Chương 236: Bên Dưới Những Thanh Kiếm Rực Rỡ

Ren siết chặt chuôi kiếm, đến mức cảm giác như từng đốt ngón tay đang rạn nứt.

Cậu không cử động.

Không phải vì sợ hãi.

Không phải vì chần chừ.

Mà vì cậu đang đợi.

Từng hơi thở gấp gáp quanh cậu, từng bước chân dồn dập phía trước, tất cả hòa vào một nhịp điệu vô hình đang dồn lên lồng ngực.

Cậu đang chờ một tín hiệu.

Nhóm tấn công chính đang giao tranh dữ dội.

Tiếng thép va vào thép, tiếng hét, tiếng hệ thống cảnh báo liên tục vang lên.

Nhưng Ren không để tâm.

Trong tâm trí cậu lúc này, thế giới đã thu lại còn một điểm, một khoảng cách giữa cậu và chiến tuyến.

Mũi chân cậu gồng chặt xuống sàn đá, như thể muốn xuyên thủng cả đôi giày da mà cậu đang mang.

Những múi cơ nơi bắp chân căng cứng, toàn thân như dây cung đã lên nỏ, chỉ chờ một cái bóp cò.

Và rồi, tín hiệu đến.

Giọng của Diavel vang lên, lớn, dứt khoát, như một hồi chuông tập hợp giữa biển người.

“Nhóm E và F lên!

Nhiệm vụ của các bạn đã bắt đầu!

Đừng để bọn Ruin Kobold Sentinal tiếp cận đội hình tấn công chính!

Chỉ cần như thế.

Không cần thêm bất cứ lời nào khác.

Không còn chỗ cho do dự.

Ren rít sâu một hơi, luồng không khí mát lạnh đi thẳng vào lồng ngực, rồi lao tới, như một mũi tên bật khỏi dây.

Gió quất qua gò má cậu, từng nhịp tim như vang lên trong đầu.

Nhưng cậu chưa kịp tới gần.

Một bóng mờ vụt qua.

Nhanh như một tia chớp, gần như không thể nhìn rõ.

Ren giật mình, bản năng buộc cậu phải khựng lại.

Trong tích tắc, cậu tưởng rằng đó chỉ là một ảo ảnh, một bóng ma của trí tưởng tượng.

hay một cơn gió.

Không.

Đó là người thật.

Asuna

Mái tóc nâu hạt dẻ tung bay như một ngọn lửa sống.

Áo choàng nâu đỏ cuốn lấy thân hình thanh mảnh của cô, biến cô thành một mũi lao rực lửa lao thẳng vào kẻ thù.

Không có sự do dự.

Không có khựng lại.

Cô không cần ai nhắc phải hành động.

Cô đã sẵn sàng từ trước.

Lưỡi kiếm liễu của cô chĩa thẳng về phía khớp nối giáp ngực của con Ruin Kobold Sentinal.

Đó không phải một đòn mạnh, nhưng chính xác tuyệt đối.

Một cú đâm thẳng, nhanh, gọn, đủ để đẩy lùi bước tiến của con quái vật dù chỉ là nửa bước.

Ren còn đang sững sờ thì một bóng người khác lại lao đến, lần này còn nhanh hơn.

Kirito

Một màu đen lướt qua ánh sáng.

Không khí méo mó, gió bị xé toạc như có một khoảng trống đang lao đi với vận tốc không thể tin nổi.

Kirito lao đến sau lưng Asuna như cái bóng không bao giờ rời khỏi nguồn sáng.

Thanh kiếm một tay của cậu ta xé một đường chéo, không quá mạnh, nhưng chuẩn xác đến lạnh người.

Chuyển động của cậu như lướt đi, không hề tạo ra một tiếng động nào, nhưng hậu quả thì rõ rệt:

con quái lùi lại hai bước, mất thăng bằng.

Ren khựng lại.

Không phải vì sợ, mà vì.

Mình.

đã chậm.

Trong khi cậu còn đang chờ đợi, còn đang chuẩn bị, thì hai người họ đã hành động.

Không ai hô, không ai đợi lệnh.

Họ hiểu trận chiến hơn bất kỳ ai khác.

Họ là những người sinh ra cho nơi này.

Asuna.

quyết đoán như lưỡi kiếm.

Kirito.

lạnh lùng bí ẩn như bóng tối.

Trong một khoảnh khắc, Ren thấy mình.

vô hình.

Như thể dù có đứng đó hay không, nhịp độ trận chiến cũng chẳng hề thay đổi.

Không ai nhìn cậu.

Không ai gọi tên cậu.

Cậu chỉ là một cái bóng phía sau những người toả sáng nhất.

Nhưng.

cậu vẫn lao tới.

Một bước.

Hai bước.

Rồi nhanh chóng tăng tốc.

Cậu không thể để bản thân chìm hẳn vào sự mờ nhạt ấy.

Không thể để người khác gánh lấy tất cả trách nhiệm trong khi cậu vẫn còn cầm kiếm.

Một con Ruin Kobold Sentinal thứ hai đang chuẩn bị tiến vào đội hình chính, chùy nặng trong tay nó đã được giơ cao.

‘Không được để nó chạm tới họ.

Ren rít một hơi, lao chếch sang bên, dốc toàn lực vào từng bước chạy.

Cậu kéo kiếm khỏi vỏ, cảm nhận tiếng rít kim loại vang lên như một lời thề cuối cùng với chính bản thân mình.

Dù chỉ là một người mờ nhạt.

Nhưng mình vẫn đang chiến đấu.

Và khi lưỡi kiếm chạm vào phần giáp méo mó của con quái vật, Ren biết, dù thế nào đi nữa, cậu vẫn là một phần của cuộc chiến này.

Con quái vật bị đòn đánh của Ren hất bay, thân hình nằng nề trượt dài trên mặt sàn cẩm thạch, để lại những vệt rạch xám ngoét như những dấu vuốt thép sắc lạnh.

Nhưng điều đáng sợ là, không hề có một vết thương chí mạng nào hiện rõ.

Máu pixel đỏ không bắn tung tóe, không có tiếng rên rỉ của đau đớn, chỉ là sự im lặng đáng sợ, như thể nó chỉ vừa mới khởi động, chứ không hề bị tổn thương thực sự.

Ren nheo mắt, cái nhìn sắc lạnh hướng về con Ruin Kobold Sentinal.

Cậu đã từng đối mặt với nhiều quái vật tương tự ở các cấp độ thấp hơn, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một áp lực đè nặng đến vậy.

Hơi thở của cậu trở nên gấp gáp hơn, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự cảnh giác cực độ của một kẻ đang đứng trên bờ vực giữa sự sống và cái chết.

“Cảm.

cảm ơn, ” tiếng nói run rẩy vang lên phía sau lưng, làm Ren giật mình một chút.

Đó là một vài thành viên trong đội, người vừa thoát khỏi một pha tấn công chí mạng của Sentinal.

Gương mặt họ trắng bệch, đôi tay vẫn còn run run vì adrenaline chưa kịp hạ nhiệt.

Ren chỉ gật đầu đáp lại, không nói gì thêm.

Mắt cậu vẫn chăm chú dõi theo thanh HP của con trùm chính phía xa, nơi những đòn tấn công không ngừng khiến thanh máu dần dần vơi đi.

Thanh HP đầu tiên đã biến mất, dấu hiệu rõ ràng cho thấy áp lực của cuộc chiến đang lên đến đỉnh điểm.

Bất chợt, ánh thép lạnh lùng của lưỡi kiếm lóe lên trong ánh sáng mờ nhạt của căn phòng.

Ren quay ngoắt người, tim đập thình thịch.

Con Ruin Kobold Sentinal vừa bị đánh bật lùi không hề bị choáng hay tê liệt.

Thân hình nặng nhọc bật dậy một cách nhanh chóng đến mức khiến Ren không kịp phản ứng.

Hai tay nó giương cao cây chùy Morning Star, ánh kim loại lạnh ngắt phản chiếu ánh sáng le lói, tỏa ra một sức mạnh uy nghiêm đáng sợ.

Mắt quái vật đỏ rực lên, dường như chứa đựng cơn thịnh nộ dồn nén lâu ngày.

Tiếng gầm gừ vang vọng khắp căn phòng, tiếng sàn đá cẩm thạch rung lên theo từng bước chân nặng nề của nó.

Ren cảm nhận rõ sức ép dồn xuống người, như một bức tường vô hình đang ép cậu lùi lại.

Nhưng cậu không thể.

Cậu không được phép lùi lại.

Thân mình Ren nhanh chóng nghiêng sang một bên, né tránh được cú bổ thẳng của cây chùy khổng lồ.

Gió mạnh do lực đánh tạo ra phả thẳng vào mặt cậu, khiến vài sợi tóc bay tứ tung.

Tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên, kèm theo những tia lửa bắn tứ tung trong không khí như pháo hoa ngày hội.

Ren tận dụng đà mất phương hướng của kẻ địch, lập tức đẩy cây kiếm về phía trước.

Ánh sáng xanh nhạt lóe lên, thanh kiếm phát ra âm thanh vang rền như tiếng chuông báo động trong chiến trận.

Stap

Lưỡi kiếm đâm sâu vào lớp giáp méo mó của con Sentinal, đúng vào phần khớp nối giữa các mảng kim loại.

Máu đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy bắn tung tóe ra không trung, tạo thành một vệt dài trên mặt sàn đá.

Mũi đâm chính xác đến mức khiến Ren cảm nhận được sự giật mạnh trong tay mình, như thể kiếm đã xuyên thủng lớp giáp dày và chạm vào phần thịt bên trong.

Nhưng thay vì ngã gục, con quái vật chỉ rít lên một tiếng đầy thách thức, ném về phía Ren một ánh mắt như muốn thiêu đốt cả người cậu.

Nó không chịu khuất phục.

Trái lại, có vẻ như đòn đánh chỉ làm tăng thêm sức mạnh cho nó.

Một luồng năng lượng đỏ rực bắt đầu bốc lên từ cơ thể Sentinal, ánh sáng quấn quanh cây chùy Morning Star khiến vũ khí này trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.

Sàn nhà rung lên, không khí xung quanh nóng dần, nặng nề như bao trùm bởi một cơn bão tấn công sắp tới.

Ren thở đều, mắt không rời mục tiêu.

Cậu biết một trận đấu căng thẳng và kéo dài đang chờ mình phía trước.

Bên cạnh, những đồng đội như Asuna và Kirito cũng đã chiếm lấy vị trí, sẵn sàng phối hợp chiến đấu.

Nhưng khoảnh khắc này, ánh mắt của Ren chỉ hướng về đối thủ ngay trước mặt, nơi chỉ có ánh sáng xanh nhạt của kiếm và những tia sáng đỏ rực từ cây chùy đang giao tranh không lời.

Không cần một tín hiệu hay lời tuyên bố nào, Ren đã lao thẳng về phía con quái vật như một mũi tên được buông khỏi dây cung.

Tốc độ bứt phá của cậu khiến cả không khí xung quanh cũng dường như bị xé rách theo từng bước chân.

Không ai kịp phản ứng, kể cả con Sentinal.

Một cái bóng mờ lướt ngang, rồi đột ngột biến mất khỏi tầm nhìn của nó.

Chớp mắt sau, Ren đã áp sát từ phía sau, mũi kiếm trong tay cậu vẽ nên một đường chéo chết chóc.

Ánh thép lóe lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi, kèm theo một tiếng

"xoẹt"

khô khốc như âm thanh của tơ lụa bị xé nát.

Cú chém cắt xéo từ vai trái xuống lưng phải của con quái vật, để lại một đường rạn nứt rực đỏ trên tấm giáp kim loại sần sùi.

Tia lửa và những mảnh vỡ li ti tóe lên, nhuộm sáng cả khoảng không phía sau nó.

Con Ruin Kobold Sentinal khựng lại, mất thăng bằng bước về phía trước vài bước như thể say sóng, nhưng nó không gục.

Trái lại, cơn thịnh nộ của nó như vừa bị khơi dậy.

Một tiếng rít gào vang lên khi không khí bị xé toạc bởi chuyển động đột ngột.

Cánh tay thép của con quái vật xoay ngang, kéo theo cây chùy gai sáng loáng vung vòng cung từ dưới lên, nhắm thẳng vào đầu Ren với tốc độ không tưởng đối với một sinh vật trong bộ giáp cồng kềnh như vậy.

Ren chỉ kịp thấy ánh sáng bạc vụt qua tầm mắt, cậu lập tức nhấc thanh kiếm lên theo phản xạ.

Choang

Tiếng kim loại va chạm vang lên đanh thép, lan ra như một cú nổ trong không gian hẹp.

Ren bị chấn động đến mức cả cơ thể lùi lại, trượt đi vài bước trên nền đá trơn láng.

Khuôn mặt cậu nhăn lại vì đau.

Không phải vì đòn đánh trực tiếp xuyên qua, mà vì lực rung quá mạnh truyền qua chuôi kiếm, xuyên dọc cánh tay cậu như một dòng điện giật lạnh buốt.

Ngay lúc hạ thanh kiếm xuống, cậu nhìn thấy bàn tay phải của mình đã tái nhợt đi hẳn, gân xanh nổi rõ dưới da, những ngón tay khẽ run rẩy không kiểm soát.

Một phần thanh HP của cậu bị vạch xuống dù đòn tấn công chỉ chạm gián tiếp, báo hiệu một mức sát thương không hề nhỏ từ lực tác động thuần túy.

‘Quái vật thật.

Ren siết chặt hàm, lùi thêm một bước, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Không thể tiếp cận theo cách thông thường.

Đòn vừa rồi không những mạnh mà còn cực kỳ chính xác.

Con Sentinal không chỉ là một bức tường sống biết vung chùy.

Nó chiến đấu như thể từng học qua kỹ thuật, biết đọc chuyển động, biết phản kích vào đúng khoảnh khắc lơi lỏng nhất.

Cậu thở gấp một nhịp, rồi dần hạ thấp trọng tâm.

Cánh tay tuy đau, nhưng vẫn cử động được.

Không được để nó điều khiển nhịp độ.

Từ góc xa, những âm thanh của các đòn đánh khác vẫn vang lên, nhóm chính vẫn đang dồn lực vào con trùm.

Nhưng nếu những con Sentinal không bị khống chế, chỉ cần một tên trong số chúng vượt qua phòng tuyến…

‘Không để mày qua được đâu…’

Ren trượt chân bước vòng quanh con quái vật, mũi kiếm hạ thấp, ánh sáng xanh nhạt lại bắt đầu ngưng tụ nơi sống lưỡi.

Cậu biết mình không thể đấu tay đôi bằng sức mạnh, nhưng nếu chọn đúng thời điểm.

một nhát trí mạng là đủ.

Con quái vật rống lên một tiếng, chùy giương cao, bóng đổ dài ra dưới ánh sáng lấp loáng của sàn cẩm thạch.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập