Chương 247: Giá Của Một Cánh Cửa Đã Mở

“Khoan đã, ” Asuna bỗng lên tiếng, giọng cô đầy kiên định, “Chẳng phải tất cả chúng ta đều đã đọc chung một quyển sách hướng dẫn sao?

Theo đó, ngay cả các Beta tester cũng chỉ biết được chừng ấy thông tin, không hơn không kém.

“Chúng ta đã quá tự tin dựa vào kế hoạch ban đầu, đến khi mọi thứ đổ vỡ, chính nhờ kinh nghiệm của cậu ta mới giúp chúng ta thoát khỏi kiếp nạn.

“Tôi không tin đâu, ” một giọng nam khàn khàn vang lên, đầy nghi ngờ, “Hắn và con buôn thông tin Argo chắc chắn có mối liên kết ngầm.

Đừng quên, họ luôn lợi dụng thông tin để thao túng.

“Mấy kẻ Beta tester kia đang cấu kết, hợp sức để lừa chúng ta, cướp sạch tài nguyên quý giá bằng những thông tin giả mạo và tin đồn chưa được kiểm chứng.

Ren khẽ nhíu mày, nắm chặt cán kiếm trong tay, ánh mắt sắc lạnh dõi theo vòng tròn những người chỉ trích, như đang tìm kiếm thủ phạm trong đám đông.

Bỗng một tiếng cười khẩy vang lên, xé tan không khí ngột ngạt.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Kirito.

“Hợp tác à?

Đừng có mà làm tao phải cười như thế chứ?

Kirito chế giễu, giọng lạnh lùng.

“Đừng vội quy kết người khác.

Các người cũng chẳng khác nhau là mấy đâu, Beta tester?

Con buôn thông tin?

Đừng dại mà đánh đồng tao với chúng.

Cậu bước ra, phá vỡ vòng vây chỉ trích, từng bước đi vững chắc, đầy tự tin:

“Có biết không, trong số 1000 người chơi bản thử nghiệm, những người thực sự xuất sắc chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi.

“Những kẻ ngu ngốc chỉ biết lao đầu vào việc cày level và trang bị, họ chẳng bao giờ hiểu được bản chất sâu xa của mọi chuyện.

“Ta biết những gì họ biết, và còn biết cả những điều họ không biết.

Ta đã chiến đấu với hàng trăm loại quái vật khác nhau, từng kỹ năng từng tầng một.

Đó mới là sự thật mà các người không thể phủ nhận.

Kirito dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét khắp đám đông.

Giọng nói của cậu trở nên nghiêm trọng, không một chút do dự:

“Và quan trọng hơn hết, ta không bao giờ làm những chuyện như các người đang nghĩ.

Cậu hít một hơi dài, rồi tiếp tục với thái độ bình thản nhưng đầy uy lực:

“Thông tin trong sách hướng dẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Những thứ quan trọng nhất, những điểm mấu chốt mà các người không biết, hoặc cố tình không biết.

là thứ quyết định sự sống còn của mỗi người chơi.

“Các người chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, những phần thưởng và đòn đánh cuối cùng.

Nhưng các người quên mất, ai là người đang giữ mạng cho tất cả.

“Và hơn hết, ” Kirito ngước nhìn một vòng những gương mặt đầy nghi hoặc, ánh mắt lạnh lùng không chút lay chuyển, “ta không cần các ngươi phải tôn vinh.

Ta không phải anh hùng.

Cậu chậm rãi đưa hai ngón tay lên, giọng nói đanh thép như lời tuyên án, “Có biết để trở thành anh hùng cần những gì không?

Chỉ hai bước đơn giản thôi.

Làm một điều thật vĩ đại.

và.

chết.

Kirito cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh như dao, “Phần chết mới là thứ quan trọng nhất.

Người ta chỉ trở thành anh hùng sau khi đã chết rồi.

Lind gằn giọng, rít qua kẽ răng:

“Mày.

” Định lao lên nhưng lập tức bị đồng đội kéo lại.

“Mẹ kiếp.

khác gì ăn gian thế này?

“Thằng khốn gian lận.

Beater

Kirito nhếch mép cười, ngón tay thoăn thoắt mở bảng trang bị.

Một ánh sáng xanh lấp lánh bao phủ lấy cậu, và trong tích tắc, một chiếc áo khoác đen tuyền, mềm mại như lông quạ, phần gấu áo dài đến tận gót giày trùm kín thân hình cậu.

“Beater, à?

Tên hay đấy.

Ta sẽ lấy nó làm biệt danh kèm phần thưởng last hit này luôn.

Nói rồi, Kirito bước ra khỏi vòng vây, giọng cậu vang lên dứt khoát, “Giờ ta sẽ lên mở cổng dịch chuyển tầng hai thay cho các ngươi.

Các người cứ về thành phố mà chờ đợi đi.

Cậu quay lại nhìn họ, ánh mắt như đang dò xét từng kẻ trong đám đông, “Có nhiều kẻ ngu ngốc, đánh được boss rồi lại chết dưới tay đám quái ở tầng trên, hoặc chẳng bao giờ tìm thấy chúng.

Những người như thế không thiếu trong bản Beta đâu.

“Mau.

mau xin lỗi Diavel.

NGAY.

NGAY LẬP TỨC!

” Lind hét lên, giọng nghẹn ngào pha lẫn giận dữ, nhưng Kirito vẫn không quay lại.

Bóng dáng cậu nhanh chóng biến mất trong màn đêm lạnh lẽo, y như lần chia tay của Kirito và Ren vào ngày đầu tiên.

Ren lặng lẽ nhìn theo bóng Kirito rồi quay sang Asuna, giọng nhỏ nhẹ mà chân thành, “Này, đuổi theo cậu ấy đi.

Cậu biết mà, Kirito không hề có ý gì xấu đâu.

mà bảo với cậu ta là hẹn gặp lại giúp tôi nhé.

Asuna hơi ngạc nhiên, nhưng ánh mắt quyết đoán nhanh chóng hiện lên.

Cô gật đầu và bắt đầu bước theo bóng Kirito.

Ở phía sau, Agil mỉm cười, giọng ấm áp vang lên, “Này, tiện thể cô chuyển lời này giúp tôi nhé:

Chúng ta sẽ phải đối đầu với con boss tiếp theo.

Tôi sẽ vui hơn nếu cậu ta tham gia cùng.

Kibou cũng không ngần ngại, ánh mắt sắc bén, “Tôi cũng có lời muốn nhờ cô gửi tới tên đó.

Có thể hôm nay, nhờ kiến thức của cậu ta mà bọn này mới thoát hiểm, nhưng chúng tôi cũng đủ mạnh để phá nát trò chơi này, không cần phải dựa dẫm vào ai đâu.

Asuna nhẹ nhàng gật đầu chào mọi người lần cuối, ánh mắt dừng lại ở Mito, người vẫn đứng lặng lẽ, lưỡng lự một góc xa.

Cô khẽ mỉm cười, giọng nói ấm áp nhưng đầy hy vọng, “Gặp lại sau nhé, Mito.

Khoảnh khắc ấy như một lời hứa nhỏ, một sự kết nối âm thầm giữa hai người, dù chiến trường có chia cắt họ ra sao.

“Rồi.

giờ chúng ta nên làm gì?

Kibou lên tiếng, ánh mắt dõi theo lối đi dẫn lên tầng tiếp theo.

Cánh cửa khổng lồ mở ra, một vùng tối mịt mù như vực sâu vô tận đang chờ đón họ, dường như muốn nuốt chửng tất cả những gì vừa diễn ra trong phòng boss.

Agil lặng lẽ đeo cây rìu hai lưỡi lên sau lưng, giọng trầm ổn nhưng đầy cảnh báo:

“Chúng ta nên trở về, báo tin này cho tất cả người chơi khác trong thành phố.

Tin này sẽ làm rung chuyển cả cộng đồng, và chắc chắn chúng ta sẽ không thiếu việc phải làm trong những ngày sắp tới.

Kibou gật đầu, nét mặt nghiêm trọng.

“Không chỉ là chuyện chiến đấu, mà còn là sự chuẩn bị về mặt tâm lý.

Nhiều người sẽ hoang mang khi biết những gì đã xảy ra với Diavel.

và cả Kirito nữa.

Từng câu nói, từng ánh mắt trao đổi cho thấy sự mệt mỏi và lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt.

Họ đều biết, con đường phía trước không chỉ là thử thách với những con quái vật, mà còn là những xung đột ngầm, những nghi kỵ giữa người chơi với nhau.

Lind vẫn đứng đó, dáng vẻ lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào lối đi tối tăm.

Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên rõ ràng.

Từng hơi thở gấp gáp như chứa đầy những cơn giận dữ chưa thể bùng nổ.

Nhưng cuối cùng, anh ta không nói thêm lời nào, chỉ quay lưng đi trong im lặng, dẫn theo một nhóm người chơi khác, bước chân họ nặng nề nhưng đầy quyết tâm.

Kibou nhìn theo bóng lưng Lind, thở dài.

“Cậu ta tức giận, nhưng cũng hiểu rõ rằng việc này không thể giải quyết bằng những trận đòn tay.

Ít nhất là bây giờ.

Agil đặt tay lên vai Kibou, gật nhẹ.

“Chúng ta sẽ cần phải đoàn kết, để không bị chia rẽ trước những thử thách phía trước.

Và quan trọng hơn cả, phải giữ vững niềm tin rằng mình đang chiến đấu cho điều gì đó lớn lao hơn bản thân.

Ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn treo trên tường hắt lên gương mặt họ, tạo thành một bức tranh của sự mệt mỏi, kiên cường và cả hy vọng mong manh, tất cả đều hòa quyện trong bầu không khí tĩnh lặng trước khi cơn bão tiếp theo ập đến.

“Còn cậu thì sao, Ren?

Agil ngẩng đầu nhìn, ánh mắt anh dừng lại thật lâu trên chiếc mũ trùm đầu xám bạc phủ lấy mái tóc của cậu.

Ngày hôm nay, cậu đã khiến anh và tất cả mọi người trong nhóm phải bất ngờ.

Khả năng chiến đấu của Ren vượt xa phần lớn người chơi khác, dù thân hình nhỏ bé, nhưng cậu sở hữu sự linh hoạt và sức mạnh tiềm ẩn đầy khó lường.

Cậu di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma, tung ra từng đòn đánh chính xác và sắc bén, không hề kém cạnh những chiến binh dày dạn kinh nghiệm.

Agil nghiêng đầu hỏi tiếp, giọng đầy chân thành:

“Cậu có dự định gì sau này không?

Liệu cậu sẽ tiếp tục cùng chúng tôi, tiến sâu hơn vào những tầng cao hơn, hay chọn con đường riêng của mình?

Ren ngẩng đầu lên, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không trước mặt.

Cậu khẽ lắc đầu, giọng nói thầm thì như tự nói với bản thân:

“Tôi không biết.

thực sự không biết phải làm gì tiếp theo.

Trong lòng cậu vẫn còn vương vấn về cái chết của Diavel, sự ra đi đột ngột của người chỉ huy kiên cường như một đòn giáng mạnh vào ý chí và niềm tin của cậu.

Có lẽ, cậu không còn muốn bước tiếp, không muốn đối mặt với những mất mát và đau đớn ấy nữa.

Nhưng ở một góc sâu thẳm, một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy, một phần của cậu vẫn khao khát được tiến lên, được chiến đấu, để không phí hoài những gì đã mất.

Agil nhìn Ren chằm chằm, như muốn đọc lấy suy nghĩ ấy, rồi nhẹ nhàng gật đầu:

“Dù cậu chọn gì, hãy biết rằng chúng tôi luôn có mặt, và không một ai phải đơn độc trên con đường này.

Không gian xung quanh lặng yên, chỉ còn tiếng thở đều và ánh sáng nhợt nhạt từ chiếc đèn treo tường, chiếu lên khuôn mặt suy tư của Ren, người chiến binh nhỏ bé đang đứng trước ngã rẽ của chính cuộc đời mình.

“Tôi có kế hoạch lập một bang hội… một bang hội để dẫn dắt những người chơi khác chinh phục Aincrad, ” Kibou bất ngờ xen vào cuộc trò chuyện, giọng nói đầy quyết tâm.

“Nếu được, tôi muốn cậu là người đầu tiên đóng góp một hòn gạch xây dựng nên nó.

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Ren, ánh lên sự kiên nghị và tin tưởng.

Ren nhìn thẳng vào Kibou, giọng khẽ đáp, “Tôi sẽ xem xét.

Kibou thở dài, tay vuốt vuốt mái tóc nhọn như gai xương rồng, nụ cười thoáng chút pha lẫn chua chát:

“Tôi biết ngay là cậu sẽ từ chối mà… nhưng vẫn phải nói ra, bởi vì cậu là người duy nhất có thể làm điều đó.

Không khí yên lặng chùng xuống một lúc lâu.

Ren khẽ nhắm mắt, như đang cân nhắc giữa những trách nhiệm mới và những vướng mắc trong lòng.

Một khát vọng mới bắt đầu len lỏi, dù vẫn bị bao phủ bởi những nỗi đau và sự hoài nghi.

Kibou nhẹ nhàng vỗ vai Ren, “Đừng vội từ chối ngay khi chưa thử.

Bang hội không chỉ là một tổ chức, mà còn là mái nhà, là sức mạnh để chúng ta không bị đánh bại bởi những khó khăn phía trước.

Bất chợt, họ đã quay trở lại thị trấn Tolbana, nơi một buổi tiệc rộn ràng được tổ chức như lời chào mừng cho chiến thắng vừa qua.

cũng như tưởng niệm một người hùng đã mãi mãi ra đi.

Agil hít sâu một hơi, ánh mắt lấp lánh cảm xúc.

“Thông tin truyền đi nhanh thật.

” anh nói, giọng trầm hẳn xuống, rồi vội vã quay lưng, “Tôi còn phải trở lại tiệm nữa.

Chúng ta rồi sẽ còn gặp lại.

Ren cũng nói lời tạm biệt với Kibou, rồi lặng lẽ rẽ bước trở về Resting Willow, nơi yên bình giữa dòng đời hỗn loạn.

Trên con đường quen thuộc ấy, cậu bất ngờ chạm mặt Nautilus và Yuna.

Ren không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào rồi bước qua, nhưng lời nói của Yuna đã kéo cậu lại.

“Ren… cậu.

cảm ơn cậu.

” giọng cô vang lên, pha trộn giữa sự biết ơn, ngượng ngùng và một nỗi niềm khó tỏ.

Ren dừng bước, ánh mắt khẽ dịu lại, nở một nụ cười mỏng manh, “Tôi chẳng làm gì to tát đâu.

Chỉ là không muốn bọn nhóc ở Thị Trấn Khởi bị đói…như tôi đã từng.

Và số tiền đó, cũng chỉ là chút ít thôi.

Mà chẳng phải đó cũng là lý do hai người rời khỏi Thị trấn Khởi đầu sao?

Cậu quay người, bước nhanh hơn, để lại phía sau là hai người bạn đứng im, ánh mắt chạm nhau đầy những tâm sự chưa nói hết, như những nốt lặng trong một bản nhạc dài chưa kết thúc.

“Hai người đã làm rất tốt.

Đừng dừng lại.

dù thế giới này có tàn nhẫn đến đâu.

[Quyển 01:

Thế giới của kiếm]

[Kết Thúc.

Một hành trình dài, rồi mình xin nghỉ vài ngày để chuẩn bị cho Quyển 2.

Cảm ơn mọi người.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập