Dưới ánh đèn lặng lẽ của quán trọ Resting Willow, căn phòng nhỏ nơi Ren lưu trú được bao trùm bởi một sự yên tĩnh đến kỳ lạ.
Không còn tiếng bước chân người qua lại ngoài hành lang, cũng chẳng còn lời chào xã giao của những người chơi tạt ngang, mọi thứ đã chìm vào tĩnh mịch.
Ren nằm bất động trên giường, hai mắt mở to nhìn trần nhà bằng gỗ, nơi những vết nứt nhẹ và các thớ gỗ cong vênh vẽ nên những hình dạng vô nghĩa.
Ánh sáng từ ngọn đèn ma thuật treo trong góc phòng hắt lên trần, lập lòe như ánh trăng đang cố len qua những kẽ mây.
Đáng lẽ cậu nên ngủ.
Ngày mai là trận chiến đầu tiên mà cậu tham gia cùng một nhóm lớn, là cuộc tấn công vào boss tầng, một cột mốc có thể thay đổi toàn bộ tiến trình trò chơi.
Cơ hội để vượt lên, nhưng cũng là cửa tử với bất cứ ai không sẵn sàng.
Nhưng Ren không thể ngủ.
Không phải vì sợ hãi, hoặc ít ra, cậu tự nhủ là không phải.
Chỉ là.
có quá nhiều thứ đang kẹt lại trong tâm trí.
Từng ánh mắt trong buổi họp lại hiện về.
Diavel, ánh nhìn tự tin của người lãnh đạo.
Kibou, người luôn đòi hỏi sự công bằng cho những người chơi bình thường.
Kirito, bình thản như nước hồ, và Asuna, người mà cậu chưa hiểu gì cả, nhưng lại mang theo một điều gì đó rất khó nói.
Ngay cả cái cách Kirito khẽ chớp mắt khi cậu nhắc đến Klein, hay khoảnh khắc cô gái choàng áo nâu buông tay khỏi vũ khí khi thấy cậu ngồi xuống…
Tất cả đều quay cuồng trong đầu Ren, như thể cậu đang cố chắp vá một bức tranh quá lớn từ những mảnh ghép chưa đủ hình.
Sau một lúc nằm lặng, cậu buông một tiếng thở dài khẽ, rồi ngồi dậy.
Chiếc giường cũ khẽ kêu lên dưới sức nặng của cậu, và tiếng động ấy dường như vang vọng trong cả không gian yên ắng.
Cậu xỏ đôi giày da vào chân, khoác thêm chiếc áo choàng mỏng treo ở cuối giường, rồi mở cửa bước ra ngoài hành lang.
Gió đêm lạnh nhưng không buốt.
Nó lướt qua mặt, mang theo mùi ẩm của đất và hương cây cỏ từ những chậu trồng đặt ở ban công tầng dưới.
Ren tựa nhẹ vào lan can, nhìn xuống thị trấn đang chìm trong ánh sáng mờ ảo.
Những con phố lát đá lặng yên dưới ánh đèn ma thuật, ánh sáng ấy nhè nhẹ lay động như nước chảy, vẽ nên một khung cảnh mơ hồ giữa thực và ảo.
Có vài người chơi vẫn còn thức, bóng dáng họ di chuyển trong yên lặng, một số ngồi lại ở quảng trường, có vẻ như đang tổ chức một bữa tiệc nhỏ, những kẻ muốn tận hưởng thêm một đêm, trước khi đặt cược mạng sống của mình vào một cuộc chiến thật sự vào sáng mai.
Ren không tham gia.
Cậu không thấy mình thuộc về những cuộc vui ấy.
Cậu lặng lẽ rời hành lang, bước xuống những bậc thang gỗ, tiếng chân vang lên nhẹ nhàng trong đêm.
Rồi cứ thế, cậu bước ra khỏi quán trọ, tay giấu sao lớp áo, ánh mắt không rõ đang nhìn vào đâu.
Không có điểm đến cụ thể.
Chỉ là muốn đi.
Để những suy nghĩ thôi quấn lấy cậu như những sợi xích vô hình.
Để nỗi lo, sự cô độc, và cảm giác xa cách khỏi thế giới thực tại này có thể tạm được hòa tan trong nhịp bước chậm rãi.
Cậu đi ngang qua khu quảng trường, nơi đài phun nước vẫn lặng lẽ hoạt động như không có gì xảy ra.
Nơi đây rất đông và ồn ào vào ban ngày, giờ chỉ còn lại tiếng nước rơi và tiếng gió thổi qua những mái hiên.
Ren dừng lại một chút, tựa nhẹ vào lan can đá cạnh đài phun.
Ánh mắt cậu lặng lẽ nhìn xuống mặt nước đang lay động.
Trong làn nước ấy, cậu thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Mái tóc rối, đôi mắt sâu và lặng.
Một gương mặt còn rất trẻ, nhưng lại mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã lang thang quá lâu trong một giấc mộng không có lối ra.
Cậu khẽ nghiêng đầu.
Không biết từ bao giờ, những bước chân độc hành đã trở thành thói quen.
Không phải vì cậu sợ người khác.
Không phải vì cậu muốn làm anh hùng cô độc nào đó.
Mà vì.
cậu không biết mình có thể tin vào điều gì nữa.
Và khi không thể tin, người ta chỉ còn cách dựa vào chính mình.
Ren nhắm mắt lại một lúc.
Lắng nghe tiếng gió, tiếng nước, và cả nhịp tim đều đặn trong ngực.
Mai là một ngày dài.
Có thể là rất dài.
Có thể.
là ngày cuối cùng.
Nhưng ít nhất, vào lúc này, giữa màn đêm yên bình và ánh sáng mờ nhạt của một thế giới nhân tạo, cậu có thể cho phép mình tồn tại, như một con người, không phải một ký hiệu trong game, không phải một người chơi.
Chỉ là Ren.
Một người vẫn đang bước tiếp.
Dù còn nhiều điều chưa rõ.
Dù chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.
Bữa tiệc liên hoan dường như cũng đã tàn.
Những tiếng cười, lời chúc, và cả những ly rượu ảo vang lên từ quảng trường giờ chỉ còn là dư âm phai nhạt trong không khí.
Dưới ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt của những chiếc đèn đường, khung cảnh trở lại với sự tĩnh lặng vốn có của nó, yên ả và hơi buồn.
Chỉ còn vài người chơi còn lang thang qua lại.
Một số thì nói khẽ với nhau, vai sát vai, như thể đang nắm bắt những khoảnh khắc cuối cùng của sự bình yên trước khi bước vào cuộc chiến.
Một số khác thì im lặng ngồi một mình, ánh mắt xa xăm không rõ đang nghĩ gì, có thể là về mái nhà bên ngoài thế giới này, có thể là về những cái tên đã biến mất khỏi danh sách bạn bè.
Ren vẫn đứng đó, gần đài phun nước, nơi những tia nước nhỏ vẫn đều đặn rơi xuống mặt hồ, tạo thành những gợn sóng lăn tăn.
Cậu lặng nhìn nó lần cuối.
Không phải vì nó đẹp.
Chỉ đơn giản là cậu muốn ngắm những gọt nước phản chiếu sáng sang trong đêm, như một ngọn đèn chỉ đường, nói cho cậu biết phải đi đâu.
Ren đưa tay lên, nhẹ nhàng đội lại chiếc mũ trùm màu xám tro.
Lớp vải che khuất phần lớn gương mặt cậu, chỉ để lộ đôi mắt lạnh và sắc, đôi mắt đã quen nhìn vào những điều không ai muốn thấy.
Ánh sáng yếu ớt của đèn đường trượt qua mái áo choàng, hắt bóng cậu kéo dài trên mặt đường đá.
Không ai chú ý đến cậu.
Cũng không ai gọi tên cậu.
Và như thường lệ, cậu cũng không tìm kiếm điều đó.
Ren xoay người, chậm rãi bước đi dưới ánh đèn vàng nhạt, hòa mình vào những lối đi nhỏ của thị trấn đang chìm trong giấc ngủ.
Không ai biết cậu đang đi đâu.
Cũng có thể, chính cậu cũng không biết.
Chỉ là… muốn đi một chút, trước khi tất cả bắt đầu.
Rồi.
một âm thanh rất khẽ vang lên giữa màn tĩnh lặng.
Tiếng bước chân, chậm rãi và nặng nhọc, vọng lại từ một góc nào đó của con đường lát đá phía trước.
Ren lập tức dừng lại.
Cậu hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét nhanh về hướng phát ra âm thanh.
Từ dưới mái hiên một căn nhà thấp, một bóng người vừa bước ra khỏi khoảng tối.
Trong vài giây, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường gần đó hắt lên lớp áo choàng màu xanh lam nhạt, đặc trưng, quen thuộc, trước khi lộ rõ khuôn mặt:
Diavel
Anh ta đang đi chậm, dáng vẻ có chút trầm ngâm, như thể vừa kết thúc một cuộc nói chuyện dài và mệt mỏi.
Không còn nụ cười tự tin thường thấy, cũng không còn phong thái thủ lĩnh sôi nổi lúc đứng giữa đám đông.
Giờ đây, Diavel trông giống một người mang trên vai trọng trách quá lớn, và vừa đặt nó xuống một lúc, chỉ để nghỉ thở.
Ren hơi nheo mắt.
Cậu không định gọi, chỉ đứng yên trong bóng đêm, để xem Diavel có nhận ra mình hay không.
Nhưng rồi ánh mắt của người thủ lĩnh trẻ ấy cũng chạm phải cậu.
Diavel khựng lại một chút.
Có thể anh ta bất ngờ, hoặc đơn giản là đang tự hỏi vì sao một người như Ren lại xuất hiện ở đây vào lúc này.
Rồi, Diavel cất bước về phía cậu, không nhanh, không chậm, mỗi bước đều giữ nguyên sự bình tĩnh mà anh luôn tỏ ra trước mặt người khác.
“.
Không ngủ được à?
giọng Diavel vang lên khi anh ta còn cách vài bước.
Ren khẽ gật đầu, giữ im lặng một lúc rồi mới đáp lại, giọng đều đều, “Ừ.
Muốn đi dạo một chút.
Còn anh?
Diavel cười nhẹ, không thực sự vui.
“Vừa xong một cuộc họp riêng.
Cũng.
có vài việc phải chuẩn bị thêm trước sáng mai.
Ren không hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt cậu dừng lại khá lâu trên gương mặt Diavel, người lúc này, khi không đứng giữa đám đông, trông thật khác.
Không phải kẻ ngạo mạn hay lạc quan thái quá, mà là một con người đang gồng gánh trên vai kỳ vọng của hàng ngàn người chơi.
cũng chỉ là một người đang cố gắng sống sót.
Giữa hai người là một khoảng lặng ngắn, không hẳn khó xử, nhưng lại đậm chất hiểu ngầm.
Rồi Diavel nhìn ra con đường trước mặt, khẽ thở ra một hơi, “Mai sẽ không dễ đâu.
Ren gật đầu.
“Tôi biết.
Diavel liếc nhìn cậu, ánh mắt hơi dịu lại.
“Vậy.
tôi mừng vì cậu sẽ đi cùng.
Ren không trả lời ngay.
Nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên, không phải một nụ cười rõ rệt, mà chỉ là một nét cong rất nhẹ, như thể nói rằng:
“Tôi cũng không ngờ.
Và rồi, cả hai người, kẻ được xem là trung tâm, kẻ luôn lặng lẽ ngoài rìa, lại cùng đứng dưới ánh đèn tàn, trong một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi trước cơn bão.
"Tại sao?"
Ren đột ngột cất tiếng hỏi, giọng nói không lớn, nhưng đủ để vang lên rõ ràng giữa con đường vắng.
Trong chất giọng ấy là một điều gì đó khó gọi thành tên, không hẳn là nghi ngờ, cũng không hoàn toàn là bất mãn.
Có thể là.
một phần do dự, một phần không tin nổi chính mình lại đang hỏi điều đó.
Diavel lập tức dừng bước.
Anh ta quay lại nhìn Ren, ánh mắt sắc và nhanh như thể đang muốn dò xét điều gì trong đôi mắt kia.
Tại sao à?
Diavel lặp lại câu hỏi, khẽ nhíu mày.
Gió đêm thổi nhẹ qua, làm lớp áo choàng của cả hai khẽ động.
Anh ta không trả lời ngay.
Đôi mắt vẫn giữ nguyên trên gương mặt Ren, như thể đang cân nhắc giữa việc nói thật.
hay giữ lại điều gì đó.
Ren cũng không nói thêm.
Cậu đứng im, hai bàn tay giấu trong vạt áo choàng, đầu hơi cúi, nhưng ánh mắt thì vẫn giữ thẳng, như đang chờ một lời thật lòng.
Sau một lúc dài im lặng, Diavel mới cất tiếng:
“Vì tôi cần những người như cậu.
Giọng anh ta không to, nhưng dứt khoát.
“Không phải kiểu người chỉ có sự mạnh mẽ, cũng không phải kiểu sẽ gật đầu theo bất cứ điều gì tôi nói.
Mà là.
người dám giữ khoảng cách.
Dám nhìn tôi, mà không bị cuốn vào cái ảo tưởng về một thủ lĩnh hoàn hảo.
Ren hơi ngẩng đầu lên, như thể câu trả lời đó nằm ngoài dự đoán của cậu.
Diavel bước tới một bước, đứng gần hơn, giọng nói cũng nhỏ lại:
“Cậu không tin tôi.
Tôi biết.
Nhưng chính vì vậy, cậu là người tôi có thể tin.
Khoảnh khắc ấy, giữa ánh sáng mờ ảo của đèn đường và những âm thanh lẻ loi của thị trấn đã ngủ say, cả hai người đều im lặng.
Không phải vì hết chuyện để nói, mà bởi vì những lời vừa rồi.
mang theo sức nặng quá thật.
Ren không trả lời.
Nhưng ánh mắt cậu hơi dịu đi, như thể có điều gì đó trong lòng đã được gỡ ra một phần, chỉ một phần thôi, nhưng cũng đủ để cậu đứng thẳng hơn.
Diavel không nói thêm.
Ren, vẫn đứng đó, lặng im trong gió, như đang giữ lại cho riêng mình một câu hỏi khác.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập