Dưới ánh sáng nhạt dần của những ngọn đèn đường, khi quảng trường chỉ còn lại bóng gió và hơi lạnh của đá, Ren đứng đối diện Diavel, người thủ lĩnh mang dáng vẻ không tì vết, nhưng trong khoảnh khắc này, ánh mắt anh như có điều gì lặng thinh đến u uẩn.
Ren siết nhẹ hai tay, rồi buông ra.
Hơi thở cậu nhẹ hẫng như trôi trong gió.
“Tại sao?
Giọng cậu nhỏ, nhưng vang lên rõ ràng, như thể đã vượt qua ranh giới giữa hoài nghi và can đảm.
“Tại sao anh lại phải vác tất cả điều này lên vai?
Không phải.
gánh nặng đó đáng sợ lắm sao?
Diavel khẽ nghiêng đầu, không giấu được nét sững lại.
Anh không đáp ngay.
Chỉ nhìn Ren, nhìn thật kỹ, như thể trong đôi mắt kia ẩn chứa thứ gì đó anh đã thấy ở nhiều người… và cũng từng thấy trong chính mình.
“Đáng sợ chứ.
” Anh đáp, khẽ gật đầu như thừa nhận một sự thật đã âm ỉ từ lâu.
“Mỗi bước tôi đi đều là đi trên bờ vực.
Mỗi quyết định đều là một con dao lơ lửng trên đầu người khác.
Anh dừng lại, như thể cân nhắc nên nói tiếp hay không.
Nhưng rồi vẫn chọn đối diện.
“Tôi không nhận trọng trách này vì tôi mạnh hơn ai cả.
Cũng không phải vì tôi muốn làm người dẫn đầu.
Tôi chỉ biết… nếu không có ai đứng ra, chúng ta sẽ rơi vào hỗn loạn.
Và tôi.
ít nhất là tôi, không thể ngồi yên mà nhìn điều đó xảy ra.
Ánh mắt anh chùng xuống một nhịp.
“Có người bảo tôi ngu ngốc, quá lạc quan.
Có người nghĩ tôi đang cố xây dựng một hình tượng để thao túng người khác.
Nhưng sự thật thì đơn giản hơn rất nhiều, và cũng khó nói ra hơn rất nhiều.
“Tôi chỉ không muốn thức dậy vào một buổi sáng nào đó.
và nhận ra mình đã để mặc tất cả sụp đổ vì đã không làm gì.
Ren khẽ hít vào, sâu.
Tim cậu thắt lại trước sự bình thản đáng sợ trong lời nói ấy, bình thản không phải vì không cảm xúc, mà vì đã quá quen với nỗi đau.
“Vậy.
nếu một ngày anh thất bại thì sao?
Ren hỏi khẽ, ánh mắt hơi lay động.
“Nếu mọi thứ không như mong muốn, nếu niềm tin anh gây dựng.
chỉ còn là tro tàn?
Anh không sợ sẽ bị bỏ lại, một mình, trong sự oán trách?
Diavel mỉm cười.
Lần này, là một nụ cười buồn.
rất thật.
“Tôi sợ chứ.
“Nhưng tôi sợ một điều khác hơn, sợ bản thân trở thành lý do khiến người khác không còn đủ can đảm để tin vào điều gì nữa.
Anh quay lưng, bước vài bước chậm rãi trên lối lát đá, rồi nói tiếp:
“Tôi không phải ngọn đèn.
Tôi chỉ là người.
sẵn sàng cháy hết mình nếu điều đó có thể soi đường cho ai đó khác bước tiếp.
“Dù chỉ là một bước.
Ren đứng lặng.
Lồng ngực cậu như co lại.
Có lẽ, đây không phải là câu trả lời khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.
Nhưng lại là câu trả lời duy nhất mà cậu.
không thể bác bỏ.
Vì nó quá giống với điều mà cậu từng khát khao hiểu, rằng không phải ai mạnh mẽ cũng không sợ hãi.
Chỉ là, họ chọn đối diện với nỗi sợ theo một cách khác.
Một cách.
mà Ren chưa từng dám thử.
Cho đến bây giờ.
Ren vẫn đứng bất động, từng lời của Diavel như thấm vào đáy tim, nhưng lại không thể hòa tan vào những hoài nghi đang quẩn quanh trong cậu.
Có điều gì đó vẫn không rõ ràng, vẫn khiến cậu không thể chạm tới cốt lõi của người đàn ông kia, cái lý do thực sự đằng sau sự điềm tĩnh gần như phi lý ấy.
Ren khẽ lắc đầu, chưa kịp thốt ra câu hỏi trong đầu, thì Diavel, như thể đã đọc được dòng suy nghĩ ấy, lại lên tiếng trước.
đôi găng tay màu đồng đặt lên trước ngực.
Chạm vào chính giữa tấm giáp ngực cũng có màu sắc đồng điệu.
Giọng anh thấp và chậm, không mang vẻ giáo điều mà như đang hé mở một phần rất thật trong chính mình:
“Nếu có phải trả giá bằng cái chết.
tôi cũng sẵn sàng.
“Mạng sống này, vốn không phải là điều tôi nghĩ mình có quyền giữ lại.
Nó được trao cho tôi, trong một tai nạn.
mà lẽ ra tôi không nên sống sót.
“Tôi lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn.
Mọi thứ luôn dở dang.
Tình thương, kỳ vọng, cả sự hiện diện của người thân cũng vậy.
Và rồi, con đường tôi đi… chỉ là chuỗi ngày cố không gục ngã trước sự im lặng và lạc lõng.
“Chính vì thế, tôi không muốn bất kỳ ai khác phải rơi vào cảm giác đó.
“Không muốn họ thức dậy và nghĩ rằng:
không có ai đứng về phía mình.
Diavel dừng lại, ánh mắt giờ đây không còn nhìn Ren, mà nhìn xa hơn, về một nơi nào đó rất sâu trong ký ức.
Một nơi mà có lẽ chỉ mình anh từng chạm tới.
“Tôi không chọn làm người hùng.
“Tôi chỉ chọn không im lặng nữa.
Anh quay lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Ren, cái nhìn không áp đặt, cũng không cầu mong sự thấu hiểu.
Chỉ đơn thuần là chia sẻ.
“Ren này, ” anh nói, nhẹ như gió.
“Cậu không cần hiểu hết tôi.
Chỉ cần hiểu rằng, đôi khi.
người ta không gánh vác vì muốn tỏ ra mạnh mẽ.
Mà vì họ không thể để người khác tiếp tục gục ngã trước mắt mình.
Ren siết chặt nắm tay.
Lời nói ấy không xóa tan được hết những băn khoăn trong cậu.
Nhưng nó gieo vào một thứ gì đó khác, một hạt mầm mỏng manh của sự đồng cảm, của lòng kính trọng không lời.
Và có lẽ, chỉ vậy thôi.
cũng đã đủ để khiến Ren không thể rời mắt khỏi người đàn ông đang dần bước xa dưới ánh đèn lờ mờ kia.
Một con người mang trong mình cả bóng tối lẫn ánh sáng, như chính thế giới này.
Ren khẽ cất tiếng, giọng nói vọng ra trong màn đêm vắng như một lời thì thầm buốt lạnh:
“Vậy… anh chiến đấu vì họ.
”.
“…thì ai sẽ chiến đấu vì anh?
Lời nói ấy không phải một câu trách móc, cũng chẳng hẳn là sự thấu hiểu.
Nó chỉ đơn giản là một nỗi day dứt, thật nhỏ, thật người, bật lên từ trái tim của một kẻ cũng đang lạc lối giữa hàng vạn sự lựa chọn.
Diavel khựng lại.
Anh không quay đầu, nhưng bờ vai hơi động đậy.
Im lặng kéo dài, như thể chính anh cũng chưa từng dám tự hỏi điều đó.
Cuối cùng, giọng anh vang lên, rất khẽ nhưng rõ ràng, như một vết nứt lặng lẽ trên tảng băng mang tên
"người lãnh đạo"
“Tôi không cần ai chiến đấu vì mình, Ren.
“Chỉ cần họ có thể đứng lên một ngày nào đó… và không cần tôi nữa.
“Khi điều đó xảy ra, tôi sẽ biết là mình đã làm đúng.
Anh quay đầu, chỉ một chút, đủ để ánh mắt chạm vào Ren dưới ánh đèn nhạt nhòa.
“Còn nếu có ai thật sự muốn chiến đấu vì tôi.
“…thì hãy sống sót trước đã.
“Rồi một ngày, khi tôi không thể đi tiếp… hãy đi thay tôi.
Ren nhìn người đàn ông ấy rời đi, từng bước vững chãi, như đang mang theo cả những gì cậu chưa thể hiểu hết.
Trái tim cậu, vẫn còn đầy do dự, nhưng cũng đã có thêm một nhịp đập mới, không phải vì câu trả lời, mà vì sự can đảm ẩn trong chính câu hỏi ấy.
Diavel dừng bước, quay lại đối mặt với Ren, ánh đèn đường vàng nhạt đổ bóng mờ nhòe sau lưng anh.
Trong đôi mắt ấy không còn vẻ lạc quan pha trò thường ngày, mà là một thứ gì đó rất thật, rất người, rất mệt mỏi.
nhưng vẫn kiên định đến đáng sợ.
Giọng anh trầm xuống, không lớn, nhưng rõ ràng như thể từng từ được khắc ra từ chính cốt lõi trái tim anh:
“Đừng cố tìm lý do hợp lý quá, Ren ạ.
“Lý do… không phải lúc nào cũng hợp logic, càng không phải lúc nào cũng sạch sẽ.
“Nhưng nếu cậu thật sự dám nhìn vào trái tim mình, không né tránh, không tô vẽ, thì cậu sẽ tìm thấy một điều gì đó đủ để khiến mình không còn lùi bước nữa.
Ren lặng thinh.
Hơi thở vẫn đều nhưng lòng cậu đang gợn lên như mặt hồ bị ném vào một viên đá.
Diavel lại nói tiếp, lần này chậm rãi hơn, như thể đang dốc ra một phần của quá khứ mà anh chưa từng chia sẻ với ai:
“Mạng sống này… vốn dĩ đã không còn là của riêng tôi từ lâu rồi.
“Có những điều chưa kịp nói, những người chưa kịp bảo vệ.
Có những giấc mơ chưa kịp thành hình, và cả những nỗi đau chưa từng được tha thứ.
“Nhưng tôi vẫn sống.
Nên tôi phải bước tiếp.
“Cho dù có phải thiêu sống chính bản thân mình… để trở thành một ngọn đuốc, soi đường cho ai đó phía sau.
“Thì đó cũng là điều mà tôi chọn để chiến đấu vì.
Một làn gió nhẹ lướt qua giữa hai người, kéo theo tiếng áo choàng khẽ bay, như tiếng thở dài của màn đêm.
Ren nhìn người đàn ông trước mặt mình.
Không phải một anh hùng không tì vết.
Không phải biểu tượng không cảm xúc.
Mà là một con người, đang đốt cháy chính mình, chỉ để giữ cho những người khác không chìm vào bóng tối.
Và cậu biết, những câu hỏi trong lòng mình… có lẽ không cần câu trả lời ngay lúc này.
Chỉ cần nhớ, có người đã chọn bước đi, không phải vì họ không sợ, mà vì có thứ còn đáng sợ hơn cả sợ hãi:
đó là một thế giới nơi không còn ai dám hy vọng nữa.
Diavel không nói thêm gì, chỉ nở một nụ cười thật nhẹ, một nụ cười không lời nhưng chứa đựng biết bao tâm sự khó nói.
Đó không chỉ là lời từ biệt đơn thuần, mà còn là một sự sẻ chia âm thầm giữa những con người mang trong mình gánh nặng riêng, đi trên cùng một con đường đầy giông bão.
Anh quay người, bước đi chậm rãi dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng dáng ngày một nhỏ lại rồi dần khuất trong màn đêm tĩnh mịch.
Đêm lạnh, những bước chân vang nhẹ trên nền đá, như nhấn mạnh sự cô đơn không thể tránh khỏi của mỗi kẻ chiến binh trên hành trình của mình.
Ren đứng lặng, ánh mắt chăm chú nhìn theo, không chỉ là hình bóng của một người vừa rời đi, mà còn là biểu tượng cho những trách nhiệm, những đấu tranh âm thầm mà không lời nào diễn tả hết.
Ánh đèn đường hắt xuống, kéo dài bóng dáng Ren trên nền đá lạnh, hòa vào bóng tối sâu thẳm như những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng cậu, những câu hỏi chưa có lời đáp, những niềm tin chưa hoàn chỉnh, và một sức nặng của trách nhiệm đè lên vai.
Trong khoảnh khắc ấy, Ren cảm nhận được sự đồng điệu, dù chưa từng được nói ra, giữa anh và Diavel.
Mỗi người mang trên mình những vết thương riêng, những trận chiến không ai nhìn thấy, nhưng cùng hướng về một mục tiêu duy nhất:
đi tiếp trên con đường đã chọn, dù có lúc phải đánh đổi bằng chính cuộc sống.
Cậu hiểu rằng, hành trình này không dành cho những kẻ yếu lòng hay dễ bỏ cuộc.
Sẽ có những lúc cô đơn, những lúc tuyệt vọng đến nghẹt thở.
Nhưng cũng có những ngọn lửa âm ỉ cháy trong tim, soi sáng cho từng bước chân, dù nhỏ bé, nhưng đủ để vượt qua màn đêm lạnh giá.
Ren thở dài sâu, chầm chậm quay người trở lại quán trọ.
Mỗi bước chân nặng trĩu mang theo biết bao suy tư, biết bao hy vọng và cả những nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai.
Nhưng cậu biết rõ, phía trước vẫn còn cả một con đường dài, một ngày mới với những thử thách chưa đến, và trên con đường đó, không chỉ có một mình cậu đứng lên chiến đấu.
Dưới ánh sáng nhạt của đèn đường, Ren bước đi, lòng trĩu nặng nhưng cũng đầy quyết tâm, quyết tâm cho cuộc chiến ngày mai hoàn toàn thắng lợi.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập