.
Vì chính cái tính đó mới khiến anh ta không chịu nằm yên, khi vẫn còn người bị kẹt lại phía sau.
Giữa hai người, bỗng nảy ra một thứ gì đó không hẳn là tình bạn, cũng chẳng phải lòng tin, một sự đồng cảm mong manh, nhưng đủ để khiến họ không còn hoàn toàn lạc lõng trong tổ đội vừa chớm hình thành.
Cô gái choàng áo nâu hung đỏ vẫn đứng bên cạnh, im lặng từ đầu đến cuối.
Nhưng lúc này, cái cách cô đứng đã thay đổi.
Vai không còn căng cứng như khi mới lập nhóm, còn bàn tay nắm lấy cán vũ khí bên hông cũng đã buông lỏng đi nhiều.
Dù chiếc mũ trùm vẫn che khuất gần hết khuôn mặt, Ren có thể cảm nhận rõ ánh nhìn của cô đang hướng về phía họ.
Cô không chen vào, chỉ nghiêng đầu nhẹ, như thể đang lắng nghe điều gì đó thật chăm chú.
Kirito liếc sang cô một chút, rồi bất ngờ cất tiếng, “Đây là.
Cậu ngập ngừng.
Có vẻ như định nói một cái tên, nhưng rồi lại nhận ra.
mình hoàn toàn không biết tên cô gái này.
Cô ấy sẽ đi cùng chúng ta.
Tạm thời thôi.
Ren không hỏi thêm.
Cậu chỉ gật đầu, nhè nhẹ.
“Tôi là Ren.
Cô gái do dự vài giây, rồi đáp lại bằng giọng nhỏ và khàn, vang lên như gió lướt nhẹ qua rìa màn đêm:
Asuna
Ren thoáng khựng.
Asuna?
Một cái tên quen.
Một cái tên rất dễ khiến người ta liên tưởng đến.
Khi cậu ngẩng lên nhìn kỹ, phía dưới lớp mũ trùm và tấm áo choàng dày là một gương mặt chưa lộ rõ, chỉ có làn tóc nâu nhạt buông lơi bên cổ và đôi mắt thẳm sâu, bình thản đến khó đoán.
Cậu nhìn về hướng nhóm của Mito, họ đứng gần như đối diện với chỗ Ren đang ngồi, cậu khẽ chớp mắt, không biết là đang suy nghĩ điều gì.
Asuna cũng nhìn theo hướng ánh mắt của Ren, đôi mắt của cô dừng lại một khoảng ngắn rồi rời đi.
Ren thở ra một hơi, cậu không định hỏi gì thêm.
Có lẽ, đây chưa phải lúc.
Và thế là, một tổ đội ba người lặng lẽ thành hình.
Không ai chủ động níu lấy ai, không lời hứa hẹn, không kế hoạch dài lâu.
Chỉ là ba con người, mỗi người mang một khoảng trống, một vết thương chưa lành, tạm ngồi cùng nhau, như một vết khâu tạm trên tấm giáp rách nát của chiến trường phía trước.
Cuối cùng, sau khi mọi người đã phần nào ổn định vị trí và vai trò, Diavel bước lên trước, giọng nói vang vang, mang theo sự quyết đoán vốn có của người thủ lĩnh:
“Được rồi, vậy chúng ta đã lập nhóm đủ.
Tôi xin tuyên bố cuộc họp ngày hôm nay chính thức kết thúc tại đây.
Sáng mai, đúng 10 giờ, chúng ta sẽ xuất phát.
Chuẩn bị kỹ càng, giữ vững tinh thần và đừng để bất kỳ kẻ thù nào làm khó dễ chúng ta.
Câu nói của Diavel khiến không khí cả nhóm vừa căng thẳng lại vừa hứng khởi.
Mọi người bắt đầu thu dọn, sắp xếp lại đồ đạc, chuẩn bị cho cuộc hành trình đầy thử thách sắp tới.
Ren ngồi lặng lẽ, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt xung quanh, cảm nhận rõ sự phối hợp ăn ý và ý chí kiên cường trong từng bước chuẩn bị của mọi người.
Bầu không khí rộn ràng xen lẫn quyết tâm khiến cậu thấy một chút gì đó ấm áp, dù vẫn còn ngổn ngang trong lòng.
Rồi cậu thở dài, đứng dậy chậm rãi dưới ánh mắt ngạc nhiên của Kirito và Asuna, hai người đồng đội tạm thời của mình.
Những người chơi khác vẫn chưa vội rời khỏi quảng trường.
Không khí trở nên thoải mái hơn, dường như một buổi liên hoan nhỏ sắp diễn ra để gắn kết mọi người lại trước thử thách lớn.
Nhưng Ren không mảy may quan tâm đến chuyện đó.
Cậu mở thông báo lên, nhận được tin nhắn từ Argo.
Cô ấy vẫn đang vật lộn với đống thông tin rối rắm nên chưa thể đến được, nhưng may mắn là vẫn ổn.
Tin ấy khiến Ren phần nào yên tâm.
Dù quen biết Kirito và Asuna, nhưng giữa họ không có nhiều câu chuyện để kể, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi chỉ đủ giữ khoảng cách vừa đủ, như những bóng người đồng hành trên cùng một hành trình, mỗi người đều mang trong mình những bí ẩn riêng, những nỗi niềm chưa thể nói thành lời.
Ren nhìn Kirito và Asuna, đôi mắt của cả hai đều ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng kiên định.
Có lẽ mỗi người trong nhóm đều đang gồng mình chịu đựng những áp lực riêng, và điều đó khiến không khí giữa họ không thể quá thân mật, nhưng cũng không hẳn là xa cách.
Ren lẩm bẩm khẽ trong lòng, ‘Có lẽ.
mọi thứ sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều.
Nhưng ít nhất, bây giờ, mình đoán là mọi thứ ổn thỏa.
Cậu biết mình sẽ cần phải cố gắng nhiều hơn, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đồng hành này, dù họ có đang giấu kín những nỗi đau riêng như thế nào đi nữa.
Cậu quay lại nhìn quảng trường, nơi ánh đèn lờ mờ dần sáng lên dưới bầu trời hoàng hôn, những tiếng cười nói rộn ràng từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng trong thế giới này, dù có bao hiểm nguy, vẫn còn những khoảnh khắc nhỏ bé của hy vọng và sự gắn kết.
Ren siết nhẹ tay nắm kiếm.
Ren nhẹ nhàng gật đầu chào Kirito và Asuna, giọng nói không quá to nhưng đủ để cả hai nghe thấy.
“Tạm biệt, mọi chuyện mai sẽ còn dài, giữ gìn sức khỏe nhé.
Kirito đáp lại bằng một cái gật đầu đơn giản, ánh mắt vẫn đượm chút suy tư.
Asuna cũng khẽ cúi đầu chào, dù vẫn giữ nguyên vẻ im lặng của mình.
Ren quay bước, để lại không gian yên ắng giữa ba người.
Cậu lặng lẽ rảo bước ra khỏi quảng trường, từng bước chân vang nhẹ trên nền đá lạnh.
Trời đã bắt đầu chuyển tối, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa mơ hồ.
Sau một đoạn đi bộ không lâu, Ren đã đến được quán trọ Resting Willow.
Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, mùi thơm của gỗ, đất ẩm và một chút hương hoa nhè nhẹ lập tức quấn lấy cậu, mang đến cảm giác an yên hiếm hoi trong ngày đầy biến động.
Ren thở dài, tự nhủ, ‘Ngày mai .
không biết mọi thứ có ổn không?
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại phía sau, chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi, để lấy sức cho cuộc hành trình ngày mai.
Một bữa tối ấm áp như mọi khi dần trôi qua, ánh đèn vàng nhè nhẹ tỏa ra từ ngọn đèn treo trên trần quán trọ Resting Willow, tạo nên không gian dịu dàng, thân thuộc.
Ren luôn dành ưu tiên cho những khoảnh khắc ăn uống như thế này, bởi chỉ khi đó, cậu mới thực sự cảm nhận được sự an toàn và nhẹ nhõm trong tâm hồn.
Chiếc thìa gỗ trong tay nhẹ nhàng khuấy động bát súp đang bốc khói nghi ngút, từng vòng xoáy nhỏ như thể khuấy tan đi những suy nghĩ rối ren, những nỗi lo lắng còn sót lại trong đầu Ren.
Cậu ngước mắt nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường phản chiếu qua lớp kính mờ, những bóng người lướt qua như những ảo ảnh thoáng qua trong một thế giới khác.
Dù bên ngoài có bao nhiêu hỗn loạn, Ren biết mình vẫn còn có nơi để trở về, dù chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa dòng đời.
Lặng yên, cậu tiếp tục nhấm nháp bữa tối, để hơi ấm từ từng muỗng súp lan tỏa, sưởi ấm cả thân thể lẫn tâm trí.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập