Chương 249: Niềm Tin Có Mùi Kim Loại

“Có thật là chúng ta sẽ đuổi kịp những người chơi tiền tuyến nếu chăm chỉ cày cuốc ở tầng này không?

Một giọng nói vang lên từ phía cuối bàn, mang theo chút hoài nghi lẫn hy vọng đang giằng co.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Copper, kẻ vừa mang đến thứ mà họ khao khát:

một con đường tắt.

Copper không trả lời ngay.

Hắn đảo mắt chậm rãi, như thể đang cân nhắc xem nên nói bao nhiêu là vừa đủ để kích thích trí tò mò, nhưng không làm ai nghi ngờ.

Rồi hắn mỉm cười.

Không phải nụ cười thân thiện, cũng chẳng lạnh lùng, mà là nụ cười khiến người ta cảm thấy.

mình sắp nghe thấy điều gì đó rất quan trọng.

“Tôi không dám chắc.

Hắn thản nhiên bắt đầu, để lại một khoảng lặng vừa đủ khiến tim người ta khẽ chùng xuống.

“.

Nhưng điều đó hoàn toàn nằm trong khả năng.

Hắn đứng dậy, tay vòng nhẹ ra sau lưng, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang chờ đợi.

một cách cố ý.

Không hẳn là đọc vị, mà giống như đang gieo một hạt mầm vào suy nghĩ của từng người.

“Quái vật trong những tầng sâu dưới lòng Dungeon.

đặc biệt là những khu vực bị bỏ hoang chưa được khám phá.

cho một lượng kinh nghiệm tương đương với các tầng hai, thậm chí là ba.

Ngoài ra.

Hắn ngừng lại, như thể đang thưởng thức sự im lặng đang lớn dần trong tâm trí mọi người.

“.

chúng còn chịu hiệu ứng +10% EXP.

Không phải từ hệ thống, mà từ chính môi trường của dungeon, một dạng khu vực nguy hiểm bị xếp hạng ngầm.

Một vài người chơi thở gấp, như thể vừa phát hiện ra kho báu chôn giấu.

Ánh mắt họ bắt đầu thay đổi, từ cảnh giác chuyển sang mong chờ, từ tò mò chuyển thành háo hức không giấu được.

Copper để mặc cho sự háo hức ấy ngấm sâu vào tâm trí họ.

Rồi hắn lại mỉm cười, nụ cười lần này mỏng như dao cạo.

“Tôi đoán.

chỉ cần vài ngày.

đến một vài tuần.

Không lâu đâu.

Hắn lùi một bước, để lùi vào ánh sáng lờ mờ từ đèn tường, giọng nói chậm rãi như thể đang thắp lên một cơn mê:

“Và nếu các cậu vẫn cần thêm lý do.

“Hãy nghĩ đến những rương báu bị lãng quên, những con Mini Boss chưa ai chạm tới, cùng với tỉ lệ rớt vật phẩm quý cao gấp ba lần do không bị ai farm trước đó.

“Chúng sẽ hồi sinh, tuần hoàn theo chu kỳ.

Và nếu chúng ta là người đầu tiên tìm ra nhịp đó.

“Thì phần thưởng sẽ thuộc về chúng ta.

Không tranh giành, không xếp hàng, không phải phục vụ ai.

Không ai nói gì.

Nhưng ánh nhìn của họ đã nói thay.

Copper không cần nói thêm nữa.

Hắn biết họ đã nuốt trọn từng lời.

Rồi, một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, như thể cả căn phòng đang nín thở.

Chỉ vừa đủ để những ý nghĩ mông lung bén rễ, rồi hóa thành khát khao mãnh liệt.

Copper vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt đó, như thể hắn biết chính xác họ đang nghĩ gì.

Và hắn chốt hạ.

“Tôi hiểu.

mọi người đang rất phấn khích, muốn lao xuống hầm ngục ngay trong đêm nay.

Nhưng hãy kiên nhẫn thêm một chút.

Giọng hắn trầm lại, đều đặn như một lời ru ngọt ngào.

“Chúng ta sẽ bắt đầu vào ngày mai.

“Trước tiên, cần xác định những lối đi an toàn, đợi mọi người đạt đủ level để không chết lãng.

Hắn đưa mắt nhìn từng người, không bỏ sót một ánh nhìn nào.

Giọng nói hạ xuống, như thì thầm một điều bí mật chỉ dành riêng cho nhóm này.

“Ngày mai, chúng ta sẽ xuất phát.

Chỉ một câu nói.

Nhưng nó như mồi lửa thắp lên ngọn cuồng nhiệt đang âm ỉ trong lòng mọi người.

“Thật sao.

“Nếu Copper nói thì chắc chắn là thật.

” Một người lên tiếng, đầy tin tưởng.

“Phải rồi, anh ấy chưa từng sai.

“Chúng ta đã chờ cơ hội như thế này từ lâu rồi.

“Tôi không muốn đợi đến mai nữa đâu!

Muốn xuống dungeon farm quái ngay bây giờ!

Lời nói lan ra như sóng vỡ, kéo theo sự hưởng ứng của cả nhóm.

Bàn tay siết chặt vũ khí.

Mắt ánh lên như dã thú trước bữa tiệc máu.

Không còn ai chất vấn.

Không còn ai dè chừng.

Chỉ có một thứ duy nhất hiện hữu.

Niềm tin.

Dù được thêu dệt bằng ảo ảnh.

Dù nó có dẫn về đâu đi nữa.

Copper chỉ nhếch môi cười nhẹ.

Không nói thêm một lời.

Hắn biết, những con mồi đã cắn câu.

Đừng

Một tiếng nói trầm lạnh vang lên, chậm rãi như thể xuyên qua làn khói mỏng của quán rượu và cắt phăng sự hưng phấn đang cuộn trào.

“Đừng bao giờ đặt cược vào một ván bài.

khi chính nhà cái là kẻ đưa ra những điều kiện tuyệt vời nhất.

“Bởi vì cái giá của nó.

luôn là thứ mà các người không thể trả nổi.

Cả căn phòng như đông cứng lại.

Những câu nói dở dang nghẹn lại nơi cổ họng.

Mắt ai nấy đều đồng loạt quay về một góc tối nơi trước đó chẳng ai buồn chú ý.

Một bóng người ngồi đó từ lúc nào, lặng lẽ như thể cậu ta thuộc về cái bóng của thế giới hơn là một người chơi ở thực tại.

Ánh đèn lờ mờ phản chiếu lên đường viền chiếc áo choàng xám đen phủ bụi, từng nếp gấp đổ dài như hòa vào nền gạch cũ kỹ dưới chân.

Một bàn tay nắm lấy thành cốc nước chưa uống, lạnh như thể đã ở đó rất lâu.

Cậu ta không phải mới đến.

Cậu ta luôn ở đó.

Một cái bóng im lặng giữa thế giới ồn ào.

“Tôi nói đúng.

phải không, Copper?

Giọng nói ấy vang lên lần nữa, nhẹ hơn, nhưng buốt như gió lùa từ khe cửa.

Copper khựng lại.

Nụ cười trên môi hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã đổi khác.

Một chút dao động, một chút cảnh giác, và rất nhiều ký ức cũ trỗi dậy như tro bụi bị gió khuấy.

Dưới lớp mũ trùm đầu kia, không ai thấy rõ khuôn mặt người vừa lên tiếng.

Chỉ có một thứ ánh lên rực rỡ, như thể chém xuyên đêm tối:

Đôi mắt xanh lam.

Sáng và lạnh như băng.

Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Copper hơi nheo mắt, cố nhìn rõ gương mặt bị che khuất dưới lớp mũ trùm.

Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn dầu treo nghiêng hắt lên từng sợi tóc rũ xuống đôi mắt xanh ấy.

ánh mắt mà hắn không thể nào quên.

Chỉ một khoảnh khắc, thứ gì đó như ký ức xa xôi lướt qua trong đầu hắn.

Rồi

Một nụ cười nở ra, rạng rỡ, duyên dáng, và quá đỗi quen thuộc đến mức.

nguy hiểm.

“Ren… lâu rồi không gặp.

Giọng hắn vang lên ấm áp, pha chút ngỡ ngàng và thân mật như một người bạn cũ vô tình chạm mặt giữa phố đông.

Không chút ngập ngừng, hắn bước về phía Ren, từng bước nhẹ và chắc như kẻ đã quen với việc bước đi trong bóng tối.

“Cậu vẫn giống y như trước.

” Copper nói tiếp, mắt không rời khỏi Ren, từng cử chỉ đều như được tính toán kỹ càng.

Dưới lớp áo choàng, Ren vẫn chưa cử động.

Cậu không đáp, không rút kiếm, không lùi bước, chỉ đơn giản là nhìn.

Cái nhìn ấy.

không còn là của một tên nhóc luôn sợ hãi mọi thứ như trước đây nữa.

Nó là ánh mắt của kẻ từng chết hụt, từng bị phản bội, và học được cách sống sót từ trong vực thẳm.

Không khí trong quán rượu như đặc quánh lại, những người chơi khác bỗng thấy mình đứng giữa một điều gì đó quá lớn.

Như thể họ vô tình chứng kiến hai con dã thú gặp nhau, với bộ móng giấu kín, và nụ cười đầy răng.

“Đừng giả vờ như chúng ta từng là bạn, ” Ren khẽ cất tiếng, giọng đều đều nhưng sắc như dao.

Copper đứng khựng lại nửa bước, ánh mắt nheo lại trong thoáng chốc, rồi lại trở nên thoải mái hơn bao giờ hết.

“Phải rồi, tôi quên mất.

cậu chưa bao giờ thích những lời khách sáo.

” Hắn nghiêng đầu, nụ cười hơi lệch đi một chút.

“Vậy thì tôi sẽ thẳng thắn…”

“Cậu vẫn chưa tha thứ cho chuyện đó, đúng không?

Copper khựng lại một nhịp.

Ánh mắt hắn lặng xuống, nụ cười thường trực nơi khóe môi cũng mờ nhạt dần như thể vừa trôi qua một cơn gió lạnh.

Hắn thở khẽ, rất khẽ, rồi cất lời, không còn là giọng điệu dẻo miệng đầy ẩn ý khi nãy, mà là thứ âm thanh đượm buồn như thể từng từ đều bị kéo ra khỏi một ký ức nặng trĩu.

“Đó chỉ là… một tai nạn.

” hắn nói với giọng chậm rãi.

“Lúc đó tôi quá tự tin vào khả năng của mình.

Tôi nghĩ mình đang làm điều đúng… nhưng sự thật là.

tôi chưa từng nghĩ cho ai ngoài bản thân.

Copper cúi đầu.

Trong khoảnh khắc, ánh sáng hắt lên làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt nửa khuất dưới mái tóc, một hình ảnh gần như tách biệt hoàn toàn với người chơi tự tin ban nãy.

“Tôi thừa nhận… tôi là một kẻ ích kỷ.

Những gương mặt khi đó… ánh mắt của họ… vẫn ám ảnh tôi trong từng giấc mơ.

” giọng hắn nhỏ dần, như đang thú nhận hơn là biện minh.

Rồi hắn ngẩng đầu, không phòng bị, không khiên giáp, chỉ còn một con người… hoặc ít nhất là một kẻ cố tỏ ra như thế.

“Có lẽ tôi nên trả giá cho điều đó.

Có lẽ tôi đã… và vẫn chưa đủ.

Một thoáng ngập ngừng, rồi hắn kết lại, không cầu xin, chỉ đơn thuần là lời nói ra từ sâu thẳm:

“Tôi đang cố sửa sai… bằng cách giúp đỡ những người khác.

Dù đó chỉ là một cách ích kỷ để khiến bản thân nhẹ nhõm hơn.

Ren khẽ nhíu mày.

Cậu liếc nhìn Copper.

rồi lướt qua ánh mắt của những người chơi đang đứng sau lưng hắn.

Họ không nhìn về phía cậu.

Không một ai.

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Copper, đầy tin tưởng, như thể lời hắn vừa nói ra là một chân lý không thể chối cãi.

Có thể.

hắn đã thay đổi.

Sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

Kể cả cậu.

cũng đã thay đổi.

Nhiều thứ có thể thay đổi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

có lẽ Ren nên tin vào điều đó.

Hoặc là không.

Copper thở dài.

Lần này là thật, hay cũng chỉ là một phần của vở diễn kéo dài không hồi kết?

“Tôi xin lỗi.

” hắn nói, mệt mỏi như thể chính bản thân mình cũng đang ghét phải thốt ra những lời này.

“Tôi không biết phải làm gì để thuyết phục cậu.

nhưng nếu được.

Hắn dừng một nhịp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ren.

“Ngày mai.

Chín giờ sáng.

Chúng tôi sẽ xuất phát vào dungeon bên dưới.

Nếu cậu muốn, hãy đi cùng chúng tôi.

Không để Ren kịp trả lời, Copper quay đi.

Hắn dẫn nhóm người chơi rời khỏi quán rượu, để lại sau lưng một không gian lạnh lẽo và những chiếc ghế gỗ vẫn còn hơi ấm.

Ren không nói gì.

Cậu chỉ đứng dậy, lặng lẽ rút vài đồng cor và đặt lên quầy.

“Nước lọc là miễn phí.

” chủ quán nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vô tình như một nhát cắt.

Ren đứng khựng lại.

Một chi tiết tưởng chừng như nhỏ nhặt.

nhưng lại khiến toàn bộ dòng suy nghĩ trong đầu cậu đông cứng như mặt hồ vào mùa đông.

Nước lọc.

Cậu chưa bao giờ uống đồ uống chứa cồn.

Không phải vì không có tiền.

Cũng không phải vì sở thích.

Mà bởi vì, cậu không dám.

Trong thế giới cũ.

Ren đã từng nhìn thấy quá nhiều cuộc đời bị hủy hoại bởi những cốc rượu tưởng chừng vô hại.

Những tiếng cãi vã giữa đêm.

Mùi cồn ám vào quần áo không thể giặt sạch.

Cảnh tượng bàn tay run rẩy cầm chai rượu như nắm lấy thứ cuối cùng còn kiểm soát được.

Dù là trong trò chơi, dù là ảo ảnh.

Ren vẫn chưa bao giờ đủ can đảm để thử.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập