Một lần nữa, những viên ngọc phát sáng rơi xuống mặt đất.
Chúng lăn lông lốc trong những vệt sáng hỗn loạn, va vào nhau, tạo nên những tiếng lạch cạch lạnh lẽo đến gai người, như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đang đếm ngược đến tận cùng của một hy vọng mong manh.
Không ai nói gì.
Không ai thở mạnh.
Chúng không chỉ đơn thuần là vật triệu hồi.
Chúng là lời cảnh báo.
Là cánh cổng cuối cùng.
Là cú ném lạnh lùng của thực tại vào mặt họ, như muốn hỏi lần cuối.
‘Các ngươi có tư cách để đi tiếp không?
Rồi, từng viên một, nứt ra.
Không phải bằng tiếng nổ đinh tai.
Mà chậm rãi.
Từ tốn.
Như cố tình kéo dài cơn tuyệt vọng.
Ánh sáng bừng lên trong tích tắc, mạnh đến mức khiến mọi người phải nheo mắt lại.
Giữa ánh chớp ấy, những bóng đen bắt đầu trồi lên.
Năm con Ruin Kobold Sentinal.
Những cỗ máy chiến tranh phủ giáp sắt từ đầu đến chân, cao lớn gấp rưỡi loại Kobold thông thường.
Từng cử động của chúng phát ra tiếng ken két nặng nề như thể cả căn phòng đang rạn vỡ theo mỗi bước chân.
Cây chùy gai trong tay chúng đủ để đập vỡ một tấm khiên chỉ trong một cú.
Nhưng lần này… chúng không gầm lên.
Không húc tới như những con thú điên.
Chúng chỉ… bước ra.
Và đứng yên.
Năm vị trí.
Một vòng tròn.
Một đội hình chặt chẽ bao quanh Boss như thể đã được lập trình từ trước, từng góc nhìn, từng hướng xoay đều hoàn hảo đến lạnh người.
Không còn là quái vật nữa.
Chúng là lá chắn cuối cùng.
Là vách đá được dựng nên để ngăn cản bất kỳ ai dám mơ đến chiến thắng.
Cả đội hình tấn công đông đảo bỗng như bị đóng băng.
Kỹ năng trên kiếm vẫn phát sáng, nhưng không ai ra đòn.
Không khí nặng như có thứ gì đè lên ngực.
Một vài đôi chân lùi lại, chỉ nửa bước.
rồi khựng lại giữa chừng.
Không ai cần nói gì.
Nhưng rồi…
Một tiếng bước chân vang lên.
Rất khẽ.
Một tiếng vỏ kiếm chạm nhẹ mặt sàn.
Rồi một tiếng khác.
Rồi nhiều hơn.
Không ai bỏ chạy.
Không ai buông vũ khí trên tay mình.
Vì tất cả đều thấy.
ở chính giữa vòng vây, con Boss chỉ còn hai thanh máu cuối cùng.
Chỉ còn một lần xung phong nữa.
Một cơ hội để phá nát bức tường cuối cùng.
Một lần đánh xuyên qua.
Ren không nhìn quanh.
Không chờ đợi mệnh lệnh.
Cậu siết chặt chuôi kiếm, một bước chân nghiêng về phía trước.
Một ánh mắt sắc như lưỡi dao cắm thẳng vào lớp giáp thép.
Phía sau cậu, không khí bắt đầu chuyển động.
Tiếng hít thở dồn dập.
Tiếng rì rầm của quyết tâm đang trỗi dậy.
“Đội E và F, tách bọn chúng khỏi con Boss!
Giọng Diavel vang lên, không phải như tiếng hét đinh tai nhức óc của một người đàn ông đang cố gắng át đi tiếng ồn, mà là âm thanh sắc lẻm, chắc nịch, tựa nhát đập búa xuống tấm thép nóng chảy.
Rõ ràng, mạnh mẽ và dứt khoát, như thể nó có thể xuyên thẳng qua cả lớp giáp sắt dày cộp của lũ Sentinal đang dàn hàng phía trước.
“Đội A và B tiến lên!
Đội C và D giữ vị trí, chờ hiệu lệnh!
Không một chút do dự.
Không một kẽ hở.
Những mệnh lệnh được ném ra như bánh răng khớp với nhau trong một cỗ máy chiến tranh khổng lồ đang chuyển động, và chính Diavel, với tư thế đứng sừng sững ở tuyến đầu, là trục xoay giữ cho cỗ máy đó không gãy vụn trong hỗn loạn.
Tay anh siết chặt chuôi kiếm đến nỗi các khớp ngón tay đổi màu, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì căng thẳng được dồn nén, chuẩn bị bung ra như một mũi tên sắp rời dây cung.
Lưỡi kiếm trong tay anh lấp lánh, không đơn thuần phản chiếu ánh sáng kỹ năng đang bùng nổ khắp chiến trường, mà phản chiếu cả kỳ vọng của những người đồng đội đang đặt cược mạng sống vào từng từ anh nói ra.
Anh không cần quay đầu lại để kiểm tra đội hình phía sau.
Anh không cần hét to hơn để khơi dậy tinh thần chiến đấu.
Bởi ở khoảnh khắc ấy, giữa căn phòng đặc quánh mùi sắt gỉ và tiếng kim loại va vào đá, không ai còn nghi ngờ gì về ai là người đang dẫn lối.
Anh không phải người mạnh nhất.
Cũng không phải người đầu tiên giơ kiếm.
Nhưng anh là người duy nhất có thể khiến cả đám đông dừng lại, lắng nghe, rồi đồng loạt chuyển động như một thể thống nhất chỉ bằng vài câu ngắn ngủi.
Diavel không nói rằng họ sẽ thắng.
Anh không cần nói điều đó.
Bởi khi anh còn đứng vững, họ vẫn còn niềm tin để bước tiếp.
Và rồi.
“TIẾN LÊN!
Tiếng hét đó không đến từ một giọng cụ thể.
Nó không thuộc về bất kỳ ai, nhưng cũng đồng thời thuộc về tất cả.
Nó bùng lên, từ đáy bụng của từng người chơi đang đứng bên bờ vực sinh tử, từ những nỗi sợ vừa bị đẩy lui, từ cơn thèm khát chiến thắng đã bị kìm nén quá lâu và nay không còn cách nào khác ngoài gào thét để vỡ òa.
Một làn sóng dội ngược lại bức tường thép đang chắn trước mặt họ.
Không phải bằng kỹ năng hay vũ khí, mà bằng khí thế, bằng lựa chọn không quay đầu.
Đội hình chuyển động.
Một nhịp thở chung.
Một bước chân đồng loạt.
Và người đầu tiên phá vỡ trạng thái đứng yên kéo dài quá lâu ấy… là Ren.
Không ai gọi tên cậu.
Không ai đẩy cậu đi.
Không một ánh mắt trông đợi hay tiếng khen ngợi nào dành cho người mở đầu.
Bởi cậu không cần lý do để tiến lên.
Không cần sự công nhận, cũng không cần tiếng reo hò cổ vũ.
Từng bước chân cậu lướt qua mặt sàn đá như trượt đi giữa làn ranh của im lặng và bạo lực, khi thanh kiếm trong tay vung lên, để lại phía sau một vệt sáng xanh lạnh lẽo, vệt sáng đầu tiên xé toạc màn đêm đang siết chặt cả chiến trường.
Không cần lệnh tấn công.
Không cần tín hiệu.
Vì trong khoảnh khắc ấy, khi bóng cậu lướt qua ánh sáng kỹ năng, không còn ai nghĩ tới chần chừ hay do dự.
Chỉ còn lại sự tiếp nối của một chuyển động, như chuỗi phản ứng dây chuyền bùng nổ khắp tiền tuyến.
Từng người một, xông lên.
Thanh kiếm của Ren mở màn cho cuộc tổng phản công.
Không phải như tiếng chuông báo tử.
Mà như tiếng chuông hồi sinh.
Ren lao thẳng vào con Ruin Kobold Sentinal gần nhất mà không hề chần chừ, như thể chính cậu là mũi giáo đầu tiên xuyên qua bức tường phòng thủ bằng thép dày đặc ấy.
Thanh kiếm trong tay cậu vẽ một đường chéo sắc bén, cắt ngang phần giáp ngực rỉ sét của con quái vật, một nhát chém không đủ mạnh để phá vỡ lớp phòng thủ dày cộp, nhưng đủ để khiến nó khựng lại một nhịp và xoay người, chuyển toàn bộ sự chú ý sang cậu.
Ren không chờ đợi kết quả.
Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đỏ của Sentinal bừng sáng, cậu lập tức lùi bước, ép nó di chuyển ra khỏi vị trí ban đầu như thể đang dắt một con thú điên rời khỏi tổ.
Cậu biết điều này nguy hiểm.
Rất nguy hiểm.
Vì chỉ cách vài bước chân phía sau lưng mình thôi là Illfang the Kobold Lord.
con Boss vẫn đang vung cây rìu khổng lồ, bị cuốn vào trong những đòn chém điên loạn về phía các Tanker.
Chỉ cần một cú xoay người sai hướng, hoặc một bước lệch nhịp, cậu có thể bị cuốn vào đường kiếm đó bất kỳ lúc nào.
Một phần trong cậu không thể không cảm thấy lo lắng.
Cảm giác đứng ngay sát một sinh vật có thể kết liễu mình chỉ trong vài giây luôn khiến từng thớ cơ bắp căng lên như dây đàn, mắt không dám rời khỏi quái vật trước mặt, nhưng tai vẫn phải dỏng ra để nghe từng tiếng chuyển động phía sau lưng.
May mắn thay, cậu không đơn độc.
Hai đội A và B, những Tanker dày dạn kinh nghiệm với khiên lớn và kỹ năng phòng ngự vững vàng, đã nhanh chóng khóa chặt Illfang trong một vòng vây kiên cố.
Họ không để con Boss rời vị trí, mà còn khéo léo đẩy lùi từng đòn tấn công của nó về phía trung tâm, nơi không ai khác ngoài Diavel đang dẫn dắt nhóm tấn công chính lao vào từ các hướng.
Với Boss đã bị khóa chân, và trận tuyến được giữ ổn định, Ren tập trung toàn bộ ý chí vào con Sentinal trước mặt.
Cậu không tìm kiếm cơ hội kết liễu, cũng không cố chứng minh gì.
Mục tiêu của cậu rất rõ ràng:
đẩy lùi nó ra xa khỏi vòng bảo vệ của Boss, càng xa càng tốt, tạo ra khoảng trống cho phần còn lại của đội hình tập trung hỏa lực.
Mỗi bước chân cậu in lên nền đá cẩm thạch lạnh ngắt vang lên những tiếng khô khốc, xen lẫn giữa âm thanh loảng xoảng của đao kiếm va chạm và tiếng gầm rú rền vang không dứt từ Boss và lũ Sentinal khác.
Con Sentinal rống lên một tiếng trầm đục, nặng nề như tiếng chuông báo tử, rồi vung cây chùy gai khổng lồ về phía cậu.
Ren lách người né sang một bên, cảm nhận cơn gió rít qua sát mang tai, cảm giác như làn da rạn nứt vì sóng xung kích.
Cậu không dừng lại.
Một đòn khác vung tới, và cậu tiếp tục lùi.
Vừa tránh né, vừa kéo con quái ra xa hơn, như một kẻ khiêu khích liều lĩnh đang chơi trò đuổi bắt với một con thú khổng lồ.
Không cần ai khen ngợi.
Không cần ai công nhận.
Chỉ cần giữ vững nhịp chiến đấu này thêm một chút nữa thôi… là đủ.
Đổi
Chỉ một từ ngắn ngủi, không có dấu hiệu báo trước, không cần giải thích, vang lên như một nhát chém xuyên qua không khí hỗn loạn sau lưng Ren.
Cậu không cần quay đầu lại.
Không cần xác nhận.
Giọng nói ấy, nhịp thở ấy, sự tự tin sắc lạnh ấy… Ren nhận ra ngay.
Kirito
Trong khoảnh khắc ngắn như cái chớp mắt, Ren thu người lại, đầu gối khụy thấp, cả cơ thể nghiêng về sau theo một chuyển động nhuần nhuyễn đến hoàn hảo.
Và rồi, như một cánh cửa bất ngờ được mở ra giữa trận địa, cơ thể cậu bật ngược về sau, nép mình sang một bên, tạo thành một lối đi hoàn hảo, một đường thẳng chết chóc dẫn đến con Sentinal vẫn còn đang gầm gừ phía trước.
Ngay lập tức, một bóng đen lao vụt qua khoảng trống đó như một cơn bão thép.
Không một tiếng động thừa thãi.
Không một bước chân thừa.
Chỉ có những lưỡi kiếm sáng lóa vẽ nên những vệt sáng hình chữ X và đường cong gấp khúc trong không gian, những đòn chém quá nhanh để mắt thường theo kịp, nhưng mỗi nhát đều mang theo sát ý lạnh buốt.
“Critical Hit.
Dòng chữ hiện lên trong không khí khi lưỡi kiếm cuối cùng cắm sâu vào khe hở nơi cổ giáp của con Sentinal.
Một tiếng rống tắc nghẹn.
Rồi ánh sáng lóe lên.
Con quái vật khựng lại, những khớp nối của bộ giáp cọ vào nhau, rít lên một tiếng nặng nề như thể chống lại sự tan rã, nhưng không kịp.
Trong chớp mắt, toàn thân nó vỡ tung thành hàng ngàn mảnh pixel đỏ thẫm, tan vào hư không như một ký ức bị xóa sạch.
Kirito hạ kiếm.
Đôi mắt cậu ta liếc qua Ren chỉ trong tích tắc, không nở một nụ cười, cũng không buông một lời dài dòng.
Chỉ là một cái gật đầu ngắn gọn, đủ để truyền đi thông điệp giữa những người hiểu trận chiến không cần lời.
Ren đáp lại bằng một cái gật nhẹ, nhịp thở vẫn ổn định dù adrenaline đang trào dâng trong máu.
Kirito lập tức xoay người, rồi lại lao đi như một mũi tên đen, biến mất giữa những tiếng gào của quái vật và ánh sáng của vô số kỹ năng đang nổ tung trên chiến trường.
Từng bước chân cậu ta như cắt xuyên qua hỗn loạn, đi tới nơi mà đường kiếm cần nhất.
Ren không nhìn theo lâu.
Cậu quay lại, liếc quanh, rồi lại siết chặt chuôi kiếm.
Một con Sentinal đã bị hạ.
Nhưng còn bốn.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập