Chương 245: Thế Giới Này Đã Gục Ngã Một Lần… Nhưng Không Phải Hôm Nay

“Tất cả chúng ta rồi sẽ chết.

chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Cô ấy đã nói với tôi điều đó ngay lần đầu gặp mặt, ánh mắt không run rẩy, không che giấu.

Một người con gái sẵn sàng đối mặt với sự thật tàn nhẫn của thế giới này, thậm chí còn bình thản hơn cả tôi.

Nhưng.

tôi sẽ không để cho những lời đó trở thành định mệnh.

Tôi sẽ dõi theo bước chân của cô ấy trong trận chiến này.

Nếu cô ấy sống sót.

nếu tất cả những người còn lại nơi đây sống sót.

Cô ấy sẽ trở thành.

một kiếm sĩ vượt qua tất cả, sắc bén hơn cả luồng gió lướt qua lưỡi kiếm.

Một người chơi khiến cả thế giới phải ngoái nhìn.

một cái tên sẽ vang vọng khắp các tầng của Aincrad.

Không chỉ là một kiếm sĩ đơn thuần.

Cô ấy sẽ đi tiếp trên con đường mà một Beta tester như tôi, một kẻ vẫn bị xem là bẩn thỉu, ích kỷ, không bao giờ có thể bước tới.

Một ngày nào đó.

cô ấy sẽ trở thành ngọn đèn soi rọi cho những chiến binh lạc lối, những linh hồn bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.

Và nếu ngày đó thực sự đến.

tôi muốn được thấy nó.

Không.

tôi muốn điều đó xảy ra.

Tôi khao khát được chứng kiến ánh sáng đó bừng lên, dù chỉ từ phía xa, như một kẻ vô danh giữa hàng ngàn người.

Kirito liếc nhìn sang Asuna.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cậu dịu lại, như chứa đựng một điều gì đó chưa từng được nói thành lời.

Rồi cậu quay lại phía trước, nơi tiếng gầm gào của kim loại vang lên dồn dập.

Chiến trường bắt đầu vào đúng vị trí, những đội hình bao vây dần hình thành, bước chân rập ràng trong tiếng hô của chỉ huy mới.

Nhưng.

Ngay bên rìa vòng vây, một vài người chơi bị đẩy bật lùi khi một con Sentinel vung mạnh cây chùy sắt.

Họ loạng choạng lùi lại, bất cẩn đặt chân vào tầm nguy hiểm, vào đúng khoảnh khắc con boss khựng người lại.

Nó cúi thấp người, thanh kiếm khổng lồ được đưa ra phía sau lưng.

Một chuyển động quen thuộc, ghê rợn đến mức tim như muốn thắt lại.

Không

Kirito hét lên trong đầu.

quá trễ.

Con trùm đang chuẩn bị tung kỹ năng quét!

Trong nháy mắt, một vòng cung đỏ như máu chói lóa rạch ngang không gian, quỹ đạo vẽ ra bởi lưỡi kiếm khổng lồ mang theo lực xoáy chết chóc.

Tất cả những người chơi vừa mới chiếm lĩnh được vị trí bao vây đều bị đánh văng như những con rối gãy dây, cơ thể quăng ra khắp nơi, lăn lốc trên nền đá cẩm thạch lạnh buốt.

Tiếng rên rỉ, tiếng thân thể va chạm, tiếng kim loại rơi loảng xoảng… tất cả vang lên như tiếng chuông báo tử.

Và rồi.

âm thanh điện giật lan ra khắp không khí.

Một ánh lóe xanh lờ mờ phủ lên từng người một.

Tê liệt.

Một hiệu ứng không ai muốn đối mặt.

Những người chơi đó đã chiến đấu đến tận bây giờ, đã cùng nhau đẩy thanh máu của con boss xuống đến phân nửa.

Vậy mà.

Chỉ một khoảnh khắc bất cẩn, họ đã nằm la liệt trên chiến trường như bãi xác, không thể nhúc nhích, chỉ có ánh mắt run rẩy nhìn con boss như một tên đao phủ lạnh lùng bước tới, chẳng chút thương xót.

Nó cúi người, gồng mình, rồi phóng thẳng lên không trung.

Không cần tiếng gầm, không cần báo hiệu, chính sự im lặng ấy mới thật sự khủng khiếp.

Nó sắp thi triển kỹ năng chấn động toàn diện, đòn đánh cuối cùng để kết thúc mọi kháng cự còn sót lại.

Một cú bổ xuống đất sẽ gây ra rung chấn diện rộng, và chỉ cần chạm rìa của làn sóng đó, toàn bộ người chơi trong tầm sẽ bị tê liệt.

Không còn ai kịp di chuyển.

Không ai đứng đúng vị trí để ngăn cản.

Không ai.

ngoại trừ.

“CHẾT TIỆT.

Kirito hét lớn, tiếng hét không còn mang vẻ lạnh lùng thường thấy, mà như xé toạc lồng ngực.

Cậu dồn toàn bộ sức lực, đôi chân đạp mạnh lên sàn đá, phóng đi trong tiếng gió rít, cắt ngang mọi nỗi sợ, mọi nghi ngờ.

Một mình xông thẳng về phía con boss đang lơ lửng giữa không trung, nơi cái chết đang chực chờ như một mũi tên kéo căng dây.

‘CHẾT TIỆT, KHÔNG KỊP RỒI!

Kirito nghiến răng, đôi chân vẫn tiếp tục lao đi trong vô thức, nhưng cậu hiểu rất rõ, tốc độ này là không đủ.

Và tệ hơn, kỹ năng của Boss đã bắt đầu được thi triển, thứ sức mạnh đập tan mọi nỗ lực khi chỉ còn một bước nữa là chạm tới chiến thắng.

Mặt đất rung lên nhè nhẹ như báo hiệu điều tồi tệ sắp xảy ra.

Ngay khoảnh khắc đó, từ phía đối diện, một bóng đen xé gió lao tới, nhanh như một tia chớp vừa lướt qua màn đêm.

Ren

Kirito chỉ kịp thấy ánh sáng từ lưỡi kiếm phản chiếu trên mái tóc rối bời của cậu ta.

Nếu cả hai cứ giữ tốc độ hiện tại, họ sẽ va vào nhau trong chưa đầy hai nhịp thở.

Nhưng Kirito không hề hoảng loạn.

Ngay khoảnh khắc ấy, họ hiểu ý định của nhau.

Kirito dừng lại trong một nhịp, rồi xoay người, dồn toàn bộ sức nặng lên đôi chân như khảm chặt vào mặt đất, hai tay vung ngang thanh kiếm với tất cả lực có thể.

“GIỜ THÌ LÊN ĐI.

Ren đạp mạnh lên thân kiếm, đúng lúc nó vút ngang không khí như một đòn quét.

Cả cơ thể cậu bắn ngược về phía sau, như một mũi tên được lên dây cung đến giới hạn cuối cùng.

Kirito bị hất ngược ra sau, ngã mạnh xuống sàn, nhưng ánh mắt cậu vẫn dõi theo, không chớp lấy một lần.

Ngay giữa không trung.

thời gian như chậm lại.

Gió quất ngược vào mặt, tai Ren ù đi, và mọi thứ xung quanh, tiếng hò hét, âm thanh va chạm, cả tiếng trái tim đang đập trong lồng ngực, bỗng dưng mờ nhòe như một bức tranh chì bị nhòe nước.

Trước mắt cậu, con boss đang kéo thanh Nodachi lên cao, lưỡi kiếm dài phản chiếu ánh sáng đỏ như máu, chuẩn bị giáng xuống một đòn tử thần mang theo dư chấn tê liệt khắp chiến trường.

Không thể để nó tung ra đòn ấy.

Không thể.

Ren gồng toàn bộ cơ thể, xoay ngang trong không khí như một vận động viên nhào lộn, dồn hết trọng lực và khí lực vào mũi kiếm, và lao thẳng như một thiên thạch rơi xuống từ bầu trời.

Trong giây khắc ấy, ánh mắt của cậu và ánh mắt vô hồn của con boss chạm nhau, một kẻ mang khát vọng sống, đối đầu một cỗ máy giết chóc vô cảm.

"CHẾT ĐI—!

"RẦM

Lưỡi kiếm gào thét xé gió, xuyên thủng mọi thứ cản đường, cắm thẳng vào hốc mắt trái của con boss như một ngọn giáo thần thánh.

Âm thanh vỡ vụn vang lên, mảnh kim loại và pixel máu đỏ văng ra tứ phía, một vụ nổ dữ dội từ điểm tiếp xúc như xé toạc cả không gian trong tích tắc.

Con quái vật tru lên như bị thiêu sống.

Nó quằn quại, lưỡi Nodachi rơi khỏi tay, đập mạnh xuống sàn như một chiếc cột gãy.

Thân hình khổng lồ rơi xuống mặt đất với nhưng bước chân lảo đảo, lưng gù lại, rồi gục xuống bằng một đầu gối, tê liệt hoàn toàn trong vài giây vàng ngọc.

Ren vẫn còn bay đi, cơ thể cậu bị hất ngược bởi chính cú đâm toàn lực vừa rồi.

Thanh kiếm đã tuột khỏi tay, để lại trong lòng bàn tay những vết rách nóng rát.

Gió rít qua tai, tầm nhìn quay cuồng, không còn gì để níu lại.

Cậu đang rơi.

Mặt đất đá cẩm thạch phía dưới đang lớn dần, chỉ còn vài nhịp thở nữa thôi.

Ren nhắm mắt lại.

Không vì sợ, mà để chờ cú va chạm, cơn đau không thể tránh khỏi.

Nhưng rồi.

Rầm!

Không phải mặt đất.

Là.

một thứ gì đó mềm mại hơn?

Một âm thanh trầm đục vang lên, kế đó là tiếng rên khe khẽ.

–322

Một con số sát thương hiện lên trên không trung, trừ thẳng vào thanh HP của cậu, không nhẹ chút nào.

"Không sao chứ?"

Giọng nói quen thuộc vang lên dưới lưng cậu, lẫn trong hơi thở nén lại sau một cú đỡ đau điếng.

Ren mở mắt.

Là Nautilus.

Cậu ta đang lồm cồm đẩy Ren ra khỏi người mình, nét mặt nhăn lại vì choáng nhưng vẫn cố nở một nụ cười chán nản.

"Ổn.

Chỉ là.

hơi đau tí thôi.

.."

Ren khẽ cười gượng, đầu vẫn còn quay cuồng.

Tầm nhìn trở lại từ mờ đục đến rõ ràng.

Không chỉ có Nautilus.

Yuna cũng đang nằm bên cạnh, tay ôm trán như vừa đập đầu vào vai ai đó.

Kế bên là Mito, đang chống một đầu gối xuống đất, gương mặt lộ vẻ đau đớn, nhưng tay vẫn giữ chặt lấy vai Ren, như thể vừa giúp giữ cậu khỏi một cú rơi chí tử.

Họ đã bị Ren đâm ngã như một quả bowling lao thẳng vào ba cái ki.

Phải cần tới ba người mới có thể đỡ được cú rơi từ độ cao như thế.

Nếu không, chắc chắn sát thương Ren nhận được sẽ còn hơn một con số đỏ nhòe trên không.

Nắm bắt lấy khoảng khắc Ren đã tạo ra, Kirito lao đi như một cơn gió xé ngang chiến trường.

“Đi thôi!

Chúng ta có thể đánh bại nó!

Chỉ cần một khoảnh khắc… chỉ cần một cơ hội… Đừng để sự cơ hội mà Ren tạo ra trở thành vô nghĩa!

” cậu hét lớn, giọng nói như một mệnh lệnh vừa thổi bùng lên ngọn lửa còn sót lại trong tim mọi người.

“Nhưng.

nhưng cậu vẫn chưa hồi phục.

” Asuna lẩm bẩm, đôi chân chần chừ chỉ trong thoáng chốc.

Nhưng ánh mắt cô bắt gặp ánh nhìn của Kirito, ánh mắt không hề do dự, không còn chỗ cho lùi bước.

Và thế là cô lao ra khỏi hàng, đôi chân như đã tự chọn con đường cho mình từ trước.

Hai người như hai mũi tên, cắt đôi không khí, lao thẳng về phía con boss đang còn choáng sau cú đâm vào mắt.

Tiếng bước chân vang dội trên sàn đá cẩm thạch, từng nhịp chân như gõ nhịp cho bản nhạc cuối cùng của trận chiến.

Khi đến gần, họ đồng loạt kích hoạt kỹ năng.

Hai đường kiếm ánh lên sắc xanh và đỏ, vẽ thành hai vệt sáng song song rạch dài dọc cơ thể con boss, cắt ngang lớp giáp nứt toác, để lộ những vệt pixel đỏ rực bên trong.

Thanh HP của con boss tụt dần.

từng khối pixel đỏ tan rã như cát bụi trong gió.

Nhưng rồi đột ngột dừng lại.

Ngay trước khi thanh máu vỡ vụn hoàn toàn, nó khựng lại, chỉ còn một vệt đỏ mong manh lay lắt.

“Không… còn chưa xong sao?

Con quái vật ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lập loè ánh dữ tợn.

Nó gầm lên không tiếng, một tư thế tàn độc được vặn người chuẩn bị.

nhặt lại lưỡi kiếm.

Thanh nodachi khổng lồ xoay ngang, rồi bổ xuống như một lưỡi dao của tử thần đang rạch toạc mặt đất.

Kirito và Asuna không còn đủ khoảng cách, cũng không còn đủ đà để né tránh.

Họ chỉ có thể cùng lúc nâng kiếm lên đỡ đòn, trong một nỗ lực tuyệt vọng.

Một tiếng kim loại va chạm vang lên, kéo theo tiếng rạn vỡ đau đớn đến nghẹt thở.

Asuna

Thanh kiếm mỏng của Asuna vỡ tan như thuỷ tinh, từng mảnh ánh sáng văng tung tóe trên không trung như cánh hoa vỡ.

Cả hai bị hất văng như những chiếc lá trước cơn cuồng phong.

Asuna ngã nhào ra xa, thân hình lăn lộn trên mặt đất.

Kirito đập mạnh lưng vào một cột đá, máu từ khóe miệng bật ra thành từng điểm đỏ.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập