Chương 231: Giữa Những Ánh Mắt

Ren thức dậy với tâm trạng uể oải, hai mắt cay xè như thể vừa mới nhắm lại được chưa đầy một giờ.

Cậu nằm đó một lúc, ánh sáng nhạt buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu mờ lên trần nhà gỗ quen thuộc.

Cảm giác mơ hồ giữa giấc ngủ và thực tại khiến cậu chẳng thể phân biệt nổi thời gian là đêm hay ngày.

Cậu lăn sang một bên, mắt liếc qua hệ thống hiển thị góc phải.

9:

55.

Một nhịp tim như đập lệch.

‘Chết tiệt.

Không cần ai nhắc, một luồng điện lạnh như xô nước đá dội thẳng vào cột sống, đánh thức hoàn toàn não bộ đang còn mơ màng.

Tay chân cậu bật dậy theo phản xạ, chăn đệm bị hất tung, suýt nữa làm đổ cái ghế bên cạnh.

Không khí xung quanh bỗng trở nên gấp gáp, như thể cả thế giới cũng đang chạy đua với cậu.

Ren không kịp suy nghĩ, lập tức mở hệ thống, vào phần kho đồ và mặc lại trang bị, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, áo giáp, vũ khí của cậu xuất hiện sau khi ánh sáng nhẹ tan biến.

Không kịp nghĩ nhiều, Ren mở cửa phòng và chạy xuống.

Tiếng bước chân vội vã dội vang khắp hành lang gỗ của quán trọ Resting Willow, làm vài người chơi đang ăn sáng phải ngẩng lên ngạc nhiên.

Một cậu trai với mái tóc rối bù, mũ trùm chưa kịp kéo lên, ánh mắt còn vương vẻ choáng váng sau đêm không ngủ, đang lao như gió qua đại sảnh.

“Ê.

Cẩn thận.

“Mới sáng ra đã… trời đất, ai vậy trời?

Ren không quay đầu lại.

Cậu chỉ biết một điều, nếu không đến quảng trường phía nằm ở phía bắc của quán trọ.

trong vài phút tới, mọi thứ có thể thay đổi, không chỉ kế hoạch chiến đấu, mà cả cách người khác nhìn nhận cậu.

Dù là Diavel, Kirito, hay.

Asuna.

Và cậu không muốn bị bỏ lại phía sau.

Không lần nữa.

Dưới những ánh mắt tò mò lẫn giễu cợt, Ren phóng ra khỏi cửa quán trọ.

Không khí sáng vẫn đọng chút hơi lạnh buốt, gió tạt qua mặt, nhưng thay vì làm chậm bước, nó khiến cậu tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

‘Đến muộn vào lần chinh phạt con trùm đầu tiên.

thật là tồi tệ.

Ren rít lên trong đầu, vừa lao qua những bậc đá cuối cùng dẫn đến quảng trường phía Bắc.

Trái tim cậu đập thình thịch không chỉ vì vận động mà vì cảm giác tội lỗi đang quặn thắt trong lồng ngực.

Đôi chân như không còn chạm đất, nhưng tâm trí thì lại nặng trĩu.

Ngay khi đặt chân tới rìa quảng trường, Ren gần như khựng lại vì số lượng người chơi đã có mặt.

Hàng chục cái bóng, quen và lạ, đã tập trung thành từng nhóm nhỏ, tạo thành một khối đông rộn ràng dưới bầu trời buổi sáng xám nhạt.

Tiếng nói chuyện, tiếng kiểm tra vũ khí, tiếng hối thúc nhau vào vị trí.

Tất cả như một bản hòa tấu hỗn loạn nhưng có trật tự.

Không có hàng lối nghiêm ngặt như đội ngũ quân sự, cũng chẳng có cờ hiệu hay khẩu lệnh rõ ràng, nhưng vẫn đủ để thấy rằng họ đã sẵn sàng.

Ren nhìn quanh, đôi mắt đảo nhanh như đang cố tìm một khe trống cho chính mình.

Cậu thấy Diavel đang đứng trước đội hình, dáng người cao ráo với mái tóc xanh lam nổi bật.

Anh đang nói gì đó với Lind và một vài nhóm trưởng khác.

Gương mặt Diavel bình tĩnh, nhưng ánh mắt đầy trách nhiệm.

Không ai nhìn Ren ngay lập tức, nhưng cậu vẫn cảm nhận rõ sự lạc lõng của mình, như một mảnh ghép vừa được nhét vội vào bức tranh đã hoàn chỉnh.

‘Mình thật sự đến muộn rồi.

Ren cúi đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán chưa kịp khô vì gió lạnh.

Tay siết nhẹ thanh kiếm bên hông, cậu tự ép bản thân bình tĩnh lại.

Bên kia, Kirito và Asuna đã đứng cạnh nhau, một khoảng cách vừa đủ để không bị chú ý, nhưng đủ gần để trở thành một đơn vị phối hợp.

Cả hai đều lặng lẽ, tập trung.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng, trước bầu không khí đang căng lên như dây cung chuẩn bị bắn, Ren hít sâu một hơi.

Cậu bước vào quảng trường, không ai ngăn lại, cũng không ai đón chào.

Luồn qua đám đông đang chuẩn bị sẵn sàng, Ren gần như trở thành tâm điểm của sự chú ý một cách ngoài ý muốn.

Những ánh mắt liếc ngang dọc, thì thầm không lời, như những mũi kim vô hình đâm xuyên qua lớp áo choàng cậu đang mặc.

Trong cái tập thể đầy khí thế này, Ren cảm giác mình giống như một ngón tay bị thương, nhỏ bé, nhưng nổi bật, và chẳng ai muốn chạm vào.

Cậu bước chậm, chen qua các nhóm người đã ổn định vị trí, rồi hướng ánh mắt tìm kiếm nhóm nhỏ của mình.

Kirito và Asuna vẫn đứng gần nhau ở rìa đội hình, cả hai đều giữ một khoảng cách an toàn với phần còn lại.

Ren không rõ đó là sự lựa chọn cá nhân hay thói quen, nhưng điều đó khiến cậu dễ dàng nhận ra họ hơn bất kỳ ai khác.

Vừa bắt gặp ánh mắt Kirito, Ren lập tức cảm thấy có gì đó khác lạ.

Không phải sự trách móc vì đến muộn, mà là một cái nhìn kỹ lưỡng, như thể Kirito đang đánh giá điều gì đó mà chính Ren cũng không chắc là gì.

Tuy nhiên, cậu ta không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu và nhích sang bên, tạo khoảng trống vừa đủ cho một người đứng.

Ren đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, không nói thêm, nhưng trong lòng vẫn chưa thoát khỏi cảm giác bối rối.

Cậu cảm nhận rõ những ánh nhìn len lỏi từ xung quanh.

Không chỉ một.

mà là nhiều hơn.

Như thể sự xuất hiện của cậu ở đây là một ẩn số mà ai cũng đang cố tìm lời giải.

Asuna.

người cuối cùng trong nhóm nhỏ này, cũng đang nhìn cậu.

Cái nhìn ấy không gay gắt, không hoài nghi, nhưng lại khiến Ren không thoải mái.

Có lẽ vì trong đôi mắt đó.

có gì đó lạ thường.

Một thoáng ngạc nhiên, và cả.

bối rối?

Cô gái ấy giờ thu mình hơn hẳn so với lần đầu họ gặp nhau.

Khuôn mặt cô hầu như chìm vào bóng tối dưới lớp mũ trùm dày, và sự im lặng mà cô toát ra như dựng lên một bức tường vô hình giữa cả ba.

Ren định không nói gì, định đứng im và chờ đến lúc xuất phát.

Nhưng rồi, bất ngờ, chính Asuna là người lên tiếng trước.

“Ừm.

Ren này.

hình như cậu quên.

Giọng nói ấy rất khẽ, như tiếng gió luồn qua kẽ áo, và có một chút gì đó vụng về trong cách cô chỉ tay, không thẳng vào cậu, mà là vào chiếc mũ trùm đầu của chính mình.

Ren mất nửa giây để hiểu.

khuôn mặt đông cứng như tượng đá.

Cậu đã quên đội mũ trùm, điều hiển nhiên đối với một người luôn kín tiếng như cậu.

Dưới bao ánh mắt lạ, bao sự phán xét ngấm ngầm, Ren đã xuất hiện không che giấu, không chuẩn bị, không phòng bị.

Một cú giật nhẹ chạy dọc sống lưng, như thể ai đó vừa đổ cả xô nước lạnh vào người.

Cậu lập tức cúi đầu, tay run nhẹ khi kéo mũ trùm lên, cố che đi gương mặt vừa lộ ra trong vài phút ngắn ngủi.

“Cảm ơn.

” Ren nói nhỏ, không nhìn Asuna, nhưng giọng cậu đủ chân thành để cô nghe thấy.

Không ai nói thêm lời nào.

Nhưng khoảnh khắc ấy, thật kỳ lạ, có gì đó giữa họ đã thay đổi.

Không hẳn là thân thiết hơn, nhưng không còn xa cách hoàn toàn.

Như một sợi chỉ mỏng vừa được nối lại, mong manh, nhưng tồn tại.

Khi Ren kéo mũ trùm lên đầu, cảm giác trống trải dường như xâm chiếm mọi giác quan của cậu.

Như thể một tấm rèm vừa được kéo xuống, che giấu không chỉ gương mặt, mà cả những do dự, bất an, và những câu hỏi chưa lời đáp.

Và kỳ lạ thay, những ánh mắt đang hướng về cậu cũng mờ dần.

Không phải vì mọi người ngừng chú ý, mà là vì Ren không còn muốn thấy nữa.

Cậu thu mình lại như thường lệ, trở lại vai diễn quen thuộc:

một cái bóng trong đám đông.

Thế nhưng, một ánh nhìn vẫn còn đó.

Ren cảm nhận được, cái cảm giác ngứa ran nơi sau gáy, như thể ai đó vẫn đang lặng lẽ theo dõi.

Cậu quay đầu, không hẳn là vì tò mò.

mà như một phản xạ bản năng.

Một điều gì đó khiến cậu phải nhìn lại.

Và rồi ánh mắt cậu chạm vào ánh mắt của Yuna.

Giữa biển người, giữa không khí khẩn trương của buổi chinh phạt, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thế giới như dừng lại.

Đôi mắt cô không quá rõ ràng, vì cũng được che bởi chiếc mũ trùm quen thuộc, nhưng Ren biết đó là ánh mắt của cô.

Cái cách nó dừng lại nơi cậu.

không thể lẫn đi đâu được.

Không có lời nào được nói ra.

Chỉ có một sự thật rõ ràng:

cô đang nhìn cậu, và cậu cũng đang nhìn lại.

Nhưng trước khi Ren kịp phản ứng hay hiểu được điều gì, Yuna đã quay mặt đi.

Nhanh đến mức như thể chính cô cũng không muốn bản thân bị phát hiện.

Chuyển động ấy rất khẽ, rất nhanh, nhưng đủ để khiến không khí giữa họ chùng xuống như một sợi dây vừa bị kéo căng đến giới hạn.

Ren đứng yên, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, một chút đau, một chút tiếc nuối, và rất nhiều điều không thể nói thành lời.

Ngay bên cạnh Yuna là Nautilus.

Cậu ta không hề quay đầu, nhưng dường như đã nhận ra điều gì đó.

Với ánh mắt trầm lặng, Nautilus chỉ khẽ gật đầu về phía Ren.

Không trách móc, không hờn giận.

Chỉ một cái gật, như một lời xác nhận lặng lẽ rằng “Tôi thấy cậu.

Và rồi cậu ta cũng quay đi, đứng vững bên cạnh Yuna như một tấm khiên không lời.

Ren khẽ siết chặt nắm tay trong tay áo choàng.

Những người đã từng là gần gũi… giờ như đang ở một khoảng cách không thể với tới.

Và chính điều đó khiến cậu cảm thấy lạnh hơn cả gió buổi sáng.

“Được rồi, thời gian đã quá vài phút.

tôi đoán là mọi người đã tới đầy đủ.

” Giọng nói trầm ổn của Diavel vang lên như một tín hiệu đánh thức cả quảng trường.

Từng người chơi dần ngừng nói chuyện, những âm thanh lách cách của vũ khí, của bước chân, dần trở nên đồng điệu và lặng hơn.

Cảm giác chờ đợi, lo lắng, và cả phấn khích như được gói gọn lại trong một khoảnh khắc.

Ánh mắt hàng chục người cùng đổ dồn về phía trước.

Diavel bước ra khỏi hàng, ánh nắng yếu buổi sáng rọi xuống áo choàng của anh, tạo thành một đường viền sáng mờ nhạt xung quanh dáng người cao lớn.

Không một tia do dự hiện trên gương mặt, không một bước chân ngập ngừng.

Anh đứng đó như một ngọn đuốc, một cột mốc, vững vàng, không lay chuyển, và dẫn lối.

“Bây giờ, chúng ta sẽ xuất phát.

” Câu nói không dài, không hoa mỹ, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ khẩu hiệu nào.

Nó không đơn thuần là một lời tuyên bố.

Nó là tín hiệu của một kỷ nguyên mới, là bước chân đầu tiên chạm vào định mệnh.

Ren đứng lặng giữa hàng người.

Nghe những từ ấy vang vọng trong lồng ngực mình như hồi chuông đánh thức.

Dù vẫn còn hoài nghi, dù vẫn còn những khoảng cách chưa thể nối liền, nhưng tất cả đã bắt đầu chuyển động.

Và cậu cũng không thể dừng lại.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập