Chương 243: Để Máu Và Ánh Sáng Định Nghĩa Hy Vọng

Thanh Nodachi khổng lồ giáng xuống như một ngọn núi sập đổ, quét sạch cả mảng khói bụi còn sót lại, khiến mặt đất rung chuyển từng hồi.

Kirito nghiến răng, dồn lực vào hai tay, thanh kiếm đen tuyền giơ cao đỡ lấy cú chém, mỗi lần va chạm đều vang lên tiếng kim loại rít gào, nhưng ẩn sau đó là tiếng xương và cơ bắp chịu lực đến rạn vỡ.

Cậu ta không lùi, không bước ngang, không tránh né, chỉ đỡ, và phán đoán từng chuyển động của con quái vật như thể đang đọc một bản nhạc ác mộng trong đầu, từng nốt là một đòn đánh chết người.

Ren và Asuna không để lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc.

Cả hai lao vào hai bên, như hai mũi tên được bắn ra từ cùng một dây cung, đồng thời vung kiếm bằng tốc độ cao nhất mà cơ thể họ có thể chịu được.

Ren lao thẳng vào chân phải của con Boss, thanh kiếm thép chém ngang một đường, xuyên qua lớp da đỏ rực như thép nung.

Nhưng.

‘K-không xuyên được.

Cậu cảm nhận được rõ ràng, cánh tay cầm kiếm căng lại đột ngột, như thể một sợi gân khổng lồ vừa quấn quanh và bóp nghẹt nó từ bên trong.

Lưỡi kiếm khựng lại giữa cơ bắp cuồn cuộn, chỉ tạo ra một vết rách nông và lập tức bị kẹp chặt lại.

Ren nghiến răng, rút mạnh thanh kiếm, nhưng nó như dính vào lớp thịt sống, khó nhọc, chậm chạp, và.

vô dụng.

Thanh kiếm khổng lồ giáng xuống một lần nữa như một lưỡi rìu của tử thần, chẻ đôi không khí, kèm theo tiếng gió rít đến nghẹt thở và sức nặng tưởng chừng có thể nghiền nát bất kỳ ai không kịp tránh.

Nhưng, chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng sáng lục sắc vụt lên như một mũi tên rực cháy, phá tan màn khói bụi đang dần bao trùm chiến trường.

Asuna

Không do dự, không ngần ngại, cô lao tới như một tia chớp, thanh kiếm thon dài vẽ một đường cong mảnh như chỉ, nhưng sắc bén tuyệt đối, đâm thẳng vào phần hông bên trái của con Boss, nơi lớp da đỏ rực mỏng hơn những vị trí khác.

Một tiếng rít như kim loại va chạm với xương vang lên.

Đòn tấn công ấy không gây nhiều sát thương, nhưng nó đủ để khiến con quái vật khựng lại.

Đôi mắt nó trợn tròn, ánh sáng trong đồng tử như bị ngắt quãng.

Hành động của nó chậm lại chỉ trong vài giây, nhưng với những người đang chiến đấu ở giới hạn sống còn, vài giây ấy có giá trị như cả một đời.

Ren thấy cơ hội.

Cậu siết chặt chuôi kiếm đến mức cổ tay run lên, gót chân xoay nghiêng để dồn toàn bộ trọng lực cơ thể xuống dưới.

Rồi, cậu bật người lên như một con thú, lưỡi kiếm trong tay bừng sáng bằng thứ ánh sáng lam nhạt dịu nhưng sắc lẹm.

Đòn tấn công được kích hoạt, một kiếm kỹ mà Ren đã luyện hàng trăm lần.

Cùng lúc đó, Kirito, người từ đầu vẫn cố vô hiệu hóa mọi đòn đánh hay kỹ năng của con boss, bàn tay run run vẫn siết chặt chuôi kiếm đen.

Một tiếng rít khẽ vang lên từ lưỡi kiếm của cậu khi kỹ năng được kích hoạt.

Hai luồng sáng, một xanh lam lạnh lẽo và một lục sắc rực cháy, đồng loạt bùng lên, xé toạc không gian.

Ren là người đầu tiên tới.

Cậu nghiến răng, dồn hết tốc lực, vung kiếm từ bên dưới lên trong một đường chéo sắc như dao cạo, chém sâu vào ngực trái của con Boss.

Lớp cơ bắp đỏ rực bị rạch toạc, để lộ phần thịt đen cháy bên dưới.

Cú chém mạnh đến nỗi cánh tay Ren gần như tê dại, xương khớp run rẩy như sắp gãy dưới áp lực từ kiếm kỹ được thi triển quá gấp gáp.

Ngay sau đó, Kirito cũng đến nơi.

Không nói một lời, cậu ta trượt người qua, hạ thấp thân mình, rồi đâm kiếm từ dưới cằm của con Boss lên.

Mũi kiếm đen nhọn xuyên qua đập mạnh vào cằm, khiến đầu của con quái vật bị giật mạnh ra sau, một tiếng rống như sấm động vang vọng khắp đại sảnh.

Con Boss cao hơn hai mét loạng choạng lùi lại, thân hình khổng lồ của nó như một tòa tháp đang sụp đổ.

Cả chiến trường bỗng như đông cứng lại trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh bị nuốt trọn bởi sự nín thở.

Thanh HP của con quái vật bắt đầu tụt xuống, những vạch máu đỏ dần bị cắt bớt, từng khúc một.

Mọi người nín thở.

Nhưng khi ánh sáng trên thanh máu dừng lại, nó mới chỉ tụt được chưa đến 1/10.

Chết lặng.

Hơi thở của Ren dồn dập, bàn tay tê rần vẫn nắm chặt kiếm, máu trong lòng bàn tay rịn ra theo từng đường vân da.

Kirito đứng thẳng dậy bên cạnh, đầu hơi cúi, mắt không chớp.

Asuna đứng phía sau họ, mái tóc dài rối tung, mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên một tia lửa bất khuất.

Họ biết.

Một đòn vừa rồi, tổng hợp từ ba hướng, ba kiếm kỹ, ba sinh mạng dốc hết sức, mà cũng chỉ đủ để xé được một phần mười.

Và cuộc chiến.

vẫn chưa có điểm kết.

Còn con Boss, nó lại bắt đầu rít lên, lưỡi Nodachi khổng lồ nâng cao một lần nữa, ánh sáng đỏ máu từ đôi mắt nó bừng lên như địa ngục mở ra lần thứ hai.

Địa ngục này, ai sẽ sống sót?

Dưới ánh sáng nhạt màu đỏ phủ kín đại sảnh, trận chiến tiếp tục kéo dài trong nhịp điệu của hơi thở gấp gáp và tiếng kim loại va chạm.

Kirito vẫn duy trì vị trí trung tâm, vai trò khống chế không hề suy giảm dù thể lực đã hao mòn thấy rõ.

Mỗi lần thanh Nodachi giáng xuống, cậu đều kịp thời điều hướng hoặc cản phá, đôi lúc đỡ thẳng bằng kiếm, đôi lúc trượt người để tránh đòn trong gang tấc, giữ cho quái vật không thể chuyển mục tiêu sang hai người còn lại.

Ở hai bên sườn, Ren và Asuna vẫn kiên cường công kích.

Họ không nói lời nào, không trao đổi tín hiệu gì nhiều, nhưng cứ sau mỗi cú đánh của Kirito, họ lại biết chính xác khi nào cần tiến lên, khi nào nên lùi lại.

Một sự ăn ý âm thầm hình thành giữa ba người, được rèn nên từ chính mảnh đất đầy máu và tiếng gào thét này.

Thanh HP của con Trùm vẫn từ từ tụt xuống.

Dù rất chậm, nhưng vẫn giảm.

Mỗi lần Ren tìm được kẽ hở để vung kỹ năng, hoặc Asuna tung ra một đòn Linear nhanh như sét giật, con Boss lại rít lên, thanh HP rung lên nhè nhẹ như báo hiệu rằng đòn vừa rồi đã trúng nơi yếu nhất.

Ở tuyến ngoài, những người chơi khác vẫn đang vật lộn với lũ Ruin Kobold Sentinel, nhưng ánh mắt họ không thể không bị hút về trung tâm chiến trường.

“Không.

không thể tin được…”

Một người chơi đang dùng rìu gạt đòn của một Sentinel, vừa nhìn về phía ba người đang chiến đấu, vừa lẩm bẩm như không dám tin vào mắt mình.

“Những người đó… thật là phi thường…”

Một người khác lên tiếng, cánh tay bị thương nhưng vẫn cố gắng đánh tiếp.

Ánh mắt anh ta dán vào Asuna, cô gái sau chiếc áo choàng hung đỏ, mỗi lần lao tới đều để lại một làn sáng bạc nhạt nơi lưỡi kiếm đi qua.

“Cô gái đó… mạnh quá… chắc chắn không phải là một người chơi tầm thường.

“Cả tên kiếm sĩ kia nữa… hắn cản được toàn bộ đòn của con Boss… hắn đang dẫn dắt nhịp chiến.

“Người chơi mặc áo choàng… cậu ta di chuyển linh hoạt thật… vừa né đòn vừa tấn công như thể đã luyện tập điều này cả trăm lần.

Từng câu nói vang lên giữa tiếng thép va chạm, như một làn sóng cảm xúc lan ra giữa trận địa hỗn loạn.

Niềm hy vọng lặng lẽ trỗi dậy nơi những trái tim tưởng như đã tan vỡ.

“Cứ đà này… tôi nghĩ chúng ta có thể chiến thắng…”

Một vài người chơi thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vẫn siết vũ khí, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự tuyệt vọng.

Nhưng chính lúc đó, một giọng nói trầm thấp xen vào, như một mũi kim xuyên qua lớp vải mỏng manh của hy vọng.

Kibou, người vẫn đang cầm kiếm phòng thủ bên cạnh một vài người chơi bị thương, lắc đầu chậm rãi.

“Không.

Chúng ta đã gặp vấn đề ngay từ đầu rồi.

Ánh mắt anh lặng lẽ hướng về phía trung tâm, nơi Ren vừa bị đánh bật lùi bởi một cú chém sượt, rồi lao lên lại như thể không hề do dự.

“Nếu như những kỹ năng đâm thẳng như

[Stab]

hay

[Linear]

có thể xuyên qua giáp của con Boss, thì tình thế đã khác…”

Một người bên cạnh lên tiếng:

“Ý anh là sao?

Kibou nhíu mày.

“Tôi đã theo dõi.

Chỉ có những kỹ năng mang tính ‘xé toạc’ hoặc ‘đánh bật’ mới đủ sức làm thanh HP tụt xuống.

Còn những kỹ năng đâm thẳng, kể cả Linear, gần như vô hiệu.

Anh ngừng một chút, rồi kết luận bằng một giọng nhỏ nhưng chắc nịch:

“Họ sẽ cạn sức trước thôi.

Bầu không khí bỗng chùng xuống.

Sự thật ấy, dù không ai muốn nghe, nhưng tất cả đều hiểu rõ trong lòng.

Dù Kirito, Ren, và Asuna có phối hợp tốt đến đâu, dù kỹ năng họ có cao đến mức nào, thể lực và thời gian vẫn là kẻ thù không thể tránh khỏi.

Và con Boss đó… vẫn chưa hề chậm lại.

Đúng như dự đoán của Kibou.

Thể lực của cả ba người bị bào mòn không ngừng, từng đòn đánh, từng bước di chuyển, từng lần đỡ đòn… như đang bị kéo từ chính linh hồn.

Nhịp thở của họ dần trở nên gấp gáp, mồ hôi chảy dọc sống lưng, pha lẫn với mùi khét lẹt của sát khí và sắt gỉ trên chiến trường.

Và rồi.

chỉ một bước lệch.

Chỉ một chút chậm trễ.

Kirito xoay người đỡ thêm một cú chém khác, nhưng bước chân hụt nhịp nửa giây, và trong khoảnh khắc đó, thanh Nodachi của con Boss xoáy qua không khí, giáng trúng vào thân người cậu với sức mạnh không thể tưởng tượng.

GAHH

Âm thanh như một cơ thể va vào đá cứng, Kirito bị hất văng ra xa, lăn dọc trên nền đá cẩm thạch tạo thành một vệt dài, bụi và tia lửa bắn tung tóe.

Thanh kiếm văng khỏi tay, cậu lảo đảo cố chống tay dậy, nhưng chỉ kịp nhìn thấy thanh HP tụt thẳng xuống vùng đỏ, nhấp nháy từng hồi như cảnh báo một lời tuyên án tử hình.

Asuna sững người trước biến công bất ngờ.

Ren trừng mắt, phản xạ nhanh chóng lao về phía cô, nhưng nhịp chiến đấu đã lệch hẳn.

Tư thế không kịp điều chỉnh, khoảng cách cũng không đủ gần.

Tiếng xé gió, như lưỡi liềm của tử thần, vẫn rít lên dữ dội.

Thanh kiếm sắc bén của con Boss đã rơi xuống, như thể muốn xé toạc mọi thứ bên dưới.

Ren nghiến chặt răng, cơ thể cậu vặn xoắn lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Cậu nhấc ngang thanh kiếm, dốc toàn lực đỡ lấy đòn đánh như trời giáng đang giáng thẳng vào vị trí của Asuna, người vẫn còn đang bàng hoàng, đôi chân chưa kịp di chuyển.

Cậu tưởng rằng cả cơ thể mình sẽ bị nghiền nát hoặc hất bay, tưởng rằng cảnh tượng tiếp theo sẽ là thanh HP tụt xuống thẳng vạch đỏ.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.

Một bóng dáng cao lớn bất ngờ xuất hiện bên cạnh, vững chãi như tường thành.

Một lực phản đẩy cực mạnh xuất phát từ tấm rìu lớn, đỡ đòn cùng lúc với Ren, giảm gần như toàn bộ sức nặng từ cú chém khổng lồ.

“Tôi không thể, ” giọng nói ấy trầm, chắc, nhưng đầy dứt khoát.

“Để cho một chủ công… kiêm luôn công việc của một Tanker được.

Agil đứng đó, tay nắm chắc chuôi rìu, gân tay nổi lên, bắp tay căng cứng vì sức ép.

Anh ta không cần làm gì hào nhoáng, chỉ cần hiện diện đúng lúc, là đủ để giữ lại mạng sống cho một người.

Anh nghiêng đầu, liếc Ren rồi quay sang Asuna, giọng vẫn đều đều như không phải đang ở giữa một trận chiến sinh tử:

“Đi giúp cậu ta đi.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập